Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thịnh Dương có chút lúng túng dùng khăn giấy ăn lau, nhưng không hiểu sao, chiếc khăn giấy vốn mềm mại và thoải mái ngày thường giờ lại khiến cậu cảm thấy rất đau khi lau, để lại những vệt hồng trên làn da trắng nõn. Cậu cứ tưởng mình bị bệnh gì đó, vội vàng tra cứu trên điện thoại, kết quả hiển thị đây là phản ứng bình thường khi mang thai.
Một người chồng Alpha có thể dùng pheromone của mình để an ủi Omega của mình. Nhưng cậu lại là một Alpha, ba của đứa bé không thích cậu, cũng không thể cho cậu pheromone. Thấy tình hình ngày càng tệ, Thịnh Dương chỉ đành đi tắm.
c** q**n áo xong, cậu mới nhận ra bụng mình hình như đã lớn hơn không ít, trước đó chỉ hơi nhô lên nhưng không rõ ràng, giờ thì Thịnh Dương chỉ cần cúi đầu là có thể nhìn thấy cái bụng đã nhô lên thấy rõ. Cậu rũ mắt ôm bụng, đôi mắt dần dần đỏ hoe. Đây là bảo bối của cậu, đã ba tháng rồi.
Ngón tay Thịnh Dương khẽ cuộn tròn, giọng run rẩy: "Xin lỗi, con không nên đến nơi này."
Cậu không phải một người ba tốt, hơn nữa đứa bé này sinh ra đã định là sẽ không có tình yêu. Thịnh Dương từ nhỏ đã lớn lên trong sự ghét bỏ và coi thường, cậu hiểu rất rõ môi trường ảnh hưởng đến đứa trẻ như thế nào, cậu không thể vô trách nhiệm như vậy.
Nhưng Thịnh Dương vẫn không ngăn được ảo tưởng, con của cậu và Bùi Xuyên sẽ trông như thế nào? Thịnh Dương lắc đầu, tự nhủ mình hãy từ bỏ những ảo tưởng vô ích đó.
Cậu tắm hai lần mới gột rửa được mùi lạ trên người, nhưng vừa thay quần áo xong thì quần áo lại lập tức bị thấm ướt. Thịnh Dương xấu hổ đến đỏ mặt, cậu nằm cuộn tròn trên chiếc giường mềm mại, lặng lẽ đếm ngược đến cuối tuần. Có lẽ do buổi tối ăn đồ hơi nhiều dầu mỡ, Thịnh Dương lúc này có chút buồn nôn.
"Bảo bối, đây là những ngày cuối cùng chúng ta ở bên nhau rồi." Trong ánh mắt Thịnh Dương toàn là nước mắt, "Thực xin lỗi, con hãy trách baba đi."
Một cách không thể giải thích được, sau khi cậu nói câu đó, cảm giác buồn nôn đột nhiên biến mất. Cứ như thể đứa bé trong lòng đã hiểu lời cậu nói, không còn quấy rầy nữa. Thịnh Dương hoàn toàn suy sụp, cậu khóc nức nở nói: "Thật sự rất xin lỗi..." Dù cậu có thích Bùi Xuyên đến mấy, dù cậu có muốn giữ lại đứa bé này đến mấy, cậu cũng không thể làm như vậy. Cậu không thể vô trách nhiệm với đứa trẻ.
Thịnh Dương hôn mê đến chiều ngày hôm sau, cậu đã xin nghỉ học một tháng và cũng thôi công việc gia sư. Khoảng thời gian còn lại, cậu chỉ muốn ở một mình yên tĩnh.
Trong lúc Thịnh Dương đang thẫn thờ, điện thoại cậu rung lên điên cuồng. Vừa nhìn, là Lạc Phá Niên gọi đến, giọng thiếu niên rất sốt ruột: "Anh Thịnh Dương, sao anh lại nghỉ việc?"
Thịnh Dương không thể nói mình mang thai, vì thế ấp úng trả lời: "Dạo này anh có việc."
"Chuyện gì? Em có thể giúp gì cho anh không?" Lạc Phá Niên hỏi.
Thịnh Dương bất đắc dĩ, cậu trả lời: "Chắc là không giúp được đâu."
"Vậy... vậy em sau này có bài nào không biết thì làm sao?" Thiếu niên lại hỏi.
Thịnh Dương đương nhiên là nghe hiểu ý ngầm của Lạc Phá Niên. Thì ra bây giờ cậu ấy ham học hỏi đến vậy sao, cách cậu dạy có thực sự tốt đến thế ư? Tuy nhiên, cậu quả thật nợ Lạc Phá Niên một ân tình. Vì thế cậu bất đắc dĩ nói: "Vậy sau này có khó khăn gì thì em có thể hỏi anh qua WeChat."
