Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thịnh Dương tỉnh dậy thì trong phòng không có ai.
Trong lòng cậu đột nhiên có chút hụt hẫng, lẽ nào những gì xảy ra tối qua đều là giả?
Thực ra Bùi Xuyên căn bản không đến, chỉ là cậu quá nhớ Bùi Xuyên nên mới mơ thấy giấc mơ đó sao?
Thịnh Dương cúi đầu buồn bã định đứng dậy thì cảm thấy khắp người đau nhức.
Cậu ngẩn người một lát, mơ cũng có cảm giác thật sao?
Cậu vén chăn lên, phát hiện trên người toàn là những vết tích không thể che giấu được, nhìn là biết ngay là kiệt tác của Bùi Xuyên.
Mắt Thịnh Dương lập tức sáng lên, cậu vội vàng mặc đồ ngủ rồi lao ra khỏi phòng, Bùi Xuyên đang đeo tạp dề bận rộn trong bếp, Thịnh Dương bổ nhào vào lưng hắn, giọng nói vô thức trở nên mềm mại: "Anh, không phải nói cuối tháng mới đến sao?"
Cậu còn ngày ngày đếm ngược, ai ngờ chưa đến cuối tháng Bùi Xuyên đã đến rồi.
Bùi Xuyên quay đầu hôn cậu: "Không vui sao?"
Thịnh Dương ôm cổ hắn, giọng nói rất trong trẻo: "Vui chứ."
Bùi Xuyên cúi đầu cười rồi đặt chiếc bánh sandwich đã làm xong vào tay Thịnh Dương: "Ăn sáng trước đi."
Thịnh Dương ngoan ngoãn nhận lấy, ngồi trên ghế sofa ăn từng miếng một, Bùi Xuyên còn đặt một ly sữa ấm bên tay cậu.
Lúc hắn nấu ăn đã chú ý thấy nguyên liệu trong tủ lạnh hầu như chưa động đến, Thịnh Dương chắc chắn đã không chăm sóc bản thân tốt.
Đợi Thịnh Dương ăn xong, cậu mới hỏi Bùi Xuyên: "Chước Miên đâu rồi?"
"Ở nhà." Bùi Xuyên nói.
Ánh mắt Thịnh Dương thoáng qua vẻ thất vọng, Bùi Xuyên lại bổ sung: "Là ở nhà bên này."
Nghe vậy, mắt Thịnh Dương sáng lên, cậu nhìn xung quanh, vẻ mặt mơ hồ: "Em sao không thấy, ở phòng khách sao?"
Cậu vừa định đứng dậy thì bị Bùi Xuyên vòng tay qua eo kéo ngồi lên đùi anh.
Bùi Xuyên cười trầm trầm nói: "Không phải ở đây."
"Là nhà của chúng ta, thời gian em học đại học chúng ta sẽ sống ở đó."
Thịnh Dương lúc này mới muộn màng phản ứng lại ý của Bùi Xuyên.
Cậu ngạc nhiên mở to mắt: "Vậy công ty bên đó thì sao?"
Bùi Xuyên đâu thể ngày nào cũng bay lượn trên trời mãi được.
Câu hỏi của cậu lúc này lại khiến người ta thấy đặc biệt đáng yêu.
Bùi Xuyên véo má cậu, "Còn nhớ anh đã nói đợi anh một tháng không?"
"Anh đã xem xét một chi nhánh ở đây, vài năm nay sẽ ở lại đây."
Thật ra hắn đã bắt đầu chuẩn bị kế hoạch này từ rất lâu rồi, chỉ là để thực hiện nó vẫn cần một khoảng thời gian.
Thịnh Dương hoàn toàn không ngờ cách giải quyết mà Bùi Xuyên nói lại là thế này.
"Vợ ơi."
Bùi Xuyên hôn lên môi cậu, "Đến nhà mới xem đi."
Thịnh Dương suốt đường đi vẫn trong trạng thái lâng lâng, thậm chí còn cảm thấy đây là một giấc mơ.
Nhà mới rất gần trường học, là một căn hộ lớn.
Thịnh Dương vừa mở cửa bước vào thì đã thấy Thịnh Chước Miên được dì bế trong lòng.
Đứa bé vốn dĩ đang chơi rất vui vẻ, khi quay đầu nhìn thấy Thịnh Dương thì rõ ràng đã ngẩn người.
Thịnh Dương cũng đứng tại chỗ nhìn nó.
Thịnh Chước Miên phản ứng một lúc mới bắt đầu thút thít khóc thút thít, đưa tay muốn Thịnh Dương bế.
