Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Giọng Bùi Xuyên rất trầm, khiến tai Thịnh Dương nóng bừng.
Cậu không ngờ Bùi Xuyên lại nói thẳng như vậy, cậu khẽ nói: "Nhưng em chưa đủ 20 tuổi."
Bùi Xuyên bình tĩnh lại, hắn đột nhiên nhớ ra bảo bối của mình hình như mới vừa qua sinh nhật mười tám tuổi không lâu.
Bùi Xuyên hôn hôn khóe môi cậu: "Vậy thì đợi em 20 tuổi."
Má Thịnh Dương rất đỏ: "Còn lâu lắm ạ."
Bùi Xuyên nói: "Không vội."
Hắn nói: "Anh mãi mãi là của em."
"Em muốn khi nào đi đăng ký thì khi đó đi."
Bây giờ, cách Bùi Xuyên nói chuyện ngày càng chạm được vào trái tim Thịnh Dương.
Thịnh Dương bị hắn làm cho không biết phải đáp lại thế nào. Từ nhỏ đến lớn, cậu rất ít khi thật sự sở hữu điều gì. Một khi có được chút gì đó, cậu sẽ hoặc vì sợ mất mà nắm chặt lấy, hoặc vì thiếu tự tin mà chủ động từ bỏ cơ hội tranh giành.
Nhưng bây giờ, Thịnh Dương nhận ra hình như mình không còn như vậy nữa.
Bùi Xuyên không ngừng dùng hành động nói cho cậu biết, anh ấy rất yêu cậu.
Lúc đầu nằm viện, thực ra Thịnh Dương vẫn âm thầm lo lắng, lo lắng Bùi Xuyên chỉ là nhất thời hứng thú, lo lắng Bùi Xuyên chỉ là vì áy náy, lo lắng Bùi Xuyên chỉ vì đứa bé mà đối xử tốt với cậu, rồi sẽ có một ngày chán ghét cậu.
Nhưng Bùi Xuyên không có, anh mỗi ngày đều đến thăm Thịnh Dương, trên người cũng không còn dính mùi pheromone của Omega khác, sẽ hôn cậu, ôm cậu, gọi cậu là "bảo bối".
Một ngày, một tuần, một tháng, Bùi Xuyên đều như vậy.
Hắn chưa bao giờ thể hiện một chút nào sự thiếu kiên nhẫn với Thịnh Dương, ngược lại càng ngày càng phụ thuộc vào Thịnh Dương, sẽ nói với cậu nhiều lời yêu thương mà trước đây chưa từng nói.
Thịnh Dương nhận ra hình như mình không còn là người, khi có được món ăn ngon hay con búp bê yêu thích, lại thấp thỏm lo sợ, không dám chạm vào, cứ nghĩ rồi sẽ có ngày bị người khác cướp mất nữa. Bây giờ, cậu phát hiện mình đã không còn nghĩ như vậy.
Cậu biết, Bùi Xuyên sẽ không bao giờ bị người khác cướp mất.
Cậu chậm rãi đưa tay ôm lấy cổ Bùi Xuyên, khẽ nói: "Em cũng là của anh."
"Mãi mãi là vậy."
Bùi Xuyên đưa tay xoa xoa mặt Thịnh Dương, hắn đương nhiên biết Thịnh Dương chỉ thuộc về hắn.
Từ nhỏ đến lớn, vẫn luôn thuộc về hắn.
"Có muốn đi đâu không?"
Bùi Xuyên khẽ hỏi.
Thịnh Dương dù sao cũng vẫn là một đứa trẻ, làm sao có thể chịu đựng được việc mỗi ngày ở nhà, thỉnh thoảng cũng phải ra ngoài đi dạo.
Nghe vậy, mắt Thịnh Dương lập tức sáng lên.
Trong đầu cậu lập tức có một địa điểm, khi cậu nói tên địa điểm đó với Bùi Xuyên, vẻ mặt Bùi Xuyên không hề thay đổi.
Trong lòng Thịnh Dương đột nhiên có chút thất vọng, cảm giác chỉ có mình cậu nhớ khiến cậu hơi khó chịu.
Thực ra Thịnh Dương là một người không giấu được chuyện gì, giống như lúc này - Bùi Xuyên đã phát hiện khóe môi cậu vốn hơi cong lên bây giờ lại hơi cụp xuống, Bùi Xuyên lập tức ý thức được nơi này rất có thể là nơi họ đã từng cùng nhau đến, thậm chí là một nơi rất quan trọng.
