Aquarium – Người Đẹp Lạnh Lùng Và Tia Pháo Rực Rỡ

Chương 42

Trước Tiếp

Gió lay tầng lá xanh rờn, có tờ quảng cáo lam vờn trên sông. Chưa đến ba giây nhìn nhau với Tần Úc Manh là Lục Gia Lạc đã nhanh chóng đứng dậy khỏi bàn, nhanh chóng thu dọn bát đĩa và nhanh chóng chạy vào bếp.

Nhóc mập lục lọi trong tủ lạnh tìm một lon coca, trước khi đi còn để lại ở đây một tiếng ợ no căng. Lục Gia Lạc vẫn bình thản như không, rồi đợi đến khi nhóc mập rời đi thì mới tức khắc ghé sát người đang đứng trước bồn rửa, gấp gáp hỏi: “Cô ta có ý gì vậy!”

Edwin nhận lấy bát đĩa của cô, “Sao mà anh biết được?” Anh cạo sạch thức ăn thừa trên đĩa, rồi xếp vào máy rửa bát.

Cố ý tiếp cận và dò hỏi hết lần này đến lần khác, động cơ của Tần Úc Manh đã quá rõ ràng. Vì thế, Lục Gia Lạc cho rằng sớm muộn gì hai người cũng phải đối diện trực tiếp với nhau lấy một lần.

Tần Úc Manh ngồi trên chiếc sô pha dài, nhìn khung ảnh treo trên tivi. Nhưng thứ thu hút cô ấy chẳng phải là phong cảnh Myanmar trong bức ảnh, mà thứ thật sự đó là bóng dáng hai người đang bước lại gần phản chiếu trên mặt kính nhẵn bóng.

Khi cô ấy quay đầu thì đúng lúc Lục Gia Lạc đưa tay hất lọn tóc lòa xòa trước trán ra sau, khoanh tay ngồi xuống sô pha rồi bắt chéo một chân.

Hôm nay cô không đánh phấn mắt, vậy mà hàng mi vẫn khẽ cong, nửa che đi đôi mắt ánh lên vẻ trống rỗng. Sau bữa ăn, đôi môi cô chỉ còn lại màu tự nhiên.

Cuộc đối đầu sắp diễn ra, một hiện tượng lệch quỹ đạo. Cô gái sở hữu khí chất có thể dùng cụm từ “trong trẻo tựa cỏ linh lăng” để hình dung do dự hồi lâu, bỗng hỏi: “… Khi làm chuyện đó, cụ thể là cảm giác thế nào?”

Trước vẻ mặt tò mò của cô ấy, Lục Gia Lạc sững lại rồi nói, “Em còn biết loại hộp bạc dùng tốt hơn mà còn phải hỏi chị câu này à?”

Tần Úc Manh đáp, “Em không biết, mới nghiên cứu thôi.”

Nghiên cứu. Từ ngữ ấy rất dễ khiến người ta liên tưởng đến cảnh Tần Úc Manh mở từng hộp bao bì, thái độ nghiêm ngặt cẩn trọng lộ hẳn ra trên gương mặt, rồi tiến hành ghi chép.

Lục Gia Lạc bật cười, cố ép bản thân xem đó là trò hoang đường: “Em hỏi chị chuyện này làm gì, sao mà chị biết được.”

“Thế chị Gia Lạc… không hẹn hò với anh Edwin ạ?” Mắt Tần Úc Manh sáng lên, “Em vẫn còn cơ hội hả?”

Lục Gia Lạc tức khắc lộ nguyên hình: “Cơ hội cái khỉ!”

“Chị kích động thế tức là chị cũng có ý với Edwin chăng?” Tần Úc Manh nghiêng đầu nhìn cô, sau đó chậm rãi nói, “Chúng ta có thể cạnh tranh công bằng.”

Lục Gia Lạc cứ như con mèo bị giẫm phải đuôi, chân đang bắt chéo cũng dậm xuống sàn. Cô hất cao cằm, lớn tiếng: “Anh ấy là bạn trai chị, cớ gì chị phải cạnh tranh công bằng với em?!”

