BẬC THẦY THẺ SAO

Chương 312: Ông trùm lớn nhất của bảng A

Trước Tiếp

Trong phòng bình luận khi nghe câu hỏi của tiền bối Tô Dương, trong lòng Ngô Nguyệt cũng rất tò mò, liền nhìn về phía Lưu Sâm và hỏi: "Hiện tại các thẻ quỷ đã xuất hiện thì có bao nhiêu thẻ có chữ 'Vương'cậu còn nhớ không?"

Lưu Sâm không nhớ rõ lắm, nhưng hắn có thể tra lại dữ liệu trận đấu. Vừa xem bản ghi chép Lưu Sâm vừa nhanh chóng tìm kiếm các thẻ bài có chữ “Vương” trong tên. Rất nhanh hắn đã tìm ra và phóng to thông tin thẻ bài lên màn hình, rồi nghiêm túc giải thích:

"Trận đầu tiên khi A Triết và Tiểu Kha đấu với Lưu Nhiên và Chu Tiểu Kỳ, họ đã dùng một thẻ quỷ tên là Sở Giang Vương."

Ngô Nguyệt gật đầu: "Tôi nhớ thẻ bài đó – Địa ngục băng hàn, làm chậm diện rộng và giảm sức tấn công đúng là một thẻ khống chế diện rộng."

Lưu Sâm đáp: "Đúng vậy. Trận đấu hôm nay họ còn tung ra những thẻ quỷ mới. Trận đầu tiên dùng Ngũ Quan Vương, kỹ năng là Địa Ngục Huyết Trì khiến máu bị giảm theo giây; trận thứ hai là Tần Quảng Vương và Bình Đẳng Vương. Tính đến giờ đã có bốn thẻ quỷ có chữ Vương xuất hiện."

Ngô Nguyệt nhức đầu: "Nghe cậu nói mà tôi không nhớ nổi tên nữa rồi, nhiều 'Vương' như vậy…"

Tô Dương nhìn bốn thẻ bài mỉm cười nói: "Tôi suy đoán rằng Tạ Minh Triết có thể đã làm nguyên một bộ thẻ mang tên 'XX Vương'. Có khả năng những thẻ này còn có kỹ năng liên kết nữa. Muốn thấy hết những thẻ bài 'XX Vương' đó, chắc phải đợi đến vòng loại của giải đấu đội sau này rồi."

Các tuyển thủ chuyên nghiệp đang theo dõi trận đấu trong phòng nghỉ đều cảm thấy có chút thấp thỏm khi nghe vậy.

Chỉ mới bốn thẻ: Sở Giang Vương, Tần Quảng Vương, Ngũ Quan Vương, Bình Đẳng Vương đã khiến người ta hoa mắt chóng mặt chẳng phân biệt nổi ai là ai. Nếu Tạ Minh Triết thực sự làm ra một bộ đầy những "Quỷ Vương", thì lúc đấu đoàn chiến sẽ đánh kiểu gì? Đến lúc đó có khi đến kỹ năng cũng không nhớ nổi!

Cậu ta cố tình đặt tên thẻ bài giống nhau như vậy chắc chắn là để làm khó người khác!

Diệp Trúc phàn nàn: "Đến giai đoạn công bố bộ thẻ ở vòng đoàn chiến, việc đầu tiên chắc là phải lấy giấy bút ra để ghi lại từng thẻ 'Vương' của cậu ta!"

Bùi Cảnh Sơn mỉm cười: "Làm vậy đúng là làm khó trí nhớ của mọi người rồi."

Diệp Trúc nhìn lên màn hình lớn, không nhịn được mà đồng cảm nói: "Tiểu Bạch hôm nay bị cạo trọc rồi, 0:2 thật đáng thương, chắc cậu ấy buồn lắm."

