BẬC THẦY THẺ SAO

Chương 305: Tấm lòng của fan hâm mộ

Trước Tiếp

Trận đấu đôi đầu tiên của lễ khai mạc, tổ hợp Tạ Minh Triết - Dụ Kha đã thắng 2:0 trước tổ hơp Lưu Nhiên - Chu Tiểu Kỳ. Sau trận đấu, sắc mặt của hai tuyển thủ tân binh đều rất khó coi, thất bại trong lần ra mắt đã đả kích nghiêm trọng đến sự tự tin của họ, huống hồ còn là kiểu thua "bị nghiền nát bởi IQ"?

Lưu Nhiên và Chu Tiểu Kỳ cúi gằm đầu khi trở về hậu trường, trông còn ủ rũ hơn cả lần bị Tần Khả Khanh khuyên treo cổ trước đó.

Chứng kiến cảnh ấy Chân Mạn thở dài trong lòng, nhẹ nhàng vỗ vai cả hai, dịu dàng an ủi: "Thua trận đầu là chuyện bình thường, không cần nghĩ nhiều. Dù là tuyển thủ khác, chưa chắc hôm nay đã đánh tốt hơn các em."

Đường Mục Châu đứng bên cạnh cũng bước tới nói: "Coi như may mắn, hôm nay gặp phải Tạ Minh Triết giúp cả hai sớm nhận rõ thực tế về thiên phú của hai bên."

Lưu Nhiên im lặng, Chu Tiểu Kỳ cúi đầu khẽ "vâng" một tiếng - cô cũng phải thừa nhận, dù đều là tân binh, cô cách xa Tạ Minh Triết quá nhiều. Trong cả liên minh chuyên nghiệp hiếm ai có thiên phú sánh kịp cậu ta. Cô vốn đã chuẩn bị tâm lý thua Tạ Minh Triết, nhưng thua theo kiểu bị lật ngược thế trận lại cảm thấy thật xấu hổ.

Giai đoạn đầu áp đảo hoàn toàn, vậy mà bị quét sạch 8 thẻ bài chỉ trong một đợt phản công. Giống như đang leo núi, sắp tới đỉnh thì bị đẩy rơi xuống vực cảm giác hụt hẫng ấy thật sự khó tả.

Thấy cả hai như học sinh phạm lỗi, cúi đầu không nói, giọng Đường Mục Châu dịu lại: "Tình hình bảng A các em cũng đã thấy, thực lực của Tạ Minh Triết và Dụ Kha rất rõ ràng. Còn một suất vào vòng trong, hãy nhắm vào đó mà nỗ lực. Về tổng kết và chuẩn bị cho trận sau, các em vẫn có cơ hội."

Nghe lời động viên này, cả hai mới nghiêm túc gật đầu: "Biết rồi ạ."

"Tụi em sẽ chuẩn bị thật tốt."

Đợi hai bạn nhỏ rời đi, Từ Trường Phong nhướng mày:
"Vào bảng A đâu phải dễ, còn có Bạch Húc và Dịch Thiên Dương nữa. Cậu không cần vẽ bánh vẽ cho họ làm gì, đến lúc đó thất vọng càng sâu."

Đường Mục Châu có phần bất đắc dĩ: "Gặp A Triết ở trận đầu bị đánh cho sốc như thế, không động viên sợ họ vỡ vụn mất. Cứ để họ nguôi ngoai vài hôm đã, tự bản thân họ sẽ hiểu."

Chân Mạn bất chợt hỏi: "Nói mới nhớ, tại sao Dịch Thiên Dương lại sang chiến đội Tinh Không thế? Bùi Cảnh Sơn không có phản ứng gì à?"

Từ Trường Phong cũng nhìn sang Đường Mục Châu: "Tôi cũng thấy lạ. Hồi trước mấy câu lạc bộ khác trả giá cao cỡ nào cậu ta cũng không đi. Tôi nhớ cậu ta thân với Bùi Cảnh Sơn lắm mà. Tiểu Bạch nói gì khiến cậu ta đổi ý vậy?"

