Alpha Nhỏ Đáng Thương Của Hào Môn Mang Bầu Rồi

Chương 62: Ấm Ức Và Khát Khao

Trước Tiếp

Thịnh Dương và Bùi Xuyên đã ở nhà Khang Hân một tuần, cả hai người đều được vỗ béo lên một vòng.

Chiếc bát nhỏ ở nhà Khang Hân đã to bằng 2 cái bát lớn ở nhà họ rồi, vậy mà Khang Hân vẫn luôn lo lắng họ bị đói.

Thịnh Dương vốn dĩ tuổi còn nhỏ, sức ăn lại lớn, những món Khang Hân làm đều là món cậu thích ăn.

Ở Thịnh gia, Thịnh Dương luôn là sự tồn tại bị bỏ qua, ngay cả người lớn cũng không muốn cho cậu ấy lên bàn ăn.

Nhưng ở nhà Khang Hân, mọi thứ đều được làm theo ý Thịnh Dương thích, cậu thích ăn gì, món nào ăn nhiều hơn vài miếng, Khang Hân đều có thể nhận ra và âm thầm ghi nhớ.

Hơn nữa, bình thường bà ấy không cho Thịnh Dương làm bất cứ việc gì, không phải kiểu khách sáo không muốn khách giúp đỡ, mà là thực sự thương Thịnh Dương, không nỡ để cậu làm.

Đến ngày họ phải đi, Thịnh Dương có chút buồn bã, cậu không nỡ xa Khang Hân.

Khang Hân cũng có chút không nỡ, đứa trẻ Thịnh Dương này càng tiếp xúc càng khiến người ta yêu thích, bà đã quen sống một mình, khó khăn lắm con cháu mới về, bây giờ đột nhiên lại lạnh lẽo cũng không nỡ.

Nhìn một già một trẻ đều rưng rưng nước mắt, Bùi Xuyên đột nhiên cảm thấy mình giống như một kẻ xấu.

Nhưng cuối cùng Thịnh Dương vẫn lưu luyến vẫy tay tạm biệt Khang Hân.

Khi Bùi Xuyên lên xe thì nghe thấy Thịnh Dương hỏi: "Anh ơi, lần sau chúng ta đến nhà bà ngoại là khi nào vậy ạ?"

Bùi Xuyên một tay lái xe, tay còn lại nhéo nhẹ má cậu trắng mịn, mềm mại: "Rất nhanh thôi, Tết này mình đón giao thừa ở nhà bà, được không?"

Nghe vậy mắt Thịnh Dương lập tức sáng lên: "Được ạ!"

Bùi Xuyên khẽ cong môi.

Vốn dĩ hắn cũng muốn ở lại nhà Khang Hân đến sau Tết, nhưng gần cuối tháng rồi, kỳ nhạy cảm của Thịnh Dương chắc sắp đến.

Hắn vẫn muốn đưa Thịnh Dương về nơi họ thường sinh sống.

Quả nhiên đến tối, cơ thể Thịnh Dương bắt đầu nóng lên.

Ban đầu Bùi Xuyên còn ở thư phòng xử lý công việc nên không phát hiện điều gì bất thường, một số việc tiếp theo vẫn cần hắn dặn dò Cố Nam.

Khi hắn nhìn vào màn hình giám sát trong phòng, phát hiện Thịnh Dương không biết từ khi nào đã ôm hết quần áo của hắn ra, đắp lên người, cơ thể tr*n tr**ng, cặp đùi trắng nõn kẹp lấy bộ vest của Bùi Xuyên thì hắn mới phát hiện ra điều bất thường.

Bùi Xuyên gần như ngay lập tức muốn xông ra ngoài, nhưng rất nhanh hắn lại dừng lại, từ trong ngăn kéo lấy ra một chai nước hoa xịt lên cổ.

Đây là loại xịt ngụy trang pheromone mới nhất do tập đoàn Bùi thị nghiên cứu và phát triển, chỉ cần xịt lên thì ngay cả Beta cũng có thể tạm thời nhiễm mùi pheromone lên người, nhưng do lo ngại một loạt các tác động tiêu cực có thể xảy ra sau này nên tạm thời chưa được phát hành.