Lạc Phá Niên không hài lòng: "Không được, em muốn nói chuyện trực tiếp với anh cơ, hỏi qua WeChat đâu có rõ ràng bằng."
Thịnh Dương trầm mặc suy tư một lát. Đầu dây bên kia, Lạc Phá Niên nghĩ mình nói nặng lời, cậu ta lập tức dịu giọng: "Anh Thịnh Dương, dạo này em học hành áp lực lắm, những giáo viên khác dạy em cũng không quen, em chỉ thích cách anh dạy thôi."
Thịnh Dương bất đắc dĩ thở dài: "Được rồi."
Nghe được câu trả lời của cậu, thiếu niên đầu dây bên kia lập tức tinh thần, cậu ta cẩn thận hỏi: "Vậy anh có thể gửi địa chỉ cho em được không?" Thịnh Dương gửi địa chỉ khu chung cư cho cậu ấy.
Lạc Phá Niên nhìn thấy địa chỉ này thì ngây người một lúc. Đây là khu chung cư đắt đỏ nhất Kim Lăng, Thịnh Dương không phải gia cảnh khó khăn sao? Sao lại ở đây? Dù trong lòng có chút nghi ngờ, nhưng Lạc Phá Niên vẫn hưng phấn mua một túi lớn túi nhỏ trái cây đến nhà Thịnh Dương.
Khi đến cửa, cậu ấy còn chỉnh sửa quần áo và kiểu tóc để chắc chắn mình trông thật đẹp trai rồi mới giả vờ rụt rè gõ cửa. Thịnh Dương đã sớm thay một chiếc áo cộc tay rộng rãi, nhìn thoáng qua căn bản không thấy được bụng cậu có gì khác thường. Cậu có chút hồi hộp mở cửa, Lạc Phá Niên lập tức rất tự nhiên bước vào.
Hai phòng một sảnh nhưng rất sạch sẽ, trong nhà chỉ có đồ dùng sinh hoạt của một người. Lạc Phá Niên nhìn thấy vậy mới dần yên tâm. Thịnh Dương cố gắng che giấu, đi mở cửa sổ, để không khí trong phòng thoát bớt ra ngoài. Điều quan trọng là sáng nay cậu thức dậy đã phát hiện chỗ đó vẫn rỉ ra một chút chất lỏng. Cậu sợ Lạc Phá Niên đoán được.
Lạc Phá Niên đặt trái cây và quà mua được ở cửa, cố ý hỏi: "Anh Thịnh Dương, anh ở một mình à?" Thịnh Dương "ừ" một tiếng.
Khóe miệng Lạc Phá Niên không kiểm soát được mà hiện lên ý cười: "Vậy à. Em còn tưởng anh có người yêu rồi chứ."
Những lời này hoàn toàn khiến trái tim Thịnh Dương bị siết chặt một cách đau đớn. Cậu cố gắng kiểm soát giọng nói: "Không có."
Lạc Phá Niên rất hài lòng nói: "Vậy thì tốt rồi."
Khi cậu ta đang nhìn đông nhìn tây, Thịnh Dương bất đắc dĩ nói: "Không phải có bài không biết sao?"
Lạc Phá Niên lúc này mới nhớ ra lý do mình tìm đến. Cậu ấy lập tức "à" một tiếng: "Đúng rồi, anh, mấy bài này em đều không biết, anh giúp em xem với."
Cậu ta ghé sát lại, Lạc Phá Niên dù cũng là Alpha, nhưng cậu ấy rất thích ngửi tin tức tố của Thịnh Dương. Ngửi tin tức tố của Alpha khác cậu ta chỉ muốn đánh nhau, nhưng với Thịnh Dương thì không. Trên người anh ấy hình như luôn thơm tho. Hôm nay hình như đặc biệt...
Thịnh Dương bất đắc dĩ hỏi: "Em có đang nghe không đấy?"
Lạc Phá Niên lập tức hoàn hồn: "Ừm ừm, đang nghe đang nghe."
Thịnh Dương tiếp tục giảng bài cho cậu ta. Không ngờ Lạc Phá Niên căn bản không nghe giảng bài, ánh mắt cậu ta dừng lại trên khuôn mặt trắng như tuyết và mái tóc đen mềm mại của Thịnh Dương, không rõ vì sao lại có người đẹp đến thế.
