Aquarium – Người Đẹp Lạnh Lùng Và Tia Pháo Rực Rỡ

Chương 7

Trước Tiếp

Chương 07

Khi con người nhận ra sự tồn tại của một vấn đề, nhưng lại chỉ gọi nó bằng một cái tên là “một vấn đề nào đó”, thì phần nhiều do họ muốn chống đối việc thừa nhận rằng vấn đề này đã gây phiền nhiễu cho bản thân. Họ phớt lờ những hậu quả nó mang lại, đồng thời còn muốn thử xem giới hạn của nó đến đâu. Ý nghĩ sâu xa và khó nắm bắt ấy chợt nảy ra trong đầu Lục Gia Lạc, lúc lau nhà lơ đãng như thế là đủ để thấy cô khó hiểu đến mức nào.

Cô nhấc cây lau nhà lên rồi ấn vào lồng vắt nước trong xô. Rồi khi chợt liếc qua, Lục Gia Lạc thấy Edwin đang bước tới bỗng khựng lại và đứng yên tại chỗ chờ.

Anh cũng định giặt cây lau nhà, nhưng vô tình bị cô đi trước một bước.

Cả một lúc mà chẳng ai lên tiếng, chỉ còn tiếng nước nhỏ từ cây lau và tiếng máy bơm oxy vận hành đều đều vang vọng, nghe cô quạnh đến lạ.

Có lẽ hai người họ duy trì bầu không khí như thế này sẽ an toàn hơn.

Amy lại đẩy cửa bước vào, nhưng lần này thím hơi cảnh giác. Sau khi xác nhận không có gì nguy hiểm thì thím mới cất lời: “Gia Lạc, điện thoại của cháu đang đổ chuông đấy.”

Lục Gia Lạc xách cây lau nhà sang một bên, bước lên thang rồi trèo ra khỏi hồ bơi. Từ tầng hầm mát rượi bước ra, ánh nắng chói chang đến mức chẳng mở nổi mắt, bậc thang bị nắng hun nóng rẫy. Lục Gia Lạc chạy về phòng, rồi chợt nhớ ra điện thoại đang cắm sạc ở phòng khách thì cô lại vội vàng chạy xuống. Cuộc gọi nhỡ này cùng mười tin nhắn WeChat gửi liên tiếp đều đến từ cùng một người, và chúng truyền đạt cùng một thông tin: Hai ngày nữa sẽ có một lễ hội âm nhạc tại Công viên Khảo Giang ở thành phố Thanh Châu.

Lục Gia Lạc tìm thấy người phụ nữ đang buộc tạp dề ở trong bếp dưới tầng một. Cô chống một gối lên ghế, tựa cả ngực vào lưng ghế rồi nói với thím ấy: “Amy, ngày mai cháu muốn đi Thanh Châu, chắc khoảng ba ngày. Cháu đi cùng vài người bạn ạ.”

Sau đó cô còn bổ sung một câu, “Là con gái.”

Amy mỉm cười, “Thím cũng đâu có hỏi chuyện đó…” Mà điều thím muốn hỏi chỉ là, “Sao tự dưng mấy đứa lại muốn đi Thanh Châu thế?”

Lục Gia Lạc hào hứng đáp, “Có lễ hội âm nhạc ạ.”

Nhóc mập đang lảng vảng trong bếp ăn trực, nghe thấy thế thì hét lên: “Con cũng muốn! Con cũng muốn đi!”

Amy không quay đầu lại, Lục Gia Lạc tranh thủ trừng mắt nhìn nhóc rồi hạ giọng đe dọa: “Không ai hỏi em đâu.”

Nhóc mập chẳng sợ cô, nó quay sang la làng om sòm với nữ chủ nhân trong nhà: “Bác Amy, con muốn đi lễ hội âm nhạc!”

Amy kiên nhẫn nói, “Thế con phải hỏi chị Gia Lạc xem chị ấy có chịu dẫn con đi không.”

Lục Gia Lạc khó xử giải thích, “Lễ hội âm nhạc đông người lắm, phiêu nhạc rồi là ai cũng như điên, cháu sợ không trông nổi nó, lỡ có chuyện gì thì sao, báo chí cũng nói dễ xảy ra giẫm đạp mà.”

