Anh Trai Của Chồng Chưa Cưới Yêu Tôi

Chương 82: Ngoại truyện 5 - Chuyện vụn vặt.

Trước Tiếp

Xét ở một phương diện nào đó, có lẽ Mạnh Duật còn quan tâm đến sở thích của Đàm Tri Nghi hơn cả chính bản thân cô.


Ví dụ như cô không mấy thích những ngày nắng đẹp quang đãng nhưng trong hai năm cô đi cùng Từ Nhược Thính đến Úc, cô chưa bao giờ tỏ ra không thích thời tiết nơi đây trước mặt bất kỳ ai. Ví dụ như cô không thích hồng trà nhưng nếu trong tiệc trà chiều hay lúc bàn công việc người ta chuẩn bị hồng trà, cô cũng sẽ không đề nghị đổi loại khác.


Những chi tiết tương tự như vậy còn rất nhiều và hầu hết mọi lúc Mạnh Duật đều có thể nhận ra.


Cô thích tuyết, không thích thời tiết quá nóng, anh lập tức đưa cô đến New Zealand trượt tuyết trái mùa vào lúc Yến Thành đang trong đợt nắng nóng. Cô không có yêu cầu gì về đồ ăn nhưng anh sẽ ghi nhớ rằng cô chuộng khẩu vị miền Nam, thích những món ăn có vị ngọt nhẹ.


Đương nhiên, anh cũng biết rất rõ, cô thích cố ý phạm phải vài lỗi nhỏ vô hại, chờ anh đến dạy dỗ trừng phạt, sau đó lại dịu dàng dỗ dành.


Mỗi lần như vậy, trong mắt cô đều ánh lên sự mong đợi thầm kín, giống như một đứa trẻ khao khát có được một viên kẹo.


Anh cũng ghi nhớ những điều thiếu thốn trong tuổi thơ của cô và tìm mọi cách để bù đắp, lấp đầy những trải nghiệm trống rỗng ấy.


Đàm Tri Nghi đã từng luôn suy nghĩ, sao lại có người đối xử tốt với mình mà không cần bất cứ sự báo đáp nào chứ.


Nếu không có tình yêu thì việc làm những chuyện này quả thực quá khó khăn.


Nhưng đây chỉ là suy nghĩ của Đàm Tri Nghi, còn từ góc nhìn của Mạnh Duật, sự tồn tại của cô vốn đã mang một ý nghĩa vô cùng trọng đại đối với anh.


Thời gian trôi qua, Đàm Tri Nghi cũng dần hiểu ra.


Chuyện tình yêu rất khó để nói cho rõ ràng, thứ tình cảm có thể tính toán quá rạch ròi hoàn toàn công bằng 100%, không nghiêng về bất kỳ bên nào, có lẽ không thể được gọi là tình yêu.



Nói về ngày lễ tốt nghiệp của Đàm Tri Nghi.


Lúc đó, cô trêu Mạnh Duật rằng ánh mắt anh nhìn cô đặc biệt "nhân ái", anh bèn đáp: “Cô Đàm này, đừng chỉ vì tối qua em gọi anh là 'Daddy' mà lại dùng một từ như nhân ái' để miêu tả người yêu của mình.”


Thật ra giọng anh rất nhỏ, những người xung quanh đều đứng cách một khoảng, không thể nghe thấy cuộc đối thoại của họ. Huống hồ đây là nơi đất khách quê người, những người khác cũng không hiểu tiếng Trung cho lắm.


Nhưng tai của Đàm Tri Nghi vẫn đỏ bừng lên.


Người bạn học da trắng của cô trêu chọc từ xa: “Cậu và bạn đời của mình chắc hẳn ngọt ngào lắm, nếu không sao tai cậu lại đỏ thế kia?”


Lúc đó Mạnh Duật bật cười khẽ một tiếng, giọng cười trầm thấp, có vẻ chẳng mấy để tâm.


Đàm Tri Nghi quay đầu lườm anh một cái, ý hờn dỗi vô cùng rõ ràng, còn anh thì thản nhiên nhìn thẳng vào mắt cô, đáy mắt ngập tràn ý cười.


Đàm Tri Nghi tạm thời "lưu lại" chuyện này, quyết định về nhà sẽ "nổi trận lôi đình nho nhỏ" sau.


Sau khi buổi lễ kết thúc, hai người cùng nhau đi ăn một bữa tối dưới ánh nến để chúc mừng cô tốt nghiệp.


