Aquarium – Người Đẹp Lạnh Lùng Và Tia Pháo Rực Rỡ

Chương 30

Trước Tiếp

“Em là nữ quỷ à?”

Cô mặc một chiếc áo hoodie trắng, cổ tròn không mũ, mái tóc dài màu nâu đàn hương đậm phủ kín trước ngực, che mất họa tiết hẳn là một chú mèo. Dưới lớp mái bằng cắt chưa được gọn gàng lắm là đôi mắt tròn mà dài nhìn chằm chằm vào anh khi nói câu đó.

Lục Gia Lạc tựa vai vào cửa, khoanh tay trước ngực, dõi theo anh đi từ thang máy đến trước mặt mình. Cuối cùng cô còn cụp mắt hơn: “Hay là anh giấu ai trong nhà?”

Edwin kéo chiếc túi đeo chéo màu đen phong cách thể thao từ sau lưng ra trước ngực rồi lục lọi gì đó bên trong. Anh nhìn cô bằng vẻ mặt như muốn nói “đầu óc em không có vấn đề đấy chứ”.

“Không thì anh trốn làm gì?” Cô hất cằm.

Edwin lấy một chiếc thẻ cửa, bình thản nói: “Em đâu có bảo là em ở đây, làm anh giật mình.”

Anh không mở cửa vào ngay mà vừa bấm mật mã vừa hỏi: “Sao em vào đây được?”

Anh muốn biết cô đã vượt qua cánh cửa an ninh đầu tiên của tòa chung cư ra sao.

Lục Gia Lạc đáp nhẹ tênh: “Vừa hay có người đi ra, thế là em theo vào thôi.”

Edwin gỡ cánh tay đang khoanh trước ngực của cô ra rồi kéo đặt lên tay nắm cửa. Cô còn chưa kịp phản ứng thì ngón cái đã bị ấn vào rãnh thu thập vân tay, sau đó có tiếng “bíp” vang lên.

Được thả ra, Lục Gia Lạc chậm rãi hạ tay xuống rồi lại hỏi lại: “Sao anh về muộn thế?”

“Mua cơm tối.”

Anh giơ túi nilon vẫn đang xách trên tay lên rồi mở cửa bước vào. Vì cô vẫn tựa vào cửa, giờ mất điểm chống đỡ thành ra cả thân người chúi vào trong, loạng choạng vài cái mới đứng vững được.

Lục Gia Lạc giật phắt “cơm tối” trong tay Edwin như định trả đũa. Rồi trong ánh sáng mờ tối, cô đưa mắt dò xét anh, cứ thế mặc kệ chiếc vali.

Edwin thò tay vào bật đèn và chỉ về phía tủ giày: “Chọn một đôi dép đi.”

Lục Gia Lạc kéo tủ giày ra, bên trong toàn là giày nam. Cô rút một đôi dép vải lanh rồi ném xuống đất, sau đó lấy chân trái gạt tuột giày cho chân phải và cuối cùng xỏ vào dép.

Edwin vừa giữ cửa để nó không tự động đóng lại, vừa dựng thẳng vali của cô lên rồi kéo vào trong.

Đây là lần đầu tiên Lục Gia Lạc thấy kiểu căn hộ như này. Căn hộ không có vách ngăn, bố cục thẳng một đường; bên trái là tủ giày, bên phải là cửa phòng tắm; đi thẳng chưa đến hai bước là quầy bếp, bếp nấu và bàn ăn gộp làm một; phía sau trên âm tường là máy giặt cửa trước, bên cạnh còn có tủ lạnh. Tiếp đó là bàn trà và sô pha, đối diện là kệ tivi; phía trước nữa là giường đơn; phía trước nữa nữa là cửa sổ, bên cạnh có một cửa trượt và bên ngoài là ban công.

Điện thoại được c*m v** sạc, Lục Gia Lạc trên chiếc ghế cao duy nhất trước quầy bếp rồi khẽ mở túi đựng hộp thức ăn nhanh. Dưới nắp nhựa có lớp hơi nước mỏng phủ lên, song vẫn có thể nhìn thấy bên dưới là một phần cà ri và món chiên màu vàng cam trông như thịt heo tẩm bột.