"Xin lỗi, có một số chuyện anh đã quên rồi." Hắn nói, "Em giúp anh nhớ lại được không?"
Thịnh Dương rất coi trọng chuyến đi chơi này, cậu mở tủ quần áo ra thì thấy tất cả quần áo cũ của mình đều biến mất, còn lại toàn là quần áo mới mà cậu chưa từng thấy, nhìn là biết không hề rẻ.
Nhưng vải sờ vào lại rất thoải mái, mặc lên người cũng không cọ xát vào da cậu.
Dưới lầu, Tô Ngộ vừa nghe có thể ra ngoài chơi đã rất phấn khích, cậu bé ngoan ngoãn mặc quần áo, đội mũ và đeo khẩu trang rồi ở dưới lầu cùng Bùi Xuyên đợi Thịnh Dương xuống.
Bùi Xuyên đang tranh thủ thời gian gọi video với đối tác, đợi đến khi hắn ngẩng đầu nhìn thấy Thịnh Dương đang chậm rãi đi xuống lầu thì ngây người, suýt chút nữa quên mất mình sắp nói gì.
Hắn vội vàng kết thúc cuộc gọi video, đứng dậy vô thức nắm lấy tay Thịnh Dương, đôi mắt đen vốn luôn sắc bén và lạnh lùng lúc này dường như đã đờ đẫn.
Thịnh Dương nhìn bộ áo len hình gấu trúc nhỏ màu xanh lam nhạt kiểu mùa đông trên người mình, hơi ngại ngùng: "Có hơi đáng yêu quá không..."
Cậu là một Alpha, có phải không nên mặc loại quần áo này không.
Bùi Xuyên vội vàng lắc đầu, cụp mắt nhìn cậu: "Rất đẹp."
Tất cả quần áo của Thịnh Dương đều do Bùi Xuyên tự tay chọn mua, làm sao có thể không đẹp, lúc đầu khi hắn đi mua sắm đã tưởng tượng bảo bối của mình mặc lên sẽ như thế nào.
Kết quả còn phù hợp hơn hắn tưởng tượng một chút.
Da Thịnh Dương trắng, dáng người cũng cao, mặc chiếc áo len này tôn lên vẻ trắng trẻo và xinh đẹp của cậu, Thịnh Dương đã là Alpha đẹp nhất mà Bùi Xuyên từng thấy.
Hắn từng có ấn tượng về Alpha là tự đại, ngông cuồng và ngu xuẩn.
Nhưng sau khi gặp Thịnh Dương, hắn phát hiện ra Alpha trên thế giới này không phải tất cả đều như vậy.
Ví dụ như bảo bối của mình, rất ngoan ngoãn, xinh đẹp và thông minh.
Tô Ngộ ở bên cạnh vẫn luôn nhìn họ bằng ánh mắt ngưỡng mộ.
Khi nào cậu bé và anh trai mới có thể như vậy chứ?
Hành động thân mật nhất của Tô Mặc với cậu bé có lẽ là hôn má.
Hôm nay thời tiết cũng rất đẹp, Bùi Xuyên lái xe đưa hai đứa trẻ ra ngoài chơi. Chiếc Maybach chạy trên đường phố thành phố A trông vô cùng nổi bật.
Thế nhưng khi đến nơi, Bùi Xuyên mới nhận ra chiếc Maybach ở chỗ này có lẽ còn không tiện bằng một chiếc xe đạp điện - vì gần như không có chỗ đậu, mà còn cực kỳ vướng víu.
Thịnh Dương đang mang thai không thể đi xa, Bùi Xuyên cũng không nỡ để cậu mệt, vì vậy anh đậu xe trước cửa tiệm bánh ngọt, đợi sau khi tiễn Thịnh Dương và Tô Ngộ vào tiệm an toàn rồi anh mới đi tìm chỗ đậu xe.
Đây là một tiệm bánh ngọt đã có từ rất lâu rồi.
Chủ tiệm là một bà cụ, tuy tuổi đã cao nhưng thị lực vẫn rất tốt, bà lập tức nhận ra Thịnh Dương, cười hiền hòa nói: "Lâu rồi không đến."
