Ác Nhân Ác Báo! Tôi Có Tội Gì? - Kẻ Thủ Ác 7

Chương 1

Trước Tiếp

Một năm trước, con gái Ân Ân mới sáu tuổi của tôi, đã bị bốn cậu bé vị thành niên cùng làng bắt đi, hành hạ tra tấn đến mức suýt chết.

 

Mặc dù đã được cứu sống, nhưng nửa đời còn lại của con bé, có lẽ đều phải sống chung với túi đựng nước tiểu.

 

Và bốn kẻ thủ ác đó, vì chỉ là trẻ vị thành niên nên được phán vô tội.

 

Chúng vô tội!!!

 

Cha mẹ của chúng thậm chí không một lời xin lỗi, chỉ vội vã chuyển khỏi làng.

 

Tệ hơn nữa là, hơn một tháng trước, Ân Ân ngây thơ vì không chịu nổi việc cơ thể tàn tật làm gánh nặng cho gia đình, đã chọn cách nhảy giếng 44.

 

Vợ chồng tôi đau đớn tột cùng, từng có lúc muốn kết liễu đời mình để đi theo con bé.

 

Nhưng cuối cùng, chúng tôi quyết định, trước khi chết nhất định phải làm một điều gì đó cho con gái.

 

Sau đó, giấy chẩn đoán bệnh tâm thần gián đoạn của tôi cũng đã làm xong.

 

Vì thế, từ hôm nay trở đi, cho dù tôi có làm gì đi chăng nữa, thì cũng sẽ là…

 

Vô tội!

 

1.

 

Đêm khuya.

 

Trong phòng khách của một căn nhà nông thôn, gia đình Lưu Tử Nghị vì đã ăn phải bữa khuya bị bỏ thuốc, đang dần lịm cả đi.

 

Lưu Tử Nghị chính là một trong những đứa trẻ đã hành hạ Ân Ân một năm trước, lúc đó nó chín tuổi, bây giờ vừa tròn mười.

 

Sau khi sự việc xảy ra, cả nhà chúng chuyển khỏi làng, đến một vùng quê heo hút ở thành phố kế bên.

 

Căn nhà nông thôn này thực sự quá hẻo lánh, vô cùng khó tìm.

 

Và cũng thực sự là, bốn bề vắng lặng, không một bóng người.

 

Dù có phát ra tiếng động gì đi nữa, thì khả năng cao cũng sẽ chẳng ai nghe thấy.

 

Sau khi cụ Giang dò hỏi được địa chỉ này, chúng tôi đã tỉ mẩn chuẩn bị suốt nửa tháng.

 

Tất cả là vì ngày hôm nay.

 

Chúng đã ăn thức ăn mà cụ Giang mang đến, chỉ trong chốc lát, cả gia đình ba người, đều mềm oặt không còn chút sức.

 

Tôi bảo chồng và cụ Giang đi trước.

 

Tôi sẽ xóa mọi dấu vết họ từng đến đây.

 

Dù sao thì họ cũng không thể rời nhà quá lâu, họ không thể bị phát hiện, bởi vì họ không phải là người điên.

 

Nhưng tôi thì có.

 

Thực ra lượng thuốc trong thức ăn không nhiều, chúng sẽ sớm hồi phục lại tinh thần và thể lực.

 

Nhưng đó cũng là một phần trong kế hoạch.

 

Tôi bắt đầu ra tay.

 

Tôi mang theo hai con dao, một con là dao gọt hoa quả vô cùng sắc bén.

 

Tôi đâm mấy chục nhát vào cha của Lưu Tử Nghị, máu văng tung tóe khắp nơi.

 

Sau khi giết ông ta, tôi lại cắt rời đầu ông ta xuống, rồi đặt ngay ngắn lên bàn ăn.

 

Cảnh tượng ấy khiến hai mẹ con đang chứng kiến tất cả sợ đến vỡ mật, Lưu Tử Nghị thậm chí còn tè ra quần.

 

Đây cũng là một phần của kế hoạch.

 

Sau đó, tôi dùng băng dính bịt chặt miệng mẹ nó lại, quật xuống sàn nhà, tiêm cho bà ta một liều thuốc giãn cơ.

 

Loại thuốc bị kiểm soát này sẽ làm cho cơ xương của bà ta giãn ra, toàn thân rã rời, hô hấp yếu dần, nhưng ý thức vẫn hoàn toàn tỉnh táo.