Phía sau quầy bếp, Edwin quay lưng về phía cô, mở nồi cơm điện và nhìn phần cơm còn lại từ buổi trưa. Cơm không đủ cho hai người rồi.

Anh quay đầu lại hỏi, “Tối nay em ăn chưa?”

Lục Gia Lạc đã lấy đũa gắp một miếng thịt heo chiên lên. Cô ngước mắt nhìn anh.

Sau một giây im lặng, Edwin nói: “… Ra ngoài ăn đi.”

Lục Gia Lạc cắn một miếng thịt chiên rồi gật đầu. Và khi nhận ra miếng thịt ấy cực kỳ ngon thì hai mắt cô tức khắc sáng lên.

Hình như nghe thấy anh khẽ cười, Lục Gia Lạc đưa đôi đũa đang gắp miếng thịt sang trước miệng anh. Edwin hơi khựng lại, rồi há miệng cắn đứt. Cô nói: “Em mời anh ăn nhé.”

Họ bước ra từ con hẻm có tấm biển hiệu treo lơ lửng đủ để làm đèn đường, và sau khi đi chưa đến mười phút thì đối diện ngay phía trước mặt hai người đã là ga JR Ikebukuro.

Lục Gia Lạc bỗng đứng khựng lại, hỏi: “Bốn nghìn sáu trăm mười hai yên là bao nhiêu tiền nhân dân tệ?”

Anh ngẫm nghĩ chốc lát rồi đáp: “Hơn hai trăm.”

“Hình như em bắt taxi từ gần đây về nhà anh hết ba trăm tệ lận!” Cô kích động nói, rồi còn tiện thể giơ ba ngón tay lên.

Có vẻ lúc này Lục Gia Lạc mới hiểu ý nghĩa của câu “tốt nhất là không nên” mà chị hướng dẫn viên từng nói.

Edwin hạ tay cô xuống nhưng vẫn nắm chặt chẳng buông, anh vừa kéo cô đi về phía trước vừa nói: “Ai bảo em đi taxi.”

Có vẻ đường lớn còn chẳng sáng bằng trong hẻm. Trên phố có McDonald’s, có tiệm kem trang trí toàn chữ tiếng Anh, có cửa hàng quần áo và cả tiệm hoa. Những bông hoa tươi được cắm đầy và ngay ngắn trong ống cao, chúng phân theo màu sắc, bông nào bông nấy cũng bọc giấy nhựa, lấp lóe dưới ánh đèn vàng ấm. Ở đầu bên kia tiệm hoa còn có cả hoa hướng dương.

Những nhân viên văn phòng xách cặp vừa đi vừa gọi điện, học sinh mặc đồng phục đi thành nhóm lướt qua họ.

Quán ramen như nằm trên một mặt phẳng bị cắt chéo ở góc thành phố, giờ này mà quán vẫn còn khá nhiều khách.

Ngẩng đầu nhìn quanh bức tường đầy thực đơn tiếng Nhật, cô dựa vào trực giác gọi một bát ramen xá xíu.

Bát ramen được bưng lên, bên thành bát có dán một miếng rong biển. Ngoài ramen ra thì Edwin còn gọi thêm một đĩa há cảo chiên.

Lục Gia Lạc nếm thử một ngụm nước dùng trước, rồi khẽ “ừm” đầy nghi hoặc: “Vị… đặc biệt thật.”

Edwin ngồi đối diện gắp vài đũa và tranh thủ giải thích: “Nước dùng cá thu đao.”

Lúc này cô mới nhìn rõ chiếc áo sơ mi anh mặc, hóa ra là sọc dọc màu xanh lam, cúc áo trong suốt. Có lẽ Edwin rất đói nên toàn bộ sự chú ý đều dồn vào việc giải quyết bát mì, anh cứ ăn miếng lớn một, lại còn rất nhanh nữa chứ. Con trai bình thường ăn như vậy thì gọi là ăn như hổ đói, còn trai đẹp mà ăn như vậy thì gọi là tác phong nhanh nhẹn.

