Xuyên Qua Sau Ta Đánh Dấu Nữ Đế

Chương 25: Quê Cực Độ

Trước Tiếp

Ánh đèn sàn màu vàng nhạt nhuộm cả căn phòng một màu ấm áp và tĩnh lặng.

Thiếu nữ Alpha nghiêng đầu tựa vào mép giường, ngủ say sưa.

Ánh đèn làm dịu đi những đường nét trên khuôn mặt cô, khiến cô trông càng thêm hiền lành, vô hại.

Alpha tỏa ra sát khí ngút trời đêm qua và thiếu nữ ngây thơ đang ngủ trước mặt dường như chẳng phải cùng một người.

Ý thức rất nhanh trở về với cơ thể.

Cố Quân Uyển lập tức cảm nhận được bàn tay mình đang nắm chặt lấy tay đối phương.

Hai người đang chia sẻ cùng một nhiệt độ nóng hổi, điều này khiến nhịp tim Cố Quân Uyển bất chợt tăng nhanh.

Xúc giác trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết.

Nàng thậm chí có thể cảm nhận được độ thô ráp của những vết chai mỏng trong lòng bàn tay Alpha.

Hương tuyết tùng ấm áp tràn ngập xung quanh như một mặt trời nhỏ, bao bọc lấy nàng.

Khoang mũi tràn đầy mùi hương khiến người ta an lòng.

Cố Quân Uyển không buông tay ra.

Ánh mắt nàng khẽ nâng lên, một lần nữa dừng lại trên khuôn mặt nghiêng của Alpha trước mắt.

Tóc mai bên tai đối phương hơi rối, đuôi ngựa sau gáy cũng chưa tháo ra.

Nhờ ánh sáng mờ ảo, Cố Quân Uyển nhìn thấy một vết máu khô mờ nhạt trên vành tai Thẩm Hàn.

Những sợi tóc con quanh tai cũng xoăn lại một cách bất thường.

Đó hẳn là do luồng khí nóng từ họng súng sượt qua đêm qua.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Nữ đế sa sầm xuống vài phần.

Món nợ của tập đoàn tài phiệt họ Quách bao năm nay, đã đến lúc phải thanh toán sòng phẳng từng khoản một!

Không biết có phải do sự thay đổi khí trường đột ngột của Nữ đế hay vì lý do nào khác, Alpha đang gục bên đầu giường bỗng nhiên tỉnh giấc.

Vừa mở mắt ra đã đối diện với đôi mắt phượng màu vàng kim xinh đẹp của Omega.

Thẩm Hàn chớp mắt, rồi đột ngột bật dậy.

"Quân Uyển, ngươi tỉnh rồi à! Chuyện hôm qua là do ta thiếu suy nghĩ, ngươi... Ái da!"

Lời chưa nói hết.

Thẩm Hàn lại ngã vật xuống vị trí cũ.

Cô gượng gạo nhếch mép: "Chân ta tê rần rồi."

Hương tuyết tùng mát lạnh phả vào mặt, mang theo giọng nói khàn khàn của thiếu nữ Alpha vừa mới ngủ dậy, khẽ lay động dây thần kinh đang nhạy cảm của Omega.

Thẩm Hàn đã tỉnh.

Cố Quân Uyển cũng không tiện tiếp tục nắm tay đối phương nữa.

Nàng kín đáo buông tay, ngồi dậy trên giường.

Vén chăn, bước xuống giường định đỡ Alpha đang vật vã mãi không đứng lên được vì tê chân kia.

Hương thơm mai lạnh nồng nàn vốn bị giấu kín trong chăn, đột ngột thoát khỏi sự kìm hãm, cuộn trào như sóng dữ ập về phía Thẩm Hàn.

Alpha vốn chỉ bị tê chân, giờ cảm thấy toàn thân tê dại.

Tuyến thể sau gáy đập thình thịch.

Đại quân tuyết tùng như bất ngờ làm phản, ào ạt tuôn ra, săn đuổi hương mai lạnh đang khiến chúng hưng phấn tột độ.

Cố Quân Uyển vừa cúi người xuống đã cảm nhận được Alpha kia có chút mất kiểm soát tin tức tố.

Bàn tay nhỏ bé của nàng khựng lại giữa không trung, gương mặt trắng ngần xinh đẹp dần ửng hồng.

Thẩm Hàn đưa tay che gáy.

Ấp úng giải thích: "Không phải... cái đó, chân ta không nghe lời."

Nghe câu này, Cố Quân Uyển trong lòng bật cười.

Nói cứ như thể tuyến thể của đối phương mọc ở chân vậy.

Lúc này, bên ngoài cửa phòng ngủ vang lên tiếng gõ nhẹ.

Ngay sau đó, giọng nói mang ý xin phép của Hứa Chiêu vọng vào: "Bệ hạ, ta mang quần áo thay đổi cho ngài."