Kể từ khi toàn đội All-Star hợp sức giết Tạ Minh Triết nhưng lại bị phản sát, tình bạn giữa Diệp Trúc và Bạch Húc càng thêm bền chặt. Khi giải đấu nửa cuối năm bắt đầu hai người dù trở về đội tuyển riêng nên ít gặp nhau nhưng vẫn luôn giữ liên lạc. Tối qua Diệp Trúc còn nhắn tin cổ vũ Bạch Húc, tin rằng ít nhất cậu cũng sẽ thắng được một ván. Kết quả thấy bạn thân bị vùi dập hai ván liên tiếp, trong lòng Diệp Trúc tức tối vô cùng, hận không thể ra sân đánh bại Tạ Minh Triết thay cậu ấy.

Trên sân khấu lớn, Bạch Húc vừa tháo mũ giáp sắc mặt đã trắng bệch.

Thời gian qua cậu luôn nỗ lực nghiên cứu các câu lạc bộ lớn, tạo ra các thẻ bài mới có tính chiến thuật cao. Trận đầu tung ra Vòng Xoáy Tinh Vân, trận thứ hai là Lỗ Đen và Lỗ Trắng đều là những thẻ bài lấy chủ đề vũ trụ mà cậu đã dày công nghiên cứu. Cậu còn đưa ra mức lương cao nhất toàn liên minh để mời Dịch Thiên Dương về gia nhập đội Tinh Không, mục tiêu là đạt được thành tích tốt trong giai đoạn sau của giải đấu.

Nhưng hôm nay trận mở màn bảng A đã bị Tạ Minh Triết và Dụ Kha đánh bại với tỷ số 0:2, chẳng khác nào bị người ta tát một cú trời giáng vào mặt.

Con số đỏ chót hiện to trên màn hình như đang chế nhạo "Dù cậu có cố gắng thế nào, vẫn chỉ là đồ gà!"

Hai mắt Bạch Húc đỏ hoe, tâm trạng cực kỳ suy sụp.

Khi Tạ Minh Triết và Dụ Kha tháo mũ ra bắt tay, Bạch Húc cúi đầu không dám nhìn Tạ Minh Triết, chỉ đưa tay ra tượng trưng rồi quay người trở về hậu trường. Cậu ủ rũ cúi đầu bước đi, cho đến khi đâm sầm vào lòng một người, lồng ngực rắn chắc khiến cậu choáng váng đến mức hoa mắt. Bạch Húc ôm đầu ngẩng lên, lại bắt gặp ánh mắt của Dịch Thiên Dương.

Dịch Thiên Dương bất đắc dĩ nói: "Gọi em mấy tiếng mà không nghe, sao thế?"

Bạch Húc cứng đầu đáp:
"Không sao." Nói rồi quay đầu đi, khóe mắt đỏ ửng như sắp khóc.

Dịch Thiên Dương khẽ thở dài, khoác vai cậu an ủi nhỏ nhẹ:
"Anh biết em thấy khó chịu, nhưng đừng vội tự trách. Hôm nay thua hai ván không phải chỉ do em, anh cũng có trách nhiệm…"

Bạch Húc cứng đờ né tránh cánh tay hắn, ngắt lời: "Không cần an ủi em."

Cậu ghét nhất là được an ủi. Chỉ có kẻ yếu mới cần được an ủi. Sau mỗi lần thua trận, hoặc là Đường Mục Châu tới dỗ dành, hoặc là Tạ Minh Triết tới cổ vũ. Giờ thì đến cả Dịch Thiên Dương cũng muốn an ủi cậu… Cậu yếu đuối đến thế sao?

Tuy đang buồn nhưng cậu sẽ không gục ngã. Chỉ cần yên tĩnh một lúc điều chỉnh lại tâm trạng là được.

Dịch Thiên Dương nhìn cậu với đôi mắt đỏ hoe, trong lòng không khỏi mềm lại, bình thường Bạch Húc giống như một chú cún con đầy năng lượng, hôm nay bị vùi dập hai ván trông cậu với đôi mắt đỏ hoe thật giống như một chú cún con bị bắt nạt, đáng thương vô cùng.

