Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương: 01
Màu đỏ dền là môi cánh cung, màu nâu gỗ đàn hương là mái tóc dài uốn lượn, màu tím đậm là chiếc áo thun, màu vàng chanh là đôi hoa tai hình đĩa tròn.
Thời tiết như lò luyện địa ngục khiến người ta mệt mỏi, bực bội. Lục Gia Lạc gục đầu lên bàn, dán một tờ giấy ăn lên trán thấm mồ hôi, lén lút lướt điện thoại. Cố vấn học tập lải nhải mãi không ngớt, dù không ai đáp lại nhưng vẫn nói. Bạn cùng phòng của cô ngồi chung bàn, đang nhai kẹo cao su, tâm trí bay xa. Bỗng cô bạn vô tình làm vỡ quả bóng kẹo cao su, âm thanh vang lên như nhấn nút tạm dừng của máy ghi âm, xung quanh lập tức im bặt.
Lục Gia Lạc mở to đôi mắt như hạt đào, theo phản xạ quay đầu nhìn về phía bục giảng. Cố vấn học tập cũng đang nhìn chằm chằm về phía họ, nhướng mày như thể ra hiệu thẻ vàng cảnh cáo. Rồi khi quay lại Lục Gia Lạc lại bắt gặp ánh mắt của bạn cùng phòng, cô bạn bình thản đưa cho cô một viên kẹo cao su. Cô thò tay xuống dưới bàn bóc giấy gói rồi nhét vào miệng, là vị dâu tây.
Cuối cùng cũng chịu đựng đến lúc cố vấn cho tan học, khi thầy nói: “… Cô Trương dạy Xã hội học bảo học kỳ này nể tình cho các em qua, học kỳ sau còn không nộp bài thì cứ đợi trượt môn nhá.” Cả lớp nhốn nháo đứng dậy, tốc độ nhanh như thể người vừa mới như xác chết nằm trong lớp không phải là họ vậy.
Lục Gia Lạc kéo vali từ dưới bàn ra, giẫm lên đôi sandal đế xuồng đứng lên, khoác chiếc túi nhỏ chéo qua đầu. Cách cửa lớp hai bước chân, cô đẩy vali về phía trước. Chiếc vali trượt ra ngoài cửa bị đôi giày thể thao trắng của một cậu chàng chặn lại.
Mạc Nhiên, bạn học cùng khóa của Học viện Triết học bên cạnh.
Khóe mắt anh ta hơi xệ xuống, dù là phong cách ăn mặc hay gương mặt không thích giao tiếp với người khác kia thì tổng thể trông cứ hệt như chai nước khoáng lạnh lùng. Nhưng sau khi quen thân mới phát hiện anh ta lại rất hay nói, hóa ra là kiểu nước chanh có ga của Suntory.
Mạc Nhiên đỡ lấy chiếc vali, Lục Gia Lạc nghiêng đầu kéo mái tóc dài bị quai túi đè xuống, gỡ hoa tai dây xích bị tóc quấn rồi lấy từ trong túi ra một chai xịt nhỏ rồi nhắm chặt mắt xịt lên mặt. Vì không chú ý bậc thang nên Lục Gia Lạc suýt nữa bị trẹo chân, song may là Mạc Nhiên đã nhanh tay đỡ lấy. Dù thấy khá xấu hổ nhưng Lục Gia Lạc vẫn không nhịn được mà bật cười, cô kéo lấy anh ta, còn anh ta thì nói: “Không có ai thấy đâu, cùng lắm cũng chỉ trăm tám chục người thôi mà.”
Hiếm lắm ánh nắng hôm nay mới hơi pha chút vàng ngô, tuy không phải trắng chói mắt song vẫn là kiểu nắng gay gắt đặc trưng không lẫn vào đâu được. Con đường trước cổng trường rộng thênh thang, bốn phương tám hướng chẳng có nơi nào để trốn tránh. Lục Gia Lạc ngồi lên vali, cầm tờ tờ rơi quảng cáo che trước trán tránh nắng. Kẹo cao su trong miệng đã mất vị, cô thổi ra quả bong bóng màu hồng. Một chiếc xe Buick chạy ngang qua trước mặt họ như thể cán qua quả bóng kẹo cao su rồi dừng lại ở ven đường cách họ khoảng 5 mét.