Về phương diện tạo cảm giác trang trọng, Mạnh Duật chưa bao giờ lược bỏ vì bất cứ lý do gì.


Vì thế, anh đã sắp xếp rút ngắn lịch trình từ trước để dành thời gian cho việc này.


Lúc về đến nhà đã gần 10 giờ tối, Từ Nhược Thính đã đi nghỉ rồi.


Hai người bước vào phòng ngủ của Đàm Tri Nghi, ngay khoảnh khắc cửa phòng được khóa trái, sắc mặt Đàm Tri Nghi hơi trầm xuống, rõ ràng là sắp sửa bùng nổ vì chuyện ban ngày.


Mạnh Duật nhìn dáng vẻ phồng má giận dỗi của cô, giọng nói ôn tồn: “Em giận rồi à?”


Nếu nghe kỹ còn có thể nhận ra vài phần cưng chiều trong ý cười.


"Vâng, anh làm em mất mặt." Cô lạnh lùng đáp, giọng điệu cứng ngắc.


Trong một hai năm đầu khi Đàm Tri Nghi mới từ Cảng Thành đến Yến Thành, lúc nào cô cũng là một cô gái đảm đang, dịu dàng ngoan ngoãn, lúc nào cũng vâng lời, gặp ai cũng mỉm cười.


Còn bây giờ, phần lớn thời gian, cô dịu dàng và tĩnh lặng, khi đối xử với người ngoài, sự xa cách được giấu dưới vẻ dịu dàng đó khiến người khác không nhận ra, một cách đối phó rất cao tay.


Lúc này đây, mặt cô không chút biểu cảm, ánh mắt sắc bén, môi mím thành một đường thẳng. Thỉnh thoảng nhìn thấy dáng vẻ lạnh lùng của cô lại có một cảm giác rất đặc biệt.


Thật ra đây chỉ là một chuyện nhỏ không thể nhỏ hơn, vốn dĩ cô chẳng hề để trong lòng nhưng cô muốn cố tình mượn cớ làm to chuyện để làm màn dạo đầu cho thêm phần thi vị, sao Mạnh Duật có thể không phối hợp chứ.


"Vậy phải làm sao đây?" Anh cúi xuống gần cô, đầu ngón tay khẽ lướt qua đôi môi đang mím chặt của cô.


“Tùy bé cưng xử phạt, được không?”


Đàm Tri Nghi đưa tay gạt tay anh ra: “Không được động tay động chân.”


Giống như một chú thỏ con đang giận, giơ vuốt cào một cái, không đau, mà ngược lại còn khiến lòng người ta tê rần.


Cô dường như không định khách sáo với anh, mà muốn làm thật. Cô lựa tới lựa lui trong chiếc tủ đựng đủ loại vật dụng, lấy ra không ít "trang bị" bày lên bàn.


Mạnh Duật dựa người vào bên trái nhìn cô bận rộn, cuối cùng cô còn không quên thay quần áo, đổi chiếc váy liền màu sáng thành một chiếc váy hai dây bó sát màu đen, phô bày trọn vẹn đường cong cơ thể.


Giận dỗi mà còn nhớ phải thay "đồ nghề".


Đáng yêu thật.


Đàm Tri Nghi cũng không quên anh, cô lấy ra bộ dây đeo chiến thuật bằng da và vòng đùi rồi bước về phía anh.


Đầu ngón tay Mạnh Duật khẽ lướt qua những đường vân tinh xảo của lớp da, sự chuẩn bị của cô đầy đủ đến vậy, xem ra đã có dự tính từ trước.


Sau khi đeo xong, anh ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Đàm Tri Nghi. Đôi mắt cô nhìn anh sáng rực.


Thường ngày trên người anh không có nhiều phụ kiện, chỉ một chiếc nhẫn và một chiếc đồng hồ, thỉnh thoảng sẽ có thêm kẹp cà vạt. Vì vậy, dáng vẻ lúc này của anh khác hẳn so với ngày thường.


Cô sẽ không đeo vòng cổ cho anh, không cần nghĩ cũng biết vòng cổ chẳng hề hợp với khí chất của anh, sao một con thỏ có thể giam cầm và thuần phục một con sư tử hùng dũng cho được.


Nhưng bộ đai da chiến thuật này lại vô cùng hợp với anh.


