Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thịnh Dương chú ý thấy vẻ mặt Bùi Xuyên hình như lại nghiêm nghị hơn một chút. Cậu đoán không sai, Bùi Xuyên có lẽ thật sự giận rồi. Là vì đứa bé hay vì cậu bỏ đi không một lời? Cậu hình như luôn làm sai chuyện.
Giang Thư cũng có chút ngượng nghịu, anh ta đứng dậy cố ý nói với Thịnh Dương bằng giọng điệu nhẹ nhàng: "Thôi được rồi, thời gian cũng sắp hết, tớ cũng nên đi đây." Anh chỉ xin nghỉ một tuần, bây giờ hết giờ rồi cũng nên quay về trường học. Thịnh Dương lúc này mới phát hiện trong góc phòng bệnh còn có một chiếc vali.
Giang Thư khẽ nói với cậu:
"Cố gắng giữ gìn sức khỏe, lần sau tớ quay lại... đừng để mình lại đầy thương tích nữa."
Trời mới biết hôm đó, khi anh nhìn thấy Thịnh Dương bị đẩy vào phòng cấp cứu — quần dài và đùi đầy máu, trên cổ còn hằn rõ vết thương sưng đỏ, lòng bàn tay cũng bị cắt một đường sâu — trong lòng anh là tâm trạng thế nào.
Giang Thư cũng không nói thêm gì nữa, thật ra anh ấy cũng lừa Thịnh Dương. Anh biết hiện tại bọn họ vẫn chưa có cách nào để Thịnh Dương sinh hạ đứa bé này, Hạ Kinh Niên cũng sẽ không chịu giúp bọn họ. Rất có khả năng những ngày anh và Thịnh Dương có thể gặp nhau sẽ ngày càng ít đi.
Nhưng Giang Thư không cam lòng, anh phải quay về, bất kể là tự mình nghiên cứu hay hỏi giáo sư, anh cũng phải góp một phần sức lực vì Thịnh Dương.
Thịnh Dương rất lưu luyến nhìn anh, cuối cùng vẫn nói: "Được." Cậu còn định đứng dậy tiễn Giang Thư thì bị anh ấy ngăn lại. "Thôi được rồi, cậu đừng tiễn nữa, mau chóng nghỉ ngơi cho tốt đi." Giang Thư đỡ cậu về lại giường rồi kéo vali vẫy vẫy cằm về phía cậu: "Tớ đi trước nhé, nghỉ đông gặp lại cậu."
Thịnh Dương vẫy tay chào anh ấy, căn bản không biết Giang Thư sau khi ra khỏi phòng bệnh đã không thể kiểm soát được tiếng nghẹn ngào của mình nữa.
Căn phòng lập tức chỉ còn lại hai người họ. Thịnh Dương cũng không dám nhìn Bùi Xuyên lắm, chỉ cúi đầu nghịch ngón tay mình. Cậu dùng khóe mắt nhìn thấy Bùi Xuyên đặt chiếc túi vải trắng sang một bên, rồi ngồi xuống mép giường.
"Bụng còn đau không?" Hắn hỏi.
Thịnh Dương vội vàng lắc đầu: "Không đau nữa." Chỉ cần cậu không cử động lung tung thì sẽ không đau lắm.
Bùi Xuyên hỏi xong câu này thì căn phòng lại trở nên tĩnh lặng. Hắn rõ ràng có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi Thịnh Dương, nhưng bây giờ lại đột nhiên cảm thấy vô nghĩa. Đối với hắn, không có gì quan trọng hơn việc Thịnh Dương có thể an toàn.
"Anh trai." Thịnh Dương khẽ nói: "Em xin lỗi, lần này lại làm phiền anh rồi."
Bùi Xuyên liếc nhìn cậu. Hắn trong lòng chỉ cảm thấy rất kỳ lạ, Thịnh Dương dường như luôn rất sợ hắn, nói chuyện với hắn cũng vô cùng khách khí.
Trong lòng Bùi Xuyên không biết nên gọi cảm giác này là gì.
Hắn nhớ đến những ngày trước, khi thấy Thịnh Dương trò chuyện với Giang Thư bằng vẻ mặt dịu dàng, nhớ đến cách cậu đối xử với đứa trẻ nhà họ Lạc — trước mặt họ, Thịnh Dương luôn có thể thoải mái bộc lộ cảm xúc, biểu cảm chân thật, phong phú và rực rỡ.
Chỉ duy nhất khi đối mặt với hắn, Thịnh Dương lại không dám nhìn thẳng, nói chuyện cũng rụt rè, cẩn trọng từng lời từng chữ.