Người phụ nữ bước xuống từ xe rất cao, tóc đen dài rẽ ngôi giữa, váy liền thân màu n*d* thắt eo, chỉ cần nhìn thấy một lần là hiểu ngay thế nào gọi là khí chất cao quý.
Có một câu nói thế này: “Khí chất không liên quan gì đến ngoại hình”, và câu nói ấy được thể hiện rất rõ ở người phụ nữ đó. Người phụ nữ có một đôi mắt trông hệt sản phẩm phẫu thuật thẩm mỹ thất bại, đường nét khuôn mặt từ phần dưới mũi trở xuống nhô ra rõ rệt, môi lại dày. Vì thế bà Hứa Hiểu Huệ, mẹ của Lục Gia Lạc, từng có một đánh giá rất ngắn gọn về người phụ nữ ấy: “Giống vượn người”.
Nhổ bã kẹo cao su vào tờ tờ rơi quảng cáo rồi ném vào thùng rác, giành lại cần kéo vali từ tay Mặc Nhiên, Lục Gia Lạc bước lên giới thiệu trước: “Đây là bạn học của cháu, Mạc Nhiên.” Rồi cô quay sang giới thiệu với anh ta, “Đây là Amy.”
Bố của Lục Gia Lạc có hai người em trai và đương nhiên cô có hai người chú. Vợ của chú Cả là thím cả, mà thím cả lại rất ghét cách gọi đó, nên bảo Gia Lạc cứ gọi thẳng tên mình là Amy.
Họ ngồi lên chiếc xe đa dụng hiệu Buick rộng rãi thoải mái, chuẩn bị lên đường sang tỉnh bên cạnh. Hơi lạnh từ điều hòa khiến Lục Gia Lạc muốn hắt xì. Ngoài cửa sổ xe, Mạc Nhiên cúi người nói với cô: “Tháng sau gặp lại.”
Lục Gia Lạc áp sát vào cửa kính vẫy tay với anh ta, khuôn mặt đón lấy ánh nắng mặt trời. Họ cứ vậy mãi cho đến khi xe bắt đầu lăn bánh rời khỏi cổng trường. Amy nhìn hai người, mỉm cười nói: “Có dịp mời cậu ấy đến nhà chơi nhá?”
Cái gọi là “nhà” trong lời thím Amy chính là căn biệt thự để nghỉ dưỡng tránh nóng ở núi Mạc Can, đó là nơi Amy và chú Cả của cô sống, đồng thời là nơi mà họ sắp đến. Không nhớ rõ từ mấy tuổi, dường như mỗi kỳ nghỉ hè cô đều ở lại nhà chú Cả. Thậm chí gia đình họ còn thuê hẳn hai người giúp việc, một người lo chuyện ăn uống, người kia lo việc nhà. Song chung quy cũng không thể nói là “xem như ở nhà” được, bởi ở nhà cô đâu có sướng thế này.
Lúc đầu, bố mẹ Gia Lạc chỉ dẫn cô đến chơi vài ngày, năm sau thì ở lại nửa tháng. Càng về sau thời gian ở lại càng dài, đến cuối cùng thì dứt khoát để cô ở hẳn đây suốt cả mùa hè.
Ở cùng với Amy rất thoải mái, chẳng cần phải gượng gạo xã giao, thím tiếp nhận cái mới không khác gì người trẻ, nhưng lại có góc nhìn rất chín chắn. Có thể nói, Gia Lạc rất thích cảm giác nhẹ nhõm khi trò chuyện với thím ấy. Song nghĩ lại mới thấy đáng sợ, vì Amy có thể khéo léo moi ra vô số bí mật của người ta mà chẳng ai hay biết.
Thế nhưng lúc này, Lục Gia Lạc lại chợt cảm nhận được cảm giác khó chịu đang trào ngược từ cuống họng, như muốn nôn. Mới đi được chưa đến nửa chặng đường mà cảm giác choáng váng kèm theo cơn buồn nôn ấy lại càng lúc càng dữ dội.