Dây da vắt qua hai vai, nối với nhau bằng một khoen kim loại ở sau lưng, cuối cùng vắt ngang qua lồng ngực rồi siết chặt khóa cài. Nó bó chặt chiếc áo sơ mi một cách hoàn hảo, làm nổi bật lên đường nét cơ ngực của anh.


Đai vòng đùi được thắt bên ngoài lớp quần tây, làm hiện rõ những đường cơ bắp săn chắc. Chỉ cần nhìn thôi cũng có thể cảm nhận được luồng sức mạnh căng tràn, bùng nổ.


Dù đã mường tượng ra nhưng khi Mạnh Duật thật sự xuất hiện với dáng vẻ này từ trước, mắt Đàm Tri Nghi vẫn không khỏi sáng lên.


Áo sơ mi, quần tây kết hợp với đai da chiến thuật và đai vòng đùi, quả thực đúng chuẩn tên tội phạm trong bộ vest.


Vô cùng kh*** g**, sức hút căng tràn.


Mạnh Duật đã nhận ra Đàm Tri Nghi thích anh mặc vest từ lâu và anh luôn biết cách tận dụng ưu thế của mình.


Thế là anh cầm tay Đàm Tri Nghi đặt lên lồng ngực mình, để đầu ngón tay cô khẽ móc vào sợi dây da, kẹp giữa dây đai và cơ ngực của anh.


Khi cơ bắp ở trạng thái thả lỏng thường mềm mại, nhưng lúc này cơ ngực dưới tay cô lại căng cứng, chứng tỏ anh không hề ung dung, tự tại như vẻ bề ngoài.


Đàm Tri Nghi lại một lần nữa thầm cảm thán, không chỉ có đường nét luyện tập đẹp mà cảm giác khi chạm vào cũng rất tuyệt.


Mạnh Duật ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, ghé sát vào tai cô, hỏi: “Em hài lòng chứ?”


Những cảm giác anh mang lại trước đây quá đỗi khắc cốt ghi tâm, khiến cô cảm thấy chân mình mềm nhũn theo phản xạ có điều kiện. Hơi thở của anh phả vào vùng da sau tai cô, cảm giác ngưa ngứa lan ra từ đó, tựa như có một chiếc lông vũ khẽ lướt qua tim, khiến lòng người ngứa ngáy không yên.


Hàng mi của Đàm Tri Nghi khẽ run, giây tiếp theo cô lập tức thay đổi vẻ mặt, cố tỏ ra lạnh lùng: “Anh không được hỏi nhiều.”


Cô cầm một cuộn dây thừng, chỉ vào chiếc ghế bên cạnh rồi hất cằm về phía anh.


“Anh ngồi xuống, vòng tay ra sau lưng ghế.”


Mạnh Duật khẽ nhướng mày, nhưng bất ngờ là anh không nói gì cả. Anh nghe theo mệnh lệnh, vòng tay ra sau lưng ghế.


Vòng cổ và vòng tay trong nhà đều được đặt làm riêng theo số đo của Đàm Tri Nghi, không thể điều chỉnh kích cỡ nên không dùng cho Mạnh Duật được, Đàm Tri Nghi chỉ có thể dùng dây thừng để trói tay anh.


Nhưng dây thừng có độ dày nhất định, không dễ thao tác như dây giày hay các loại dây mảnh khác. Bình thường thấy Mạnh Duật làm rất đơn giản, chỉ vài ba động tác là đã có thể thắt được một nút vừa chắc vừa đẹp, sao đến lượt mình làm thì lại khó đến thế.


Dù Mạnh Duật có ngồi yên mặc cho cô trói, cô cũng chẳng thể buộc cho ra hồn. Huống hồ Mạnh Duật còn cố tình phá đám, thỉnh thoảng lại dùng đầu ngón tay khều nhẹ vào lòng bàn tay cô. Cô tránh đi, anh lại móc lấy vạt váy của cô, mân mê quấn quanh đầu ngón tay.


Cô tức đến nhíu mày, vậy mà anh vẫn bình thản như không.


Cô ngồi xổm trên tấm thảm sau ghế, hí hoáy nghiên cứu điện thoại một lúc lâu mới miễn cưỡng trói được tay anh lại.


Trói xong cũng chẳng vừa ý cho lắm, nút thắt xiêu xiêu vẹo vẹo, trông rất khó coi. Nhưng nghĩ đến việc sắp làm tiếp theo, cô cũng chẳng thèm để tâm đến mấy chi tiết nhỏ này nữa.


