Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Thật sự không sao chứ?"
Vân Chu thấy sắc mặt Du Hoài vẫn còn có chút không ổn lắm.
Có phải quá nóng không? Nhưng máy lạnh trong ký túc xá vẫn thổi gió lạnh rất mạnh mà...
Ánh mắt Vân Chu không rời khỏi mặt Du Hoài một giây, ánh mắt anh chuyên chú luôn rất dễ khiến người ta có ảo giác rằng mình được anh nghiêm túc đặt trong lòng và là duy nhất.
Mười mấy giây sau, người đối diện dường như cuối cùng không thể nhịn được nữa. Vân Chu cảm thấy trước mắt mình đột nhiên tối sầm lại. Du Hoài đưa tay che mắt anh. Vân Chu hoàn toàn không đoán trước được diễn biến này, nhất thời có chút hoảng loạn nói: "Bạn học Du?"
"Đừng nói chuyện."
Giọng Du Hoài khàn hơn bình thường, như đang cố gắng kiềm chế điều gì đó. Vân Chu cuối cùng cũng nhận thấy không khí trong ký túc xá có chút kỳ lạ, lập tức ngậm miệng không nói gì. Anh trong lòng có chút hụt hẫng, Du Hoài đã ghét anh đến mức ngay cả giọng nói của anh cũng không chịu nổi sao?
Vì không nhìn thấy xung quanh, các giác quan khác liền trở nên đặc biệt nhạy bén. Bàn tay che mắt anh rất lạnh, lòng bàn tay hơi chai sạn vô tình cọ qua khóe mắt anh. Vân Chu có chút không thoải mái, vừa định đưa tay gỡ tay Du Hoài ra, bỗng nhiên động tác của Vân Chu khựng lại.
Có một khoảnh khắc, anh cảm thấy hơi thở của Du Hoài dường như rất gần mình. Nhưng cảm giác này chỉ tồn tại chưa đầy một giây, sau đó lập tức biến mất không dấu vết. Vân Chu nghi ngờ đó chỉ là ảo giác của mình.
Một lát sau, Du Hoài bỏ tay ra người cũng lùi lại hai bước. Đây là ý định cách ly vật lý với anh như trước đây. Vân Chu cũng không biết mình đang nghĩ gì, đột nhiên liền tiến lên một bước kéo ống tay áo hắn.
Thân hình Du Hoài cứng đờ.
Vân Chu không chú ý đến sự bất thường của Du Hoài, chỉ là sau khi đưa tay ra mới chậm nửa nhịp nhận ra hành vi của mình có chút l* m*ng. Anh vội vàng buông ra, vừa điên cuồng tìm kiếm trong đầu xem có chủ đề nào có thể giảm bớt sự ngượng ngùng hiện tại không.
Cuối cùng anh không lựa lời mà nói: "À... Nhân tiện, trước đó có một bạn học tên là Lê Ứng đến tìm tôi, nói muốn đổi ký túc xá với tôi."
Áp suất xung quanh lập tức giảm xuống. Hiển nhiên đây không phải là một chủ đề hay, Vân Chu tuyệt vọng với khả năng diễn đạt của mình nhưng lời nói đã thốt ra rồi, cũng chỉ có thể cố gắng tiếp tục nói.
"Tôi cảm thấy chuyện này vẫn cần hỏi ý kiến của cậu, cho nên..."
"Ý kiến của cậu thì sao?" Giọng Du Hoài không có quá nhiều cảm xúc, ánh mắt lại nhìn chằm chằm anh: "Cậu muốn đổi không?"
"Tôi?"
Vân Chu sững sờ không nghĩ tới Du Hoài sẽ hỏi ý kiến của anh. Ý kiến của anh từ trước đến nay là không quan trọng nhất, vì thế không nghĩ nhiều mà nói thẳng: "Đương nhiên là không muốn."