Thịnh Dương cũng nhanh chóng tiến lên đón lấy nó.
Tuy mới mười mấy ngày không gặp, nhưng đứa bé đã buồn đến mức ôm chặt cổ Thịnh Dương mà khóc mãi.
"Bảo bối đừng khóc."
Tim Thịnh Dương như vỡ vụn, hóa ra những ngày này không chỉ có một mình cậu nhớ nhung.
"Sau này ba ba sẽ không xa các con nữa."
Thịnh Chước Miên khóc mệt rồi thì úp mặt vào vai Thịnh Dương ngủ thiếp đi, tay nó vẫn nắm chặt dây áo trước ngực Thịnh Dương, như sợ cậu chạy mất vậy.
Cử chỉ vô thức nhỏ bé này khiến Thịnh Dương trong lòng rất khó chịu, không ai hiểu rõ hơn cậu rằng đây là biểu hiện của việc đứa trẻ thiếu cảm giác an toàn.
Thịnh Chước Miên trước đây chưa bao giờ như vậy.
Lần này cậu vội vã ra ngoài hình như chẳng có tác dụng gì cả.
Bản thân nói phải trưởng thành thật tốt, nhưng ngày nào cũng nhớ họ đến mức không ăn nổi cơm, còn luôn khóc trước mặt Bùi Xuyên.
Bùi Xuyên cũng vì cậu mà mở một chi nhánh ở đây, bây giờ còn khiến Thịnh Chước Miên thiếu cảm giác an toàn đến vậy.
Thịnh Dương lần đầu tiên bắt đầu nghi ngờ quyết định của mình có đúng hay không.
Đứa bé nhỏ xíu trong lòng, ngủ vẫn còn vô thức mang theo tiếng nức nở.
Thịnh Dương khẽ phát ra một ít pheromone để an ủi nó, đứa bé vô thức rúc vào tuyến thể của cậu, rồi an tĩnh lại.
Bùi Xuyên đã cho dì giúp việc về, ngồi xuống bên cạnh Thịnh Dương.
"Anh,"
Thịnh Dương nói, "Lần này em có phải đã gây cho anh rất nhiều rắc rối không?"
Bùi Xuyên khẽ nhướng mày, tuy trong lòng hắn rõ như ban ngày, nhưng vẫn giả vờ không hiểu, "Vì sao lại hỏi vậy?"
Dù sao thì có vài lời vẫn phải do Thịnh Dương tự mình nói ra.
Thịnh Dương mím môi, cậu khẽ thở dài, "Chỉ là cảm thấy mình luôn gây rắc rối cho anh."
"Dương Dương."
Bùi Xuyên đột nhiên mở miệng, "Em không cần phải có gánh nặng."
"Việc mở chi nhánh ở đây là điều anh đã lên kế hoạch từ rất lâu rồi, việc có chi nhánh ở cả hai miền nam bắc cũng tốt cho sự phát triển sau này. Hơn nữa anh không muốn anh và Chước Miên ảnh hưởng đến quyết định và cuộc sống của em, không muốn em vì chúng ta mà do dự, không dám tiến về phía trước."
Hắn quay đầu nhìn Thịnh Dương, "Em chỉ cần chạy về phía trước thôi, anh sẽ cố gắng cùng Chước Miên theo kịp em."
Nghe anh nói xong những lời này, mắt Thịnh Dương lại hơi cay.
Bùi Xuyên dùng ngón tay cái lau đi nước mắt của cậu, đùa hỏi:
"Sao lại biến thành mít ướt thế này?"
"Lúc tranh biện không phải rất lợi hại sao?"
Thịnh Dương nghe lời hắn nói đột nhiên mặt nóng bừng: "Sao anh biết những chuyện này..."
Bùi Xuyên bật cười khàn khàn.
Bảo bối của hắn chắc là ngày nào cũng chỉ lo học hành và gọi video cho hắn, những chuyện khác hoàn toàn không quan tâm.
Video Thịnh Dương mặc vest, thần thái bình tĩnh và ung dung đối đáp với những câu hỏi của đối thủ đã sớm nổi tiếng trên mạng, mà bản thân cậu hình như vẫn chưa biết những chuyện này.
Nhưng Bùi Xuyên vừa nghĩ đến những tin tức thám tử tư báo cáo cho hắn những ngày này lại có chút không cười nổi.
