Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lục Gia Lạc ôm trán kêu lên, nhe răng với anh hệt chú mèo bị khiêu khích, rồi cũng vơ lấy chiếc muôi trên bàn định gõ vào đầu anh. Edwin nhấc tay lên cái là chặn được ngay. Cô giả bộ chịu thua trước sự chênh lệch ấy, tạm ngừng tấn công, nhưng lại nhân lúc anh buông lỏng cảnh giác để lấy khăn giấy lau miệng thì chuẩn bị đánh lén. Phản xạ của Edwin cực nhanh, gần như dựa vào bản năng, anh lập tức gạt cổ tay Lục Gia Lạc ra.
Edwin cười đắc ý, rồi lại cong ngón tay, hống hách gõ l*n đ*nh đầu cô.
Đang lúc bị anh chọc giận thì Lục Gia Lạc liếc thấy gì đó, thế là cô lập tức dừng “so chiêu” với anh. Cô cúi đầu, cầm ngay chiếc bật lửa cán dài để châm ngọn nến tròn nhỏ trong ly thủy tinh, ánh sáng soi rõ hai hàng mi xinh đẹp, cong vút đang rủ xuống của cô.
Thấy cô có vẻ khác thường, Edwin quay đầu lại.
Mẹ anh lại ung dung tao nhã bước ra, và lần này Amy còn mang theo một cốc nước và một hộp thuốc chống dị ứng nữa. Nhìn miệng anh đã được lau sạch, Amy ngạc nhiên nói: “Đỡ hơn nhiều rồi à?”
Edwin bình thản nhét khăn giấy vào túi quần rồi nhận lấy cốc nước trong tay mẹ, “Con cảm ơn…” Nhưng anh không nhận thuốc, mà chỉ nói: “Chắc là không sao nữa rồi ạ.”
“Được thôi.” Amy vỗ nhẹ hộp thuốc vào lòng bàn tay. Chắc trước đó đã thấy bọn họ đùa giỡn nên lúc này thím như đang cười đùa với Lục Gia Lạc: “Chiều bệnh nhân chút đi.”
Lục Gia Lạc ngẩng đầu nhìn thím, hơi sững lại rồi gật đầu.
Amy vừa bước được một bước vào bếp, Lục Gia Lạc liền chớp thời cơ cầm muôi lên và thành công gõ vào sau đầu Edwin.
Dưới bầu trời đêm xanh sẫm, những tán lá xanh thẫm xung quanh như được đánh sáp, lấp lánh ánh sáng. Một đầu bàn ăn hướng về phía lò sưởi suốt mùa hè chẳng dùng tới, ánh đèn trên đỉnh đầu khiến gương mặt mọi người trở nên dịu dàng hẳn, hương thơm của những món ăn vừa nấu tỏa ra khắp xung quanh. Trước mặt mỗi người đều có hai chiếc ly thủy tinh hoa văn hình thoi, một ly là nước lọc và một ly là nước trái cây hoặc bia, ánh nến bập bùng in bóng cả lên chúng. Phong cảnh bên ngoài cửa kính sát đất như một bức ảnh kỹ thuật số khổng lồ. Qua nó có thể thấy chiếc đèn tinh dầu đuổi muỗi để dưới đất, còn khi làn gió khẽ rung bóng cây, dường như có cả mùi chanh chua nhẹ bay sang từ nhà hàng xóm.
Lục Gia Lạc thích hải sản, mà đa số mọi người cũng vậy. Cá tôm tươi sau khi chế biến mang màu sắc chín mềm hấp dẫn được bày trong đĩa, chỉ nhìn thôi đã thấy vui mắt, khi ăn có thể uống kèm vài ly bia mát lạnh nữa chứ.
Edwin phụ trách đồ trên bếp nướng ngoài trời, nướng xong lại mang vào. Bữa tối gần như đã bước sang giai đoạn tráng miệng, những thứ còn lại trên vỉ nướng đều bị cậu thiếu niên cho vào chiếc dạ dày không đáy của mình.