Dù sao, nếu loại xịt này được lưu hành, mặc dù có thể làm dịu cơn ph*t t*nh của phần lớn các cặp đôi BA, BO, nhưng khả năng lớn hơn là bị kẻ xấu lợi dụng.

Bùi Xuyên sợ xịt quá nhiều, chỉ nhấn hai lần vòi xịt rồi dừng lại.

Hắn khẽ ngửi, là mùi gỗ đàn hương.

Không biết Alpha nhỏ có thích không.

-

Nóng quá.

Từ buổi tối, Thịnh Dương đã cảm thấy cơ thể mình rất bất thường.

Cậu nằm trên giường, hận không thể hòa mình vào quần áo của Bùi Xuyên, cậu như người tìm được một chút nước trong sa mạc, cố gắng hít thở chỉ để ngửi được một chút hương vị.

Không biết có phải là Thịnh Dương ảo giác không, cậu ấy hình như ngửi thấy một mùi pheromone.

Cậu chợt mở mắt ra, liền nhìn thấy Bùi Xuyên đang đứng một bên, ngón tay thon dài đang từng chiếc từng chiếc cởi cúc áo sơ mi, đồng thời Thịnh Dương ngửi thấy mùi pheromone Omega nồng nặc trên người hắn.

... Pheromone?

Yết hầu Thịnh Dương lên xuống một lúc, d*c v*ng chiếm hữu của Alpha khắc sâu vào xương tủy lúc này chợt bùng phát.

Tại sao trên người Bùi Xuyên lại có pheromone?

Bùi Xuyên vốn dĩ nghĩ Thịnh Dương sẽ thích, ai ngờ Thịnh Dương ngửi ngửi trên người hắn, giọng điệu có chút nguy hiểm lại mang theo cảnh giác: "Đây là pheromone của ai?"

Cậu như một chú chó con có d*c v*ng chiếm hữu rất mạnh không ngừng hỏi.

Bùi Xuyên cũng mới ngoài hai mươi, không phải hòa thượng.

Người mình thích ở trên người mình khiến giọng hắn cũng có chút khàn khàn: "Dương Dương không thích sao?"

Thịnh Dương ngẩn người một lát, đôi mắt đỏ hoe vì kỳ mẫn cảm nhìn Bùi Xuyên, rất khó tin hỏi: "Đây là pheromone của anh sao?"

Bùi Xuyên khẽ nhướng mày, lộ ra một nụ cười rất nhạt.

Hắn vốn dĩ đã đẹp trai rồi, cười lên lại càng quyến rũ.

"Không thích sao Dương Dương."

Hắn tay ôm lấy eo Thịnh Dương, cố ý đưa cổ đến gần mũi Thịnh Dương: "Anh bây giờ là Omega của em rồi."

Bùi Xuyên quay đầu ghé vào tai Thịnh Dương, giọng nói mang theo cám dỗ: "Có muốn đánh dấu anh không?"

Thịnh Dương làm sao có thể đấu lại hắn, Bùi Xuyên chỉ cần khẽ gọi là cậu đã nguyện ý đến, huống chi bây giờ trên người Bùi Xuyên toàn là pheromone dễ ngửi, Thịnh Dương tham lam hít lấy, cũng không kiểm soát được mà chuyển ánh mắt sang tuyến thể của Bùi Xuyên.

Rất lâu sau, cậu mới khẽ cắn vào tuyến thể không có bất kỳ pheromone nào của Bùi Xuyên.

Bùi Xuyên thậm chí không nhíu mày, mặc cho Thịnh Dương cào cắn ở tuyến thể của hắn, còn đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cậu.

Thịnh Dương vẫn đang trong thời kỳ mang thai, mọi hành động đều phải cẩn thận.

Bác sĩ cũng đã nói với Bùi Xuyên, khoang sinh sản của Thịnh Dương quá nhỏ, cần được thông, nếu không đến lúc sinh thường có thể sẽ rất rắc rối.

Bùi Xuyên nhìn Alpha nhỏ dựa vào vai hắn, toàn thân ướt đẫm, tự nhủ mình phải giữ lý trí.

Thịnh Dương đã bị pheromone và hormone mang thai hành hạ đến mức không còn ra hình dạng gì nữa, cậu cố gắng muốn truyền pheromone vào tuyến thể của Bùi Xuyên nhưng vô ích.