Thịnh Dương vừa chuẩn bị giảng cho cậu ta một câu cuối cùng về đọc hiểu, cửa đột nhiên có tiếng gõ. Thịnh Dương buông bút, khẽ đỡ eo đứng dậy đi mở cửa. Ai ngờ đó lại là người chủ nhà hôm qua nói muốn đi du lịch.
Thanh niên ngượng ngùng cười một tiếng: "Tôi đột nhiên nhớ ra hình như quên đưa mật khẩu Wi-Fi cho cậu."
Thịnh Dương sửng sốt một chút, thầm nghĩ chuyện này gửi qua WeChat thì tốt rồi chứ? Nhưng cậu vẫn khách khí nói: "Vậy anh nói cho tôi nghe đi."
Thanh niên cười cười: "Được được, cậu nhớ kỹ nhé." Hắn nhân lúc Thịnh Dương cúi đầu gõ chữ vào sổ tay, ngước mắt nhìn vào bên trong. Lạc Phá Niên nhướng mày, sắc mặt rất trầm.
Nói xong mật khẩu, thanh niên liền cười ha ha rồi rời đi. Thịnh Dương chỉ cảm thấy hắn rất nhiệt tình, cũng không nghĩ nhiều.
Thanh niên đi xuống đến tầng một, lập tức gọi điện thoại. Đầu dây bên kia vừa kết nối, hắn liền bắt đầu than thở: "Không phải, lão Bùi, anh muốn làm gì, lại bắt tôi lắp camera theo dõi ẩn ở cửa rồi lại bắt tôi đi gõ cửa xem tình hình, cái cậu đẹp trai kia rốt cuộc có quan hệ gì với anh?"
Bùi Xuyên không trả lời câu hỏi đó, mà nói: "Bọn họ đang làm gì?"
Thanh niên gãi đầu: "Giảng bài đó, người ta đứng đắn vậy mà, anh lo lắng gì ở đây chứ? Thôi đừng có đánh trống lảng, người kia rốt cuộc có quan hệ gì với anh?"
Bùi Xuyên im lặng một chút: "Một đứa em trai."
"Ồ, một ~ đứa ~ em ~ trai ~" Thanh niên nói với giọng điệu kỳ quái, "Tôi chưa thấy ông anh nào giống anh cả, này anh nói cho tôi biết có phải anh thích người ta không? Lại giúp người ta tìm nhà lại còn lắp camera theo dõi, anh thật là b**n th** đó."
Bùi Xuyên: "..." Hắn không chút lưu tình nào mà cúp điện thoại.
Cúp điện thoại xong, Bùi Xuyên lại nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Chương Nam đã là người thứ hai nói hắn thích Thịnh Dương. Hắn sao có thể thích cái loại gián điệp nhỏ miệng không nói lời thật lòng, lại ý chí sắt đá đó chứ?
Mấy ngày nay hắn thông qua camera theo dõi nhìn thấy Thịnh Dương dường như ngày càng gầy, vốn dĩ ăn uống đã kén chọn, bây giờ không có hắn chăm sóc thì gầy đến mức đó, ở trường học ăn cơm cũng chỉ gọi mấy món chay, không gầy mới lạ. Bùi Xuyên nghĩ nghĩ, rồi tự mình thấy tức giận. Hắn quan tâm cậu ta làm gì? Thịnh Dương đã ra đi dứt khoát như vậy, cậu đáng giá sao?
Dù nghĩ vậy, Bùi Xuyên vẫn không tự chủ được đặt tầm mắt vào màn hình theo dõi, trong lòng tính thời gian. Cuối cùng hắn còn bực bội nghĩ, biết thế thì lắp thêm một cái camera trong phòng luôn.
Rốt cuộc ba tiếng sau, cuối cùng cũng có động tĩnh. Lạc Phá Niên có vài phần luyến tiếc: "Anh Thịnh Dương, mấy ngày nữa em lại đến."
Thịnh Dương vội vàng nói: "Bây giờ quan trọng nhất là thi đại học, đừng cứ chạy đến chỗ anh mãi."
Lạc Phá Niên "ừ ừ" gật đầu, trước khi đi cậu ta còn dặn dò: "Anh, trái cây anh nhớ ăn nhé, đều là loại anh thích ăn." Thịnh Dương gật đầu, vẫy tay với cậu ta.
Bùi Xuyên nhíu chặt mày: "Thích ăn cái gì?" Trực giác mách bảo hắn, cậu nam sinh này có tình ý hơi khác thường đối với Thịnh Dương. Nhưng nhìn biểu cảm của Thịnh Dương, dường như cậu ấy không hề nhận ra.