Hắn cười khẽ đưa tay xoa đầu cậu, mái tóc xoăn mềm mại hơn hắn tưởng.

Bạch Húc ngẩng lên trừng mắt nhìn hắn, nhưng lại bắt gặp ánh mắt dịu dàng của Dịch Thiên Dương. Đối phương nhìn thẳng vào mắt cậu, từng chữ một nói:

"Anh không phải đang an ủi em. Là đồng đội anh muốn phân tích kỹ nguyên nhân trận thua hôm nay với em. Em có muốn nghe không?"

Bạch Húc ngẩn người, mấp máy môi mà không biết nên nói gì.

Dịch Thiên Dương liền tiếp tục:
"Ván đầu tiên chúng ta đều có vấn đề. Lối chơi tăng tốc của bộ Ngũ Phương Quỷ Đế rất mới, Tạ Minh Triết và Dụ Kha phối hợp ăn ý, chúng ta bị đánh cho không kịp trở tay, thua là bình thường."

Hắn ngừng lại một chút rồi nói tiếp: "Ván thứ hai.lỗi lớn là do anh. Ở vòng mở cổng dịch chuyển đầu tiên, chúng ta tiêu diệt được hai thẻ bài của đối thủ có lợi thế lớn về số lượng. Lẽ ra ở vòng hai không cần dịch chuyển lại Sao A, nếu ở lại Sao B thì khả năng thắng còn cao hơn, em đồng ý không?"

Bạch Húc vô thức rơi vào dòng ký ức của ván hai. Khi đó họ có 10 thẻ bài, trong khi thẻ quỷ của Dụ Kha là Kiều Sinh và Liên Thành đã bị tiêu diệt, Nhiếp Tiểu Thiến cũng hi sinh ngay sau đó. Bộ đôi Tạ – Dư chỉ còn 7 thẻ bài, 10 đấu 7, về số lượng là ưu thế tuyệt đối.

Chỉ là lúc đó các thẻ bài của Bạch Húc vừa tung chiêu xong, đang trong thời gian hồi chiêu, nên theo đề nghị của Dịch Thiên Dương, họ đã dịch chuyển về Sao A, không ngờ lại bị cột đồng của Tạ Minh Triết giữ lại 3 tấm.

Dịch Thiên Dương thấy cậu bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc, liền nói: "Thực ra nói cho cùng là do anh không đủ tin tưởng em. Ba thẻ bài của em, Sao Nhân Mã, Sao Bò Cạp đều đang hồi chiêu chỉ có Sao Kim Ngưu cận chiến còn có thể tiếp tục đánh nên anh mới nghĩ chi bằng truyền tống tất cả về Sao A, vừa chờ kỹ năng hồi, vừa để Sao Bảo Bình hồi máu đầy rồi mới đánh đợt sau."

“Nhưng anh đã bỏ sót một điều, một khi dịch chuyển nhóm xảy ra sai sót, lợi thế ban đầu của chúng ta sẽ hoàn toàn mất sạch.”

“Tạ Minh Triết vẫn còn một thẻ ẩn chưa triệu hồi. Cậu ta chắc chắn sẽ không ngồi yên chờ chết. Thẻ ẩn này rõ ràng là để đối phó với chiến thuật dịch chuyển của chúng ta. Lúc đó phương án tốt nhất là không mở cổng không gian mà giữ lại cả 10 thẻ bài để đánh trực diện với họ. Như vậy cho dù thẻ tấn công đơn của em bị khống chế anh cũng có thể kịp thời hỗ trợ, chứ không phải để ba thẻ bài bị kẹt lại ở Sao B, còn bảy thẻ được dịch chuyển đi thì cũng không thể quay lại cứu.”

“Đây là lỗi trong chỉ huy của anh. Lẽ ra anh nên tin tưởng em hơn, tin rằng em có thể phối hợp với anh theo lối chơi phòng thủ phản công, thay vì cứ khăng khăng làm theo nhịp độ của mình bắt em chỉ biết theo sau…” Dịch Thiên Dương kiên nhẫn giải thích, nghiêm túc nhìn Bạch Húc nói, “Tiểu Bạch, xin lỗi, trận đấu này đúng là lỗi của anh.”