Hai chân cậu kẹp hai bên Bùi Xuyên, không ngừng dùng chóp mũi và môi h*n l*n ch*p m** Bùi Xuyên: "Anh ơi... Anh vào đi..."

Cậu thấy Bùi Xuyên không động đậy, liền bắt đầu tự mình tìm tòi.

Nhưng Bùi Xuyên chỉ lo cậu tự làm mình bị thương, thế là hắn dứt khoát nắm chặt hai tay Thịnh Dương và buộc chúng lại hai bên.

Tư thế tr*n tr** đối diện này khiến Thịnh Dương có chút xa lạ, mắt cậu đong đầy nước: "Đừng như vậy..."

Không thể chạm vào Bùi Xuyên khiến cậu rất bất an.

Thực ra, những thứ buộc tay cậu đều là vải rất mềm, Thịnh Dương là một Alpha, thoát ra khỏi đó thật dễ dàng, nhưng cậu không chọn làm như vậy, chỉ đầy vẻ cầu xin nhìn Bùi Xuyên, cam tâm tình nguyện phục tùng hắn.

Bùi Xuyên đành lòng giả vờ không nhìn thấy đôi mắt xinh đẹp cầu xin đó, cúi đầu hôn nhẹ lên môi Thịnh Dương: "Ngoan."

Giai đoạn cuối thai kỳ là thời điểm thử thách ý chí của bạn đời nhất, không chỉ bị ảnh hưởng bởi pheromone, mà còn phải chịu đựng đủ loại mùi hương và cơ thể của người mang thai.

Khoảnh khắc này Bùi Xuyên mới thực sự hiểu ra.

Hắn đã thực hiện rất nhiều biện pháp trước đó, đảm bảo Thịnh Dương có thể nhận được sự chăm sóc tối đa.

Kỳ nhạy cảm của Thịnh Dương tổng cộng là 7 ngày.

Ngày kết thúc, môi Thịnh Dương sưng đỏ, cổ tay còn có vết hằn, trên ga trải giường toàn là dấu vết khô cứng.

Tình trạng của Bùi Xuyên còn tệ hơn, khóe miệng hắn nứt nẻ, vị trí tuyến thể đầy những vết cắn đáng sợ, trên người toàn là vết thương do Thịnh Dương cào ra khi mất kiểm soát.

Bùi Xuyên uống một ngụm nước, loại bỏ mùi vị trong miệng xong mới vui vẻ bắt đầu dọn dẹp phòng.

Đợi Thịnh Dương tỉnh dậy, ga trải giường đều đã được thay mới, tay cậu cũng đã được bôi thuốc mỡ, còn Bùi Xuyên đang ngồi bên cạnh cậu, trong tay cầm một quyển sách đang đọc.

Cảm nhận được một ánh mắt đang nhìn mình, Bùi Xuyên cúi mắt nhìn cậu, khẽ hỏi: "Có chỗ nào không thoải mái không?"

Sao lại không thoải mái được chứ.

Mấy ngày nay Thịnh Dương quả thực sướng không tả nổi.

Cậu nhìn vết thương trên môi Bùi Xuyên, rồi lại chột dạ dời ánh mắt đi.

Cậu ấy chú ý thấy Bùi Xuyên đang đọc sách về chăm sóc sau sinh, trên đó còn có những ghi chú và lưu ý mà hắn dùng bút đen gạch chân, còn cẩn thận hơn cậu cả trăm lần.

Thịnh Dương cũng nhìn theo, nhưng khi nhìn thấy một loạt các di chứng được viết trên đó thì đột nhiên cảm thấy vẫn là không nên nhìn thì hơn.

Sinh con lại nghiêm trọng đến vậy sao?

Hèn chi Bùi Xuyên vừa nãy lại cau mày.

"Anh ơi,"

Cậu ấy kéo tay Bùi Xuyên, "Đến lúc đó thật sự sẽ đau như sách nói sao ạ?"

Bùi Xuyên cũng chưa từng sinh con, hắn không rõ lắm.

Hắn nắm chặt tay Thịnh Dương, khẽ hỏi: "Có phải em sợ rồi không?"