Chỉ trong mười mấy ngày ngắn ngủi, đã có không ít người bắt chuyện với Thịnh Dương, thậm chí buổi tối Thịnh Dương đi thư viện cũng không tha, đặt kẹo và đồ ăn vặt lên bàn học của cậu, thậm chí còn có người ở thư viện chỉ để chụp lén Thịnh Dương.
Bùi Xuyên từ trước đến nay luôn rất tự tin vào bản thân.
Nhưng Giang Thư nói đúng, tuổi tác của hắn, dù nói thế nào thì cũng hơn Thịnh Dương 5 tuổi.
Ngược lại Alpha nhỏ của hắn, ngũ quan tuấn tú đoan chính, dù chỉ mặc một chiếc áo phông đơn giản cũng trắng đến phát sáng, trông sạch sẽ và thuần khiết.
"Vợ ơi,"
Hắn nói, "Anh cũng muốn trải nghiệm việc đi học."
Đối với ý tưởng Bùi Xuyên muốn trở lại trường học, mắt Thịnh Dương lấp lánh ánh sáng phấn khích: "Thật sao?"
Cậu nhìn đồng hồ: "Buổi chiều em còn một tiết, vậy chúng ta cùng đi nhé."
Bùi Xuyên rất nghiêm túc gật đầu.
Buổi chiều Thịnh Chước Miên được dì bế chăm sóc, còn Thịnh Dương thì nắm tay Bùi Xuyên đi trong khuôn viên trường.
Bùi Xuyên hôm nay mặc áo sơ mi đen và quần đùi xám, tay cầm sách giáo trình của Thịnh Dương, trừ bộ vest nghiêm trang kia ra, hắn nhìn cũng chỉ như một thanh niên khoảng hai mươi tuổi, chỉ là sự uy nghiêm của một người lãnh đạo vẫn luôn không thể tan biến.
Bây giờ là giờ cao điểm tan học, Bùi Xuyên chú ý thấy không ít người đều quay sang nhìn họ, ánh mắt dò xét, nhưng Thịnh Dương hoàn toàn không chú ý, cậu vẫn còn chìm đắm trong cảm giác lâng lâng khi Bùi Xuyên cùng mình đi học.
Bùi Xuyên cũng giả vờ không nhìn những ánh mắt dò xét đó, cùng Thịnh Dương vào phòng học.
Vân Gia Ngôn cũng là học sinh khoa tiếng Trung, cậu ta đã đến phòng học từ sớm, trong tay còn cầm bữa sáng hình trái tim muốn tặng Thịnh Dương.
Tối qua cậu ta đã xem xét lại chuyện đó, cảm thấy có lẽ mình đã quá vội vàng, một người ôn hòa như Thịnh Dương có lẽ không thể thích nghi với sự thẳng thắn của mình.
Cậu ta nên từ từ theo đuổi cậu ấy mới phải.
Dù sao thì họ mới là một cặp trời sinh.
Trong khoảng thời gian Vân Gia Ngôn đang tưởng tượng, Thịnh Dương đúng lúc đến phòng học, nhưng hôm nay cậu không chọn ngồi ở hàng đầu mà nắm tay Bùi Xuyên ngồi xuống mấy hàng cuối.
Dù sao thì giáo viên tiết này quá thích gọi những người ngồi hàng đầu trả lời câu hỏi.
Nếu gọi trúng Bùi Xuyên mà anh không trả lời được, thì ngại biết bao nhiêu.
Hai người dù ngồi cạnh nhau tay cũng không buông, Bùi Xuyên rất lâu rồi không trở lại cuộc sống sinh viên.
Nơi đây có thể nói là nơi thuần khiết nhất mà hắn từng tiếp xúc, ngay cả sự dò xét cũng không che giấu.
Hắn hoàn toàn không bận tâm việc người khác biết mối quan hệ của hắn với Thịnh Dương, nếu không sẽ có nhiều người hơn nữa nhăm nhe bảo bối của anh.
Phần lớn sinh viên Đại học Kim Lăng vẫn là những người học hành chăm chỉ, cũng không quá nhạy cảm với chuyện bát quái, đa số những người nhìn thấy chỉ nghĩ rằng đối tượng của Thịnh Dương là một học trưởng khóa trên.
"Thịnh Dương,"
Vân Gia Ngôn đi đến bên cạnh Thịnh Dương, đỏ mặt nói, "Bạn ăn sáng chưa? Mình mang cho bạn này."
Thịnh Dương nhìn cậu ta, khẽ nhíu mày, vẫn giữ phép lịch sự: "Cảm ơn, không cần đâu."
