Aquarium – Người Đẹp Lạnh Lùng Và Tia Pháo Rực Rỡ

Chương 10

Trước Tiếp

Chương 10

Lẽ ra hai người phải sớm nghĩ đến chuyện những khoảnh khắc ấm áp giữa họ nhiều lắm cũng chỉ kéo dài chừng ba giây, rồi sau sẽ lập tức bước vào một vòng đối đầu khác mới đúng. Lục Gia Lạc giật lại chiếc điện thoại của mình, mọi cảm xúc mơ hồ ban nãy tức khắc tiêu tan. Cô tháo tai nghe ném trả cho anh, quay mặt đi bấm gọi lại số điện thoại.

Edwin cũng tháo tai nghe xuống, để mặc chúng quấn lủng lẳng vào nhau ở trước ngực.

Ánh sáng rải trên mặt kính cửa sổ xe, lấp lánh chói mắt. Cô không muốn quay đầu lại nên chỉ đành nheo mắt, mãi đến khi cuộc gọi được kết nối thì mới cất tiếng: “Vừa nãy tớ bấm nhầm …”

Giọng Lục Gia Lạc chẳng dịu chẳng ngọt, cảm giác lạo xạo như đường cát. Ấy vậy mà giọng nói đó lại rất dễ nghe, nhất là khi cô cố ý khiến người khác cảm thấy nó cuốn hút êm tai.

Mạc Nhiên thấy bức ảnh cô đăng trên Wechat thì biết cô đi Thanh Châu nên gọi hỏi thăm tình hình.

“Cũng sắp về tới nhà rồi. Lần này tớ đi cùng em họ, còn có cả bạn thời cấp ba nữa, chơi có hai ngày thôi.”

Lục Gia Lạc chẳng hề hay biết mình đã né được ánh nắng gay gắt chói mắt kia. Cô móc móng tay sơn màu đỏ mận vào khóa túi xách, giọng cũng rất nhẹ, từng âm điệu thốt ra dần cao hơn: “Hay là cậu lên núi Mạc Can tìm tớ đi, tớ rủ cậu đi câu cá.”

Edwin bực bội kéo tai nghe lên nhét vào tai, tiếp tục chơi game.

Khoảng năm giờ chiều là họ đến bến xe, rốt cuộc cũng tới gần được hoàng hôn, kịp nhìn thấy ráng chiều vương lại. Trên đường về nhà, mùi men rượu thoang thoảng lan tỏa trong không khí.

Thảo nào, hóa ra là dì giúp việc đang làm Spaghetti Alle Vongole.

Người mở cửa cho họ là Amy, “Lúc hai đứa đi thì Doãn Húc về đây.”

Doãn Húc là người địa phương, lớn hơn Lục Gia Lạc một tuổi, nhà anh ta ở khu dân cư không xa quần thể biệt thự, bố mẹ mở một tiệm tạp hóa. Từ Lục Gia Lạc cho đến nhóc mập, ai cũng thích chơi với anh ta bởi lúc nào cũng có kem que và đồ ăn vặt miễn phí. Nhưng đó cũng là chuyện ngày trước cả rồi.

Thời đi học Doãn Húc khá lêu lổng, bạn bè xã hội nhiều, thành tích học tập thì thảm không nỡ nhìn. Anh ta không thi đại học, rồi cũng bỏ học luôn. Nghe nói sau đó gia đình tìm cho anh ta một lối đi khác, ấy là lên thành phố tuyến đầu bươn chải.

Trước khi bước vào bếp, Amy quay đầu nhìn theo bóng Edwin đang lên lầu rồi nói: “Thằng bé định rủ con đi đánh bóng, khi nào rảnh thì nhắn lại cho thằng bé nhé.”

Không nghe thấy anh đáp lời.

Ý thức độc lập của Edwin được hình thành rất sớm, chuyện bình thường anh đều có thể tự xử lý, không phải kiểu người tìm mẹ để tâm sự. Amy rất ít khi nói chuyện tình cảm với anh, nhưng dù sao cũng là con trai nên thím vẫn nhận ra tâm trạng anh không tốt lắm.

Lục Gia Lạc để vali trước cầu thang, cô nghĩ đợi gửi xong mấy tin nhắn WeChat này rồi sẽ mang lên sau.