Thịnh Dương nhìn bà, hỏi: "Bà ơi, dạo này sức khỏe bà thế nào ạ?"
"Sức khỏe tốt lắm."
Bà chủ tiệm vừa nói vừa rất thành thạo lấy ra một chiếc bánh kem nhỏ kiểu cũ vị dâu tây cho cậu.
Trong tiệm còn có những khách hàng khác, là học sinh gần đó.
Thấy bà như vậy liền tiện miệng hỏi: "Bà ơi, sao bà biết cậu ấy muốn gì vậy ạ?"
Bà chủ tiệm cười rất hiền từ: "Cậu ấy trước đây mỗi tháng đều đến một lần, không muốn gì cả, chỉ muốn một phần bánh kem nhỏ, sau đó một mình lặng lẽ ăn ở đây."
Lúc đó bà còn thường xuyên hỏi Thịnh Dương: "Cháu ơi, cháu có đang đợi ai không?"
Thiếu niên ngoan ngoãn mặc đồng phục học sinh nở một nụ cười nhạt với bà: "Dạ có ạ."
"Trời sắp tối rồi, sao cậu ấy vẫn chưa đến?"
Thịnh Dương cụp mắt xuống, che giấu đi chút thất vọng đó: "Chắc là anh ấy có việc đột xuất nên không đến được."
Nhưng vào ngày 21 mỗi tháng, Thịnh Dương đều đến đây gọi một chiếc bánh kem nhỏ, đợi một người bạn mà cậu chưa từng gặp.
Bà ấy cứ nghĩ lần này Thịnh Dương vẫn như mọi khi.
Nhưng Thịnh Dương lại cười nói với bà: "Bà ơi, lần này lấy thêm hai phần ạ."
Lúc này, bà chủ tiệm mới chú ý đến bụng Thịnh Dương đang nhô lên, vẻ mặt ngạc nhiên, còn chưa kịp nói ra, đã thấy Thịnh Dương nhìn về phía cửa, khóe môi nở một nụ cười: "Người mà cháu đợi, lần này anh ấy đã đến rồi."
Bùi Xuyên vừa bước vào đã cảm thấy ánh mắt của mọi người đều dừng lại trên người anh, cơ thể anh hơi cứng lại, đi thẳng đến ngồi đối diện Thịnh Dương.
Tô Ngộ rất hiểu chuyện tự mình bưng chiếc bánh kem nhỏ sang một bàn khác ăn, chỉ còn lại Bùi Xuyên và Thịnh Dương hai người đối mặt.
Khí chất của Bùi Xuyên vẫn quá uy nghiêm, hắn vừa bước vào, cả tiệm bánh ngọt đều im phăng phắc.
Hắn ho khan một tiếng, cảm thấy mình hay là ra ngoài thì hơn, nhưng lại bị Thịnh Dương nắm lấy tay.
"Anh ơi."
Cậu gọi Bùi Xuyên, "Anh có thể đút em ăn một miếng không?"
Bùi Xuyên nghe lời Thịnh Dương, đút cậu một miếng, nhưng phát hiện hốc mắt Thịnh Dương hình như đột nhiên đỏ lên một chút.
Tay Bùi Xuyên khựng lại, không biết vì sao Thịnh Dương lại có phản ứng này.
"Sao lại khóc rồi?"
Hắn hỏi.
Thịnh Dương cười lắc đầu: "Không có, chỉ là ngon quá thôi ạ."
Mỗi lần Thịnh Dương đến đây đều tưởng tượng có một ngày Bùi Xuyên có thể quay lại, hoặc giống như lần đầu tiên đút cậu ăn một miếng bánh kem dâu tây.
Nhưng cậu đã đợi rất lâu, đợi đến khi cả trái tim đều chết lặng, Bùi Xuyên vẫn không đến.
Thịnh Dương vốn nghĩ đời này có lẽ không còn cơ hội nào nữa.
Bên cạnh, Tô Ngộ đang vui vẻ ăn đồ ngọt, đôi chân nhỏ còn đung đưa.
Nhưng khi nhìn ra ngoài cửa sổ thì đột nhiên mở to mắt, sau đó phát ra một tiếng hét chói tai rất sắc bén và tiếng khóc gần như sụp đổ.
"Đừng lại đây!"