Lục Gia Lạc lấy dây buộc tóc cột tóc lên, tách đũa, gắp mì, ấp ủ nghĩ xem nên mở lời xin lỗi anh thế nào.

Cô lén nhìn Edwin, dường như anh cũng không có ý định so đo với cô.

Hay là bỏ qua chuyện này đi vậy.

Nhưng nhờ chuyện “chia tay” này mà cô chợt nhớ ra một việc.

Lục Gia Lạc cầm chiếc điện thoại vẫn đang cắm pin dự phòng lên đặt bên tay anh, nói: “Lưu số điện thoại của anh đi.”

Lúc trước cô đã xóa số của anh rồi.

Biên độ chuyển động trên má của Edwin dần chậm lại, anh nhìn cô, còn cô thì cụp mi mắt. Vài sợi tóc mai buộc chưa chặt vòng quanh vành tai, mái bằng mềm mại rủ trước trán, cô chăm chú ăn mì.

Đêm đen phủ khắp phố phường, đèn ngàn bách hóa rọi đường người đông. Lục Gia Lạc ngồi trên giường anh, trên chăn còn phủ một tấm thảm nhung màu xanh đậm. Dép bị đá sang một bên, cô đi chân trần giẫm lên tấm thảm dưới giường. Tấm thảm ấy làm bằng liệu cô chẳng rõ tên, nhưng khá mỏng và mềm.

Edwin dời chiếc đèn cây cạnh giường ra, sau đó nói: “Em đi tắm đi, anh trải giường cho.”

Cô sững người, mở to mắt: “Em ngủ dưới đất à?”

Hai người nhìn nhau vài giây. Edwin chẳng thể duy trì vẻ mặt kiểu “không ngủ dưới đất thì em muốn ngủ ở đâu” được lâu, anh bật cười. Đôi mắt anh sâu và sáng, anh lắc đầu với cô.

Thấy nụ cười ấy bộc lộ rõ ràng tâm trạng của anh, Lục Gia Lạc khẽ hỏi: “Anh đang vui lắm, đúng không?”

Edwin khựng lại, như thể không hiểu cô có ý gì. Cô nghiêng người về phía trước, “Em đến tìm anh mà.”

Anh khẽ mím môi, đưa đầu ngón tay gãi gãi vành tai, xoay người mở tủ quần áo rồi chuẩn bị trải giường. Cô lập tức nhảy xuống giường, ôm anh từ phía sau, nửa bên mặt áp lên lưng anh. Edwin khựng lại, anh quay đầu rồi giơ tay véo má cô.

Lục Gia Lạc gạt tay anh ra, ngoảnh đầu nói: “Em đi tắm đây.”

Đợi đến khi cô tắm xong bước ra thì trên sàn giữa giường và sô pha đã được trải một tấm nệm mềm mại còn mới tinh. Còn Edwin ngồi trên sô pha, đặt laptop trên đùi, mắt chăm chú nhìn màn hình, ngón tay gõ trên bàn phím.

Trên bàn trà bày bừa bãi đồ ăn vặt, sách vở, mấy bao thuốc và gạt tàn, nhưng thứ khiến Lục Gia Lạc hứng thú lại là một chiếc phong bì giấy da bò. Cô không lịch sự hỏi “Em xem được không?” như anh, mà ngồi xuống ghế sô pha rồi cứ thế đổ xấp ảnh ở trong phong bì ra. Phần lớn số ảnh đó là sinh vật biển, có vài tấm chụp những tòa tháp vàng, chùa chiền, những khu chợ ngoài trời xếp thành một hàng… Rõ là phong cảnh Myanmar. Nhưng đến bức tiếp theo thì người con gái kia lại xuất hiện.

Lục Gia Lạc chỉ vào cô ấy rồi hỏi, “Đây là trợ giảng của anh à?”

Edwin liếc nhìn tấm ảnh, gật đầu.

“Người thật còn xinh hơn à?”

Anh vô thức gật đầu xong mới nhớ ra cô vừa hỏi gì, thế là quay đầu lại ngay.

Cô vẫn buộc mái tóc dài trên đỉnh đầu, phần tóc sau cổ ướt sũng, gò má trắng ngần loáng thoáng đo đỏ. Cô lật xem ảnh, không để ý cái gật đầu ban nãy của anh. Chẳng bao lâu sau, Lục Gia Lạc cất ảnh lại vào phong bì rồi ngả người lên giường.