Đường Mục Châu nói: "Có thể là tự cậu ta muốn giúp Tiểu Bạch thôi. Dịch Thiên Dương là người không theo lẽ thường. Cậu ta mà không thích thì dù có tặng cả câu lạc bộ cậu ta cũng lười đi."

Đúng lúc đó Tạ Minh Triết vừa đi ngang qua phòng nghỉ, nghe tiếng sư huynh liền ló đầu vào. Đường Mục Châu thấy cậu lập tức rời khỏi đồng đội tiến lên dang tay, mỉm cười nói: "Chúc mừng em thắng trận đầu tiên."

Tạ Minh Triết mỉm cười, rất tự nhiên bước vào vòng tay của anh.

Đường Mục Châu ôm chặt lấy cậu, siết trọn trong lòng, động tác chiếm hữu này khiến tai Tạ Minh Triết hơi đỏ, bên cạnh còn có đồng đội, cả Chân Mạn và Từ Trường Phong đang nhìn mà, anh có thể tiết chế chút không?

Tạ Minh Triết cố đẩy ra, Đường Mục Châu hiểu ý lập tức buông, đùa: "Em khiến Tiểu Lưu và Tiểu Kỳ bị đả kích nặng đó. Giờ đầu họ chắc vẫn vang vọng câu 'Đại Lang, uống thuốc đi' thôi."

Tạ Minh Triết : "Em không cố ý." Nói xong cũng chào hỏi Chân Mạn và Từ Trường Phong.

Chân Mạn cười đùa: "A Triết, mỗi lần xem cậu thi đấu như đang xem phim do các thẻ bài đóng chính, cốt truyện hấp dẫn vô cùng lại còn có cả lồng tiếng thoại nữa."

Tạ Minh Triết dở khóc dở cười, câu này tính là lời khen đúng không?

Ba người cùng rời khỏi phòng nghỉ, đúng lúc gặp Bạch Húc và Dịch Thiên Dương từ phòng bên cạnh bước ra.

Sắc mặt Bạch Húc cứng lại, nhưng vẫn cố tỏ ra tự nhiên, lên tiếng chào hỏi: "Anh, chị Mạn, anh Trường Phong... khụ, cậu cũng ở đây à?"

Tạ Minh Triết nhướn mày:
"Sao đến tôi thì không gọi là anh?"

Bạch Húc lúng túng không biết gọi thế nào, đối mặt ánh mắt Đường Mục Châu, nhớ tới lời hứa được tặng kính viễn vọng, đành cắn răng nói: "Anh A Triết, hôm nay anh thi đấu tốt lắm."

Tạ Minh Triết cười: "Lần tới đấu với cậu, tôi sẽ còn thi đấu tốt hơn."

Bạch Húc: "......"

Thật không muốn gọi là anh chút nào, chỉ muốn đập nát đầu người ra thôi!

Dịch Thiên Dương chìa tay, mỉm cười: "A Triết đúng không? Rất vui được làm quen, tôi là Dịch Thiên Dương."

Lần đầu gặp vị "trợ thủ số một truyền thuyết" này, Tạ Minh Triết thấy ngoài đời cũng rất điển trai, ăn mặc phóng khoáng, ngoại hình cũng xếp top đầu liên minh, cười rất lịch thiệp, có vẻ dễ gần, ấn tượng đầu khá tốt.

Tạ Minh Triết cũng đưa tay bắt lại: "Chào anh, nghe danh đã lâu."

Dịch Thiên Dương cười: "Trận sau mong cậu nương tay nhé."

Tạ Minh Triết đáp: "Khách sáo rồi, phải là tôi mong anh nương tay mới đúng."

"......" Nhìn hai người khách khí đối đáp, Đường Mục Châu rốt cuộc nhịn không nổi: "Về nghỉ sớm đi.kẻo bị phóng viên chặn lại. Thiên Dương, nhờ cậu chăm sóc Tiểu Bạch giúp."