Edwin xách hành lý của mình lên lầu, rồi lại đi xuống. Cô còn tưởng anh sẽ giúp cô xách vali, nào ngờ anh đi thẳng qua trước mặt cô, chẳng thèm nhìn lấy một cái. Dù sao cô cũng không trông mong gì ở anh. Hơn nữa Lục Gia Lạc tin chắc rằng, nếu sau này có một ngày cô lâm vào cảnh khốn đốn, thì anh chính là người ít có khả năng đưa tay giúp đỡ nhất.

Cô nhét điện thoại vào túi quần bò rồi kéo vali đi lên lầu.

Cuộc điện thoại trên chiếc xe buýt khiến Lục Gia Lạc chợt nhớ ra Mạc Nhiên mới là mục tiêu của cô, là người cô thích. Ngày nào ở trường là cô cũng nghĩ xem phải ghẹo anh ta thế nào, vậy mà tới đây lại quên ngay luôn. Có lẽ vì cô ghét Edwin quá, thành ra sự tồn tại của anh mới trở nên nổi bật đến thế.

Ở đây không có quán bar hay club đêm, hoạt động giải trí của giới trẻ khá lành mạnh, ngoài đánh bóng ra thì chẳng còn gì cả.

Buổi tối mát mẻ rất thích hợp ra ngoài đi dạo, tiện thể cho tiêu bớt món súp nấm kem ăn trong bữa tối.

Sân bóng rổ không cũ nát lắm, vành rổ khá chắc chắn, chỉ có vạch sân sơn trắng là hơi phai màu. Ba ngọn đèn đường trấn giữ cả sân, bên cạnh còn treo một tấm lưới phân sân cầu lông. Có một người đàn ông đang ngồi hút thuốc trên chiếc ghế sắt tạm coi là khán đài. Thấy có người tới, Doãn Húc vứt ngay điếu thuốc xuống đất, đứng dậy dùng mũi giày giẫm tắt rồi kinh ngạc cất lời: “Lục Gia Lạc?”

Lục Gia Lạc chẳng để ý: “Ờ, sao?”

Doãn Húc biết từ nhỏ tính cô đã vậy, nên vẫn cười nói: “Em đổi kiểu tóc à, anh suýt không nhận ra đấy.”

Trước đây Lục Gia Lạc để tóc thẳng, tóc mái lởm chởm, chẳng bằng lắm. Tóc mái đó là cô tự cắt lấy, nhưng còn chưa cả kịp luyện tay nghề cắt tóc đạt đến trình độ thành thạo thì cô đã bỏ mái luôn rồi.

Lục Gia Lạc rất tự nhiên đi tới ngồi xuống chiếc ghế sắt, rồi tiếp tục “giao tiếp” với chiếc điện thoại. Doãn Húc thì vỗ vai Edwin, nói: “Khá lắm nhóc, cao hơn anh rồi đấy.”

Edwin đáp, “Muốn cao hơn anh thì khó lắm à?”

Doãn Húc mỉm cười, nhấc chân đá anh một cái: “Tiên sư!”

Tìm được thêm vài cậu trai trẻ chẳng hề dễ, bình thường họ toàn phải đánh bóng cùng mấy ông chú, rồi còn phải chịu nguy cơ bị tiếng nhạc của các bà các thím nhảy múa tẩy não cả buổi tối nữa.

Qua mấy hiệp, Doãn Húc chẳng có mấy cơ hội tấn công nên bèn hỏi anh: “Thế nào, đi học ở Nhật vui không?”

Edwin túm cổ áo phe phẩy cho mát: “Nghỉ dài, hết.”

Doãn Húc tranh thủ bắt được bóng, vừa xoay người ném rổ vừa gắng sức hét lên: “Có nhiều gái xinh không?”

Bóng vào rổ. Chẳng cần Edwin trả lời thì tâm trạng Doãn Húc cũng đang tốt, anh ta hướng về một phía rồi lớn tiếng la lên: “Có đẹp bằng chị cậu, bằng Gia Lạc nhà mình không?”

Lục Gia Lạc ngẩng đầu mỉm cười nhìn anh ta, rồi lại cúi xuống. Từ lúc ngồi xuống là cô vẫn luôn cụp mắt nhìn điện thoại, khóe môi chẳng giấu nổi ý cười, gương mặt càng thêm xinh xắn rạng rỡ.