Đàm Tri Nghi quay lại, ngồi lên chiếc bàn trước mặt anh.


Mũi chân cô lướt dọc theo bắp chân anh đi lên, cảm giác chạm vào như có như không, ý trêu ghẹo hiện lên rõ mồn một.


Khi ngồi lên bàn, vạt váy của cô bị kéo lên, độ dài trở nên “nguy hiểm”, chỉ vừa vặn che qua gốc đùi.


Cô cố tình…


Ánh mắt Mạnh Duật nhìn cô trở nên sâu thẳm, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở nặng nề.


Cảm giác của Đàm Tri Nghi lúc này khó mà diễn tả thành lời. Vừa có sự phấn khích vì đã khiêu khích được anh, lại vừa có cả nỗi sợ hãi và mong chờ vô thức.


Trước đây cô chưa từng thử qua, kỹ thuật xem như không tốt nhưng hành động này đã đủ để k*ch th*ch dây thần kinh và tất cả các giác quan của cả hai.


Cả hai không nói lời nào, ánh mắt quấn quýt lấy nhau như thể hữu hình, không khí không ngừng nóng lên, bầu không khí cũng ngày một mờ ám.


Mãi cho đến khi thấy trán Mạnh Duật rịn một lớp mồ hôi mỏng, Đàm Tri Nghi mới dịch người qua, ngồi d*ng ch*n trên đùi anh, cất tiếng hỏi: “Anh có thích không?”


Giọng anh trầm khàn vô cùng quyến rũ, anh cúi đầu muốn hôn cô.


“So với footjob, nhìn em vừa khóc vừa xin tha càng dễ khiến anh hưng phấn hơn.”


Đàm Tri Nghi “hừ” một tiếng, nói “anh mơ đẹp quá”. Cô đẩy anh ra không cho hôn, một tay k** kh** q**n anh xuống, tay kia thì cách lớp áo sơ mi…


Chiếc áo sơ mi được may đo vừa vặn, sự k*ch th*ch này khiến cơ bắp vốn đã săn chắc của anh gồng lên căng cứng, làm phần áo trước ngực căng phồng lên.


Đàm Tri Nghi làm ướt mảng vải áo sơ mi trước ngực anh. Sau khi chất vải màu trắng bị ướt, nó trở nên nửa trong suốt, có thể lờ mờ nhìn thấy…


Tay anh bị trói quặt ra sau ghế, không thể cử động.


Tựa như một con thú bị nhốt, dù cách một lớp lồng sắt cũng khiến người ta sợ hãi.


Dù Mạnh Duật bị ghìm tại chỗ, cũng khó mà xóa đi được cảm giác áp bức tỏa ra quanh người anh, khiến người ta phải kiêng dè. Chỉ một ánh mắt cũng đủ làm chân người khác mềm nhũn.


(Ngoại truyện nhỏ: Một ngày hai vị sếp cãi nhau dưới góc nhìn của Trợ lý Trần.


Trợ lý Trần tên thật là Trần Tri Hành, từ ngày sếp vào Mạnh thị đã luôn ở bên cạnh sếp. Cùng nhau gánh vác công việc, sau khi sếp nắm quyền, địa vị của anh ấy ở Mạnh thị cũng lên như diều gặp gió, đãi ngộ mà sếp dành cho thì khỏi phải bàn.


Anh ấy rất hài lòng với công việc này, cảm thấy có thể làm đến lúc nghỉ hưu. Dù sao thì sếp vừa hào phóng rộng rãi, tính tình lại ổn định, rất hiếm khi tỏ thái độ với người khác. À không, là rất hiếm khi không tỏ thái độ với người khác.


Hơn nữa còn có thể dùng công quỹ để xem hai sếp yêu đương.


Theo lời của Lương Nghiên, anh ấy hẳn là kiểu người sẽ nói câu “Bao nhiêu năm qua cuối cùng cũng thấy cậu chủ cười rồi”.)


Cô hài lòng nhìn kiệt tác của mình, hôn lên môi anh rồi tách ra ngay khi anh định hôn sâu hơn, bắt đầu tiến hành bước tiếp theo.


Cô trượt người xuống, quỳ g*** h** ch*n anh.


Dù cho “nó” không kiểm soát được mà chạm nhẹ vào môi cô, Mạnh Duật vẫn cố kìm nén gọi tên cô, cố gắng ngăn cản hành động của cô.


“Đàm Tri Nghi, không được.”