 

Nói cách khác, bà ta sẽ biết rõ mọi chuyện đang xảy ra, cảm nhận tận cùng nỗi đau đớn, nhưng lại không thể cử động, càng không thể kêu cứu.

 

Còn Lưu Tử Nghị mười tuổi, tôi không động đến nó.

 

Tôi chỉ đợi nó hoàn toàn hồi phục lại.

 

Những việc trên, đều chỉ là màn dạo đầu mà thôi.

 

Một cuộc trả thù thật sự, sẽ không bao giờ chỉ dừng lại ở giết chóc.

 

Bởi tôi là một kẻ điên, sau khi Ân Ân rời xa tôi, tôi đã hoàn toàn phát điên.

 

Lưu Tử Nghị đã sớm bị cảnh tượng trước mắt dọa cho run lẩy bẩy, nhưng tôi biết nó đang dần tỉnh táo lại.

 

Tôi vung vẩy con dao nhọn trong tay, hỏi nó:

 

"Mày không muốn giống như ba mày, đúng không? Mày vẫn muốn sống tiếp, phải không?"

 

Lưu Tử Nghị ngay cả khóc cũng không dám khóc thành tiếng, chỉ gật đầu lia lịa.

 

"Mày nên biết, tao là mẹ của Ân Ân, hôm nay tao đến, là để trả thù cho con bé."

 

Lưu Tử Nghị tiếp tục run rẩy, mặt đẫm nước mắt.

 

Tôi liếc nhìn người mẹ của Lưu Tử Nghị đang nằm dí trên sàn, đôi mắt bà ta trợn trừng, nhìn tôi chằm chằm, nhưng lại không thể làm được gì.

 

Cảm giác tuyệt vọng ấy, tôi từng nếm trải sâu sắc.

 

"Nhưng tao nghĩ rồi, đấy không phải lỗi của mày, vì mày còn nhỏ, trẻ con không có khả năng tự chủ."

 

Tôi điên rồi, nên bắt đầu nói năng lung tung.

 

Lưu Tử Nghị ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt nó thoáng ánh lên tia hy vọng.

 

"Người phải chịu toàn bộ trách nhiệm, là ba mẹ mày, chính sự thiếu sót trong giáo dục của họ, mới dẫn đến việc mày tổn thương con gái tao, nhóc con, mày thấy có đúng không?"

 

Tôi không biết Lưu Tử Nghị có nghe hiểu không, nhưng nó liên tục gật mạnh đầu.

 

Tôi chỉ vào người mẹ đang nằm trên sàn, nói với nó:

 

"Bà ta đã hại mày, mày hiểu không? Bà ta đã hại mày sắp chết rồi!"

 

Tôi lại chỉ vào cái đầu của ba nó trên bàn ăn, tiếp tục nói:

 

"Nếu không phải vì ông ta, mày bây giờ căn bản sẽ không phải chịu cảnh kinh hoàng như này, mày biết không?

 

Bình thường ông ta hay đánh mắng mày đúng không? Có phải đều đổ hết trách nhiệm lên mày không? Có phải nói mày đã làm liên lụy cả nhà không?

 

Có phải ông ta chưa bao giờ chịu gánh vác trách nhiệm thuộc về mình không?

 

Ông ta đã hại mày ra nông nỗi này, mày không hận ông ta sao?

 

Mày thực ra rất hận ông ta, nhưng mày không dám phản kháng, đúng không?

 

Không cần phải sợ, tao đến đây là để giúp mày, giúp mày phản kháng lại ông ta.

 

Tao có thể không làm hại mày."

 

Tôi thấy Lưu Tử Nghị đang dần nghe lọt tai những lời tôi nói.

 

"Nhưng tao phải thấy mày hối cải mới được."

 

Nó lại tiếp tục ra sức gật đầu.

 

"Mày phải phản kháng lại mẹ mày, mày phải giết bà ta, chỉ khi ấy mày mới có thể trở thành một con người độc lập!"

 

Lưu Tử Nghị lại kinh ngạc đến sững người.

 

Nhưng nó không hề tỏ ra quá chống cự, có lẽ vì quá sợ hãi, hoặc cũng có thể, vì tôi đã nói đúng.

Trước Tiếp