Vân Chu không cảm thấy đây là một vấn đề cần suy xét. Mặc dù Du Hoài vẫn luôn không thích anh, nhưng Vân Chu đã từng ở chung với không ít bạn cùng phòng. Bạn cùng phòng cấp ba ngủ ở giường trên của anh lần đầu tiên nhìn thấy anh đã không ưa, sau đó gần như mỗi ngày đều tìm cách gây sự. Hai bạn cùng phòng đầu tiên ở đại học, khách quan mà nói đương nhiên không thể nói là người xấu, chỉ là sau đó mối quan hệ bạn cùng phòng bình thường dần biến chất, Vân Chu quả thật cũng rất phiền não. So sánh với Du Hoài lại quá đỗi bình thường. Ngay cả khi không thích anh cũng sẽ không chủ động tìm phiền phức. Vân Chu thầm nghĩ với cái vận may tìm bạn cùng phòng của mình. So với việc mở một hộp mù tiếp theo, nhìn thế nào thì Du Hoài, người có tinh thần ổn định và tuyệt đối sẽ không nảy sinh những ý nghĩ kỳ quái như hai bạn cùng phòng trước của anh, vẫn tốt hơn nhiều.
"Tôi cảm thấy ở cùng ký túc xá với bạn học Du rất tốt."
Thấy Du Hoài im lặng không nói gì, Vân Chu nhận ra lời mình nói hình như cũng có chút ý nghĩa bám riết không buông mà Lê Ứng đã nói trước đó, vội vàng xua tay giải thích: "À, tôi chỉ nói cảm giác của riêng mình thôi, không có ý định can thiệp vào lựa chọn của cậu. Tôi biết cậu ghét tôi, không muốn ở cùng ký túc xá với tôi cho nên nếu cậu cảm thấy đề nghị đổi ký túc xá của bạn học Lê Ứng là được, tôi cũng nhất định sẽ hợp tác..."
"Tôi không có ghét cậu."
Mấy chữ "đổi ký túc xá" nghe hắn phiền lòng một cách khó hiểu, Du Hoài ngắt lời anh: "Cũng không cần cậu rời đi."
Du Hoài nhìn Vân Chu đầu tiên là sững sờ, sau đó không hề che giấu niềm vui trên mặt mình.
"Thật vậy sao? Tốt quá rồi!"
Ánh mắt Vân Chu thản nhiên, đáy mắt chỉ in bóng hình của một mình hắn lại quá có sức mê hoặc. Du Hoài bỗng nhiên thầm nghĩ vừa rồi che mắt anh lại là đúng.
Không thể nhìn thêm một cái nào nữa.
Từ chỗ Du Hoài nhận được câu trả lời rằng hắn không ghét mình, tâm trạng Vân Chu tốt hơn hẳn. Chu Tử Khâm, người luôn chú ý đến anh rất nhanh nhận thấy sự thay đổi của anh. Hắn thử hỏi: "Em và bạn cùng phòng mới ở chung có tốt không?"
"Ừm," Vân Chu gật đầu, nghiêm túc nói: "Bạn học Du là người rất tốt."
Chu Tử Khâm: "..."
Vân Chu trước đây khi ở chung với Tô Du cũng nói Tô Du như vậy, đánh giá từ miệng Vân Chu thật sự không có giá trị tham khảo nào. Chu Tử Khâm quyết định đổi cách nói.
"Ý anh là, dù sao trước đây cũng đã có hai lần tình huống như vậy xảy ra..."
Chu Tử Khâm cố ý dừng lại ở đây. Hắn không rõ Du Hoài có thể sẽ trở nên giống hai người trước hay không, nhưng đặt một cái cọc trước vẫn không sai.
Vân Chu quả thật nghe hiểu những lời Chu Tử Khâm chưa nói ra, nhưng phản ứng hoàn toàn không giống như hắn tưởng tượng.
"Cậu ấy sẽ không như vậy đâu," Vân Chu nghĩ nghĩ nói, "Em trước đây quả thật có chút tự ý thức quá mức, nhưng nghĩ kỹ lại thì làm gì có nhiều trùng hợp đến thế. Hơn nữa học trưởng anh không phải cũng là Beta sao? Mối quan hệ giữa chúng ta cũng rất bình thường mà."
Trên thế giới này dù sao vẫn là Beta chiếm đa số, Vân Chu cảm thấy không cần thiết phản ứng quá mức.
Chu Tử Khâm: "..."
Càng khó khiến người ta tin phục.