Sự chú ý của Edwin tập trung lên người cô thậm chí còn nhiều hơn cả vào quả bóng rổ đang di chuyển. Đúng lúc này, một ông chú chuyền bóng về phía Edwin. Doãn Húc phát hiện anh đang lơ đãng thì vội vàng nhắc lớn: “Edwin!”

Tiếc là tiếng gọi nhắc ấy muộn quá, quả bóng rổ đã đập thẳng vào thái dương anh. Edwin tức khắc lảo đảo lùi lại hai bước, choáng váng mấy giây liền.  Lục Gia Lạc giật mình hoảng hốt. Vì ở xa nên cô phải chạy tới, nhưng vẫn không nhanh bằng những người khác đã vây quanh hỏi han anh. Đến lúc chen được vào giữa đám đàn ông mùi mồ hôi nồng nặc thì cô chỉ kịp nghe anh nói: “Không sao…”

Sân này không phải loại sân nhựa sạch sẽ, trên mặt đất đầy sỏi vụn bám cả lên quả bóng rổ. Tay chạm vào chẳng hề gì, nhưng da mặt anh thì không thể so được, thái dương đã bị cọ trầy, rướm máu.

Lục Gia Lạc không nghĩ nhiều, cứ thế khoác lấy cánh tay anh: “Hôm nay đến đây thôi, chúng ta về đi.”

Doãn Húc nói: “Ừ, hay để anh đưa hai em về…”

Edwin rất tự nhiên rút tay mình ra, sau đó nói với Doãn Húc: “Không cần, em không sao đâu.”

Lục Gia Lạc hơi sững lại, không chạm vào anh nữa.

Họ men theo lối tắt trong hẻm về nhà. Ánh đèn vàng vọt chiếu loang lổ, soi rõ vết thương trên thái dương anh đang rơm rớm máu. Chắc là ngứa quá nên anh đưa tay định lau đi.

Lục Gia Lạc nắm lấy cổ tay Edwin rồi kéo xuống: “Tay em bẩn, đừng sờ lung tung.”

Hình như đây là lần đầu cô chạm vào cổ tay anh, xương cứng đúng như cô tưởng, có cảm giác gồ ghề, góc cạnh. Mồ hôi trên người đã bị gió đêm hong khô, làn da anh hơi lạnh.

Về đến nhà, Lục Gia Lạc chỉ bật đèn bếp rồi lôi hộp thuốc ra đặt lên bàn trà. Edwin ngồi phịch xuống sô pha, nhìn cô sốt ruột mở hộp thuốc. Lục Gia Lạc biết anh chơi bóng rổ rất giỏi, thời cấp ba còn là đội trưởng đội tuyển của trường, khi đó mỗi lần anh thi đấu là cô đều được Amy dẫn đi cổ vũ.

Thật ra cũng chẳng cần cô hò hét gì, bởi mỗi khi anh ghi được một bàn là xung quanh đã có rất nhiều cô gái vui mừng reo hò, không kìm được mà hét lên, có cùng trường hay không thì họ cũng vẫn la lớn cổ vũ.

Lục Gia Lạc chăm chú nhìn vết thương của anh, cẩn thận lau rửa rồi khẽ hỏi: “Sao lại phân tâm vậy?”

Đêm nay yên tĩnh đến lạ, ngay cả cô cũng nhận ra giọng mình hình như dịu dàng quá thì phải. Thế nên Lục Gia Lạc dừng tay, nhưng lúc ngẩng lên lại chạm phải ánh mắt anh. Dưới ánh đèn mờ hắt từ bếp ra, đường nét khuôn mặt anh hiện lên rất rõ ràng, khi không cười trông anh cực kỳ chững chạc. Anh đưa mắt xuống, từ mắt cô, rồi dừng lại ở đôi môi cô.

Edwin gác một cánh tay lên lưng sô pha, thân người phủ sát về phía cô, gần đến mức giống hệt khoảng cách của đêm năm mười bảy tuổi ấy. Cô sững người.

Tiếng xe cứu thương lướt qua bên ngoài, đổi lại là một cái tát.