Tô Ngộ vừa khóc vừa hét, "Đừng cắt lưỡi em."
Mọi người trong tiệm đều bị cậu bé làm cho giật mình, Bùi Xuyên và Thịnh Dương phản ứng rất nhanh, Bùi Xuyên cố gắng an ủi cảm xúc của Tô Ngộ nhưng vẫn vô ích, đồng thời mọi người trong tiệm đột nhiên đều lộ vẻ khó chịu.
Vì Tô Ngộ lại vì quá kinh hãi mà pheromone hoàn toàn mất kiểm soát.
Bùi Xuyên là Beta, không ngửi thấy.
Nhưng sắc mặt Thịnh Dương lại rất tệ, cậu dùng tay hơi chống vào bàn, hơi thở cũng có chút gấp gáp.
Thể chất của Thịnh Dương vốn đã nhạy cảm, thêm vào đó không có pheromone của Omega an ủi, khiến cậu đặc biệt nhạy cảm với những mùi này.
Bùi Xuyên biết có điều không ổn, vội vàng đưa Tô Ngộ về nhà.
Trên đường Thịnh Dương đeo khẩu trang và khăn che mặt, quay đầu đi, má ửng hồng, ngón tay siết chặt vào ghế ngồi, cố gắng để bản thân lấy lại chút lý trí.
Mà Tô Ngộ vẫn không thể bình tĩnh lại, một mình ở phía sau khóc, Bùi Xuyên lập tức gọi điện cho Tô Mặc nói rõ tình hình cụ thể, Tô Mặc nghe xong không nói hai lời liền đặt vé máy bay quay về.
Khi đến biệt thự, Bùi Xuyên đưa Tô Ngộ về nhà, cố gắng để cậu bé bình tĩnh lại, nhưng Tô Ngộ vẫn khóc mãi, miệng la hét "đừng giết tôi, tôi không muốn vào đó" và những lời tương tự.
Thịnh Dương cũng rất đau đầu, một mình lặng lẽ trở về phòng.
Cậu đôi khi ghét bỏ giới tính thứ hai của mình, rõ ràng cậu không có bất kỳ cảm giác nào với Tô Ngộ nhưng vẫn bị ảnh hưởng, cảm giác này khiến Thịnh Dương cho rằng mình không khác gì động vật.
Nhưng cậu không có cách nào, chỉ có thể mở tủ quần áo của Bùi Xuyên, một mình trốn vào trong, siết chặt lấy quần áo của Bùi Xuyên cố gắng làm dịu đi một số triệu chứng.
Bình tĩnh lại, Thịnh Dương.
Cậu tự nhủ, bình tĩnh lại, đừng để lộ bản tính xấu xí của Alpha.
Tô Mặc đến nhà Bùi Xuyên vào lúc chín giờ tối.
Lúc đó Tô Ngộ đã khóc đến mức co giật, khoảnh khắc nhìn thấy Tô Mặc, cậu bé với đôi mắt sưng húp lao vào lòng Tô Mặc: "Anh ơi, em sợ, em không muốn chết."
Tô Mặc vỗ lưng cậu bé, mặt đầy đau lòng: "Không sao, Tiểu Ngộ đừng sợ, anh về rồi."
Tô Ngộ vẫn không ngừng khóc lớn, Tô Mặc cau mày hỏi: "Hôm nay xảy ra chuyện gì vậy?"
Sắc mặt Bùi Xuyên rất lạnh: "Cậu ấy chắc là đã nhìn thấy những người đó rồi."
Tô Mặc sững sờ, sau đó hiểu ra.
"Tôi đưa Tô Ngộ về trước, có chuyện gì chúng ta ngày mai nói tiếp."
Hắn ta vừa nói vừa ôm lấy Omega nhỏ đang tỏa ra pheromone khắp người quay người rời đi.
Bùi Xuyên mệt mỏi xoa xoa thái dương, rồi vội vàng bước lên lầu muốn đi xem Thịnh Dương thế nào.
Hắn vừa bước vào phòng, đã bất ngờ bị người ta nắm lấy cổ áo đẩy vào tường và chặn môi lại.
Thịnh Dương dù có dịu dàng và khiêm tốn đến mấy, nhưng trong xương cốt vẫn mang theo chút d*c v*ng chiếm hữu và sự mạnh mẽ của Alpha.