Ánh mắt Mạnh Duật sâu thẳm, màu mực sẫm đặc bên trong lan ra, dường như muốn nuốt chửng cả cô vào vực sâu thăm thẳm trong đáy mắt anh.


Cô nghiêng đầu, ngây thơ nhìn thẳng vào mắt anh.


“Tại sao lại không được?”


Anh ngập ngừng vài giây rồi mới đáp: “Sẽ bị sặc đó.”


Trước đây anh chưa bao giờ cho cô làm việc này, nhưng anh lại thường xuyên làm cho cô. Đàm Tri Nghi cảm thấy không công bằng cho lắm, hơn nữa, cô muốn thử xem, muốn xem thử lúc đó dáng vẻ của anh sẽ ra sao.


“Đã nói hôm nay phải nghe lời em mà.”


Cô cố chấp làm càn, ra vẻ như muốn làm hết tất cả những việc mà trước đây Mạnh Duật không cho phép cô làm.


Nổi loạn một cách đáng yêu.


(Ngoại truyện nhỏ: Nhưng dạo gần đây sếp có vẻ không vui, biểu hiện cụ thể là lúc họp mặt lạnh lùng hơn thường lệ, câu hỏi sắc bén hơn thường lệ. Nếu đối phương không trả lời được, sẽ nhận được ánh mắt lạnh đến đóng băng của sếp.


Nhưng nếu nói là làm khó người khác thì cũng không hẳn, bình thường anh vẫn vậy, chỉ là lúc anh vui vẻ thì mọi người có thể thoải mái hơn nhiều.


Các trưởng phòng ban đều bóng gió hỏi dò anh ấy, nhưng anh ấy rất chuyên nghiệp mà mỉm cười lịch sự: “Đây là chuyện riêng của chủ tịch Mạnh, tôi không rõ lắm.”


Hôm nay, trợ lý Trần vẫn đi làm như thường lệ.


Lúc bước vào văn phòng chủ tịch, sếp đang nghe điện thoại của Cố Thời Quân, hỏi anh tối nay có muốn tụ tập không.


Sếp thản nhiên đáp: “Không đi.”


Cố Thời Quân nói: “Cho tôi một lý do.”


“Bạn gái tôi không đồng ý.”


Hình tượng sợ vợ hiện lên vô cùng sống động nhưng người trợ lý như anh ấy đây biết rất rõ, thực ra sếp Đàm chẳng hề để tâm lắm đâu.)


Đầu lưỡi mềm mại vẽ một vòng xung quanh, rồi lại từ dưới lướt lên trên.


Mạnh Duật hít sâu một hơi, cố gắng kìm nén bản thân. Nhưng những đường gân xanh nổi lên trên thái dương đã tố cáo rằng anh lúc này không hề bình tĩnh chút nào.


Miệng cô nho nhỏ.


Khiến anh lập tức nảy sinh một thôi thúc xấu xa, anh muốn giữ lấy gáy cô ấn xuống, muốn đưa sâu vào yết hầu nhỏ hẹp của cô.


Đàm Tri Nghi sẽ không biết được suy nghĩ của anh.


Cô chỉ tiếp tục làm một cách không có kỹ thuật gì nhiều, nhưng thị giác và cảm giác đã đủ để khiến dây thần kinh của anh căng cứng.


(Ngoại truyện nhỏ: Trợ lý Trần thường cảm thấy sếp nhà mình hoàn toàn là kiểu người đi ăn ngoài, Đàm Tri Nghi còn chưa kịp giục, anh đã tự nhận một cuộc gọi báo thức rồi đi, sau đó nói là ở nhà bị quản nghiêm.


Nhưng trên thực tế, có một điều không ai biết là sau khi Mạnh Duật khổ tâm xây dựng hình tượng này. Nếu về nhà phát hiện Đàm Tri Nghi chẳng hề để tâm, anh sẽ nghĩ cách trừng phạt cô một chút.)


Cô không có được sự kiên nhẫn như Mạnh Duật, chỉ làm vài cái đã thấy hai má mỏi nhừ, không muốn phục vụ nữa.


Cô muốn làm chuyện khác.


Mạnh Duật ngược lại thở phào nhẹ nhõm.


Thêm một lát nữa, e là anh sẽ không kìm được mà biến tất cả những ý nghĩ xấu xa kia thành sự thật.