Thịnh Dương lắc đầu, chớp mắt nhìn anh ấy: "Em không sợ."

Thực ra dù cậu có sợ cũng sẽ không biểu lộ ra, vì Thịnh Dương biết Bùi Xuyên chỉ đau lòng cho cậu hơn, cậu không thể để Bùi Xuyên lo lắng.

Thịnh Dương ban đầu chỉ nghĩ Bùi Xuyên đọc những cuốn sách này là do thói quen đọc trước để chuẩn bị, nhưng những ngày sau đó cậu phát hiện Bùi Xuyên dường như dành thời gian đọc những cuốn sách này càng ngày càng nhiều, còn thường xuyên nhét kẹo vào miệng.

Đây là thói quen nhỏ mà Bùi Xuyên hình thành sau khi biết Thịnh Dương mang thai, hắn vốn dĩ có thói quen hút thuốc, bây giờ thì bỏ hẳn, chỉ khi phiền muộn mới dùng kẹo để thay thế thuốc lá.

Cho đến một đêm nọ, khi cậu thức dậy đi vệ sinh thì phát hiện không có ai bên cạnh.

Muộn thế này rồi mà còn làm việc sao?

Thịnh Dương đi dép lông chậm rãi đi ra ngoài, phát hiện Bùi Xuyên đang yên lặng đứng bên cửa sổ, hành lang không bật đèn, cậu không nhìn thấy biểu cảm của Bùi Xuyên, nhưng chỉ nhìn bóng lưng người ấy, đã có một cảm giác lạc lõng.

Thịnh Dương đi đến sau lưng hắn, nhẹ nhàng ôm lấy eo, hỏi với vẻ buồn ngủ: "Anh ơi, sao anh nửa đêm lại đứng ở đây vậy?"

Giọng Bùi Xuyên có chút căng thẳng: "Không có gì."

Thịnh Dương chậm rãi nói: "Thật không ạ?"

Cậu cũng buông tay ra, đứng bên cạnh Bùi Xuyên, nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ: "Nhưng đây đã là lần thứ 4 trong tháng này anh một mình đứng ở đây vào ban đêm rồi."

Ánh mắt Bùi Xuyên xẹt qua một tia kinh ngạc.

"Anh ơi,"

Giọng Thịnh Dương rất nhẹ, "Mặc dù em còn khá nhỏ tuổi, nhưng đã là bạn đời của nhau rồi, em cũng muốn san sẻ một phần gì đó cho anh."

"Cho nên," tay cậu áp vào kẽ tay Bùi Xuyên và đan mười ngón tay vào nhau, "Có thể nói cho em biết rốt cuộc là chuyện gì không?"

Sau khi cậu nói xong câu này, phòng khách chìm vào im lặng.

Nhưng Thịnh Dương không vội, cậu biết, để Bùi Xuyên nói ra những lời thật lòng là một việc rất khó khăn.

Cậu ấy có thể từ từ đợi.

Quả nhiên, rất lâu rất lâu sau, Bùi Xuyên mới khàn giọng mở lời: "Anh... lo lắng anh chăm sóc em không tốt, cũng lo lắng anh không thể làm một người cha tốt."

Hắn đã đấu tranh rất nhiều trong lòng rồi mới nói: "Anh chưa từng cảm nhận được tình cha là gì, anh cũng không biết nếu đứa bé sinh ra anh nên đối xử với nó như thế nào."

Làm thế nào để trở thành một người chồng tốt, làm thế nào để trở thành một người cha tốt, hai câu hỏi này đã luôn quanh quẩn trong đầu Bùi Xuyên trong những ngày qua.

Chỉ riêng việc yêu Thịnh Dương thôi, Bùi Xuyên đã đi rất nhiều đường vòng rồi.

Vậy làm sao để yêu đứa bé chưa ra đời này, làm sao để nó không ghét người cha lạnh lùng vô tình như hắn?

Thịnh Dương chớp chớp mắt, hoàn toàn không ngờ Bùi Xuyên lại đang lo lắng điều này.

Cậu có chút muốn cười, nhưng nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú đang suy tư của người đàn ông thì lại cố gắng không để lộ ra.

Cậu dựa đầu vào ngực Bùi Xuyên, "Nhưng em cảm thấy em bé sẽ rất thích anh đó."