Tối nay, dưới tác động hỗn loạn của pheromone, cậu mất đi lý trí. Khi ngửi thấy mùi pheromone của một Omega khác trên người Bùi Xuyên, cậu lập tức đỏ mắt, mạnh mẽ hôn hắn.
Vì lo cho cái bụng đang mang thai của cậu, Bùi Xuyên không chống cự, chỉ cúi đầu để Alpha nhỏ của mình mặc sức phát tiết.
Pheromone hương đào bao bọc lấy khắp người anh, cho đến khi Thịnh Dương hoàn toàn che phủ những mùi khác thì mới hơi lấy lại được chút lý trí.
Nhưng đây cũng chỉ là một chút, Bùi Xuyên nhìn trạng thái của Thịnh Dương cũng hiểu ra - nhu cầu của Thịnh Dương đã đến rồi.
Alpha trong thời kỳ mang thai có nhu cầu về t*nh d*c sẽ lớn hơn.
Hắn không có pheromone, chỉ có thể dùng những thứ khác để Thịnh Dương cảm nhận được sự tồn tại của hắn, nếu có thể ở lại trong cơ thể Thịnh Dương lâu hơn thì càng tốt.
Mặt Thịnh Dương đỏ bừng, cả người kéo Bùi Xuyên lên giường, Bùi Xuyên sợ làm cậu bị thương nên dựa vào giường ngồi, Thịnh Dương rất vội vàng ôm lấy mặt hắn hôn xuống.
"Anh ơi, anh chạm vào em."
Alpha nhỏ dường như ngoài hôn ra thì không biết làm gì nữa, cậu thậm chí không biết phải tiếp tục thế nào, sự hung hăng ban đầu đã qua đi, bây giờ lại trở nên mềm nhũn.
Bùi Xuyên nén cảm giác đau nhức, xoa xoa g*** h** ch*n Thịnh Dương, chạm vào một mảng trơn trượt.
Hắn cảm thấy lý trí của mình hình như cũng sắp sụp đổ rồi.
"Khó chịu..."
Hàng mi Thịnh Dương toàn là nước mắt.
Bùi Xuyên hít một hơi thật sâu, hôn đi nước mắt của Thịnh Dương, giọng khàn khàn nói: "Ngoan, đừng khóc."
"Anh sẽ làm em thoải mái."
Sau đó, Thịnh Dương được đặt lên giường, cậu dùng đôi mắt mơ màng nhìn thấy Bùi Xuyên lùi lại một chút rồi cúi người xuống.
Thịnh Dương ngẩng cổ lên, miệng vô thức kêu: "Bẩn..."
Nhưng Bùi Xuyên không hề dừng lại, Thịnh Dương không chịu nổi chỉ có thể muốn đưa tay đẩy đầu Bùi Xuyên ra, cuối cùng cũng chỉ có thể biến thành những cái cào cấu vô lực.
...
Ba giờ sáng, trên tầng thượng của bệnh viện Hạ thị, trước cửa phòng sinh có một người đàn ông cao lớn vạm vỡ đứng đó, từ chiều cao và cơ bắp của anh ta có thể thấy anh ta là một Alpha.
Lúc này đôi mắt anh ta đỏ hoe, không ngừng chắp tay cầu nguyện mọi thứ đều bình an.
Đèn phòng phẫu thuật sáng liên tục mười tiếng đồng hồ mới tắt, hai y tá đẩy giường chuyển bệnh ra, người đàn ông trên đó nhắm chặt mắt, môi trắng bệch, không khó để thấy vừa trải qua chuyện gì.
Bên cạnh anh ta còn đặt một đứa bé được bọc trong vải.
Người đàn ông đó khi nhìn thấy cảnh này nước mắt trực tiếp rơi xuống, hận không thể lao lên ôm lấy người yêu của mình, nhưng lý trí mách bảo anh ta bây giờ chưa thể làm như vậy.
Anh ta cố gắng lấy lại bình tĩnh, quỳ xuống trước mặt bác sĩ vừa rửa tay và cánh tay xong, giọng nói đầy nghẹn ngào: "Bác sĩ Trì, thực sự rất cảm ơn anh... Nếu không có anh, tôi thực sự không biết phải làm sao..."
"Anh ấy là một Alpha, nếu không phải anh, tôi còn không biết phải làm sao để anh ấy sinh hạ đứa bé này..."