“Xem ra, nếu con muốn đi…” Amy quay sang nhìn nhóc mập, lấp lửng nói, “Thì phải tìm một người có thể quản lý được con.”

Dưới sự an bài của vận mệnh, Edwin xách theo một cái xô và hai cây lau nhà xuất hiện. Không hiểu sao anh cứ có cảm giác đáy xô đang nhỏ nước nên liên tục ngoái đầu để ý. Xong lúc ngẩng lên thì anh mới phát hiện tất cả mọi người ở đây đều đang nhìn mình.

Lục Gia Lạc thấy anh thì mới ảo não bừng tỉnh, cô quên béng mất chuyện dọn dẹp tầng hầm luôn rồi.

Amy hỏi anh, “Edwin, mấy ngày tới con có bận việc gì không?”

Trước khi lên đây là Edwin cũng đã loáng thoáng nghe được mấy chữ lễ hội âm nhạc rồi, nếu giờ mà anh nói “không ạ” vậy có vẻ không ổn cho lắm, thế nên anh đáp:  “… Có ạ.”

Amy lại hỏi, “Hả? Con có chuyện gì à?”

Edwin chần chừ chẳng thể tìm tra được lời đáp nào cho hợp lý. Lục Gia Lạc không muốn biến chuyến du lịch sắp tới thành hành trình ba người, thế là cô đành miễn cưỡng bịa lời đỡ cho anh: “Chơi… Người Sắt ạ.”

Giữa việc bị ép đi lễ hội âm nhạc và cái cớ nghe mà cạn lời kia, Edwin chọn gật đầu. Nhưng đến cả nhóc mập cũng đờ người nhìn anh.

Song đến cuối, anh lắc đầu đầy bất lực: “Không có chuyện gì ạ.”

Màn đêm đã buông xuống, sau khi thu doạn hành lý qua loa, Edwin đang tìm xem dự báo thời tiết ở Thanh Châu trong vòng một tuần thì bỗng có người gõ cửa.

Anh mở cửa, ánh đèn thoáng rọi qua gương mặt cô.

“Chị để sữa tắm với dầu gội vào vali em được không? Chai nhỏ thôi.” Lục Gia Lạc lắc lắc hai chai chiết trong tay.

Edwin nhường lối cho cô bước vào phòng mình rồi tiện miệng hỏi, “Cứ để lên trên đi.”

Lục Gia Lạc nhìn thấy chiếc vali màu đen đang mở toang trên sàn, quần áo trong đó được gấp gọn mà số lượng cũng chẳng nhiều nên chiếc vali còn trống kha khá, còn vali của cô thì nhét đầy đồ dưỡng da và mỹ phẩm.

Cô đặt hai chai chiết lên trên, không định ở lại phòng anh lâu.

Edwin vẫn đứng cạnh cửa, anh xác nhận lại giờ xuất phát ngày mai: “Tám giờ sáng đi chứ?”

Lục Gia Lạc vừa gật đầu đáp lại vừa bước ra khỏi phòng, nhưng rồi cô chợt quay lại đối diện anh như thể muốn nói điều gì đó. Sau ba giây nhìn nhau, Lục Gia Lạc quay đầu trở về phòng mình. Tới khi đóng cửa lại rồi thì cô mới nghe thấy tiếng anh khép cửa. Cô vốn định nói là cô không cố ý để mình anh dọn dẹp tầng hầm đâu. Nhưng đã là địa bàn của anh, vậy thì liên quan quái gì đến cô chứ.

Tám giờ sáng hôm sau, những chú ve trên cành cây đã bắt đầu cần mẫn “đi làm”, một ông lão c** tr*n đạp xe ngang qua con đường trước khu biệt thự. Lục Gia Lạc và nhóc mập ngồi xổm trước bãi cỏ rồi lấy xúc xích cho chó hoang ăn. Tiếng động cơ xe vang lên phía sau, cô kéo nhóc mập đứng dậy.

Amy đích thân lái xe đưa họ đến trạm xe buýt tuyến thẳng ra sân bay.

Hành lý được cho vào khoang chứa đồ, nhóc mập vừa leo lên xe đã la hét: “Con muốn ngồi ghế đầu!”