Edwin tắt chiếc đèn phía trên giường đơn, căn phòng tối đi một nửa. Anh đứng dậy khỏi sô pha đi rửa mặt.

Cả căn nhà tối om, chẳng còn ngọn đèn sáng nào. Cô nghe thấy tiếng anh vén chăn, và kế tiếp là câu hỏi ngập ngừng của anh: “Em… có ngại không…” Edwin thoáng dừng lại, sau đó lại nói: “Thôi vậy.”

Lục Gia Lạc thản nhiên đáp, “Anh cởi đi.”

Hè năm đó ở biệt thự nghỉ dưỡng, cô đã không chỉ một lần bắt gặp anh xuất hiện với phần thân trên không áo vào thời điểm thức dậy buổi sáng, thế nên cô đoán anh không thích mặc áo khi ngủ.

Edwin cởi áo thun, tiện tay ném lên sô pha. Anh nằm ngửa, giơ điện thoại trước mặt, ánh màn hình rọi chiếu ngũ quan anh. Lục Gia Lạc nằm nghiêng nhìn người dưới giường: “Đối với anh thì chia tay với em chẳng phải chuyện gì to tát… hay là anh biết em nói lúc tức giận nên không để tâm?”

Edwin đặt điện thoại sang bên. Không còn ánh sáng, thành ra cô chẳng thể nhìn rõ biểu cảm của anh, chỉ nghe thấy mỗi giọng nói.

“Không phải ngày nào anh cũng lên lớp, nhưng bài tập môn học rất lằng nhằng. Anh không thể vì em mà làm rối nhịp độ của bản thân được. Song anh lại liên tục mắc lỗi. Rồi anh càng muốn tập trung thì càng dễ phân tâm, cuối cùng bị gọi tên phê bình. Tối nay ở cửa hàng tiện lợi, anh không chỉ mua đồ ăn mà còn mua một chai nước. Cơ mà vì đợi tin nhắn của em, đâm ra lại quên mang đi.”

Một chiếc xe máy chạy qua dưới lầu, tiếng động cơ vang lên trong khoảng lặng rồi xa dần.

Anh nói như đang thuật lại.

“Anh nghĩ, không thể tiếp tục thế này được, vẫn nên đến tìm em nói cho rõ thì hơn.”

Nói đến đây, Edwin chợt nhớ ra điều gì, thế là liền với tay lấy điện thoại rồi vào ứng dụng du lịch để hủy vé máy bay.

Lục Gia Lạc vươn cổ nhìn màn hình điện thoại của anh: “Anh đặt vé rồi à!”

Cô lại nằm xuống giường, “Biết sớm thì em đã…”

Cô không nói tiếp, bởi đến giờ cô cũng chẳng hề hối hận.

Đôi mắt dần quen và có thể thấy đồ vật trong bóng tối, anh thấy Lục Gia Lạc chống nửa người dậy trên giường, rồi cứ thế khựng lại một lúc. Edwin tưởng cô định đi vệ sinh, nào ngờ cô xuống giường, vén chăn của anh và chui vào.

Lục Gia Lạc kéo cánh tay anh, thò đầu ra từ khuỷu tay anh, ôm lấy anh. Cô chỉ đơn giản là ôm anh, cảm nhận làn da ấm áp của anh, cùng mùi sữa tắm dịu nhẹ, thoang thoảng vị cam quýt thanh mát giống hệt loại mình đang dùng.

Cô để hơi thở mình vờn quanh cổ anh.

Không hiểu sao, Edwin bỗng nhớ lại mùa hè năm mười sáu, mười bảy tuổi. Đó là một buổi chiều đột ngột mất điện, ấy không phải bất ngờ do bố dượng chuẩn bị, mà là sự cố thật. Đường điện quanh khu vực đều gặp trục trặc, đèn đường tắt hết, hàng xóm đang gọi điện báo thợ đến sửa gấp. Phòng giặt trên ở ba có một ban công nhỏ, rất rất hẹp, nhét một chiếc ghế nằm đan mây tre vào thì gần như chẳng còn chỗ trống. Edwin tựa nằm tựa trên ghế, kẹp điếu thuốc giữa ngón tay, đốm lửa lập lòe trong nền trời xanh thẫm mà tĩnh lặng.