Đàm Tri Nghi đứng dậy, đón lấy ánh mắt của anh mà đá phăng đi những thứ quần áo thừa thãi trên người. Cô d*ng ch*n quỳ hai bên người anh, tay vịn vào vai anh, đầu ngón tay thử qua trạng thái của mình lúc này.


Cảm giác được lấp đầy khiến hơi thở của cô trở nên dồn dập. Mạnh Duật cũng không bình tĩnh nổi, tiếng th* d*c trầm thấp quyến rũ lạ thường.


Ánh mắt anh sâu thẳm nhìn chiếc cổ ngẩng cao của cô và cả cặp đồi tròn đầy đang khẽ đung đưa trước mắt.


(Một hôm nọ, Đàm Tri Nghi xin nghỉ. Trên đường đi làm, Mạnh Duật đột nhiên hỏi Trợ lý Trần: “Cậu có biết cách bảo dưỡng đồng hồ không?”


Câu hỏi này rất đột ngột, trợ lý Trần thầm thấy kỳ lạ, chiếc đồng hồ nào của sếp cũng đắt giá, đều có người chuyên trách bảo dưỡng, sao lại hỏi anh cách bảo dưỡng làm gì.


Nhưng anh ấy vẫn trả lời một cách răm rắp và còn khen ngợi: “Chiếc đồng hồ mới này của anh đẹp thật đó.”


“Cậu cũng thấy đẹp à?”


“Đây là chiếc đồng hồ Tri Nghi tặng tôi hôm qua, cô ấy đặc biệt mua cho tôi, nói kiểu này rất hợp với tôi.”


“…”


Anh ấy nghi ngờ ngay từ đầu sếp nói gì mà cách bảo dưỡng, chẳng qua là để dọn đường cho câu cuối cùng này!)


Cô thoải mái đến mức khẽ r*n r*, giống như tiếng mèo con kêu.


Cổ ngẩng lên tạo thành một đường cong mềm mại, vô thức đưa đến bên miệng anh mà đung đưa. Anh cắn lấy của cô, xấu xa dùng răng day nghiến.


Vừa đau vừa ngứa, khiến người ta mê đắm.


Nhưng Đàm Tri Nghi không quên, giờ phút này cô mới là người điều khiển cuộc chơi. Cô tách khỏi môi Mạnh Duật, lòng bàn tay bịt miệng anh lại, không cho anh giở trò.


Nhưng xem ra đây cũng không phải là một cách hay.


Miệng bị cô bịt lại, anh lập tức xoay vòng l**m lòng bàn tay cô, lúc nhanh lúc chậm, lúc nhẹ lúc mạnh.


Rõ ràng là l**m lòng bàn tay, thế mà cô lại cảm thấy mình như sắp bị anh l**m cho tan chảy.


Hành động cũng ngày càng ăn ý, khi cô hạ người xuống, anh lập tức phối hợp, mấy lần đều đột ngột tiến vào…


Nước mắt của cô đều bị anh làm cho chảy ra, mày nhíu chặt, dừng lại th* d*c, người hơi run.


Đột nhiên một đôi tay to lớn nắm lấy eo cô, đôi mắt ướt át của Đàm Tri Nghi chợt mở to.


Không biết anh đã cởi dây thừng ra từ lúc nào!


Còn chưa kịp hoảng hốt, đôi tay to lớn đó mặc kệ sự phản kháng của cô mà ấn cô xuống, hoàn toàn đi vào hết.


Cô gục trên người anh cắn lấy vai anh, mới không hét lên thành tiếng.


Mùi hương nồng nàn của hoa sơn trà đỏ bị hương gỗ đàn hoàn toàn bao bọc, hương hoa rực rỡ và nốt hương gỗ trầm ổn lại quyện vào nhau thành một mùi hương mờ ám quyến luyến lạ thường.


Đàm Tri Nghi chưa từng thử qua cái gọi là hương liệu quyến rũ, Mạnh Duật không cho cô thử, lo rằng sẽ gây gánh nặng cho cơ thể cô. Nhưng cô lại cảm thấy một cách khó hiểu rằng công dụng của những sản phẩm đó cũng giống như lúc này, hơi thở của người thương và của chính mình, chính là chất xúc tác tuyệt vời nhất.


Anh giữ eo cô, ngậm m*t vành tai cô, giọng cười trầm thấp vang bên tai: “Em chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh đó thôi sao?”


Đàm Tri Nghi nức nở: “Sao anh lại…”


Câu hỏi của cô không thể hỏi hết, lời nói vội vàng đứt quãng.