Anh lặng lẽ ngước mắt, ly rượu của cô lại vừa cạn thêm lần nữa. Dường như gò má cô còn mềm mại hơn ban ngày, mái tóc uốn cong nhẹ nhàng che lấy vành tai. Cô đặt cằm giữa hai mu bàn tay, lắng nghe câu chuyện của người trong nhà rồi nở nụ cười. Edwin cụp mắt xuống, gắp một miếng củ mài lên cắn rồi lại ngẩng đầu như thường. Cuối cùng anh cất tiếng: “Ê, tiêu.”
Lục Gia Lạc quay đầu liếc anh một cái. Xác định là đang gọi mình xong, thế là cô vươn tay với lấy lọ gia vị trên bàn.
Chú Cả ngồi bên cạnh nghe thấy thì vừa giũ vỏ tôm dính ở đầu ngón tay vừa nói: “Đừng có suốt ngày ‘ê’ với ‘này’ nữa, Gia Lạc cũng là chị mà.”
Lục Gia Lạc đang định đưa lọ tiêu qua thì bỗng ôm nó sát vào ngực, vẻ mặt làm bộ làm tịch ấy qua diễn xuất của cô lại hóa thành vừa đáng yêu vừa tủi thân: “Đúng đó, chị buồn lắm.”
Dưới sự vây quét của bố dượng và cô, Edwin đành nhượng bộ: “Chị, đưa em lọ tiêu.”
Lục Gia Lạc đưa lọ gia vị cho anh rồi tiện thể nhìn chú Cả. Hai người trao nhau ánh mắt chiến thắng, nhưng sau chú lại nói: “Nếu nó là em trai cháu thì chắc thái độ sẽ tốt hơn đấy.”
Cô nhăn mũi, quay đầu lại, tiếp tục nghe mấy người phụ nữ tám chuyện hóng hớt gần đây.
Thím Hai hào hứng kể, “Hóa ra chồng cô ta cưới cô ta là để chuyển tài sản, chà…”
Món tráng miệng sau bữa ăn là kem tự làm không phụ gia của dì giúp việc. Kem đông cứng quá, thế là Lục Gia Lạc quay người đứng ở chỗ nối giữa bếp và phòng ăn gọi Edwin vào giúp.
Mỗi bát hai viên kem, nhóc mập được thêm hai viên.
Lục Gia Lạc bê ra chia cho mọi người rồi quay vào trong, sau đó không thấy ra nữa.
Edwin dùng khuỷu tay đóng cửa tủ lạnh, đợi khi Lục Gia Lạc vào bếp thì bưng bát kem cuối cùng đưa đến trước mặt cô. Lục Gia Lạc không nhận, cô cầm một chiếc thìa nhỏ, đồng thời nắm lấy tay áo trên vai anh và kéo anh cùng trốn lên phòng khách nhỏ trên tầng hai.
Hai người chen chúc trên chiếc ghế sô pha lò xo đã cũ, không bật đèn. Ánh trăng đêm rọi qua cửa sổ, tiếng cười nói rôm rả dưới lầu lúc cao lúc thấp hệt như từng đợt sóng thỉnh thoảng dâng lên.
Dì giúp việc làm kem vị chanh thảo mộc, bảo sao anh không ăn.
Lục Gia Lạc dùng thìa nhỏ cạo kem, huých nhẹ vào vai anh: “Giận rồi à?”
Edwin rút điện thoại ra rồi mở khóa, làm như không định để ý tới cô. Lục Gia Lạc cố tình gạt mấy lát hạnh nhân sang một bên: “Ai bảo anh sinh sau em, anh xui thôi.”
Edwin không đáp. Lục Gia Lạc nghiêng đầu nhìn anh rồi nói, “Sau này em không chọc anh nữa. Em sẵn sàng hy sinh niềm vui này để tạo cho anh một môi trường yêu đương lành mạnh, vô hại.”
Gương mặt hơi gầy, thanh thoát của Edwin khi nhìn nghiêng lại bớt đi chút non nớt, anh chẳng giấu nổi ý cười.
Cô nói, “Ồ, anh cười rồi này.”
Anh cố ngước nhìn lên như thể mình thật sự vô tội vậy: “Đâu có.”
Lục Gia Lạc múc một thìa kem vị chanh đưa đến bên miệng anh, “Thử một miếng thôi.”
Edwin quay đầu đi, “Không.”