Nhận ra sắc mặt cô không ổn, Amy liền quan tâm hỏi han. Lục Gia Lạc đáp lời: “…Chắc là say nắng ạ.”
Amy nghiêng người mở ngăn tủ giữa hai ghế trước: “Đây, cháu uống cái này đi…” Thím chu đáo đến mức đã chuẩn bị cả nước uống và một lọ thuốc Hoắc Hương Chính Khí. Amy lại mở thêm chai nước suối, đợi Gia Lạc uống hết thuốc xong thì đưa qua, “Lúc nữa là đỡ ngay thôi.”
Thím còn bảo tài xế hạ thấp cửa sổ để lấy gió.
Gió ngoài trời lùa vào hệt như chiếc chăn lông được hơ nóng, vừa thổi tung mái tóc của Lục Gia Lạc, vừa khiến cô thấy buồn ngủ.
Mãi đến khi xe xóc một cái thì Lục Gia Lạc mới dần tỉnh. Xe đang rời khỏi đường hầm, ánh sáng chói chang rọi tới làm cô phải nheo mắt lại. Cô duỗi dài hai tay, vươn vai, nhìn ra ngoài cửa sổ – Một khoảng trời xanh ngắt chẳng hề có gợn mây.
Amy nhẹ giọng hỏi: “Đỡ hơn chút nào chưa?”
Lục Gia Lạc quay sang nhìn thím, mỉm cười gật đầu.
Điện thoại báo chỉ còn 10% pin, thời gian đã quá 2 giờ 30 phút chiều. Vì Lục Gia Lạc không khỏe nên Amy muốn về nhà sớm cất hành lý để cô nghỉ ngơi thật tốt, bởi vậy dọc đường cũng không dừng xe ăn uống gì.
Chiếc xe chạy trên đường cao tốc, băng qua cây cầu bắc ngang sông Hoành Giang, xa xa là những dãy núi xanh rì, rồi rẽ vào con đường rợp bóng cây.
Biệt thự nằm ở lưng chừng núi, phải chạy xe lên một con dốc dài. Dây Phù Phương rậm rạp phủ kín bức tường gạch đá xếp chồng, tia nắng xuyên qua tán lá xanh mướt, con đường sạch sẽ đến lạ, vài cụ già ngồi dưới bóng cây châm thuốc hút.
Những vệt nắng loang lổ lướt qua gương mặt.
Lục Gia Lạc không dám chắc mình sẽ có một kỳ nghỉ tuyệt vời, bởi vì tất cả điều đó có thể bị một người duy nhất phá hỏng.
Chiếc xe dừng trên dốc, tài xế mang hành lý của cô xuống, Lục Gia Lạc kéo tay cầm, Amy đi trước dẫn đường.
Bước vào khu đất tư nhân phía sân trước biệt thự, cô thấy anh đang nằm phơi nắng trên ghế dài, áo sơ mi màu lam nhạt, quần kaki màu be, dưới cặp kính dâm là sống mũi cao thẳng, tay cầm một cây kem ốc quế hai tầng, cô đoán là vị mâm xôi và cappuccino.
Bố của Amy là chủ một tập đoàn thép lớn, thím di cư sang Úc từ nhỏ, đã từng ly hôn và có một cậu con trai.
Ngôi nhà, xe cộ, kể cả đứa con trai này, tất cả đều là Amy “mang đến” cho chú Cả.
Người đang nằm tắm nắng ở đó chính là con trai của Amy, và đồng thời cũng là “kẻ thù không đội trời chung” từ bé đến lớn của Lục Gia Lạc. Anh sinh ra ở Úc, sáu tuổi về nước, tên tiếng Trung là “Ái Đức Văn”, tên tiếng Anh là Edwin. Dù khi nổi giận gọi cả họ lẫn tên để mắng thì nghe vẫn thân mật chẳng khác gì gọi tên tiếng Anh.
Nói nghiêm túc thì, Edwin là em họ cô, mà không nghiêm túc thì… cũng là em họ cô thật. Anh nhỏ hơn Lục Gia Lạc một tuổi, nhưng học sớm nên trước kỳ nghỉ hè này cả hai đều học năm nhất đại học.