Vân Chu nhìn có vẻ tính tình tốt, không thích xung đột với người khác nhưng trên thực tế anh có phán đoán riêng về người và việc, sẽ không dễ dàng bị người khác ảnh hưởng.
Chu Tử Khâm thử thăm dò nói vài lần thấy Vân Chu đều không để tâm, nói nhiều còn khiến hắn có vẻ đang suy đoán ác ý, ảnh hưởng đến ấn tượng của hắn trong lòng Vân Chu. Chu Tử Khâm cũng liền không nói nữa.
Một buổi chiều nọ, thời tiết đang nắng đẹp bỗng nhiên mưa rào kèm sấm chớp. Vân Chu không mang ô, trên người còn đeo chiếc máy tính không thể bị ướt chỉ có thể ở lại khu dạy học chờ. Anh biết loại mưa này cũng tạnh rất nhanh, vì vậy cũng không sốt ruột.
Nhưng chờ đợi quả thật nhàm chán. Điện thoại của Vân Chu chỉ còn một vạch pin, công cụ giết thời gian cuối cùng cũng không còn. Vân Chu chỉ có thể dựa vào tường, ôm túi máy tính mà ngẩn người.
"Bạn…bạn học Vân Chu!"
Đầu óc Vân Chu đang trống rỗng, trước mặt đột nhiên đứng một nam sinh. Anh lấy lại tinh thần nhìn đối phương một cái, mơ hồ cảm thấy đối phương có chút quen mặt nhưng nhất thời lại không nhớ ra.
Nam sinh rõ ràng rất căng thẳng, nói chuyện lắp bắp: "Tôi... tôi lần trước đã đưa cho cậu... thư tình."
Vân Chu cuối cùng cũng nhớ ra: "Là cậu à."
Đó là chuyện khi anh còn ở cùng ký túc xá với Tô Du. Tô Du là cao lãnh chi hoa nổi tiếng của Học viện Tài chính, lúc đó rất nhiều người tìm anh để đưa thư tình. Vân Chu vốn không mấy khi nhớ mặt những người này, nhưng lần đó sau khi Vân Chu đưa thư tình của đối phương cho Tô Du, Tô Du lại rất tức giận còn bảo Vân Chu sau này không cần nhận thư tình của bất kỳ ai nữa. Điều này đã khiến anh khắc sâu ký ức.
Vân Chu cho rằng đối phương lại đến tìm mình để đưa thư tình, luôn có những người tương đối cố chấp. Anh xin lỗi nói: "Ngại quá, tôi bây giờ và Tô Du đã không còn là bạn cùng phòng nữa."
Thực ra ngay cả khi vẫn là bạn cùng phòng, Vân Chu cũng sẽ không giúp đưa thư tình nữa. Dù sao Tô Du đã nói rõ là không muốn, còn bây giờ thì càng không thể.
Nhưng nghe anh nói, nam sinh đối diện đầu tiên là ngẩn ngơ sau đó vội vàng xua tay giải thích: "Không phải, tôi không phải đến tìm bạn học Tô... Tôi... Tôi thích thực ra là..."
Tai hắn đỏ bừng như muốn chảy máu nhìn Vân Chu hoàn toàn không hiểu gì, nam sinh do dự một lát cuối cùng vẫn hạ quyết tâm: "Bạn học Vân Chu, chúng ta trước đây từng học cùng môn chuyên ngành, lúc đó tôi đã—"
"Muốn đi cùng không?"
Giọng nói lạnh nhạt quen thuộc truyền đến bên tai, Vân Chu có chút bất ngờ ngẩng đầu. Du Hoài dường như cũng vừa từ trong tòa nhà ra, hắn trong tay xách một chiếc ô màu đen ánh mắt bình tĩnh nhìn anh.
Có thể về ký túc xá sớm một chút đương nhiên tốt, Vân Chu đang định gật đầu nhưng nghĩ đến lời nam sinh đối diện dường như vẫn chưa nói xong. Anh cũng ngại cứ thế bỏ đi để người ta lại ở đây, liền đành phải có chút tiếc nuối mà từ bỏ.