“Bạn trai cháu?” Một giọng nữ dịu dàng mà cuốn hút vang lên ngay phía sau, hai người đồng thời quay đầu lại.

Amy đứng sau sô pha, trên tay bưng đĩa trái cây.

Tần Úc Manh liếc mắt nhìn xuống hộp mô hình Người Sắt bị nhét dưới bàn trà. Cô nàng bình tĩnh nhận lấy đĩa trái cây, “Bọn cháu đang nói về Robert Downey ạ. (Diễn viên đóng trong loạt phim Người Sắt)”

Amy bày ra biểu cảm như “hiểu rồi”, trước khi quay đi còn nói: “Ăn chút cam đi, ngọt lắm.”

Lục Gia Lạc mím môi, tựa lưng vào ghế sô pha, và cũng bớt đi phần nào sự bài xích với Tần Úc Manh.

Kết thúc câu chuyện bên lề, Tần Úc Manh nói tiếp: “Em thích anh Edwin, nhưng cái thích của em không giống cái thích chị dành cho anh ấy đâu. Em rút ra được kết luận này thông qua phép so sánh loại suy. Không bàn đến ưu thế ngoại hình của anh ấy thì chị không nhận ra anh ấy rất có đầu óc của một người lãnh đạo ư? Cơ mà không biết bản thân anh ấy có ý định đó hay không thôi… Với lại anh ấy cũng tự nói rồi, nếu không thể tiếp tục học lên cao thì anh ấy chỉ có thể về làm ở doanh nghiệp dòng họ. Em đã tra sơ qua giá trị thị trường công ty nhà cô Amy, nếu không có gì bất trắc thì vài năm nữa thôi, anh ấy sẽ là người có giá trị tài sản cao nhất trong số những người em quen biết. Đàn ông rồi sẽ thay lòng, ừm… Nên nói thế này mới đúng, con người ai rồi cũng sẽ thay lòng. Bởi vì theo sự thay đổi của tuổi tác thì nhu cầu đối với bạn đời cũng sẽ thay đổi. Em chỉ là sớm từ bỏ tư duy lãng mạn khi chọn bạn đời để chuyển sang chọn môi trường sống trong tương lai thôi.”

Lục Gia Lạc tự thấy mình đã thẳng thắn lắm rồi, nào ngờ cô gái trước mặt còn thẳng thắn hơn cô, làm cô chỉ biết chớp chớp đôi mắt đang mở to tròn, tay cầm miếng cam mà quên cả ăn.

“Nhưng mà, mục tiêu hiện tại của em đã chuyển hướng rồi. Muốn chen vào giữa hai người thì có vẻ không khả thi lắm.”

Tần Úc Manh lấy một múi cam từ đĩa trái cây, đưa lên ngang ngực rồi khựng lại, nói trước: “Em muốn làm bạn với chị, em nghĩ chị sẽ là một người bạn rất tốt.”

Lục Gia Lạc nghe Tần Úc Manh nói mà ngơ ngác: “Hả?”

“Hồi em còn học trung học, trong lớp có một bạn nữ. Cậu ấy không xinh bằng chị, nhưng tính cách lại rất giống chị. Bọn em uống nước có ga thì cậu ấy uống bia, bọn em đi giày vải thì cậu ấy đi giày cao gót. Chẳng bạn nữ nào muốn chơi với cậu ấy cả, nên cậu ấy chơi với con trai. Bọn em cắm đầu cắm cổ học bài, cậu ấy thì ngày đêm tìm vui hưởng lạc…”

Phụ huynh và thầy cô thầm dặn dò mọi người đừng học theo cậu ấy, mà cậu ấy lại chẳng bận tâm đến những lời chỉ trỏ sau lưng.

Tần Úc Manh vẫn mãi chẳng quên được ngày hôm ấy, trên đường tan học về nhà, khi bị cô đám côn đồ ngoài trường chặn lại tống tiền, bạn nữ ấy đã lên tiếng cứu giúp: “Này này này, cậu ấy là bạn cùng lớp của tao mà.”

Cô căng thẳng tới độ không kịp nói lời cảm ơn, cứ thế liều mạng bước nhanh về phía trước.

