Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tôi không dám bám theo, chỉ đi phía sau một khoảng cách vừa đủ nhìn thấy.
Ăn cơm, đi thư viện, tất cả đều giữ khoảng cách như vậy.
Tối đến, cả phòng đều đã về.
An Khả Tống đeo kính ngồi đọc sách trên giường.
Ánh đèn đầu giường rơi xuống gương mặt nghiêng của cậu, nhìn vừa sạch vừa lạnh.
Trông rất… cấm dục.
Cậu vừa tắm xong, tóc còn hơi ướt, hai cúc áo trên chưa cài, lộ nhẹ cơ bụng.
Tôi nuốt nước bọt, muốn nói gì đó rồi lại thôi.
Cuối cùng nghĩ thôi ai cũng trai thẳng, chắc không sao.
Hành lang ký túc còn có người c** tr*n đi lại suốt.
Do dự một lúc, tôi chui vào chăn của mình.
Cậu đang giận, tốt nhất không chọc.
“Này, Mạc Trà, cậu ngủ rồi à?”
Trưởng phòng thò đầu qua hỏi.
“Ừ, tôi ngủ đây.”
“Ok, tôi đeo tai nghe.”
Rèmm giường bên An Khả Tống bị kéo mạnh một cái.
Tôi khựng lại.
Sao hình như còn giận hơn vậy.
“À đúng rồi,” trưởng phòng nói tiếp. “Tuần sau có tiệc giao lưu với trường bên cạnh, ai đi thì đăng ký nhé.”
Lý Huyên thò đầu ra cười cười.
“Tôi không đi đâu, đang nói chuyện với bạn gái.”
Trưởng phòng liếc.
“Đắc ý quá ha, như thể mỗi mình cậu có người yêu.”
Tôi giơ tay.
“Tôi chưa chắc hôm đó rảnh, để hai ngày nữa trả lời được không?”
“Ok.” Rồi quay sang. “Ê, cậu với Lương Oánh Oánh sao rồi?”
Tôi hơi khựng lại.
“Không hợp nói chuyện thôi.”
“À, nó cũng hơi kỳ kỳ. Còn An Khả Tống?”
Tôi nhìn sang màn giường của cậu, lí nhí.
“Chắc ngủ rồi.”
“Ừ, hai cậu thân mà, mai nói lại với nó nhé.”
Tôi kéo rèm lại.
Quan hệ giữa tôi và cậu giờ cũng hơi kỳ.
Tôi nằm mãi không ngủ được.
Aaa sao ngủ một mình lại khó chịu thế này.
Dạo trước An Khả Tống đổi chăn ga sang loại tơ tằm, rất êm.
Còn tôi vẫn dùng bộ kẻ caro của trường, vừa cứng vừa không thoải mái.
Đúng là từ sang về khổ khó thích nghi.
Giường cũng cứng, nằm lâu đau lưng.
Giờ mà lén sang giường cậu chắc bị đuổi luôn.
Tôi nhìn trần màn giường tối om.
Rốt cuộc mình bị gì vậy chứ.
Bình thường ngủ cái là gục mà giờ lại khó ngủ.
Ba giờ sáng.
Cả phòng im lặng, chỉ có tiếng thở đều đều.
Tôi vẫn lăn qua lăn lại.
Giường cứ động là kêu cọt kẹt.
Cọt kẹt.
Ai đi vệ sinh à?
Sao lại đi về phía tôi?
Rồi màn giường bị vén lên.
Tôi nhắm mắt, lông mi run nhẹ.
Có ngón tay ấm chạm lên má tôi.
Rồi cả người bị kéo lên giường.
Thân thể nóng quen thuộc dán sát lại.
Hơi thở quen, vòng tay quen.
Giọng An Khả Tống sát bên tai.
“Cậu lăn mãi không ngủ được à?”
Tôi ậm ừ.
“Ừ.”
Không hiểu luôn.
Người này đúng là khó đoán.
“Tôi nói rồi mà cậu không giữ lời.”
Tôi nhăn mặt.
“Tôi lừa gì?”
Cậu ôm chặt hơn, lưng tôi dán sát vào ngực cậu.
Rồi giọng trầm xuống.
“Chỗ này.”
“Buổi sáng cậu nói tối nay làm tiếp.”
“Ư… ừ…”
Tôi chưa kịp phản ứng thì bàn tay đã che miệng tôi lại.
“Suỵt, đừng đánh thức họ.”
Trời đất, nghe cứ như đang làm chuyện mờ ám vậy.
“Nhẹ thôi, vẫn đau.”
Cậu khẽ cười.
“Ừ.”
Lực tay dịu lại, chỉ còn xoa nhẹ.
Chỗ bị sưng từ sáng vẫn còn đau âm ỉ.
Tôi mơ hồ biết có gì đó không ổn.
Nhưng lại không muốn đẩy ra.
Thậm chí còn thấy… muốn nữa.
“Vẫn hơi đau.”
Tôi nói nhỏ.
“Vậy đổi bên.”
“Này, khoan đã…”
“Đừng nói.”
Cậu lại che miệng tôi.
“Ngủ đi.”
Tôi nhắm mắt trong vòng tay cậu.
Thôi kệ, không nghĩ nữa.
Ngủ là xong.
Sáng dậy tôi đã bò đi giặt đồ lót.
Trở lại nhìn thấy cậu ngủ yên, tôi bắt đầu nghi ngờ chính mình.
Có lẽ tôi và An Khả Tống đã làm lành.
Tôi nói muốn đi tiệc giao lưu, cậu im lặng hai giây rồi đáp.
“Vậy tôi cũng đi.”
Ban đầu định tổ chức ở nhà thuê gần trường.
Nhưng bên trường kia bao nguyên khu resort ClubMed.
Mấy ngày đó lại không có tiết nên coi như đi chơi luôn.
Đêm trước hôm đi, tôi lại mất ngủ.