Vân Gia Ngôn vẫn kiên trì không bỏ cuộc: "Bạn cứ thử đi."
Lúc này Bùi Xuyên lên tiếng, giọng điệu lười biếng nhưng nguy hiểm: "Bảo bối, cậu ta là ai?"
Hắn vừa nói, đôi mắt đen láy lạnh lẽo gần như đông đặc lại thành vật thể rắn, Vân Gia Ngôn giật mình lùi lại một bước.
Ánh mắt cậu ta rơi vào bàn tay đang nắm chặt của hai người, và cả hai chiếc nhẫn kia, đồng tử đột nhiên co rút lại.
Thịnh Dương vốn đã hơi chột dạ, cậu không muốn Bùi Xuyên biết chuyện độ tương thích của mình với Vân Gia Ngôn, nên ấp úng nói: "Không quen."
Bùi Xuyên liếc cậu một cái, rồi lại đặt ánh mắt lên Vân Gia Ngôn: "Còn không đi sao?"
Vân Gia Ngôn dù có mặt dày đến mấy cũng không thể chịu nổi những ánh mắt dò xét xung quanh, cậu ta đỏ mắt rời đi.
Cả tiết học Thịnh Dương đều có chút lơ đãng, Bùi Xuyên thì lại rất tò mò về những môn học này, nghe rất chăm chú, còn giúp Thịnh Dương ghi chép, chữ viết sắc sảo và đẹp đẽ.
Sau khi tan học, Bùi Xuyên chủ động hỏi: "Căn tin có gì ngon không?"
Thịnh Dương khựng lại một chút, chớp mắt: "Anh, anh không phải thấy căn tin không vệ sinh sao?"
Bùi Xuyên không nói cho cậu biết mình đã đầu tư vào đó, chỉ nói: "Muốn thử xem bảo bối bình thường ăn gì."
Thịnh Dương bị cách xưng hô này của hắn gọi mà lòng mềm nhũn, bên cạnh Bùi Xuyên cậu hoàn toàn không có vẻ chín chắn trưởng thành như khi một mình, ngược lại như một chú chó nhỏ, ánh mắt cứ dán chặt vào Bùi Xuyên.
Căn tin lúc này rất đông người, Thịnh Dương kéo Bùi Xuyên đi ăn món yêu thích của mình - cơm gà hầm vàng.
Trong lúc hai người chờ đồ ăn, Bùi Xuyên đầu tiên quan sát giá cả các món ăn của trường, rồi lại chú ý đến quầy tự chọn bên cạnh, chỉ trong 10 phút ngắn ngủi đã có hai người ăn mặc rất giản dị, giày gần như đã rách vẫn còn đi.
Họ chỉ gọi một hoặc hai món, rồi bưng khay cơm đi đến chỗ không xa lấy canh miễn phí uống.
Bùi Xuyên trầm tư một lát rồi rời tầm mắt.
Đúng lúc này đồ ăn của họ cũng xong, Thịnh Dương đưa anh đến một vị trí gần cửa sổ.
Cậu đưa đũa cho Bùi Xuyên, ánh mắt đầy mong đợi: "Anh, anh thử xem."
Bùi Xuyên nhận lấy đũa nếm thử một miếng, giả vờ gật đầu: "Cũng được."
Hắn hỏi: "Bảo bối, bình thường em ăn gì?"
Thịnh Dương suy nghĩ một lát: "Mì cay, bún cay, lẩu cay khô?"
Bùi Xuyên: "......"
Những món này có gì khác biệt sao?
Thịnh Dương nhìn hắn, cũng nhận ra những gì mình nói dường như quá đơn điệu và không lành mạnh, cậu liền hạ giọng: "Em cũng không biết ăn gì cả."
Dù sao thì trên thế giới này cũng không có người thứ hai nào như Bùi Xuyên, ngày nào cũng không chán nản nấu cho cậu đủ loại món ăn ngon và lành mạnh.
Thịnh Dương bản thân từ trước đến nay luôn là người qua loa đại khái.
Bùi Xuyên nhìn cậu nói: "Vậy trưa nay cũng về nhà ăn cơm."
Thịnh Dương nhìn hắn, tai rất nóng, cậu khẽ nói: "Anh, anh không thể chiều em như vậy."
Bùi Xuyên ánh mắt trong trẻo, lý lẽ rõ ràng hỏi: "Vì sao?"
Thịnh Dương suy nghĩ một lát, tìm một hậu quả rất nghiêm trọng: "Thì em sẽ ngày càng không thể rời xa anh, cuối cùng sẽ trở nên rất tùy tiện."