Cũng không đến mức tránh như tránh thú dữ, mà là kiểu cả gương mặt viết rõ hai chữ từ chối thôi.
Lục Gia Lạc tự ăn thìa kem ấy, rồi cầm chiếc bát thủy tinh lạnh buốt lên áp lại gần Edwin. Cô muốn hôn anh.
Edwin ngả người ra sau, kháng cự: “Em nuốt xuống trước đã!”
Lục Gia Lạc nhíu mày, há miệng cho anh xem, kem đã tan hết trong khoang miệng ấm nóng từ lúc nào rồi.
Anh đỡ lấy gương mặt cô bằng lòng bàn tay, miễn cưỡng hôn cô. Quả nhiên toàn là vị chanh.
Đáng lẽ phải đoán trước rồi, dẫu Lục Gia Lạc chính là quả chanh của anh, thì anh cũng chẳng thể nào cưỡng lại.
Tới tận sáng hôm sau mà cô vẫn còn xíu di chứng của việc uống hơi quá chén. Ý thức đã tỉnh táo, nhưng cả đầu cô vẫn nặng nề lắm.
Lục Gia Lạc áp trán vào cánh cửa phòng vệ sinh, gõ cửa chẳng khác nào nhà sư gõ mõ. Người bên trong đột ngột mở cửa, cô loạng choạng chúi về phía trước đâm thẳng vào người anh, nhưng may mà được anh đỡ lại.
Cô ngửi thấy một mùi hương như vỏ cây đắng, vỏ trái cây khô nhẵn cùng chút bạc hà mát lạnh. Mùi hương ấy trong phòng tắm vào giờ thức giấc sáng trùng nhau của hai người lại càng rõ rệt hơn.
Lục Gia Lạc từng đảo mắt tìm trong vật dụng hằng ngày của anh, song lại chẳng thấy dấu vết của loại nước hoa nào. Cô luôn muốn hỏi đó rốt cuộc là mùi của thứ gì, nhưng hết lần này đến lần khác lại quên bẵng đi.
Cũng như lúc này vậy, Edwin đang nghiêng người đi ra từ cánh cửa hơi hẹp mà cả hai đang chắn lối, thế mà cô lại quên mất chuyện hỏi. Chỉ đến khi đánh răng, nhổ nước đầy bọt rồi nhìn nó trôi vào cống thì cô mới chợt nhớ ra một chuyện rất quan trọng.
Lục Gia Lạc chẳng cho dự mà cứ thế đi thẳng xuống lầu, đến trước cửa tầng hầm rồi xoay tay nắm vẫn bị khóa.
Cô biết có thể tìm Edwin ở đâu.
Lục Gia Lạc bước ra cửa kính sát đất. Dưới bóng mái hiên, cô phải đưa hai tay che mắt để nhìn về phía “người làm vườn” trong vườn.
Cô lên tiếng, “Em muốn bàn với anh một chuyện…” Chuyện về quyền sử dụng tầng hầm.
Edwin ngẩng đầu. Đúng lúc ấy, tiếng chuông cửa vang lên chấm dứt cuộc thương lượng còn chưa kịp bắt đầu của hai người. Chú Cả mặc nguyên bộ đồ ở nhà, tay còn cầm tờ báo, đi ra mở cửa trước họ.
Người đứng ngoài là chủ nhà bên cạnh. Ông ấy nói hôm nay hàng xóm mới sẽ dọn đến nên ông ấy sang đây nói lời chào tạm biệt chính thức. Lần này ông ấy không tặng chanh nữa, mà tặng họ một cây chanh.
Sau vài câu bàn bạc đơn giản, người đàn ông ấy chớp mắt với Lục Gia Lạc. Có lẽ ông ấy biết đứa trẻ năm xưa lén hái chanh không phải Edwin, mà là cô rồi.
Lục Gia Lạc còn đang ngẩn ra thì người bên cạnh giơ một cánh tay lên, lòng bàn tay che chắn tầm mắt giữa cô và người hàng xóm. Cô hạ tay Edwin xuống, không kìm được nụ cười, cuối cùng đành dùng một câu ngắn gọn “Thần kinh.” để che giấu.
Ánh nắng một giờ chiều phơi ra hương thơm cay nồng của cây cỏ.