Hàng ghế đầu là ghế đơn, thế cũng có nghĩa là cô và Edwin phải ngồi cạnh nhau. Lục Gia Lạc ngồi sát cửa sổ rồi nhét tai nghe vào tai.

Xe buýt chạy mất nửa tiếng. Cô chống cằm định ngáp một cái, nhưng bỗng thấy vai trĩu nặng hẳn. Lục Gia Lạc thoáng sững lại rồi cúi đầu nhìn xuống. Khi anh nhắm mắt trông có gì đó hơi khác ngày thường, gương mặt dịu hòa hơn nhiều.

Lục Gia Lạc không đánh thức Edwin, cô chuyển ánh nhìn ra ngoài cửa sổ. Tán cây đổ bóng, từng mảng từng mảng lướt qua nóc xe. Cơn buồn ngủ của cô tan sạch sẽ, có lẽ quãng đường này sẽ rất dài, mà cô lại chẳng mong nó quá ngắn.

Khi sắp đến sân bay thì bầu trời chẳng còn xanh biếc như trước nữa. Edwin tỉnh dậy, ngồi thẳng lưng, vươn vai một cái, dường như hoàn toàn không nhận ra chuyện mình đã tựa vào vai cô lúc nãy.

Lục Gia Lạc vẫn luôn quay mặt ra phía cửa sổ, mỗi tội vai hơi mỏi.

Chuyến bay kéo dài hai tiếng, sau khi hạ cánh xuống Thanh Châu thì họ bắt taxi đến khách sạn. Lục Gia Lạc không phân biệt nổi đông tây nam bắc nên rất ngưỡng mộ những người như nắm được cả bản đồ trong đầu như Edwin chẳng hạn. Giờ anh đang ngồi ghế phụ để nói với tài xế taxi: “Đi thẳng thêm khoảng ba trăm mét, tấp vào lề là được.”

Đó là một khách sạn boutique nằm hơi xa trung tâm, anh chỉ liếc qua bản đồ vài lần đã xác định chính xác vị trí, đến mức cô còn nghi ngờ anh từng đến đây rồi.

Vừa bước vào cửa khách sạn là ba người đã thấy người đang đợi ở khu vực nghỉ. Còn ai trồng khoai đất này nữa, ấy chính là bạn thân thời cấp ba của Lục Gia Lạc, Hứa Mạn.

Mối quen biết giữa Lục Gia Lạc và cô bạn chính xác là một đoạn “nghiệt duyên”.

Học kỳ hai năm lớp mười, nội quy trường quy định tóc học sinh nữ không được quá vai. Nhưng Lục Gia Lạc lại cố tình để tóc quá vai bởi buộc lên thì gọn gàng mà thả xuống cũng xinh, đâm ra xét cho cùng thì việc cô trốn tiết tự học buổi tối rồi dắt xe đạp đường hoàng ra khỏi cổng trường cũng chẳng có gì lạ.

Lúc cô dắt xe lên dốc, tiếng xích xe két két bỗng im bặt. Dưới ngọn đèn đường chập chờn, Lục Gia Lạc thấy một bạn nữ mặc bộ đồng phục giống hết mình. Chẳng biết cô nàng đã cãi cọ thế nào với tên du côn kia mà còn ngây thơ hỏi hắn, “Anh có mẹ không?”

Tên du côn lắc lắc điếu thuốc chưa châm trên miệng, “Đùa à, tất nhiên là có rồi!”

Nào ngờ cô nàng tiếp lời ngay, “đ*t mẹ anh.”

Tên du côn bị chọc giận thì giật phắt quai cặp sách của cô bạn. Tình huống bỗng nguy cấp hẳn lên, Lục Gia Lạc hét về phía họ: “Giáo vụ tới!” Rồi làm bộ đẩy xe đạp chạy lên phía trước mấy bước.

Tên du côn sợ rắc rối, thế là cảnh cáo cô gái một câu rồi bỏ chạy.

Dưới ánh hoàng hôn, Lục Gia Lạc đối diện với gương mặt thuần khiết vô hại của cô gái ấy.

Hứa Mạn cũng chẳng buồn kéo lại quai cặp trượt khỏi vai, cô bạn thẳng thừng bước đến trước mặt Lục Gia Lạc rồi đánh giá cô từ trên xuống dưới một lượt, cuối cùng dừng ánh nhìn ở bảng tên trước ngực đối phương. Trên bảng tên đó có ghi tên và lớp: “Cậu là… Lục Gia Lạc à?”