Thậm chí... mang thai con của hắn cũng không dám nói cho hắn biết, định một mình lén lút bỏ đi. Hắn đối với cậu tệ đến vậy sao? Hắn trong mắt Thịnh Dương rốt cuộc là hình ảnh gì?
Thấy Bùi Xuyên im lặng hồi lâu không nói gì, Thịnh Dương khẽ ngẩng mắt nhìn hắn, lại bất ngờ bắt gặp ánh mắt Bùi Xuyên. Cậu lại vội vàng cụp mắt xuống.
Bùi Xuyên nhất định rất tức giận vì cậu mang thai đứa bé nhưng lại không nói cho hắn biết. Không ai muốn làm bố mà bản thân còn không hay biết gì.
Nghĩ vậy, Thịnh Dương siết chặt góc chăn: "Em cũng mới một tháng trước mới biết mình có bảo bối." Cậu mím môi: "Em không có ý định giấu anh, chỉ là em cảm thấy không thể làm phiền anh, nên em mới định bỏ đứa bé đi, em biết anh không muốn có bảo bối."
Cậu vừa nói vừa cay xè mũi, vội vàng cúi đầu lau nước mắt: "Em vốn định bỏ đứa bé rồi quay về đi học, nhưng lại bị ba... Thịnh Quyền sai người bắt về."
Lông mày Bùi Xuyên từ đầu đã nhíu chặt, hắn hỏi một câu: "Sao em lại nghĩ anh sẽ cho rằng em đang làm phiền anh?"
Thịnh Dương cẩn thận nói: "Vì em không muốn làm xáo trộn cuộc sống của anh nữa."
Bùi Xuyên cảm thấy trong lòng như bị một cục bông ướt át chặn lại. Hắn nhìn Thịnh Dương hỏi: "Vậy nếu anh không đến, em định làm gì?"
Hắn vẫn còn nhớ mảnh sứ trong tay thiếu niên khi hắn gặp Thịnh Dương lúc đó, nắm chặt như vậy, là định liều mạng với Hạ Kinh Niên sao? Quả nhiên, vừa nhắc đến điều này Thịnh Dương liền co tay lại, không dám trả lời.
"Mang theo đứa bé cùng đi sao?" Bùi Xuyên bình tĩnh thay cậu trả lời, "Rồi anh vẫn không biết gì cả, bận rộn sự nghiệp, sau này gặp một người phù hợp thì kết hôn, sinh con?"
Rõ ràng giọng điệu của hắn dịu dàng khác thường, nhưng trong lòng Thịnh Dương vẫn dâng lên nỗi bất an nồng nặc, nhưng những gì Bùi Xuyên nói đều là những gì cậu nghĩ, nên cậu chỉ có thể buồn bã ừ một tiếng.
"Thịnh Dương." Bùi Xuyên nhìn cậu, "Thế bây giờ thì sao?"
Thịnh Dương ngẩng đôi mắt hơi đỏ hoe nhìn hắn. Trên người cậu bộ quần áo vốn bẩn thỉu đã được thay bằng bộ đồ cotton mềm mại, vết thương cũng đã được xử lý thỏa đáng, quấn băng gạc, cả người trông đáng thương đến đáng sợ.
Đôi mắt đen như ngọc của Bùi Xuyên nhìn thẳng vào cậu, giọng điệu bình thản:
"Giờ em vẫn muốn anh không biết gì cả, rồi sau này gặp một người phù hợp thì kết hôn, sinh con sao?"
Thịnh Dương tuy có tính cách mềm yếu, nhưng trong xương cốt lại mang theo d*c v*ng chiếm hữu rất mạnh.
Từ nhỏ cậu đã không có gì thật sự thuộc về mình, dù có thì cũng sẽ bị Thịnh Thiên Tứ cướp đi. Lâu dần, cậu học cách không tranh giành, cũng không dám giữ chặt bất kỳ điều gì cho bản thân.
Nhưng cậu không thể chịu đựng được việc Bùi Xuyên đi ôm người khác, hôn người khác hay làm những chuyện thân mật hơn. Cậu mắt đỏ hoe lắc đầu: "Không muốn."
Có được câu trả lời ấy, trái tim vốn treo lơ lửng của Bùi Xuyên đột nhiên được buông xuống.
Tất cả những nghi ngờ, bất an tích tụ bấy lâu như tan biến trong khoảnh khắc.
Hoá ra, chỉ cần một câu nói này của Thịnh Dương là đủ rồi.