Bùi Xuyên ngạc nhiên một lát, hỏi: "Tại sao em lại nghĩ như vậy?"

Thịnh Dương nhìn ánh đèn ở xa nói: "Vì anh rất dịu dàng, rất tốt mà."

Cậu nói rồi lại ngẩng đầu, chầm chậm bổ sung: "Anh cũng rất yêu em."

Bùi Xuyên mím môi.

Thịnh Dương nở một nụ cười nhạt, cậu nói: "Cho nên anh ơi, anh đừng lo lắng những điều này nữa."

"Cứ dùng cách yêu em để yêu em bé là được rồi."

"Anh sẽ là một người cha tốt thôi."

Thịnh Dương cảm thấy lời nói của mình rất hiệu quả, sau ngày hôm đó Bùi Xuyên buổi tối không còn bị mất ngủ nhiều nữa, hai người ban ngày người làm việc, người đọc sách, buổi tối Bùi Xuyên sẽ chăm sóc Thịnh Dương toàn diện.

Năm mới cũng rất nhanh đến rồi.

Học viện y khoa của Giang Thư là nơi nghỉ lễ muộn nhất, anh ấy thi xong là bay về thành phố A ngay lập tức, khoảnh khắc nhìn thấy Thịnh Dương đã hận không thể lao thẳng vào người cậu, nhưng cuối cùng cũng chỉ rất tò mò nhìn bụng Thịnh Dương: "Cậu nói sau này đứa bé sinh ra nên gọi tớ là gì?"

Anh ấy nghĩ hồi lâu: "Dượng à?"

Thịnh Dương v**t v* bụng mình khẽ cười: "Cũng được ạ."

Cậu động viên: "Biết đâu còn có thể đính ước nữa."

Thịnh Dương dù sao cũng là Alpha, ngay khoảnh khắc Giang Thư đến gần mình, cậu đã ngửi thấy mùi hương của một Alpha khác trên người Giang Thư.

Giống như cố ý phát tán trên người Giang Thư vậy.

Chủ nhân của pheromone này là ai, Thịnh Dương không cần hỏi cũng biết.

Quả nhiên, vừa nói đến đây, mặt Giang Thư chợt đỏ bừng, nhưng vẻ mặt anh vẫn rất hung dữ: "Đính ước cái gì mà đính ước, sau này tớ còn phải cống hiến cho sự nghiệp y học của Trung Quốc, căn bản không có tâm trạng yêu đương!"

Thịnh Dương cười đưa trái cây cho Giang Thư, "Được rồi, tớ tin cậu, bác sĩ Giang."

Giang Thư lấy một quả na ăn, anh ấy nhìn Thịnh Dương rất lâu rồi đột nhiên nói: "Cậu và Bùi Xuyên thế nào rồi?"

Vừa nhắc đến Bùi Xuyên, mắt Thịnh Dương đều là nụ cười không thể che giấu: "Chúng tớ rất tốt."

Thực ra không cần Thịnh Dương nói Giang Thư cũng có thể nhìn ra.

Mặt Thịnh Dương trắng hồng, trên cổ còn đeo chiếc bình an tỏa giá trị, toàn thân từ trên xuống dưới mọi nơi đều thể hiện rằng cậu đang được người khác chăm sóc rất tốt, đặc biệt là đôi mắt đó.

Trong mười năm trước, mắt Thịnh Dương luôn dịu dàng nhưng u sầu, hoàn toàn khác với bây giờ lấp lánh ánh sáng.

Giang Thư trong lòng rất xúc động.

Dù sao đi nữa, Thịnh Dương hạnh phúc là được.

Bùi Xuyên bây giờ vẫn đang làm việc trong thư phòng, Thịnh Dương và Giang Thư cứ thế trò chuyện rôm rả.

Buổi trưa Thịnh Dương còn kéo Giang Thư muốn cùng nhau ăn cơm.

Giang Thư không muốn lắm, chủ yếu là anh ấy cảm thấy ngại, trước đây đã phí hết tâm tư nói xấu Bùi Xuyên, kết quả bây giờ lại phát hiện mình hình như đã nói sai rồi.

Anh từ chối: "Thôi, tớ đi trước vậy."