Lục Gia Lạc thấy giọng cô ấy hơi khàn, chẳng ăn nhập gì với gương mặt, mà tính cách thì lại càng không hợp với khuôn mặt đó hơn.

Hứa Mạn bất ngờ túm lấy mái tóc dài của cô rồi ngạo mạn nói, “Tôi thích Dương Kiêu, sau này cậu không được nói chuyện với anh ấy, và càng không được ở bên anh ấy. Không thì tôi gặp cậu lần nào là đánh cậu lần đó đấy!”

Chiêu này chỉ dọa được mấy đứa ngây thơ non nớt thôi, chứ Lục Gia Lạc là hạng người nào chứ, há có thể để người khác đe dọa đến mình.

Mối thù bị giật tóc, không trả thì là chó.

Lục Gia Lạc ngẫm kỹ lại đám con trai từng theo đuổi mình, hình như đúng là có một người tên đó. Và thế là cô đã gặp được hắn vào lúc tan học của mấy ngày hôm sau. Hắn là học sinh trường nghề, rảnh rỗi là thích tụ tập bè bạn lượn lờ quanh đấy, ngoại hình tàm tạm, cố tình gây chú ý với cô.

Lục Gia Lạc chống xe đạp dừng lại, quay đầu gọi hắn: “Dương Kiêu…”

Dương Kiêu ngạc nhiên vì bị cô gọi lại. Lục Gia Lạc chẳng có biểu cảm gì, nhìn hắn rồi nói: “Tôi muốn uống trà sữa.”

Thật ra hắn cũng khá dễ nhìn, mỗi tội hơi ngu. Điếu thuốc kẹp giữa ngón tay đã cháy gãy lúc nào không hay, bị đám bạn cười hì hì đẩy một cái thì hắn mới hoàn hồn rồi vui vẻ hô lên: “Ok luôn! Em chờ đó nhé!”

Chiều hôm sau, chỉ còn một phút nữa là chuông vào lớp reo vang.

Ngoài cửa lớp có người gọi to, “Lục Gia Lạc!”

Lục Gia Lạc nghe thấy tên mình thì quay người lại, một cái rẻ lau bảng bay thẳng nện trúng đầu cô. Bụi phấn như nổ tung ngay trước mặt, phủ kín cả nửa gương mặt Lục Gia Lạc. Mấy bạn bên cạnh đứng đờ ra, tới khi hoàn hồn mới vội vàng đưa khăn giấy cho cô.

Chuông vào lớp vang lên nhưng Lục Gia Lạc không có ý định ngồi xuống, cô hỏi tên bạn nữ kia rồi tới góc dọn vệ sinh trong lớp xách thùng rác lên.

Lục Gia Lạc đuổi theo bắt kịp cô gái đó ở ngoài hành lang, gọi lại: “Hứa Mạn.”

Hứa Mạn theo phản xạ quay đầu lại, Lục Gia Lạc liền úp ngược thùng rác lên đầu cô bạn.

Thoáng cái, tiếng hét chói tai vang vọng dai dẳng khắp hành lang.

Mấy bạn học xung quanh đều cho rằng trận đại chiến giữa Hứa Mạn và Lục Gia Lạc ít nhất cũng phải tầm ba trăm hiệp. Nhưng ngay cả Lục Gia Lạc cũng chẳng ngờ Hứa Mạn lại là kiểu người co được duỗi được, đóng vai đáng thương cực thạo. Thậm chí cô nàng còn sang tận lớp Lục Gia Lạc để xin lỗi, lại còn chắc mẩm rằng Lục Gia Lạc không thật sự thích Dương Kiêu nên muốn cô rút lui khỏi mối quan hệ tay ba này.

Thế là Lục Gia Lạc đá Dương Kiêu, mối tình đầu kéo dài đúng hai ngày.

Một tuần sau, trong giờ ra chơi, Lục Gia Lạc đang ngẩn người thì bị bạn cùng bàn chọc chọc vai. Cô mờ mịt nhìn ra ngoài cửa lớp, gương mặt để trong lòng bàn tay đang chống trượt xuống. Rồi cô ngập ngừng chỉ vào mình như hỏi: Tìm tớ á hả?