Đến tận hôm nay thì Tần Úc Manh đã không còn nhớ cô gái ấy tên gì, cô chỉ nhớ cô ấy mang dáng vẻ mà mình từng ngưỡng mộ, chẳng cần một mục tiêu cuộc đời rõ ràng, cứ thế sống phóng khoáng, rực rỡ.

Tần Úc Manh nói, “Khi đó em đã muốn kết bạn với cậu ấy rồi, nhưng vì áp lực từ nhiều phía nên không làm được. Vì thế em quyết định bù đắp sự tiếc nuối ấy sang cho chị!”

Lục Gia Lạc vẫn còn ngơ ngác, “Hả?”

Edwin đi tới từ phía nhà bếp. Tần Úc Manh trông thấy anh thì đảo mắt qua đảo lại giữa hai người: “Chiều nay hai người đi chơi gì đấy, cho em đi cùng với.”

Edwin hoang mang ngồi xuống tay vịn của chiếc sô pha mà Lục Gia Lạc đang ngồi. Lục Gia Lạc lập tức ôm lấy cánh tay anh, hoảng hốt cầu cứu: “Cứu với Win Win, em ấy điên rồi!”

Edwin cướp múi cam trong tay cô, vừa nhét vào miệng vừa bày ra vẻ mặt hết sức bài xích cái biệt danh đó: “Đổi cho anh một cách gọi khác được không?”

Tần Úc Manh ở bên cạnh đe dọa cô, “Chị không làm bạn với em là em sẽ tung chuyện gian tình của hai người ra đấy.”

Edwin nghe xong thì nói: “Ừ, thế cũng hay mà.”

Lục Gia Lạc trở mặt ngay tức khắc, trừng mắt với anh: “Anh câm miệng!”

Ngoài trời chiều hôm ấy vẫn nắng gắt như đổ lửa, bốn người ở trong phòng vẽ mở điều hòa, cùng xem bộ phim kinh dị “Sweeney Todd: Gã thợ cạo ma quỷ trên phố Fleet”.

Vì sao là bốn người á? Bởi mười mấy phút trước, bóng dáng họ lên lầu đã bị nhóc mập Lục Chính Quân không chịu nổi cô đơn bắt gặp: “Anh chị làm gì đấy? Em cũng đi!”

Thế là lãnh địa riêng của cô đã biến thành phòng chiếu phim công cộng.

Có nhóc mập ở đây nên Edwin không thể hút thuốc, và cũng không thể có những hành động thân mật với cô. Tần Úc Manh thì còn có thể thương lượng, nhưng con “quái thú nho nhỏ” kia thì không kiểm soát nổi đâu. Nếu làm đảo lộn nhận thức của nhóc về mối quan hệ giữa cô và Edwin, vậy e là nhóc sẽ gào thét suốt đường đến tận trước mặt phụ huynh hai bên mất.

Cô và Tần Úc Manh dựa lưng vào tường, sau lưng chèn đầy gối sô pha. Edwin uể oải nằm nghiêng cách cô không xa.

Giọng thì thầm của cô gái bên cạnh vang bên tai Lục Gia Lạc, dẫn ánh mắt cô rơi xuống gương mặt anh. Đôi mắt anh còn lộ rõ xu hướng đào hoa hơn so với một năm trước, nhưng lại có con ngươi sạch sẽ trong trẻo, cùng gò má dường như gầy dần xuống từ phần xương gò má.

Tần Úc Manh nói anh sở hữu gương mặt của một cao thủ tình trường, tiêu chuẩn đánh giá là nụ cười kiểu “người tình đại chúng”, giỏi tạo ra ảo giác dịu dàng và che giấu kết cục thực tế tàn nhẫn.

Lục Gia Lạc chợt nhớ tới lời nhận xét tương tự mà mình từng nghe ở chỗ Hứa Mạn.

Thế nhưng, họ đều hiểu lầm về Edwin.

Chỉ là trông giống vậy thôi. Lục Gia Lạc âm thầm biện hộ cho anh, bởi không cần thiết phải để tất cả mọi người đều hiểu anh.

Nhân lúc họ đang dồn sự chú ý vào bộ phim, cô khẽ giật giật tóc anh. Anh ngẩng đầu nhìn cô, nắm lấy bàn tay trắng trẻo mảnh mai của cô áp lên mặt mình rồi cọ nhẹ.