Thấy Vân Chu không bỏ mình lại mà đi thẳng, nam sinh đối diện tức khắc lại nhen nhóm hy vọng và dũng khí. Nam sinh hít sâu một hơi chuẩn bị tiếp tục những lời vừa rồi bị Du Hoài cắt ngang.
Rồi giây tiếp theo, hắn liền thấy Du Hoài không biết từ khi nào đã di chuyển đến bên cạnh họ như một bóng ma, một sự hiện diện khó có thể bỏ qua.
Du Hoài nhìn về phía Vân Chu: "Tôi có thể chờ cậu."
Nam sinh: "..."
Người này cố tình gây sự à?
Thôi kệ hắn, nam sinh lại một lần nữa lấy hết can đảm, lần này hắn nhất định phải—
Ánh mắt Du Hoài lướt qua nhàn nhạt, theo sau là một áp lực kh*ng b* sắp hóa thành vật chất một cách dị thường. Nam sinh ngay lập tức sắc mặt trở nên trắng bệch, một hồi lâu gần như không thể mở miệng nói chuyện bình thường.
Vân Chu chờ một lát, phát hiện người đối diện nửa ngày không mở miệng, sắc mặt còn rất kỳ lạ. Anh nghi hoặc nói: "Xin hỏi cậu còn muốn nói gì không?"
Nam sinh khó khăn ngẩng đầu nhìn nhìn Vân Chu, lại lén lút liếc nhìn Du Hoài bên cạnh, cuối cùng nhận ra điều gì đó hắn nhanh chóng cúi đầu chào Vân Chu và Du Hoài một cái.
"Xin lỗi, đã làm phiền hai cậu!"
Sau đó quay người bỏ chạy, hắn không dám ở lại đây.
Để lại Vân Chu đứng tại chỗ không hiểu mô tê gì.
Vậy rốt cuộc hắn đến làm gì? Vân Chu rất hoang mang.
Chưa cho Vân Chu thời gian tiếp tục suy nghĩ, giọng Du Hoài lại một lần nữa vang lên. Hắn nâng chiếc ô đen: "Đi không?"
Vân Chu tức khắc không còn bận tâm chuyện vừa rồi, gật đầu: "Ừm, cảm ơn cậu."
Du Hoài trong tay chỉ có một chiếc ô nhưng điều này cũng bình thường, ai ra ngoài lại mang hai chiếc ô. Bên ngoài mưa đã nhỏ hơn rất nhiều so với lúc nãy, ước chừng lát nữa sẽ tạnh hẳn giống như Vân Chu dự đoán ban đầu. Ô của Du Hoài cũng không tính là lớn, nếu cố tình chen chúc nhau thì cả hai đều sẽ bị ướt, Vân Chu suy nghĩ hay là không làm phiền Du Hoài nữa.
Ý niệm này vừa lóe lên, cổ tay anh bỗng nhiên bị người kia chế trụ, Du Hoài kéo Vân Chu đến trước mặt mình. Phía sau có tiếng xe ô tô đi qua vũng nước bắn tung tóe.
Rõ ràng chỉ là để anh không bị nước mưa ven đường bắn vào, nhưng động tác của Du Hoài trông lại như thể ôm anh hoàn toàn vào lòng vậy.
Gần gũi quá, vành tai Vân Chu không hiểu sao có chút ửng hồng.
Xe đi một hồi lâu, Du Hoài mới buông cổ tay anh ra bình tĩnh nói: "Đi thôi."
Lần này không phải là hỏi ý.
Vân Chu cũng không chú ý đến điểm khác biệt nhỏ nhặt này, chỉ theo bản năng làm theo lời Du Hoài nói. Hai người chen chúc dưới một chiếc ô trở về ký túc xá. Quả nhiên cuối cùng trên người ít nhiều đều bị ướt một chút, nhưng Du Hoài, người luôn có chút thói quen sạch sẽ, dường như cũng không quá để tâm.
Chỉ một chút mưa, nhiệt độ liền hạ xuống. Gió thổi qua, Vân Chu mặc áo ngắn tay thậm chí còn cảm thấy hơi lạnh.
Vừa lúc bình nước nóng cũng hết, Vân Chu đi đến phòng nước nóng để lấy nước. Điện thoại của anh được để lại trong ký túc xá. Vân Chu đi chưa đầy hai phút, Du Hoài nghe thấy mấy tiếng tin nhắn liên tục.