Nhưng Thịnh Dương vẫn nắm lấy vạt áo anh ấy, ngẩng đầu rất đáng thương nhìn anh: O.O

Giang Thư im lặng một lát, nghiến răng nghiến lợi vẫn ở lại.

Thịnh Dương lông mày cong cong, thực ra cậu biết Giang Thư và Bùi Xuyên không hợp nhau lắm, nhưng cậu không muốn mối quan hệ của họ quá cứng nhắc.

Mặc dù Thịnh Dương đã sớm đoán trước, nhưng vẫn không tránh khỏi cảm giác nặng nề suốt bữa tối.

Bùi Xuyên không nói gì, nhanh chóng nấu xong bữa ăn. Giang Thư cũng lặng lẽ ngồi cạnh Thịnh Dương, không nói một lời. Cả buổi chỉ có mình Thịnh Dương cố gắng giữ không khí hòa nhã, cố tìm chuyện để nói. Bùi Xuyên thì chỉ cúi đầu, thỉnh thoảng "ừ" một tiếng đáp lại, rồi lặng lẽ gắp những món cậu thích để vào bát.

Cuối cùng vẫn là Giang Thư lau miệng, anh ấy nói: "Dương Dương, tớ đi trước đây."

Bùi Xuyên lúc này đột nhiên mở miệng: "Trời tối rồi, để tài xế đưa cậu đi."

Giang Thư hoàn toàn không ngờ Bùi Xuyên lại chủ động nói chuyện, thân hình anh cứng đờ một lát: "Không cần đâu."

Anh ấy cầm hành lý lên nói với Thịnh Dương: "Có người đến đón tớ rồi, cậu... ăn từ từ đi nhé."

Thịnh Dương nhất định phải đứng dậy tiễn anh, Giang Thư đỏ mặt không muốn cậu đi theo, Thịnh Dương vừa đi đến cửa đã nhìn thấy Từ Tri Hành đứng ở ngoài cửa.

Trong vỏn vẹn nửa năm, ngũ quan của cậu ta càng thêm sắc sảo, cậu ta trước hết gật đầu với Thịnh Dương, rồi lại nói với Giang Thư: "Đi thôi."

Mắt Thịnh Dương đảo giữa hai người họ, nhìn thấu nhưng không nói ra.

Giang Thư quay đầu tạm biệt Thịnh Dương: "Dương Dương, tớ đi trước đây."

Thịnh Dương cứ thế đứng ở cửa nhìn họ rời đi.

Đợi đến khi Giang Thư đi rồi cậu mới trở về chỗ ngồi, Bùi Xuyên lúc này lại không còn im lặng như vừa nãy nữa, hắn múc cho Thịnh Dương một bát canh sườn ngô thơm lừng đặt bên cạnh tay cậu: "Uống một chút đi bảo bối."

Thịnh Dương vẫn luôn nhìn Bùi Xuyên, giọng nói dịu xuống: "Anh ơi, anh có thể đừng nghiêm túc như vậy trước mặt cô Thư không?"

Động tác gắp thức ăn của Bùi Xuyên dừng lại một chút, hắn dứt khoát giả vờ ngây ngô: "Anh nghiêm túc lắm sao?"

Thịnh Dương rất nghiêm túc gật đầu.

Bùi Xuyên trong lòng thầm mắng, ban đầu nếu không phải Giang Thư, giữa hắn và Thịnh Dương có lẽ cũng sẽ không gập ghềnh như vậy.

Hắn thừa nhận mình trong phương diện này rất nhỏ mọn, nhưng chuyện này có phải chỉ là lỗi của hắn không?

Bùi Xuyên cảm thấy mình có lẽ đã sống quá thoải mái, tâm lý trở nên rất mong manh.

Thậm chí không hiểu sao lại cảm thấy rất ấm ức, rất ấm ức.

"Ừm."

Hắn cụp hàng mi xuống, "Lần sau sẽ sửa."

Thịnh Dương gần như ngay lập tức đã nhận ra sự buồn bã trong cảm xúc của Bùi Xuyên, ấy vội vàng nắm lấy tay Bùi Xuyên: "Anh ơi, em không có trách anh đâu."

Bùi Xuyên vẫn không nhìn cậu, giọng điệu rất nhạt: "Anh biết."