Cô cuộn người lại, trán tì vào vai anh mà run rẩy, đầu óc mông lung nghe thấy giọng nói trầm khàn của anh.


“Bé cưng à, dây thừng vừa buộc lên đã tuột rồi, anh vẫn luôn nắm nó trong tay đấy chứ.”


Con người này xấu xa hết chỗ nói, dây thừng tuột rồi cũng không nói. Cứ thế giả vờ mình không thoát ra được, ngồi đó xem cô phí hết sức lực.


Cô vừa l*n đ*nh thì anh mới bắt đầu, cũng chẳng quan tâm lúc này cô đang vô cùng nhạy cảm, ép buộc cô phải tiếp nhận cảm giác này.


“Đừng động, đừng động…”


Cô mềm nhũn nói, Mạnh Duật hoàn toàn bỏ ngoài tai, anh đã nhịn rất lâu rồi.


“Ưm, không được…” Cô tủi thân mím môi, nhíu mày tỏ vẻ không vui.


“Đã nói hôm nay phải nghe lời em mà.”


Mạnh Duật hết cách với cô, dù sao cũng là anh nói mặc cho cô xử trí. Anh thở ra một hơi, dang hai tay: “Tới đi.”


Sau khi đã l*n đ*nh một lần, giọng của Đàm Tri Nghi trở nên mềm mại lạ thường.


“Anh có thể nằm xuống không, em muốn…” Âm cuối yếu dần đi, tựa như tiếng thở, nghe không rõ.


“Gì cơ?” Anh ghé sát lại để nghe.


Giọng cô nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Em muốn…”


Hơi thở của Mạnh Duật chợt ngừng lại, trong thoáng chốc cảm thấy cổ họng khô khốc, khát đến chết đi được.


Anh đã nghe rõ từ ngắn gọn đó.


Facesitting.


Trong giọng điệu ngượng ngùng của cô, sự tương phản lớn lao tạo ra bởi từ ngữ thẳng thắn này, anh cố gắng kìm nén bản thân, đôi mắt đen láy cuộn trào quá nhiều cảm xúc khó mà nhìn thấu.


“Ai dạy em thế?”


Cô nhỏ giọng nói mình đã tìm “hướng dẫn” thì thấy ánh mắt của anh càng trầm xuống. Cô vòng tay qua cổ anh: “Lên giường được không anh?”


Mạnh Duật ôm cô đứng dậy, ngồi xuống mép giường.


Không biết Đàm Tri Nghi đã cầm một dải ren trong tay từ lúc nào, vòng qua mắt anh rồi buộc ra sau gáy. Cô nghĩ đến việc sắp làm, bất giác mặt đỏ tai hồng, che mắt anh lại, cô có thể tự nhiên hơn một chút.


Cô đẩy vai anh, không dùng sức nhiều, anh phối hợp ngả người ra sau.


Cô từ từ d*ng ch*n ngồi lên, tay chống lên đầu giường, để bản thân áp sát vào môi anh.


Từ góc độ này chỉ có thể thấy đôi mắt bị dải ren che lại và sống mũi cao thẳng của anh.


Nhưng lại có thể nhìn thấy đường cong mềm mại và bụng dưới phẳng lỳ của chính mình.


Sự k*ch th*ch thị giác này khiến cô không ngừng…


Cô “ư ư” khóc, róc rách chảy khắp nơi.


Dù có không ngừng nuốt xuống cũng không kịp, cằm của anh đều là sự ướt át.


Sống mũi anh rất cao.


Cộng thêm thỉnh thoảng anh lại khẽ cắn cô, Đàm Tri Nghi chỉ muốn hét lên.


Tay cô chống ra sau, để bản thân áp sát vào anh hơn.


Tầm nhìn dần trở nên mơ hồ nhưng tiếng nước, tiếng nuốt lại càng rõ ràng hơn.


Hơi thở của Mạnh Duật phả lên trên…



Cảm giác càng lúc càng dồn dập.


Đột nhiên cơ thể cô giật nảy lên một cái, hai chân không còn quỳ vững được nữa, kiệt sức mà ngã xuống.


“Chậm một chút…”


Mạnh Duật làm như không nghe thấy, đổi sang dùng tay…


Đàm Tri Nghi không thể nói thêm được một lời nào nữa, chỉ còn lại hơi thở hỗn loạn và những âm thanh vụn vỡ.