Bùi Xuyên đưa tay lau đi khóe mắt cậu, nói: "Thịnh Dương, anh cũng cần xin lỗi em." Vẻ mặt người đàn ông vô cùng nghiêm túc, đôi mắt đen như đá hắc ngọc không chớp mắt nhìn Thịnh Dương: "Trước đây anh đã nghi ngờ em là người của Hạ Kinh Niên, nên thái độ đối với em không tốt lắm." Hắn mím môi: "Anh xin lỗi."
Thịnh Dương từ từ lắc đầu: "Anh không cần xin lỗi em." Tất cả những điều này đều là lựa chọn của cậu, theo đuổi, sống chung, đều là do cậu tự mình yêu cầu, không liên quan đến Bùi Xuyên. "Ngay từ đầu cũng là em cứ quấn lấy anh thôi." Thịnh Dương cố gắng cười nói.
"Thịnh Dương."
"Hả?"
Bùi Xuyên cảm thấy có một số chuyện vẫn nên nói thẳng ra thì tốt hơn. "Trí nhớ của anh bị tổn thương, không nhớ được một số chuyện đã từng xảy ra."
Nghe vậy, Thịnh Dương đột nhiên ngẩng mắt, hoàn toàn sững sờ.
Bùi Xuyên nhìn cậu: "Anh nghĩ, có lẽ phần ký ức đó chính là ký ức khi ở bên em." Bác sĩ nói hắn có thể đã gián đoạn quên đi những điều quan trọng nhất.
Lúc đó hắn cảm thấy không quan trọng, nhưng bây giờ hắn mới hiểu được sức nặng của nó. Nếu hắn cứ mãi không nhớ ra, người này có phải sẽ tiếp tục ngốc nghếch đợi hắn rất nhiều năm nữa không?
"Anh... sao lại quên?" Giọng Thịnh Dương lập tức trở nên rất căng thẳng, "Có chuyện gì xảy ra sao?"
Bùi Xuyên rõ ràng không muốn nhắc đến chuyện lúc đó. Hắn ta lảng sang chuyện khác, quay lại mục đích ban đầu của mình: "Thịnh Dương, anh không biết tính cách của anh trước đây như thế nào, ấn tượng của em về anh chỉ là ấn tượng thời thơ ấu. Anh bây giờ vô vị hơn em tưởng rất nhiều."
Thậm chí đáng sợ hơn rất nhiều. Bùi Xuyên có một mặt tối mà ngay cả bản thân hắn cũng không muốn thừa nhận, khi nhìn thấy Thịnh Dương mềm mại ngã vào lòng hắn không một tiếng động, phản ứng đầu tiên của hắn vậy mà lại là bất chấp tất cả để giết Hạ Kinh Niên. Nhưng lý trí còn sót lại cũng nhắc nhở hắn không thể làm vậy, ít nhất là hiện tại không thể.
"Những gì hắn ta cho em, có lẽ anh không thể cho em." Ví dụ như sự dịu dàng, ví dụ như sự kiên nhẫn, hoặc có lẽ là những câu chuyện không ngừng.
Bùi Xuyên sau khi về nước đã nghe rất nhiều người đánh giá về hắn là đã thay đổi, trở nên lạnh nhạt, ích kỷ, vô tình. Bùi Xuyên không cho rằng đây là những phẩm chất quá tệ, nếu hắn không như vậy, thì hắn đã chết ở Mỹ, thi thể bị chó hoang ăn thịt rồi.
Nhưng cứ đối mặt với Thịnh Dương, hắn lại khao khát những phẩm chất đó một cách lạ thường. Nếu hắn dịu dàng hơn một chút, Thịnh Dương có lẽ đã không sợ hắn đến vậy rồi?
Thịnh Dương lắc đầu, rất nghiêm túc nói: "Anh chính là anh, sẽ không thay đổi đâu."
"Em chỉ thích anh, bất kể anh có tính cách như thế nào, em đều... thích anh." Nói đến đoạn sau, mặt Thịnh Dương đỏ bừng. Dù không phải lần đầu tiên nói những lời này, cậu vẫn rất xấu hổ.
"Vậy nên em bỏ chạy khi nghe Thịnh Thiên Tứ nói anh sắp đính hôn với hắn ta?" Hắn hỏi.
Nghe đến đây, Thịnh Dương đột nhiên im lặng. Vậy ra là vì lý do đó.
Giữa hàng mày Bùi Xuyên đầy vẻ bất lực: "Sau này có vấn đề gì cứ trực tiếp hỏi anh, đừng một mình nghĩ lung tung."
Thịnh Dương cụp mi mắt xuống, ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ." Mặc dù chỉ có một chữ, nhưng Bùi Xuyên nghe thế nào cũng thấy cậu đang ấm ức.