Lục Gia Lạc mặc chiếc áo thun in hình punk màu xám đậm, quần dài cạp cao màu đen và đôi ủng cao su chống nước. Hễ cô đã đi ủng mưa thì nghĩa là phải đối phó với tình huống khá tệ.
Chú Cả theo hàng xóm về nhà họ để đào cả gốc lẫn bầu đất của cây chanh, còn nhiệm vụ của cô và Edwin là đào một cái hố trong vườn nhà mình. Công việc này chỉ cần sơ ý là mặt mũi lem luốc bùn đất tèm nhem liền, và đương nhiên Amy sẽ không tham gia. Thím chỉ có thể ngồi dưới chiếc ô che nắng, tay cầm tách trà sứ xương Anh Quốc và cổ vũ cho họ.
Trong buổi chiều ve kêu râm ran, họ hoàn thành việc trồng lại cây chanh, rồi ngồi dưới mái hiên. Lục Gia Lạc mở bớt vài cánh cửa kính sát đất để hơi lạnh điều hòa thổi ra. Nửa chặng sau cô hầu như chẳng làm gì, thế mà vẫn mệt đến độ chẳng muốn nhúc nhích.
Edwin ngả người nằm xuống, làn gió luôn lùa qua chiếc áo sơ mi rộng thùng của anh.
Người hàng xóm cũ đặc biệt dẫn theo đôi vợ chồng mới chuyển đến cùng con gái của họ sang chào hỏi. Amy có một năng lực giao tiếp khá thần kỳ, thím thân thiện đến độ làm đối phương muốn mở lòng luôn.
Tiếng trò chuyện ở cách khá gần nên hai người cũng loáng thoáng ghép lại được thông tin, cô con gái nhà hàng xóm mới nhỏ tuổi hơn họ, khai giảng sẽ lên năm hai đại học.
Lục Gia Lạc thấy mái tóc cô gái được buộc gọn phía sau, để lộ vầng trán sạch sẽ, áo sơ mi tay ngắn chất liệu cotton và quần yếm bò. Gương mặt cô gái đó không góc cạnh, trông khá ngoan ngoãn, giống một con vật nhỏ hiền lành chẳng có chút tính công kích nào hệt như Doãn Húc từng nói.
Nhưng bài học từ Hứa Mạn khiến cô hiểu rằng, không thể chỉ dựa vào vẻ bề ngoài để đánh giá con người. Câu “tâm sinh tướng” thường chỉ là lời nói muộn màng sau sự việc, độ tin cậy không cao.
Cô gái được Amy gật đầu cho phép, mục tiêu rõ là đi về phía họ. Lục Gia Lạc lập tức dựng sẵn phòng tuyến, nói thật nhanh với Edwin: “Em ấy sắp qua chào rồi, anh không được cười đâu đấy!”
Cô gái dung hòa hoàn hảo giữa vẻ e thẹn và cởi mở, chẳng hề rụt rè. Cô ấy chào Lục Gia Lạc trước: “Em chào chị, em tên là Tần Úc Manh. Tần trong Tần Sở, Úc Manh là ‘xanh tốt, nảy mầm’.”
“Lục Gia Lạc, em cứ gọi chị là Gia Lạc được rồi, đừng gọi chị là chị.” Tuy nói vậy nhưng Lục Gia Lạc vẫn cười, cơ mà cảm giác không mấy thân thiện vẫn còn đấy.
Tần Úc Manh hơi khựng lại, “… Vâng.”
Ngay sau đó, cô ấy chuyển ánh mắt sang chàng trai đã ngồi dậy, chờ anh tự giới thiệu.
Anh dùng giọng điệu xa cách thờ ơ quen thuộc của mình để đáp ngắn gọn, “Ái Đức Văn.”
Lục Gia Lạc đang định nói ra đoạn lời đã chuẩn bị sẵn trong đầu: Em ấy vốn không thích giao tiếp, em đừng để ý.
Nhưng cô gái thông minh trước mắt dường như nghĩ ra điều gì đó, thế là mỉm cười trước. Nụ cười ấy khiến người ta như được làn gió mát mùa hè thổi qua, vô cùng dễ chịu: “Vậy tên tiếng Anh của anh là Edwin ạ?”