Bùi Xuyên: "..."
Suy nghĩ nát óc cũng chỉ nghĩ ra được những thứ này sao?
Hắn cố gắng mím môi để không bật cười.
Hắn lại muốn Thịnh Dương ngày càng không thể rời xa mình.
Còn về việc trở nên tùy tiện...
Bùi Xuyên rất khó tưởng tượng Thịnh Dương tùy tiện lên sẽ như thế nào, cả người ngoan ngoãn đến mức muốn làm gì thì làm đó, ngay cả phản kháng cơ bản nhất cũng không có.
Bùi Xuyên thậm chí còn có chút mong đợi ngày Thịnh Dương tùy tiện lên.
"Vậy thì tốt quá chứ."
Bùi Xuyên cụp mắt nhìn cậu nói, "Bảo bối tùy tiện một chút cho anh xem nào."
Nhưng đầu óc Thịnh Dương trống rỗng, cậu hoàn toàn không biết phải tùy tiện như thế nào.
Cậu nghĩ nửa ngày, mới nặn ra được một câu: "Tối nay không cho anh hôn nữa."
Bùi Xuyên cảm thấy cậu thật là rất rất đáng yêu.
Hắn quay đầu cười cười.
"Vậy không được."
---
Hai người sớm trở về nhà để ở bên Thịnh Chước Miên.
Họ đã từng thiếu vắng sự bầu bạn của cha mẹ khi còn nhỏ, nên đều rất ăn ý chọn dành phần lớn thời gian để bầu bạn với con cái.
Họ hy vọng con của mình có thể lớn lên khỏe mạnh.
Thịnh Dương dù sao cũng còn trẻ và tràn đầy sức sống, đến tối lại có chút không kìm được, sau khi dỗ Thịnh Chước Miên ngủ xong liền quấn quýt bên cạnh Bùi Xuyên.
Bùi Xuyên bị trêu chọc đến mức toàn thân gần như bốc hỏa, trong đôi mắt Thịnh Dương dần mơ màng, hắn cúi đầu, hôn nhưng không hôn hẳn.
Thịnh Dương sao có thể chịu nổi sự trêu chọc như vậy của anh, "Anh, anh hôn em đi."
Thời gian này họ đã rất hòa hợp, Bùi Xuyên trước khi làm những chuyện đó đều sẽ ôm cậu hôn rất lâu.
Thịnh Dương rất thích Bùi Xuyên ôm hôn mình, điều này sẽ khiến cậu có cảm giác an toàn.
Bùi Xuyên xấu tính nói: "Không phải nói tối nay không cho hôn nữa sao?"
Thịnh Dương không ngờ Bùi Xuyên lại còn nhớ chuyện này, đôi mắt hơi đỏ hoe bao phủ bởi hơi ẩm ướt, "Cho mà..."
Bùi Xuyên nhìn thấy đoạn lưỡi hồng hào vô thức lộ ra của cậu, yết hầu hắn nuốt khan.
Hắn khàn giọng hỏi: "Vì sao không nói cho anh biết sự tồn tại của Omega kia?"
Tối qua quá say đắm, trời biết sáng nay khi hắn nhìn thấy những bức ảnh và tin nhắn thám tử tư gửi đến, tốc độ tim đập của hắn nhanh đến mức nào.
Hắn đã nói rồi mà, sao kỳ nhạy cảm của Thịnh Dương tối qua lại đến sớm đến vậy.
Hóa ra là đã gặp phải Omega có độ tương thích cao như Vân Gia Ngôn.
Chỉ cần Omega đó phát ra một ít pheromone thì Thịnh Dương đã phản ứng lớn như vậy, Bùi Xuyên nói không ghen tị là không thể.
Thịnh Dương mơ màng nói: "Không thích cậu ta..."
Cậu cọ vào cổ Bùi Xuyên, g*** h** ch*n ẩm ướt, ánh mắt trong trẻo nhưng không thể che giấu d*c v*ng: "Chỉ thích ngửi mùi của anh..."
Pheromone của Vân Gia Ngôn nhiều nhất chỉ có thể kích hoạt sớm kỳ nhạy cảm của Thịnh Dương, nhưng người có thể khiến Thịnh Dương rung động vĩnh viễn chỉ có một mình Bùi Xuyên.
Lúc này Bùi Xuyên cuối cùng cũng không nhịn được nữa, cúi đầu chặn lấy môi Thịnh Dương.