Amy gọi Edwin, bảo anh mang hành lý của Gia Lạc vào trong. Khoảnh khắc anh uể oải đứng dậy, Lục Gia Lạc không thể không thừa nhận sức mạnh của gen di truyền bởi mấy năm nay cô không còn cao hơn anh được nữa.
Edwin ung dung bước về phía cô, trong đầu cô thoáng nghĩ: Dù quá khứ từng đối đầu gay gắt đến mấy thì cả hai cũng không còn là trẻ con, đã đến lúc phải học cách chung sống hòa bình rồi.
Lục Gia Lạc đứng chờ ở cửa, đến khi anh đi tới trước mặt thì cô mới phát hiện mình phải ngẩng đầu mới có thể nhìn thẳng vào mắt anh.
Mà khéo làm sao, que kem sượt ngang tay áo cô.
Edwin vừa ngạc nhiên vừa thờ ơ nói: “Ôi, xin lỗi nha.”
Nói xong, anh nhẹ nhàng xách hành lý của cô rồi đi thẳng lên lầu.
Lục Gia Lạc đứng ngây ra nhìn bóng dáng anh đang lên cầu thang. Lúc này, giọng của Amy lại truyền từ trên lầu xuống: “Gia Lạc, cháu vẫn ở căn phòng trước kia nhé?”
Căn “phòng trước kia” của cô nằm trên tầng ba, cạnh một phòng vẽ. Có lẽ ai cũng có sở thích kỳ quặc và riêng tư nào đó, Lục Gia Lạc thích mùi màu vẽ, thích là thích chứ chẳng vì lý do gì cụ thể.
Hay hơn nữa là trong phòng vẽ còn có một chiếc máy chiếu, có thể dùng để xem phim.
Cô ném chiếc áo thun dính kem vào giỏ đồ bẩn, rồi men theo cầu thang bên kia đi xuống. Lướt mắt nhìn về phía sô pha, cô rẽ vào căn bếp nhỏ.
Trên kệ bếp lát kín gạch trắng vuông bày la liệt đủ thứ, mấy chiếc ly thủy tinh nằm yên tĩnh nơi đó. Một chiếc trong đấy ngoài họa tiết mờ còn được dán thêm một tờ giấy ghi chú viết “Gia Lạc”.
Lục Gia Lạc gỡ tờ giấy, mở nắp một chai nước cam và rót nửa ly. Nếm thử một ngụm, cô nghiêng đầu nhìn về phía phòng khách be bé, ngẫm nghĩ gì đấy rồi lại rót đầy ly. Cô bước khỏi kệ bếp vài bước sau đó quay lại, tiện tay lấy theo một hộp bánh quy việt quất.
Cô thích nhãn hiệu bánh quy này, thời gian đặt nó từ nước ngoài rất lâu, mà giá cũng chẳng rẻ.
TV đang phát kênh tin tức tài chính, nắng chiếu qua bậu cửa sổ rọi lên chiếc sô pha đơn sát tường rồi trải xuống sàn gỗ. Đột nhiên trên mặt đất xuất hiện thêm một bóng người.
Chiếc bóng mảnh khảnh kéo dài dưới nắng đủ để người ta tưởng tượng cách cô gái ấy bước đi: Cằm ngẩng cao, vai thả nhẹ. Hẳn là một cô gái rất kiêu kỳ đây.
Edwin vừa ngẩng đầu đã thấy cái bóng in trên sàn, cùng lúc quay đầu lại, một ly nước trái cây màu cam vàng đổ thẳng xuống vai anh.
“Ôi, xin lỗi nhé.” Lục Gia Lạc còn chẳng buồn giả vờ hốt hoảng.
Phản xạ đầu tiên của Edwin là để iPad ra xa, song anh cũng chưa kịp hiểu chuyện gì.
Cô ung dung đi tới ngồi xuống ghế đối diện, ánh nắng rọi lên làn da, mái tóc nâu, áo hai dây và cả chiếc quần short jeans của cô.
Lục Gia Lạc gác hai chân lên ghế kê chân, đặt ly nước cam còn nửa sang bên. Cô vừa mở hộp bánh quy vừa nhìn anh, trong đôi mắt xinh đẹp ánh lên vẻ đắc ý không hề che giấu.