Nhưng bộ dạng này rõ ràng là không biết mà!

Thịnh Dương đưa tay v**t v* mặt hắn: "Anh ơi, anh đừng buồn, thật sự không có ý trách anh đâu. Chỉ là chúng ta sau này còn phải sống cùng nhau mấy chục năm nữa, em không hy vọng hai người vì quá khứ mà có bất kỳ sự ngăn cách nào."

Sống cùng nhau mấy chục năm.

Câu nói này đã chạm đến trái tim Bùi Xuyên.

Lúc này hắn mới chịu ngẩng mắt nhìn cậu: "... Chỉ là như vậy thôi sao?"

Thịnh Dương gật đầu: "Đúng vậy ạ."

Cậu đứng dậy hôn nhẹ lên má Bùi Xuyên, đôi mắt long lanh nhìn hắn: "Thật sự không có ý trách anh đâu."

Nhưng Bùi Xuyên rõ ràng vì câu nói này mà buồn, sau bữa tối hắn cắt trái cây cho Thịnh Dương xong không như thường lệ hôn cậu, mà trực tiếp đi vào thư phòng.

Để bày tỏ sự xin lỗi, nhân lúc Bùi Xuyên lại trở về thư phòng làm việc, Thịnh Dương lại tỉ mỉ làm món tráng miệng sở trường của mình, sau đó bày ra đĩa rồi đi vào phòng.

Bùi Xuyên đang gọi video với đối tác.

Đối tác cười nói: "Nghe nói bây giờ sắp đến Tết Nguyên Đán của Trung Quốc rồi?"

Bùi Xuyên gật đầu: "Còn hai ngày nữa."

"Vậy tôi có nên nói với anh, chúc mừng năm mới không?"

Bốn chữ cuối cùng anh ta vẫn dùng tiếng Trung lắp bắp.

Bùi Xuyên còn chưa mở miệng thì nghe thấy tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, giọng nói cẩn thận của thanh niên vang lên: "Anh ơi, anh đang bận sao?"

Ánh mắt đối tác xẹt qua một tia tò mò, anh ta hỏi: "Ngoài cửa là ai vậy?"

Bùi Xuyên cười với anh ta: "Người yêu của tôi."

Đối tác bật cười hiểu ý: "Vậy tôi không làm phiền hai người nữa, chúc kỳ nghỉ vui vẻ."

Bùi Xuyên: "Cảm ơn, anh cũng vậy."

Đợi cuộc gọi hoàn toàn kết thúc, Bùi Xuyên mới tháo tai nghe, mở cửa.

Alpha nhỏ đang mang thai đáng thương đứng ngoài cửa, trong tay còn cầm đồ ngọt.

Bùi Xuyên ngạc nhiên, hắn nhận lấy đĩa đặt lên bàn: "Sao muộn thế này rồi còn làm những thứ này?"

Thịnh Dương lao vào lòng hắn, cánh tay trắng nõn quấn lấy cổ Bùi Xuyên: "Vì em đã làm anh buồn."

"Bây giờ em đến để xin lỗi anh đây."

Vốn dĩ Bùi Xuyên trong lòng có chút khó chịu, nhưng bị Thịnh Dương thành tâm xin lỗi như vậy, hắn lại bắt đầu tự hỏi có phải mình đã làm quá lên rồi không.

Thịnh Dương vốn dĩ cũng không trách hắn , chỉ là bảo hắn đừng nghiêm túc như vậy mà thôi, Thịnh Dương có lỗi gì đâu.

Yết hầu Bùi Xuyên chuyển động: "Em không cần xin lỗi anh đâu."

Thịnh Dương nói: "Không được, em vừa mới nghĩ rất lâu, thật sự không nên nói chuyện với anh như vậy. Anh ơi, anh hãy tha thứ cho em đi."

Không ai có thể từ chối Alpha nhỏ xinh đẹp như vậy làm nũng với mình, Thịnh Dương như có một quyết tâm rằng nếu Bùi Xuyên không chịu thì cậu sẽ không buông tay.

Ánh mắt Bùi Xuyên đảo qua đảo lại, hắn bế Thịnh Dương lên và ngồi xuống ghế, lòng bàn tay đặt ở phía sau eo Thịnh Dương.