Rất ồn ào.
...
Bên ngoài vừa mới mưa lớn, thời điểm này phòng nước nóng rất đông người. Vân Chu phải xếp hàng một lúc mới đến lượt. Khi trở về, anh thấy Du Hoài đang dựa vào bàn đọc sách. Mặc dù mối quan hệ của họ đã tốt hơn rất nhiều so với ban đầu nhưng Vân Chu biết Du Hoài thích yên tĩnh, vì vậy không có việc gì cũng sẽ không làm phiền hắn.
Vân Chu yên tĩnh đi đến bàn làm việc của mình, mở điện thoại. Mật khẩu điện thoại của anh rất đơn giản, chỉ là ngày sinh nhật của anh, rất dễ nhớ. Xem qua một chút ý kiến sửa chữa mà giáo sư trước đây đã chia sẻ cho anh, Vân Chu liền đặt điện thoại xuống không nhìn nữa.
Cho đến trước khi ngủ, Vân Chu xem điện thoại bỗng nhiên phát hiện hôm nay Tô Du lại không gửi cho mình một tin nhắn nào. Tô Du gần đây dường như vì chuyện gia đình mà luôn không ở trường, nhưng vẫn luôn kiên trì không ngừng gửi cho anh những tin nhắn nói muốn gặp mặt. Vân Chu mỗi ngày kéo vào danh sách đen gần như là nhiệm vụ thường ngày nhưng hoàn toàn vô dụng, cũng không biết Tô Du lấy đâu ra nhiều số điện thoại như vậy.
Có phải cuối cùng đã từ bỏ rồi không?
Vân Chu thầm nghĩ nếu đúng như vậy thì thật tốt quá.
Kết quả là ngày hôm sau hy vọng của Vân Chu tan biến.
Anh xem tài liệu trong thư viện có chút chậm, khi ra ngoài thì ánh trăng đã bị tầng mây che khuất, xung quanh chỉ có những cột đèn đường lẻ loi sáng lên.
Đã một thời gian không gặp, Tô Du đứng ở cổng lớn, thân hình gầy gò như bóng ma không biết đã đợi ở đây bao lâu.
Vân Chu quay đầu bỏ đi.
Bị nói là vô tình cũng không sao, nhưng Vân Chu vẫn cảm thấy cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ sẽ tốt hơn. Cuộc sống không phải phim truyền hình, không cần thiết phải lằng nhằng mãi. Huống chi anh cũng không phải Alpha hay Omega nhân vật chính của phim truyền hình, anh chỉ là một Beta mà thôi.
"Tôi bị gia đình bỏ rơi."
Lần này Tô Du không tiến lên ngăn anh lại, chỉ bình tĩnh thuật lại những gì mình đã trải qua trong khoảng thời gian này: "Cha tôi tìm cho tôi một đối tượng liên hôn mới, tôi không muốn đi."
Bước chân của Vân Chu dừng lại. Anh biết Tô Du vì là Omega bẩm sinh bị khiếm khuyết, áp lực từ gia đình đối với hắn luôn rất lớn vì vậy Vân Chu thực ra cũng có thể hiểu được sự thất thường trong cảm xúc của Tô Du. Dù sao ở trong một gia đình như vậy, tình trạng tinh thần rất khó mà không gặp vấn đề.
Nhận thấy Vân Chu do dự, Tô Du rũ mắt tiếp tục nói: "Người không thể phát huy giá trị thì không xứng được ở lại trong nhà. Tôi thực ra vẫn luôn biết điều đó, nhưng tôi thực sự không muốn ở bên một người hoàn toàn chưa từng gặp mặt và không thích."
Tô Du buông thõng tay, băng gạc y tế màu trắng quấn trên cánh tay có chút lộn xộn, máu từ vết thương thấm ra ngoài khá nhiều, có thể hình dung hắn đã phải chịu đựng sự đối xử như thế nào ở nhà.