(Có một hôm, Đàm Tri Nghi tìm thấy một cuốn album ảnh trong biệt viện. Cô tiện tay lật mở trang đầu tiên, bên trong là ảnh của Mạnh Duật từ nhỏ cho đến tận lúc học đại học.


“Cuốn album này là do mẹ của cậu Mạnh để lại.” Quản gia đúng lúc lên tiếng ở bên cạnh cô.


Cô sững sờ, nhẩm tính thời gian, có lẽ sau khi mẹ anh qua đời thì cuốn album này không được thêm tấm ảnh nào nữa.


Tối hôm đó, Mạnh Duật nhìn thấy cuốn album cô đặt trên tủ đầu giường.)


Dòng dịch trong suốt vương vãi trên cằm và cổ anh.


Nhưng đây vẫn chưa phải là kết thúc.


Mạnh Duật giữ lấy vòng eo của cô đổi một tư thế khác để cô nằm sấp xuống, đồng thời nâng hông cô lên cao rồi mạnh mẽ tiến vào từ phía sau.


Cô vẫn còn thất thần, trước mắt là từng đợt sáng trắng, kêu cũng không thành tiếng. Cô siết chặt lấy anh, liên tục co thắt. Anh vỗ lên mông cô một cái, cô lại bất giác siết chặt hơn. Cảm giác bị ghì siết này hóa thành kh*** c*m mãnh liệt xộc thẳng lên đại não, khiến anh hoàn toàn không tài nào kiểm soát được sức lực.


(Hai người tựa vào nhau cùng xem cuốn album đó, Mạnh Duật chỉ vào một tấm ảnh rồi nói: “Hồi còn đi học, anh luôn cảm thấy phải đi tìm ý nghĩa nào đó cho cuộc đời. Thế nên lúc đó đã cùng Cố Thời Quân tham gia một hoạt động của đội cứu hộ…”


Đàm Tri Nghi yên lặng lắng nghe anh kể về những chuyện đã xảy ra trong quá khứ, cô cảm thấy việc anh tham gia hoạt động cứu hộ cũng không có gì là lạ.


Một tên khốn lịch lãm, một nhà dã tâm lãng mạn.


Những danh xưng trái ngược nhau đến kỳ lạ lại hòa hợp một cách hoàn hảo trên người anh, không hề mâu thuẫn.


Cuốn album dần được lật đến trang cuối cùng. Mạnh Duật biết phía sau không còn gì, chỉ tiện tay lật qua, nào ngờ lại phát hiện có thêm rất nhiều ảnh.


Tất cả đều là ảnh Đàm Tri Nghi chụp trộm anh từ lúc nào không hay và cả những tấm ảnh chụp chung của hai người.


Cô hôn lên má anh.


“Sau này em sẽ ghi lại giúp anh.”)


Cả người cô đều đỏ ửng.


Miệng cô cứ hé mở vì thở gấp, nước bọt không ngừng chảy xuống từ khóe môi.


Cô không còn chút sức lực, cứ trượt dần xuống. Mỗi lần eo cô chùng xuống, cơ thể trượt đi, anh lại chẳng chút nương tay mà kéo cô về, giáng một cái tát lên mông cô.


Về sau, anh còn chưa kịp đánh, cô đã run lên theo phản xạ, miệng kêu lên thảm thiết.


Những lời khiêu khích trước đó của cô trông chẳng khác nào trò trẻ con trước sự khống chế tuyệt đối thế này.


Anh siết lấy gáy cô, cảm giác nghẹt thở mơ hồ tựa như chất xúc tác, khiến cho mọi cảm quan đều được khuếch đại lên gấp bội.


Cô hoàn toàn không chịu nổi.


“Lần sau còn hỗn nữa không, Tri Nghi?”


Anh cúi người xuống áp sát mặt vào mặt cô từ phía sau, bàn tay đang siết gáy cô lại dùng thêm vài phần sức.


Đàm Tri Nghi khóc đến mức mặt mày đầm đìa nước mắt, nức nở lắc đầu.


Mạnh Duật th*c m*nh mấy cái: “Đừng lắc đầu, nói đi.”


Cô bỗng vùng vẫy dữ dội, nhưng làm cách nào cũng không thoát ra được: “Sẽ không… hức hức… nữa đâu…”


“Không được nữa rồi, đừng mà, có được không anh?”


Cô van xin thảm thiết nhưng Mạnh Duật vẫn bỏ ngoài tai.

Trước Tiếp