Cho đến bây giờ, Thịnh Dương vẫn còn hơi mơ hồ về tình hình, cậu khẽ nhắc nhở: "Anh ơi, em bây giờ hơi nặng rồi."

Mấy ngày trước cậu đã cân thử, đã 145 cân rồi. (chia đôi ra he, 1 cân TQ = 0.5kg)

Sắc mặt Bùi Xuyên như thường: "Đâu có."

Đối với hắn mà nói, Thịnh Dương mập hơn một chút càng tốt, chứng tỏ hắn chăm sóc tốt.

Bùi Xuyên đặt ánh mắt lên món tráng miệng đó, đưa tay cầm lấy một miếng cắn một miếng.

Kem không quá ngọt trộn lẫn với vị chua ngọt của dâu tây, rất ngon.

Thịnh Dương cứ thế long lanh mắt nhìn hắn ăn, cậu ấy nhìn thấy một chút kem tràn ra khóe miệng Bùi Xuyên, trong đầu lại hiện lên cảnh kỳ nhạy cảm Bùi Xuyên hình như cũng như vậy, nhưng lúc đó tay cậu bị trói, không có cách nào giúp Bùi Xuyên lau sạch.

Nhưng bây giờ...

Thịnh Dương cúi đầu, đưa lưỡi ra l**m sạch kem ở khóe miệng Bùi Xuyên.

Động tác của Bùi Xuyên dừng lại, Thịnh Dương đỏ mặt, ngây ngô tự tìm cớ cho mình: "Em giúp anh lau sạch một chút."

Bùi Xuyên v**t v* lưng Thịnh Dương, ánh mắt càng thêm thâm thúy, nhưng giọng điệu vẫn rất nghiêm túc: "Hơi khát."

Thịnh Dương nhất thời không phản ứng lại: "Vậy em đi lấy nước cho anh."

Nhưng rồi cậu chợt nhận ra, không biết từ lúc nào mình đã bị Bùi Xuyên giữ chặt đến mức không thể cử động.

Ánh mắt của Bùi Xuyên, chẳng biết từ khi nào, lặng lẽ dừng lại nơi ngực cậu - rõ ràng là đang nhìn lén, lại cứ cố làm ra vẻ thản nhiên.

Hiểu được ẩn ý trong ánh mắt ấy, gò má Thịnh Dương bỗng chốc nóng ran, như có lửa lan ra tận mang tai.

Cậu ấy muốn đẩy Bùi Xuyên ra nhưng lại bị kéo lại gần hơn, tay Bùi Xuyên đã đặt lên vạt áo Thịnh Dương rồi, còn giả vờ lịch sự hỏi: "Được không?"

Ngón tay Thịnh Dương nắm chặt lại với nhau, rất lâu sau mới nhịn sự xấu hổ, khẽ "ừm" một tiếng.

Áo cậu bị vén lên vai, Thịnh Dương đột nhiên nắm lấy tay Bùi Xuyên: "Tắt đèn..."

"Bảo bối."

Đôi mắt đen láy của Bùi Xuyên nhìn cậu, "Anh muốn nhìn em."

Thịnh Dương là một người rất truyền thống, trong chuyện tình cảm không thích thể hiện quá nhiều.

Thứ nhất là ngại ngùng, thứ hai là không tự tin vào bản thân, cho rằng cơ thể mình rất kỳ lạ, không hoàn hảo.

Vì vậy mỗi lần Bùi Xuyên đề nghị bật đèn, cậu ấy đều sẽ từ chối.

Thịnh Dương vẫn còn do dự: "Nhưng mà..."

Bùi Xuyên lần này hiếm khi cố chấp: "Không tắt đèn có được không?"

Người đàn ông lạnh lùng bình thường mà làm nũng thì Thịnh Dương căn bản không có cách nào chống cự.

Cậu bất lực buông hai tay ra, cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của Bùi Xuyên rơi trên người mình: "Được thôi..."

...

Thịnh Dương nhắm chặt mắt, mọi giác quan lúc này đều rất nhạy cảm, cậu nghe thấy Bùi Xuyên khẽ nói: "Dương Dương thật đẹp..."

Sắc mặt Thịnh Dương càng đỏ hơn.

Trước Tiếp