"Thịnh Dương," Bùi Xuyên lại mở lời, "Anh không giỏi nói lời hay ý đẹp, nhưng nếu em vẫn bằng lòng, sau này chúng ta vẫn có thể sống chung, anh sẽ không ở bên người khác. Mỗi ngày cũng sẽ về nhà đúng giờ, không quát mắng em."
Hắn nói xong lại trầm tư một lúc, tiếp tục bổ sung: "Buồn chán cũng có thể đến văn phòng anh chơi, chỉ cần em không ngại buồn tẻ."
Bùi Xuyên vắt óc suy nghĩ xem mình còn có thể cho Thịnh Dương cái gì, cuối cùng cũng chỉ nặn ra được những điều này. Hắn cũng không biết mình vì sao lại nói nhiều như vậy, nhưng trực giác mách bảo hắn, nói ra những điều này sẽ khiến Thịnh Dương vui vẻ.
Hắn chưa bao giờ đối mặt với một người như Thịnh Dương — một người không đòi hỏi điều gì, chỉ lặng lẽ ôm lấy trái tim đầy nhiệt huyết, cứ thế đâm thẳng vào tim hắn.
Bùi Xuyên nói xong những lời ấy, rồi im lặng chờ đợi phản ứng của Thịnh Dương.
Thịnh Dương khẽ hỏi: "Sau này sẽ không có người khác nữa sao?"
Bùi Xuyên: "Ừ."
Giọng Thịnh Dương hơi nghẹn ngào: "Chỉ có em thôi sao?"
"Ừ, chỉ thuộc về em." Bùi Xuyên dường như hoàn toàn không nhận ra mình vừa nói một câu tình cảm, vẻ mặt hắn vẫn rất nghiêm túc và trang trọng.
Ban đầu Thịnh Dương vẫn còn suy nghĩ miên man, lòng đầy do dự.
Nhưng một người kiêu ngạo như Bùi Xuyên, vậy mà lại nói ra những lời như thế — khiến trái tim tưởng chừng đã nguội lạnh của cậu, từng chút từng chút một... đập trở lại.
Ban đầu cậu nghe Giang Thư nói với mình những điều này chỉ thấy ngạc nhiên, không thể tin được, dù sao Bùi Xuyên trước mặt cậu xưa nay đều là hình ảnh điềm tĩnh tự chủ, lại rất dịu dàng. Nhưng bây giờ Bùi Xuyên tự mình nói với cậu câu "chỉ thuộc về em" thì Thịnh Dương đột nhiên rơi nước mắt.
Gần đây cậu luôn có những biến động cảm xúc rất lớn, động một chút là lại rơi nước mắt. Bùi Xuyên rõ ràng có chút hoảng hốt, hắn không hiểu vì sao mình nói ra câu đó thì Thịnh Dương lại kích động đến vậy.
Hắn vội vàng lau nước mắt cho cậu, nhưng ngón tay vừa chạm vào khóe mắt thiếu niên, liền cảm thấy môi mềm nhũn — Thịnh Dương hơi nghiêng người hôn lên môi hắn.
Đây là lần đầu tiên hai người hôn nhau trong tình trạng tỉnh táo. Thịnh Dương trong lòng nóng nảy muốn xác nhận điều gì đó, nụ hôn cũng không theo một quy tắc nào, chỉ biết xông thẳng vào.
Pheromone Alpha hơi không kiểm soát được lan tràn khắp căn phòng, hận không thể bao bọc Bùi Xuyên lại đóng dấu của mình lên hắn.
Thịnh Dương còn ngửi thấy trong khoang miệng Bùi Xuyên còn có mùi kem đánh răng vị dâu tây mà cậu đã từng dùng. Có phải hắn quá nhớ cậu rồi, nên mới dùng không?
Còn chưa đợi Thịnh Dương nghĩ xong thì đã cảm thấy thế tấn công lập tức bị đảo ngược. Bùi Xuyên ôm lấy gáy cậu nhẹ nhàng đặt cậu lên giường, sau đó nghiêng đầu mạnh mẽ và sâu sắc hôn lại.
Đến cuối cùng Thịnh Dương bị hôn đến mức thở hổn hển, gò má ửng hồng, Bùi Xuyên mới từ từ kéo giãn khoảng cách: "Bây giờ tin chưa?"
Thịnh Dương bị hôn đến hơi thiếu oxy, mơ mơ màng màng với giọng điệu lên cao ừ một tiếng, vẫn chưa hiểu rõ ý của Bùi Xuyên. Bùi Xuyên lại chạm vài cái vào môi cậu, cảm giác mềm mại.
"Cảm nhận được chưa?"
"Anh chỉ thuộc về em."