Bạch Húc nghe vậy liền xù lông: "Em không phải trẻ con, không cần người chăm sóc, anh đừng nói thế có được không?"

Đường Mục Châu không thèm đáp mà chỉ vỗ vai Dịch Thiên Dương rồi quay người rời đi. Tạ Minh Triết đi bên cạnh, ghé sát hỏi: "Anh với Dịch Thiên Dương thân nhau lắm à?"

Đường Mục Châu gật đầu : "Bạn cũ. Về sau kể cho em nghe."

Mọi người chia tay nhau ở cửa, lên xe trở về câu lạc bộ.

Phía Niết Bàn vì hôm nay là sinh nhật Tạ Minh Triết, Trì Oánh Oánh đã đặt sẵn phòng riêng và bánh kem lớn để chúc mừng. Huấn luyện viên, tuyển thủ cả bên công hội đều đến đông đủ, mọi người vui vẻ ăn một bữa cơm sum họp, tâm trạng của Tạ Minh Triết cũng rất tốt, tối qua được sư huynh tổ chức sinh nhật riêng, hôm nay lại có đồng đội cùng mừng sinh nhật, năm nay quả là sinh nhật hoành tráng nhất từ trước đến nay.

Sau khi trở về câu lạc bộ, Trì Oánh Oánh bảo Tiểu Bàn và Kim Dược cùng nhau khiêng vào mấy thùng hàng to rồi quay sang nói với Tạ Minh Triết:

"A Triết, đây là quà fan gửi cho em đấy."

Tạ Minh Triết vô cùng ngạc nhiên: "Fan gửi á?"

Trì Oánh Oánh mỉm cười gật đầu: "Hiện giờ em nổi lắm rồi. Hội fan hâm mộ ban đầu định tổ chức sinh nhật cho em trực tiếp nhưng lại trùng với lễ khai mạc và trận đấu đôi của em và Tiểu Kha nên họ đành gửi quà đến trụ sở của Niết Bàn. Chị đã ký nhận hết rồi."

Mấy thùng hàng to đặt trước mắt, Tạ Minh Triết mở ra xem với tâm trạng đầy xúc động, nào là đồ lưu niệm làm từ tư liệu thẻ bài của cậu, vô số gói quà bánh kẹo, phụ kiện nam như thắt lưng, cà vạt, măng-sét, dây chuyền, cả đồ thủ công mỹ nghệ và búp bê vải do fan tự làm, rồi thư viết tay rất cẩn thận.

Suốt 18 năm qua Tạ Minh Triết chưa từng nhận được quà sinh nhật. Năm nay đúng là bù đắp tất cả chỉ trong một lần.

Những món quà từ khắp mọi miền tụ họp lại thật sự rất đồ sộ, chất đầy mấy thùng như đang chuyển nhà vậy. Tạ Minh Triết vừa xúc động vừa cảm động đến cay mắt có được những fan đáng yêu thế này, cậu cảm thấy vô cùng mãn nguyện.

Tạ Minh Triết hít một hơi sâu, mỉm cười nói: "Cảm ơn chị Oánh. Bao nhiêu bánh kẹo này em ăn không hết đâu, để ở văn phòng cho mọi người cùng ăn nhé. Mấy thứ còn lại em mang về. Tí nữa em sẽ đăng bài cảm ơn mọi người."

Trở về ký túc xá, Tạ Minh Triết mở thư ra đọc từng bức một cách nghiêm túc.

Mỗi bức thư đều viết bằng tất cả tình cảm chân thành, đơn giản là bày tỏ sự yêu thích và cổ vũ cho cậu.

Tấm lòng của fan khiến cậu thấy ấm áp vô cùng. Sau khi xem hết quà, cậu đăng nhập trang cá nhân định gửi lời cảm ơn công khai nhưng phát hiện diễn đàn đã nổ tung, dòng trạng thái mới nhất của cậu là: "Trận đầu tiên của giải đấu đôi hôm nay là lần đầu tôi và Tiểu Kha phối hợp mọi người nhớ xem nha."