Bác sĩ là một người trẻ tuổi có khuôn mặt rất tuấn tú, anh ta đỡ người đàn ông dậy an ủi: "Không sao, mẹ tròn con vuông là được rồi."
Người đàn ông cao một mét tám mấy khóc như mưa, nói gì cũng muốn mời ân nhân cứu mạng ăn một bữa, còn muốn tặng quà.
Trì Dạng từ chối.
Không ai nhìn thấy, trong phòng phẫu thuật, Ôn Tri Thu, người vừa thực hiện ca phẫu thuật này, đã thay quần áo, đẩy một cánh cửa bên trong rất kín đáo rồi rời đi.
Trên đường anh ta đi đều có camera giám sát nhỏ, ngay cả trong phòng anh ta cũng có.
Ôn Tri Thu dường như không cảm nhận được sự tồn tại của những thứ này, anh ta thay quần áo thường, để lộ mái tóc dài đến vai và chiếc cổ trắng nõn thon dài, ngay sau đó anh ta dùng bàn tay đã trắng bệch vì rửa quá nhiều lần lấy điện thoại rồi từ từ rời đi bằng cửa sau.
Thành phố A vào đêm khuya vô cùng phồn hoa và náo nhiệt.
Ôn Tri Thu ngồi trên một quầy nướng thịt, bàn dính dầu mỡ, xung quanh là rác thải và cốc nhựa vương vãi.
Bẩn thỉu, lộn xộn, tồi tệ, là những từ ngữ miêu tả những nơi này.
Nhưng Ôn Tri Thu khi ở những nơi này dường như đã mất đi sự sạch sẽ khi mặc đồ phẫu thuật, anh ta cúi đầu dùng chiếc cốc nhựa nhỏ mềm mại có thể bóp thành bất kỳ hình dạng nào rót rượu gạo màu cam vàng, sau đó ngẩng đầu uống một hơi cạn sạch.
Anh ta uống xong mở điện thoại, nền tảng giúp tìm kiếm trẻ em mất tích đó vẫn không có bất kỳ tin tức nào.
Trên TV có rất nhiều chương trình tìm kiếm trẻ em mất tích, mất tích mấy chục năm cũng có thể tìm thấy, vì sao riêng em trai anh ta lại không tìm thấy chứ?
Ánh mắt Ôn Tri Thu tối sầm lại, anh ta lại ngẩng đầu uống vài ly rượu, cổ họng dường như bốc cháy.
"Anh Tri Thu!"
Một giọng nói ngốc nghếch vang lên, lông mày Ôn Tri Thu nhíu chặt lại, không để ý.
Người đến chính là Trì Dạng vừa nãy ở cửa đối phó với người nhà bệnh nhân.
Bây giờ cậu ta mặc chiếc áo khoác đen ngầu lòi, cười ngốc nghếch chạy đến chỗ anh ta, trông y hệt một nam sinh viên đại học vừa tốt nghiệp không lâu, ai có thể nhìn ra cậu ta là một sinh viên y khoa có chỉ số IQ cao tốt nghiệp từ trường đại học y khoa hàng đầu nước ngoài chứ?
Ôn Tri Thu ngẩng mắt nhìn cậu ta một cái: "Tôi cho cậu ngồi rồi sao?"
Cái mông Trì Dạng vừa ngồi xuống chiếc ghế nhựa lại nhấc lên, nếu cậu ta có đuôi, chắc bây giờ đã rụt xuống đất rồi.
Ôn Tri Thu tránh ánh mắt của cậu ta, cũng rót cho cậu ta một ly.
Trì Dạng lúc này mới nở nụ cười, thẳng thừng ngồi xuống chiếc ghế nhựa dính dầu mỡ, không biết đã có bao nhiêu người ngồi qua.
"Anh ơi, anh thật sự giỏi quá, ca phẫu thuật khó như vậy mà anh lại làm được ngay lập tức."
Mắt Trì Dạng đầy sự sùng bái.
Ôn Tri Thu không hề ngẩng mắt, nếu Trì Dạng biết kỹ thuật của anh ta là luyện tập từ vô số Alpha bị ép mang thai, có thể chất đặc biệt, không biết cậu ta sẽ nghĩ gì.
"Cậu cũng có thể."
Anh ta nói một cách không cảm xúc.