Lục Gia Lạc nhìn gò má anh hơi nghiêng thì không ngờ mình lại tát anh. Cô cứng cổ nói, “Em đừng quá đáng!”

Hàng mi cô run lên, cô nói tiếp: “Em trêu đùa chị một lần thì chị có thể bỏ qua, nhưng không có nghĩa là còn có lần thứ hai.”

Edwin dựa người trở lại sô pha, nhìn trần nhà, gương mặt chẳng có lấy một biểu cảm. Lục Gia Lạc cúi đầu thu dọn hộp thuốc, nói: “Hồi nhỏ cãi cọ ầm ĩ là vì chúng ta chưa biết gì, nhà nào mà anh chị em chẳng cãi nhau. Bây giờ chị muốn giảng hòa với em, muốn ở chung hòa thuận đàng hoàng…”

“Nhưng sao em lại trẻ con thế.”

Edwin thấy buồn cười, anh hỏi ngược lại: “Ai mới trẻ con hơn đấy?”

Lục Gia Lạc ngạc nhiên quay đầu nhìn anh, “Chẳng lẽ là chị à?”

Cô bắt đầu nghiêm túc tính sổ, quên bẵng đi cảnh vừa nãy: “Chuyện xa xôi không nói, chỉ nói hai tuần trước thôi, đúng ngày chị vừa tới đây thì ai là người làm vỡ bánh quy của chị trước hả?!”

Anh vẫn nhìn đi chỗ khác, không định nhìn cô: “Cô đi hỏi Lục Chính Quân xem ai làm ý.”

Lục Gia Lạc hít sâu một hơi rồi nói, “Chị vừa vào cửa đã được tặng ngay một màn ra oai phủ đầu. Người cố ý làm kem dính lên người chị, không phải em thì còn ai vào đây nữa!”

Edwin thật sự bị trí tưởng tượng phong phú của cô chọc tức. Anh chỉ về phía cửa ra vào, giọng nặng hơn mấy phần: “Cửa có mỗi từng đó thôi!”

Amy bật đèn phòng khách, quả nhiên lại thấy hai người kia lại đang trong thế đối đầu, căng cứng không ai chịu nhường. Thím bất lực lên tiếng, “Muộn rồi, mai ngủ dậy rồi hẵng cãi được không?”

Edwin cúi người đóng nắp hộp thuốc, xách lên rồi đứng dậy đi vào bếp.

Amy lắc đầu, lên lầu về phòng.

Lục Gia Lạc cũng đứng dậy khỏi sô pha, bước lên cầu thang trước anh một bước.

Edwin tắt đèn phòng khách, đứng ở dưới chân cầu thang gọi cô: “Lục Gia Lạc.”

Lục Gia Lạc khó chịu quay người lại. Anh đang từng bước đi lên, rồi vượt qua cô.

Với cô mà nói, từng lời anh nói ra đều lạnh lùng vô cùng: “Nếu cô muốn chơi cái trò anh chị em gia đình thì tự mà chơi, đừng kéo tôi vào.”

Hơi thở Lục Gia Lạc tức khắc nghẹn lại trong lồng ngực: Nhất thiết phải như thế không? Ghét cô tới vậy luôn à?

Cô nặng nề nói, “Vừa hay…”

Edwin bỗng khựng lại.

“Chị cũng chẳng thèm giả vờ tươi cười với em nữa!”

Lục Gia Lạc bước tiếp lên lầu, khi đi ngang qua anh thì còn nói thêm: “Bởi vì chị thật sự, rất, ghét, em.”

Lúc này cô chỉ muốn lập tức quay về phòng mình, nhưng hình như lại nghe thấy anh bật cười. Lục Gia Lạc tức tối dừng bước, quay phắt lại trừng mắt nhìn anh, muốn biết rốt cuộc có gì đáng cười.

Trong màn đêm tĩnh mịch, dường như Edwin đang ngẫm nghĩ gì đó, rồi anh gật đầu nói: “Ghét, cũng còn hơn là chẳng có cảm giác gì, đúng không?”

Khi cô còn chưa hiểu nổi câu nói ấy thì giọt nước mắt vì tức nghẹn của cô bỗng dưng rơi xuống. Lục Gia Lạc cau mày hỏi: “Em có ý gì?”

Trước Tiếp