Vân Chu cảm thấy bác sĩ băng bó cho Tô Du có lẽ là người mới, cách băng bó này thực sự không chuyên nghiệp lắm. Anh vừa định nói bạn nên nhanh chóng thay một miếng băng gạc sạch mới, dùng băng gạc cũ như vậy rất dễ bị nhiễm khuẩn nhưng chưa kịp mở miệng, Tô Du đã tiến lên một bước, ánh mắt khóa chặt vào người anh.
Giọng Tô Du mang theo lời cầu khẩn: "Ngay cả khi chỉ là thương hại tôi cũng được, tối nay cậu có thể ở lại bầu bạn với tôi không?"
Trái tim Vân Chu cuối cùng cũng không đủ cứng rắn để lờ đi một người vừa bị gia đình đuổi ra ngoài, hơn nữa trên người còn mang vết thương. Anh cuối cùng vẫn gật đầu. Anh thở dài một hơi mở miệng nói: "Đi đến phòng y tế trước đi, tay cậu cần được băng bó lại."
"Ừm."
Tô Du rất ngoan ngoãn gật đầu.
Để tránh những điều không mong muốn, phòng y tế của trường mở cửa 24/24 nhưng cách thư viện rất xa. Khuôn viên trường rộng, tối muộn Vân Chu cũng có chút không phân biệt được phương hướng.
Đang tự hỏi nên đi đường nào, phía sau bỗng nhiên truyền đến tiếng động. Xung quanh yên tĩnh, có thể nghe thấy một tiếng hít hơi rất nhỏ. Vân Chu quay đầu lại, Tô Du lập tức cười với anh một chút nhưng sắc mặt rất miễn cưỡng.
"Không sao đâu, chúng ta đi thôi."
Vân Chu không cảm thấy không sao cả, tiếng động vừa rồi như thể là đau ở đâu đó, anh nhìn về phía chân Tô Du đang có chút không tự nhiên. Anh đến gần bên cạnh Tô Du hỏi: "Chân cậu có sao không?"
"Chỉ là va chạm một chút."
Tô Du đã lâu rồi mới ngửi được mùi hương tươi mát yên lặng không mang theo bất kỳ tin tức tố nào. Chỉ có những lúc như thế này, Vân Chu mới có thể không chút e dè mà đến gần bên cạnh mình, giống như con mồi bị bẫy hấp dẫn bởi đồng loại bị thương vậy.
Tô Du kiềm chế h*m m**n muốn ôm anh vào lòng ngay lúc đó, giọng điệu dịu dàng nói: "Tôi không sao đâu, cậu không cần lo lắng."
"Sao lại không sao?" Vân Chu lại muốn thở dài, "Vẫn nên chú ý hơn một chút đi, không xử lý kịp thời sẽ càng nghiêm trọng..."
Tô Du bỗng nhiên tựa vào, mái tóc mềm mại cọ vào cổ Vân Chu.
"Cảm ơn cậu vẫn quan tâm tôi như vậy," khi Tô Du nói chuyện hơi thở hắn hoàn toàn phả vào làn da anh "Để tôi dựa như vậy một lát, được không?"
Bị gia đình bỏ rơi, lại còn là người bị thương. Vân Chu không nói gì nữa nhưng cũng không đẩy hắn ra. Tô Du biết anh vẫn mềm lòng.
Cảnh này hoàn chỉnh lọt vào mắt Du Hoài, người đang đi dạo gần thư viện vào buổi tối.
Du Hoài đứng sau một vành đai cây xanh, mặt không biểu cảm nhìn Vân Chu mặc kệ Tô Du dựa vào người mình.
Giả vờ đáng thương để tranh thủ sự đồng tình, một trò hề nhàm chán nhất. Oái oăm thay, đương sự còn không nhìn ra.
Du Hoài quay người rời đi, không thèm xem vở kịch tình cảm vô vị nữa. Nói trắng ra chuyện của Vân Chu không liên quan đến hắn, không cần phải quản.
--- Trước đây còn tránh không kịp, bây giờ lại mặc kệ.
Không sao cả, không liên quan đến hắn.
--- Dễ dàng tha thứ như vậy, quả thực chính là trưng bày điểm yếu cho người khác xem.
Nhàm chán.
Vô vị.