Trì Dạng lắc đầu: "Em không được đâu, em vẫn không giỏi lắm."
Alpha có thể mang thai vốn là cực kỳ hiếm, có thể mang thai mà lại ở vị trí thấp hơn thì càng hiếm hơn, có tiền để làm phẫu thuật này thì càng ít hơn nữa.
Cho nên Ôn Tri Thu mấy năm nay chỉ làm được 5 ca, Trì Dạng là mấy tháng nay mới được Hạ Kinh Niên điều đến bên cạnh anh ta.
Lúc đầu Ôn Tri Thu nghĩ cậu ta là người Hạ Kinh Niên phái đến giám sát mình, nhưng sau khi tiếp xúc anh ta phát hiện không thể nào.
Trì Dạng không có chỉ số IQ cao như vậy.
Nhưng Trì Dạng làm sao có thể giành được sự tin tưởng của Hạ Kinh Niên, thậm chí còn được quan sát toàn bộ quá trình anh ấy phẫu thuật và trở thành trợ lý của anh - chuyện đó, Ôn Tri Thu cũng lười nghĩ đến.
Khi anh ta làm phẫu thuật tất cả y tá đều đợi ngoài cửa, chỉ có Trì Dạng ở bên cạnh giúp anh ta lấy dao phẫu thuật.
Có lẽ là muốn thay thế vị trí của anh ta?
Ôn Tri Thu cũng lười suy nghĩ kỹ hơn về ý đồ của Hạ Kinh Niên.
"Luôn tự hạ thấp mình, chỉ khiến cậu ngày càng tệ hơn."
Giọng Ôn Tri Thu rất lạnh.
Trong lòng Trì Dạng có chút sảng khoái, mỗi lần Ôn Tri Thu mắng cậu ta, cậu ta lại rất muốn cố gắng học tập.
Nhưng tâm trạng của Ôn Tri Thu hôm nay rõ ràng không tốt lắm, Trì Dạng lại chuyển chủ đề: "Anh Tri Thu, trời lạnh rồi đừng uống say nhé."
Ôn Tri Thu cau mày: "Cậu phiền quá."
Anh ta ghét nhất loại trẻ con này, trừ Ôn Từ.
Nghĩ đến em trai mình, bàn tay Ôn Tri Thu đang cầm cốc cũng siết chặt lại.
Trong ký ức, Ôn Từ từ trước đến nay luôn là một đứa trẻ rất ngoan, sẽ mềm mại lao vào lòng anh ta gọi anh trai, sẽ để dành khoai nướng cho anh ta, rất ngoan.
Năm năm trước, anh ta vừa mới tốt nghiệp lớp tên lửa cấp quốc gia, 15 tuổi được tuyển thẳng vào Đại học Hoa, anh ta đầy phấn khích trở về quê hương của mình.
Gia đình anh ta ở một ngôi làng nhỏ ở Vân Nam, rất lạc hậu và hẻo lánh, núi non trùng điệp, gồ ghề, nhưng dù anh ta có bước ra khỏi vũng lầy hai chân thì trong lòng vẫn tràn đầy hy vọng.
Cuối cùng cũng có thể đưa em trai thoát khỏi biển khổ rồi.
Em trai không cần phải ở lại trong ngôi nhà ngột ngạt đó nữa.
Nhưng khi anh ta về đến nhà, lại phát hiện nhà mình đã cỏ dại mọc um tùm.
Người cha bạo hành nghiện rượu, người mẹ tinh thần hoảng loạn, và người em trai nhỏ tuổi mỗi ngày bị ép ngủ trong chuồng bò với trâu bò, đều biến mất rồi.
Trên người anh ta vẫn mặc chiếc áo sơ mi sạch sẽ gọn gàng, trong cặp sách có chiếc huy chương vàng do hiệu trưởng Đại học Hoa tự tay tặng và rất nhiều đồ ăn vặt đắt tiền dành cho em trai, nhưng lại lạc lõng với ngôi nhà nhỏ đổ nát trước mặt.
"Tri Thu, con về rồi."
Lúc này, người phụ nữ vừa hái trà về gọi anh ta, đối mặt với đôi mắt đỏ hoe của thiếu niên.
Giọng người phụ nữ rất tang thương: "Tri Thu, bọn họ..."