Nhóc mập khẽ động đậy đầu, Lục Gia Lạc lập tức rút tay về.

Cô quay sang nói với Tần Úc Manh: “Hay là em thử chơi trò nuôi dưỡng đi? Em xem thằng mập nhà chị này. Tuy EQ nó hơi thấp nhưng được cái là đào tạo được, mà cũng chỉ còn vài năm nữa là thành niên rồi.”

Tần Úc Manh cười cho có lệ: “Thôi khỏi, cảm ơn nhé.”

Vừa mới nhớ ra còn có nhân vật Hứa Mạn này thì chưa quá ba ngày sau là Lục Gia Lạc đã nhận được tin nhắn của cô bạn.

Sáng hôm đó, phần lớn người bước vào bệnh viện đều mồ hôi nhễ nhại, những cụ già chờ khám bệnh còn tự mang theo quạt và khăn.

Mạc Nhiên ứng tiền viện phí, cất kỹ hóa đơn rồi tiện thể vào phòng bệnh thăm bố Hứa Mạn.

Hứa Mạn đang giúp người đàn ông trung niên trên giường bệnh lau mặt. Cô vốn quen giữ thể diện trước mặt bố, nên giới thiệu chàng trai đi đến gần họ như thế này: “Bố, đây là bạn trai con.”

Mạc Nhiên rất phối hợp bước lên trước, lễ phép bắt tay bố cô: “Cháu chào chú ạ.”

Kết quả, bố cô nhìn con gái mình, nói: “Thôi được rồi đó, con mà cũng tìm người điều kiện tốt thế này á?”

“Không, dạ là…” Mạc Nhiên nổi hứng diễn xuất, “Cháu lại thích kiểu như Hứa Mạn ạ.”

Thứ anh ta đổi được lại là ánh mắt tiếc nuối của bố cô: “Xem ra gu của cậu bạn này khá mới lạ đấy.”

Hứa Mạn ném chiếc khăn vào chậu, nói với bố: “Hai bố con mình nói thật đi, bố nhặt con ở ven đường đúng không?”

Chưa đến buổi chiều, họ đã ngồi trên ghế ngoài phòng phẫu thuật. Hứa Mạn cúi đầu, mắt dán vào điện thoại, đang gõ chữ.

Sống mũi Hứa Mạn không cao nhưng đầu mũi lại hếch, lúc cô nghiêm túc rất dễ nhíu mày, nom chẳng khác nào bé cún. Mạc Nhiên nhìn mà muốn xoa đầu cô.

Đến khi chính anh ta cũng hơi sững lại mà rút tay về, thì Hứa Mạn ngạc nhiên ngẩng đầu rồi dùng cách của mình để hóa giải bầu không khí ngượng ngập: “Sờ một cái một trăm.”

Mạc Nhiên khựng lại, cúi đầu đưa tay vào túi quần, làm động tác như sắp móc tiền ra.

Hứa Mạn vội nói: “Tớ đùa thôi mà!”

“Trùng hợp thật, tớ cũng thế.” Anh ta vừa nói vừa lấy một gói kẹo cứng be bé vị trái cây ra đưa cho cô.

Hứa Mạn thoáng ngẩn ra, nhận lấy gói kẹo đặt lên đùi rồi gửi đi tin nhắn WeChat vừa soạn cho Lục Gia Lạc.

“Hôm nay bố tớ phẫu thuật, tối mai tớ không xin nghỉ được, cậu đến bệnh viện chăm sóc bố giúp tớ được không.”

“Chắc tám phần mười cậu ấy sẽ đến. Ngày mai không cần làm phiền cậu nữa, với lại tớ cũng không thể tạo cơ hội cho hai người ở riêng được. Gia Lạc với cậu em họ của cậu ấy…” Hứa Mạn vội ngừng lại, đổi giọng khoa trương để chuyển đề tài, “Oa, hôm nay có mưa không nhỉ?”

Mạc Nhiên điềm tĩnh nói, “Đừng căng thẳng, tớ biết rồi.”

“Ừ ok.”

Trước Tiếp