Du Hoài dùng đốt ngón tay day thái dương. Rõ ràng vừa mới uống thuốc ức chế mạnh, thần kinh lại co rút đau đớn dữ dội. Con thú dữ ở cuối sợi xích phát điên muốn phá hủy tất cả.
Thuốc mới Trần Húc kê cũng không dùng tốt.
Đi được vài bước, Du Hoài lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Tề Diên.
Đến phòng y tế thì bên trong không có người. Vân Chu đoán bác sĩ trực ban có lẽ đã đi ra ngoài, dù sao buổi tối phòng y tế quả thật không mấy khi có người đến.
Anh bảo Tô Du ngồi tạm lên một giường bệnh trống, sau đó đi đến tủ thuốc bên cạnh có thể tự do lấy dùng để tìm băng gạc và cồn Povidone. Những thứ này đều là đồ dùng tương đối thông thường, Vân Chu rất nhanh đã tìm được.
Anh bảo Tô Du đưa cánh tay ra.
Băng gạc vừa được tháo ra, mùi máu tanh thoang thoảng bốc lên. Vân Chu lập tức nhíu mày. Ngay cả người không chuyên ngành y như anh cũng có thể nhận ra vết thương này xử lý thực sự không tốt.
"Tôi dùng Povidone giúp cậu làm sạch trước nhé, có thể sẽ hơi đau," Vân Chu nói, "Nếu cậu không thoải mái thì cứ nói."
Tô Du nếu sợ đau thì đã không tự mình rạch một nhát. Nhưng trên mặt vẫn là vẻ cố gắng chịu đựng cơn đau.
Chờ vết thương được sát trùng và xử lý xong xuôi, bác sĩ trực ban vẫn không quay lại. Vân Chu cảm thấy vết thương của Tô Du rất sâu, việc băng bó vẫn nên để bác sĩ chuyên nghiệp làm sẽ chuyên nghiệp hơn, liền đứng dậy muốn đi đến bàn làm việc tìm xem có số điện thoại liên lạc không.
Nhưng thấy anh sắp đi, Tô Du không cần suy nghĩ liền đưa tay giữ chặt anh.
Tô Du dùng chính cánh tay bị thương, hơi một cử động vết thương liền có chút rách ra. Vết thương vừa được xử lý tốt không dễ dàng lại sắp chảy máu. Vân Chu vội vàng quay người.
"Cậu bây giờ đừng lộn xộn," Vân Chu thực sự không biết làm gì với một người bị thương, an ủi nói: "Tôi sẽ không đi đâu cả. Tôi chỉ muốn đi xem có số điện thoại liên lạc của bác sĩ không. Tình trạng của cậu bây giờ tốt nhất vẫn nên để bác sĩ khám lại."
Phòng y tế chỉ có hai người họ rất hợp ý Tô Du, hắn không muốn có người thứ ba đến đây nữa.
"Cậu băng bó cho tôi là được rồi, vết thương không nghiêm trọng như cậu nghĩ đâu," Tô Du rũ mắt nói, "Hơn nữa, tôi không muốn người khác ngoài cậu thấy tôi trong bộ dạng chật vật như vậy."
Nhưng cậu từ cổng trường một đường đi đến thư viện để tìm tôi chắc chắn sẽ bị người khác thấy mà, đây đâu phải trường học ma quái. Mặc dù Vân Chu trong lòng nghĩ vậy nhưng cuối cùng không nói ra những lời thẳng thắn như vậy.
"...Tôi biết rồi, tôi giúp cậu băng bó."
May mắn là Vân Chu trong phương diện này quả thật có kinh nghiệm, mặc dù không bằng chuyên nghiệp nhưng so với cách băng bó ban đầu của Tô Du, cái kiểu mà dường như bác sĩ cố ý hại hắn thì tốt hơn rất nhiều.
Vết thương được băng bó xong, Tô Du mở miệng muốn nói gì đó, điện thoại của Vân Chu lại rung lên vào lúc này.
Giờ này... Ai vậy?
Vân Chu mở ra xem, là tin nhắn của Tề Diên.
"Du Hoài đột nhiên không khỏe lắm, hiện tại một mình trong ký túc xá có thể làm phiền cậu giúp tôi đi xem hắn được không?"