Bùi Xuyên mím môi, tua lại đoạn băng theo dõi, nhìn giỏ trái cây mà thiếu niên mang đến rồi dừng lại, phóng to màn hình, bắt đầu săm soi từng loại một. Hừ, gián điệp nhỏ một chút cũng không thích ăn nho, cậu ấy ngại chua. Còn có táo? Gián điệp nhỏ cũng không thích táo, trước kia hắn gọt cho cậu ấy đều là ăn những thứ khác trước, hắn đã sớm phát hiện Thịnh Dương có thói quen để món mình thích nhất lại sau cùng, ghét nhất thì ăn trước.
... Chờ Bùi Xuyên "phán xét" xong thì tâm trạng tốt hơn một chút, xem ra cậu nam sinh kia cũng hoàn toàn không hiểu rõ Thịnh Dương. Hắn nhìn núi tài liệu trước mặt cũng có động lực hơn, thậm chí cuối cùng còn hoàn thành sớm không ít.
(Không thích mà cỡ đó =))))
Những ngày sau đó, Bùi Xuyên đều trăm phần trăm treo camera theo dõi khi tỉnh, một mình làm việc.
Vào ngày hôm sau hắn phát hiện ra điều bất thường, vì Thịnh Dương không đến trường đi học. Chờ hắn tìm người điều tra mới biết được, Thịnh Dương đã xin nghỉ bệnh một tháng.
Nghe thấy tin tức này, Bùi Xuyên có chút đứng ngồi không yên. Cậu gián điệp nhỏ này sức khỏe không tốt lắm, trong phòng cũng không có ai chăm sóc, ngất xỉu thì làm sao bây giờ? Ngày xưa Thịnh Dương đều sẽ ra ngoài mua đồ vào buổi sáng và buổi chiều, nhưng hôm nay cậu ấy lại không có, cửa im ắng, không một chút động tĩnh nào. Bùi Xuyên còn nhìn số bước chân trên WeChat của Thịnh Dương, không có thay đổi gì cả.
Hắn nhìn màn hình rất lâu, cuối cùng vẫn dùng thẻ phụ của mình nhanh chóng gọi điện thoại cho Thịnh Dương. Đầu dây bên kia đổ chuông rất lâu, Thịnh Dương mới mơ hồ ý thức mà nghe máy: "Alo..." Bùi Xuyên không lên tiếng, biết Thịnh Dương còn sống là hắn liền cúp điện thoại.
Không ngờ đầu dây bên kia Thịnh Dương quần áo xộc xệch, toàn thân đều là mồ hôi, môi rất hồng. Cậu nức nở một tiếng, tại sao chưa đến kỳ ph*t t*nh mà cơ thể vẫn kỳ lạ như vậy? Thịnh Dương từ sáng dậy đã cảm thấy cơ thể rất nóng, cậu không biết mình bị làm sao, chỉ là vào lúc này đặc biệt nhớ Bùi Xuyên. Nhưng cậu rốt cuộc không ngửi thấy một chút mùi nào của Bùi Xuyên, một chút cũng không ngửi thấy.
... Chờ tất cả kết thúc, Thịnh Dương đã mệt đến ngủ thiếp đi. Cậu mơ một giấc mơ. Trong mơ, một cậu bé kháu khỉnh xinh xắn như tượng ngọc lao vào lòng cậu gọi cậu là ba ba, cơ thể cậu bé vừa nhỏ vừa mềm, Thịnh Dương không kìm được ôm chặt lấy.
"Bảo bối, ba xin lỗi..." Trên mặt Thịnh Dương toàn là nước mắt. Nhưng cậu bé lại giơ tay lau nước mắt cho cậu, cười nói: "Ba ba đừng khóc, con biết ba cũng rất vất vả mà."
Một giấc mơ kết thúc, Thịnh Dương đột nhiên mở mắt. Cậu v**t v* bụng mình, nhắm hai mắt lại, nước mắt ấm áp chảy dài trên gương mặt. Sáng sớm 7 giờ, Thịnh Dương đã thu dọn xong hành lý, Giang Thư cũng đã xin nghỉ, đang chờ cậu ở phòng khách.
Thời tiết giờ đã se lạnh, Thịnh Dương mặc áo dài tay, nhưng vẫn cảm thấy hơi lạnh. Tháng 10 thời tiết trở lạnh, Thịnh Dương kéo vali hành lý quay trở về nơi mà cậu từng nghĩ sẽ không bao giờ đặt chân đến nữa. Máy bay cất cánh, Thịnh Dương nghiêng đầu nhìn tầng mây ngoài cửa sổ.
Cậu biết, lần trở về này, tất cả đều đã hoàn toàn kết thúc.