Nước mắt Ôn Tri Thu rơi xuống, cắn răng cố gắng để bản thân bình tĩnh lại: "Tiểu Từ sao rồi?"
Sắc mặt người phụ nữ cũng rất tệ, bà ấy thở dài, thuật lại cảnh tượng lúc đó.
Thì ra trong thôn có một người giàu có đến muốn mua Ôn Từ, mà người cha nghiện rượu đang thiếu tiền của anh ta không nghĩ ngợi gì liền bán người, nhưng Ôn Từ vẫn còn nhớ anh trai, cậu bé dùng bàn tay nhỏ bé níu kéo không chịu đi, người cha liền trực tiếp tát một cái vào mặt cậu bé, khiến Ôn Từ ngây người, má cậu bé sưng rất cao, ánh mắt cũng đờ đẫn, bị người giàu có đó ôm vào lòng lên xe.
Mẹ anh ta mắc bệnh điên thấy cảnh này liền trực tiếp cầm dao thái rau xông lên chém người, cuối cùng người cha bị chém chết, cửa nhà toàn là máu.
Mẹ anh ta khóc lóc đuổi theo chiếc xe đó không kịp, còn trượt chân ngã xuống vách núi mà chết.
Ôn Tri Thu đã trải qua một khoảng thời gian tăm tối nhất, anh ta rời khỏi quê hương của mình, bắt đầu đi khắp nơi tìm kiếm em trai.
Cũng vào lúc này, Hạ Kinh Niên xuất hiện trước mặt anh ta.
Ôn Tri Thu biết nhà họ Hạ, là một gia tộc rất quyền lực, nếu Hạ Kinh Niên chịu giúp anh ta, thì anh ta có thể đồng ý mọi yêu cầu của Hạ Kinh Niên.
Lúc đầu anh ta không muốn, nhưng dần dần, anh ta phát hiện chỉ dựa vào sức lực của mình, việc tìm kiếm em trai đơn giản chỉ là mò kim đáy bể.
Vì vậy anh ta đã đồng ý lời đề nghị của Hạ Kinh Niên, Hạ Kinh Niên đưa tay xoa xoa tóc anh ta: "Đứa trẻ ngoan."
Nhưng bao nhiêu năm trôi qua, máu trên tay anh ta càng ngày càng nhiều, Hạ Kinh Niên lại không có bất kỳ tin tức nào về em trai anh ta.
Mỗi lần hỏi, Hạ Kinh Niên đều lộ ra vẻ mặt rất tiếc nuối: "Tôi không thể đảm bảo."
Lúc đầu Ôn Tri Thu còn tin, sau này anh ta phản ứng lại cũng biết mình đại khái đã bị Hạ Kinh Niên lừa, hoặc Hạ Kinh Niên không thực sự muốn giúp anh ta.
Anh ta không quan tâm đến tính mạng của mình, nhưng anh ta không muốn bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để tìm thấy em trai.
Anh ta biết, chỉ cần mình phản kháng, Hạ Kinh Niên có hàng nghìn cách để khiến anh ta vĩnh viễn không thể nói chuyện.
Anh ta biết mình không có đường sống, nhưng anh ta bây giờ vẫn chưa thể chết.
Ôn Tri Thu không để ý đến Trì Dạng, anh ta ngẩng đầu cầm chai rượu trực tiếp đổ xuống.
Trì Dạng cau mày: "Anh Tri Thu..."
Má Ôn Tri Thu ửng hồng, giọng nói vẫn rất lạnh lùng: "Khoảng thời gian này đến phòng thí nghiệm của tôi, tôi sẽ dạy cậu."
Anh ta vừa nói vừa chậm rãi đứng dậy, nói với Trì Dạng: "Muộn rồi, cậu về đi."
Ôn Tri Thu say khướt đi trên đường, nhìn vầng trăng tròn chỉ hy vọng nó có thể nhanh chóng rơi xuống rồi đập chết mình.
Lúc này anh ta nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng phía trước, khẽ ngẩng đầu lên thì thấy một người đàn ông có khuôn mặt rất lạnh lùng, khí chất rất mạnh mẽ đứng trước mặt mình.
Bên cạnh anh ta đứng vài người vệ sĩ cao lớn vạm vỡ.
Giọng Bùi Xuyên rất bình thản: "Nói chuyện một chút không?"