Dưới bài viết, bình luận đã vượt qua sáu con số. Có rất nhiều người khen cậu đánh hay, có cả người bình thường hỏi thẻ bài Phan Kim Liên có bán không, nhưng sau đó không biết ai khơi mào, rất nhiều người bắt đầu chúc mừng sinh nhật cậu.

"Ah Triết sinh nhật vui vẻ, yêu anh nhé!"

"Hết hôm nay là 19 tuổi rồi, sẽ càng ngày càng tốt, cố lên nha!"

"Người ta bảo sinh nhật sẽ có hào quang sinh nhật, hôm nay ánh sáng của em chói lòa thật đấy, em chính là ngôi sao sáng nhất sân khấu!"

"Nam thần của tui vừa đẹp trai vừa tài năng, sinh nhật vui vẻ, mỗi ngày đều vui vẻ."

Ngoài lời chúc, còn có nhiều fan đăng video mừng sinh nhật như "Tổng hợp pha highlight của A Triết", "Thẻ bài của A Triết khiến người ta tức chết", có cả fan tài năng vẽ tranh đồng nhân, viết truyện chúc mừng sinh nhật...

Tất cả những điều đó đã giúp hashtag#Tạ Minh Triết Sinh Nhật Vui Vẻ# leo thẳng lên top một trong ngày.

Sinh nhật mà lên top tìm kiếm, đó cũng là đãi ngộ của siêu sao rồi.

Tạ Minh Triết nhìn màn hình đầy lời chúc sinh nhật mà cảm thấy như đang mơ.

Sinh nhật năm ngoái cậu mới vừa trùng sinh đến thế giới này trong tài khoản chỉ còn đúng 200 tệ. Không ngờ chỉ sau một năm cuộc sống đã thay đổi hoàn toàn. Giờ đây cậu không chỉ kiếm được tiền từ việc chế tạo thẻ bài mà còn có vô số fan hâm mộ, bên cạnh là sư phụ và đồng đội đáng tin cậy, thậm chí còn có một người bạn trai tuyệt vời nhất...

Từ một cậu mồ côi nghèo đến mức lo bữa ăn từng ngày, cậu đã trở thành một "người thắng cuộc" trong đời.

Tạ Minh Triết vui vẻ đến cực điểm, đăng dòng trạng thái mới: "Hôm nay đúng là sinh nhật tôi. Tôi đã nhận được hết quà của mọi người rồi, đã đọc hết thư, và xem tất cả video, ảnh, meme các bạn tự làm... Tấm lòng của các bạn, tôi đã thực sự cảm nhận được. Có các bạn ở bên thôi thật sự thấy rất hạnh phúc. Cảm ơn mọi người, yêu các bạn [thả tim]."

Fan ngay lập tức rầm rộ hét lên: "Tụi cũng yêu A Triết lắm!"

"Chồng em nói yêu em, đời em viên mãn rồi."

"Tình địch đông quá, mình quyết định đợi Ah Triết tròn 20 tuổi rồi cầu hôn luôn!"

"Bỏ qua mấy cái thẻ bài đi, thật ra A Triết là một chàng trai rất đáng yêu đúng không? Đối xử với fan cũng tốt nữa."

"Thật sự đấy, bản thân cậu ấy đã rất tốt rồi."

"Ah Triết, đến giờ uống thuốc rồi nha."

Tạ Minh Triết vừa đọc vừa cười đến chảy cả nước mắt.

Thật tuyệt. Những nỗ lực của cậu đã nhận được thành quả vượt ngoài mong đợi. Ước muốn ban đầu của cậu là chế tạo thẻ bài để ngày càng có nhiều người yêu thích chúng giờ đã thành sự thật.

Cậu sẽ tiếp tục kiên trì, không quên tâm niệm ban đầu, từng bước mang những nhân vật, những câu chuyện trong đầu mình đến với tất cả mọi người.

Trước Tiếp