Hứa Mạn kéo cô trốn vào phòng thí nghiệm vật lý để hút thuốc. Mà chính xác hơn thì là để Lục Gia Lạc chán chường ngồi nhìn cô nàng hút thuốc. Thì ra Dương Kiêu mới nhận một “em gái”, Hứa Mạn đương nhiên phải đi cảnh cáo cô gái kia đừng lại gần Dương Kiêu. Nhưng thế quái nào mà kết quả lại bị Dương Kiêu tát cho một cái, nói rằng cô ấy bắt nạt em gái hắn.

Toàn chuyện quái quỷ gì đâu.

Nhưng đây là lần đầu tiên Lục Gia Lạc gặp một cô gái lúc khóc còn xinh hơn lúc cười. Thế là cô mềm lòng, kéo mạnh tay cô ấy: “Hút hít cái gì, đi chỉnh nó!”

Hứa Mạn vốn ngang ngược hoành hành trong trường, lần đầu tiên lại bị người khác dẫn dắt ngược lại.

Sau đó, ở bảng tin của trường nghề bên cạnh, trên các cột điện ngoài trường bị dán kín những tờ quảng cáo nhỏ với nội dung: “Tôi là Dương Kiêu, treo tiền cầu con.”

Cả ngày Dương Kiêu bị chuyện ấy chọc tức phát điên, chiều tối trên đường về nhà lại bị một xô nước từ đâu đổ ập xuống đầu, ướt sũng từ trong ra ngoài, lạnh thấu xương. Hắn quệt mặt rồi ngẩng đầu nhìn khu nhà dân, “đ*t mẹ! Đứa nào thế! Có tin ông chém chết mày không!”

Nhưng cũng chỉ có tiếng chó sủa đáp lại. Hắn nhấc tay lên ngửi áo mình, lại còn ám mùi hôi hám buồn nôn.

Đợi hắn đi xa, Lục Gia Lạc và Hứa Mạn mới bước ra từ chỗ cầu thang. Hai người liếc nhìn con hẻm rồi đập tay mừng chiến thắng.

Cùng thích một điều gì đó có lẽ chưa đủ để khiến họ trở thành bạn bè, nhưng cùng ghét một người thì biết đâu lại có thể khiến họ thành tri kỷ.

Quay về hiện tại, vừa bước vào cửa khách sạn là Lục Gia Lạc đã kéo vali ngồi xuống bên cạnh Hứa Mạn. Hứa Mạn chẳng thèm để ý tới cô, mắt dán chặt vào quầy lễ tân khách sạn: “Anh chàng đẹp trai kia là ai thế?”

Nương theo hướng ánh nhìn của cô bạn, Lục Gia Lạc thấy nhóc mập đang văn vẹo người đẩy vali, cùng với Edwin đang làm thủ tục nhận phòng. Anh là một người rất đặc biệt, mặc chiếc sơ mi họa tiết xanh loang đen, quần lửng trắng ngang bắp, giày cũng trắng tinh. Từ bả vai xuống đến sống lưng thẳng tắp, đứng ở đó mà lại toát ra vẻ tùy ý, thản nhiên. Trước đây Lục Gia Lạc thấy trai nào cũng chỉ “tàm tạm” là vì bên cạnh cô luôn có sẵn một cây thước để so rồi.

Lục Gia Lạc nói: “Bảo mẫu, trông trẻ.”

Hứa Mạn chẳng thèm nghe lời cô nói, tự dựa vào trí nhớ xuất sắc của mình để tìm ra đáp án: “Em họ cậu à? Đúng không!”

Lục Gia Lạc thuận miệng đáp, “Muốn tớ giới thiệu cho không?”

Hứa Mạn nghiêm túc, “Không cần, hạnh phúc là phải tự mình tạo ra.”

Đúng lúc đó, Edwin quay đầu lại nhìn cô rồi nói: “Lục Gia Lạc, căn cước công dân.”

Lục Gia Lạc vừa cúi đầu lục lấy căn cước công dân trong túi đeo chéo ra thì lại bị Hứa Mạn giật lấy. Cô ấy bước lên đứng cạnh anh, nở nụ cười duyên giả tạo: “Gia Lạc ở chung phòng với chị.”

Trước Tiếp