Mùa hè mà, có là ngày hay đêm thì cũng vẫn oi bức thôi. Mất điện một cái là mọi người rất dễ kéo đến nơi này để hóng mát, nhất là những người cũng sống ở tầng ba như anh. Lục Gia Lạc mặc áo thun và quần ngắn bước ra ban công, l**m phần chocolate Godiva 72% còn dính trên đầu ngón tay. Cô ngồi xuống đất, hai chân duỗi ra ngoài lan can sắt, làn da chân trắng chẳng khác nào cánh hoa nhài.

Ánh trời khiến tầm mắt không còn thấy những hạt bụi li ti, mái nhà hàng xóm lặng lẽ nằm đó. Lục Gia Lạc như muốn thò đầu ra ngoài, hai tay nắm lấy hai bên lan can, ngọn gió đêm thổi tung mái tóc cô khiến nó bay lòa xòa trước mặt.

Tối đó nhìn cô, anh cố kìm nén ý muốn làm điều gì đó, rồi hút liền hai điếu thuốc.

Trong nhà bỗng có điện trở lại.

Lúc này, Lục Gia Lạc áp sát bên anh, ôm anh, và ngẩng mặt lên từ hõm cổ anh. Trong bầu không khí tĩnh lặng như thế, cô nhìn anh.

Có giây phút như thể trở lại mùa hè năm ấy, tối mất điện, trên ban công chật hẹp tầng ba, anh làm theo lòng mình, rời khỏi chiếc ghế mây rồi ngồi xuống cạnh cô, vén tóc trên mặt cô sang một bên và ghé lại gần. Cô chẳng những không đẩy anh ra, mà còn khẽ đón nhận nụ hôn của anh, giúp anh sửa lại hồi ức.

Nụ hôn không ai nhìn thấy, không chịu bất kỳ ràng buộc nào.

Một góc chăn trên giường bị vén lên. Vì sao lại nằm dưới giường hôn nhau, chính họ cũng không biết.

Chỉ cần đôi môi khẽ chạm, ngậm lấy nhau thôi là cũng khiến tim cô run lên nhè nhẹ. Cô áp sát ôm lấy anh, vòng tay ra sau lưng, móc lên vai anh. Đến khi đầu lưỡi anh chạm vào kẽ răng cô thì cô lại xấu hổ chui tọt xuống dưới chăn hệt con mèo lanh lẹ.

Edwin nhìn chỗ chăn phồng lên, bóp nhẹ cánh tay cô: “… Ngủ đi.”

Tư thế ngủ của Lục Gia Lạc không thể coi là ngoan, ngủ say rồi là cô nghiễm nhiên coi anh thành gối ôm hình người, cả chân gác ngang bụng anh. Edwin khẽ đẩy ra nhưng chẳng được, mà anh cũng không dám nhấc lên vì sợ đánh thức cô.

Đúng là sự dày vò ngọt ngào.

Sáng thức dậy, khung giường bên cạnh che mất ánh nắng, rèm cửa kéo hé một nửa. Lục Gia Lạc ngồi dậy vươn vai, rồi mất hai giây mới nhớ ra mình đang ở đâu.

Laptop vang lên âm báo tin nhắn, tiếng còi xe inh ỏi ngoài đường, cả căn phòng ngập hương cà phê. Edwin ngồi trước quầy bếp, mắt dán vào màn hình laptop. Anh chỉ mặc một chiếc quần dài màu xám, chân trần để trên sàn, một tay khuấy cốc cà phê phát ra tiếng leng keng.

Cô lại đổ người xuống, ôm chăn, nhưng vẫn cố mở mắt: “Sáng nay anh không có tiết à?”

Anh còn chưa kịp trả lời thì chiếc chuông cửa đàm thoại nối với cửa chính căn hộ ở chỗ cửa ra vào bỗng vang lên lanh lảnh.

Trước Tiếp