“………” Bạch Húc ngơ ngác nhìn người đàn ông trước mặt, đầu óc ù đi vì một đống lý lẽ hắn nói, cuối cùng chỉ còn lại ba chữ “xin lỗi”.

Từ sau khi trận đấu kết thúc, Bạch Húc vẫn chìm trong cảm giác tự trách và thất vọng, cảm thấy mình quá kém, không theo kịp nhịp độ của Dịch Thiên Dương, khiến ba thẻ bài quan trọng bị bỏ lại.

Nhưng bây giờ Dịch Thiên Dương lại quay ngược lại xin lỗi, nói rằng trận thua là do lỗi của anh?

Người đàn ông này luôn mang ánh hào quang “trợ thủ số một Liên minh”, miệng thì không phục.nhưng trong lòng Bạch Húc vẫn rất kính trọng hắn. Kết quả giờ đây hắn lại hạ thấp mình để xin lỗi cậu?

Bạch Húc hoàn hồn, mặt đỏ bừng, ngượng ngùng vẫy tay: “Cái này… cái này cũng không thể hoàn toàn trách anh được…”

“Là lỗi của anh thật.” Giọng Dễ Thiên Dương nhẹ nhàng, “Thật ra em rất giỏi, là anh đã không sử dụng tốt thẻ bài của em.”

"Em… thẻ của em cũng không mạnh lắm đâu." Bị khen ngợi đến mức tai cũng đỏ lên, Bạch Húc lí nhí nói, "Còn kém xa Tạ Minh Triết nhiều lắm."

“Không sao cả hôm nay chỉ là trận đầu tiên, sau này còn có thể cố gắng. Chúng ta mới ghép đôi chưa lâu, đã là đồng đội thì nên tin tưởng lẫn nhau, em nói đúng không?” Dịch Thiên Dương mỉm cười nhìn cậu thiếu niên trước mặt.

“Ừm ừm!” Bạch Húc rất nhanh bị thuyết phục, trong lòng một mảnh ấm áp, cảm thấy mình thật sự tìm được một người cộng sự tốt. Bao nhiêu buồn bã trước đó đều tan biến hết, mặt mày rạng rỡ, lon ton đi theo sau Dịch Thiên Dương.

Trong phòng nghỉ bên cạnh, Diệp Trúc và Bùi Cảnh Sơn vốn định đến an ủi Bạch Húc, nghe được cuộc đối thoại của hai người thì Diệp Trúc không nhịn được nhức đầu: “Khả năng tẩy não người khác của Dịch Thiên Dương vẫn bá đạo như xưa, Tiểu Bạch bị anh ấy nói đến ngơ ngác hết cả rồi!”

Phí Cảnh Sơn xoa cằm nói: “Thiên Dương đúng là rất giỏi nắm bắt tâm lý người khác. Tiểu Bạch thật ra có năng khiếu không tệ, nhưng vì có người anh như Đường Mục Châu đè nặng bên trên, lại gặp phải thiên tài như Tạ Minh Triết nên luôn thiếu tự tin. Cách khích lệ của Thiên Dương rất hiệu quả. Nếu hai người họ thật sự xây dựng được niềm tin tuyệt đối vào nhau, sức mạnh của đội Tinh Không chắc chắn sẽ lên một tầm cao mới.”

Diệp Trúc gật gật đầu: “Em đã bảo anh ra tay sớm để kéo anh Dịch về, cuối cùng lại để Tiểu Bạch cướp mất.”

Bùi Cảnh Sơn cũng bất lực: “Sau khi All-Star kết thúc, Bạch Húc đã liên hệ được với Thiên Dương rồi. Anh đúng là chậm một bước.” Anh vỗ vai Tiểu Trúc an ủi, “Giờ nói gì cũng đã muộn. Thiên Dương đã định sẵn sẽ không quay lại Thành Phố Đêm Tối. Chúng ta cứ tập trung chuẩn bị cho hạng mục đấu đôi đi, chuyện đấu đội tính sau.”

Hai người xoay người rời khỏi bằng một lối đi khác.

Lúc này Tạ Minh Triết và Dụ Kha đang trả lời phỏng vấn của phóng viên ở hậu trường. Phóng viên tập trung hỏi xoay quanh câu “XX Vương” mà Tô Dương từng nhắc đến: “Khán giả đang rất tò mò rốt cuộc cậu đã làm ra bao nhiêu thẻ có chữ Vương, còn có người lập hẳn trò chơi đoán thưởng trên diễn đàn. Cậu có thể tiết lộ một chút không?”

Tạ Minh Triết úp mở: “Tôi đúng là có làm ra rất nhiều thẻ quỷ, nhưng một số chỉ thích hợp cho đấu đội. Tiền bối Tô Dương nói không sai, muốn thấy hết tất cả thẻ quỷ, chắc phải đợi đến hạng mục đấu đội rồi.”

Phóng viên không khai thác thêm được gì, đành đổi chủ đề: “Hai trận toàn thắng ở bảng A, hiện tại tổ hợp Tạ-Dụ với 4 điểm đang đứng đầu bảng, việc vào vòng trong coi như chắc chắn. Năm nay thi đấu đôi, hai người có nghĩ đến việc giành chức vô địch không?”

Tạ Minh Triết nghiêm túc trả lời: “Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện vô địch ở nội dung đấu đôi. Không phải vì khiêm tốn, mà là chúng tôi tự biết mình ở đâu. Đối thủ chúng tôi đánh bại ở vòng bảng, Lưu Nhiên và Chu Tiểu Kỳ đều là tân binh, Bạch Húc cũng là người mới. Dịch Thiên Dương tuy là trợ thủ rất mạnh, nhưng mới ghép đội với Bạch Húc chưa tới một tháng, chưa ăn ý lắm. Thắng hai trận này không có nghĩa là chúng tôi sẽ thắng mãi.”

Phóng viên rất thích thái độ nghiêm túc khi trả lời của Tạ Minh Triết, liền tiếp lời: “Vậy mục tiêu cuối cùng của hai người là gì? Vào top 8, hay top 4?”

Tạ Minh Triết nhìn sang Dụ Kha, người kia mỉm cười rồi nhận lấy micro: “Chúng tôi thi đấu đôi chủ yếu để luyện phối hợp, tiện thể làm quen cách vận hành bài của thẻ mới, cố gắng hết sức là được. Có giải thì tốt, không có cũng chẳng sao, đi được đến đâu thì hay đến đó.”

Tạ Minh Triết gật đầu tán thưởng: “Tiểu Kha nói đúng. Độ khó của vòng bảng và vòng loại trực tiếp là hoàn toàn khác nhau. Vào top 16 rồi thì trận nào cũng sẽ rất căng. Cố gắng đánh tốt từng trận, được giải là bất ngờ, không được cũng không tiếc.”

Cả hiện trường vang lên tràng pháo tay lớn, rõ ràng các phóng viên đều rất thích tâm thái của hai người.

Lần đầu tham gia thi đấu đôi mà muốn đoạt giải vốn đã rất khó, huống chi năm nay toàn cao thủ, bảng A còn được xem là bảng yếu nhất, nên thắng hai trận vòng bảng cũng không có gì đáng kiêu ngạo.

Tạ Minh Triết hiểu rõ trong lòng, sau vòng bảng vào đến top 16 mới thật sự là "cuộc chiến của các vị thần", điểm yếu phối hợp chưa ăn ý của cậu và Tiểu Kha sẽ bị lộ rõ, gặp những tổ hợp đã phối hợp nhiều năm thì thắng bại khó mà đoán được.

Trước Tiếp