Ngay từ lúc Thẩm Hàn mở miệng nói câu đầu tiên, Hứa Chiêu đã biết hai người trong phòng ngủ đã tỉnh.

Nàng ấy thức trắng đêm qua canh chừng ngoài cửa phòng.

Khi Thẩm Hàn gục xuống mép giường ngủ thiếp đi, cũng chính nàng ấy đã vào chỉnh đèn phòng ngủ tối bớt.

"Ta ra ngay đây."

Đáp lại trợ lý xong, Cố Quân Uyển mới đỡ lấy cánh tay Thẩm Hàn, dìu cô ngồi lên mép giường.

"Vậy ta đi rửa mặt trước nhé."

"Được được, ngươi đi trước đi, ta thay quần áo khác rồi ra sau."

Cố Quân Uyển đứng dậy rời khỏi phòng ngủ.

Nghe tiếng cửa phòng đóng lại, thiếu nữ Alpha lập tức kéo chăn trùm kín mít, giấu mình trong bóng tối ngập tràn hương mai lạnh.

Tối qua ngủ chung phòng với Cố Quân Uyển, sáng nay mở mắt ra lại thấy đối phương ngay trước mặt.

Còn cả câu đối thoại cuối cùng giống hệt cặp tình nhân đang sống chung nữa.

Tất cả những điều này đều khiến Thẩm Hàn sung sướng phát điên.

Cô trùm chăn cười khúc khích.

Lăn qua lộn lại chỗ Cố Quân Uyển vừa nằm, vui vẻ như con cá vừa nhảy từ bờ trở về biển cả.

Nhưng đúng lúc này.

Cố Quân Uyển sực nhớ ra điều gì, quay lại, nhẹ nhàng vặn nắm đấm cửa phòng ngủ.

"Thẩm Hàn, tai của ngươi..."

Lời vừa mở đầu, giọng nói trong trẻo êm tai của Nữ đế Omega lập tức im bặt.

Nàng sững sờ đứng bên cửa, nhìn chiếc chăn đang phồng lên xẹp xuống dữ dội, nghe tiếng cười khúc khích của thiếu nữ Alpha.

Nhất thời, nàng không biết mình nên lặng lẽ rời đi, hay cứ tỉnh bơ nói nốt câu chuyện.

Ngay khoảnh khắc nghe thấy giọng Cố Quân Uyển.

Thẩm Hàn dưới chăn lập tức cảm thấy "quê cực độ".

Hai chân cô co rúm lại.

Ngón chân xấu hổ đến mức có thể đào được cả một căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách.

...

Sau khi rửa mặt thay quần áo xong xuôi, ba người cùng ngồi quanh bàn ăn sáng.

Thức ăn đều do Hứa Chiêu sai người chuẩn bị trước.

Khẩu vị nhìn chung thanh đạm, dinh dưỡng cân đối.

Vết xước trên tai Thẩm Hàn đã được Cố Quân Uyển tỉ mỉ chăm sóc.

Giờ đây, trên tai trái cô dán một miếng băng cá nhân nhỏ xinh, nhìn qua trông như khuyên tai thời thượng của các thiếu nữ.

Cố Quân Uyển thấy đối phương cứ cúi gằm mặt không dám nhìn mình.

Biết cô chắc chắn vẫn còn đang ngượng ngùng vì chuyện ban sáng.

Nữ đế khẽ nhếch môi đỏ mọng, suy nghĩ một chút, rồi gắp miếng thịt bò trong bát mình bỏ sang bát đối phương.

Thẩm Hàn ai đến cũng không từ chối, Cố Quân Uyển gắp gì cho cô, cô ăn cái đó.

Còn Hứa Chiêu ngồi bên cạnh im lặng húp cháo, liếc nhìn cảnh này qua khóe mắt, mí mắt giật liên hồi.

May mà có mắt kính che bớt nên không dễ bị phát hiện.

Nàng ấy thực sự không ngờ, Nữ Quân mắc bệnh sạch sẽ nhà mình lại có thể làm ra hành động gắp thức ăn trong bát mình cho người khác!

Mấu chốt là, phản ứng của Alpha kia lại thản nhiên như chuyện thường ngày ở huyện.

Cứ như thể hai người đã làm chuyện này rất nhiều lần rồi vậy.

Ăn sáng xong, Cố Quân Uyển phải đến văn phòng làm việc.

Hai người không ai nhắc thêm lời nào về chuyện xảy ra ở quán bar tối qua.

Thẩm Hàn biết, bạn học Cố đã nhận lấy con dao mà cô đưa tới.

Chiến trường tiếp theo không còn liên quan gì đến "ngòi nổ" là cô nữa.

Sự thật đúng là như vậy.

Vụ nổ súng kia, chỉ cần trích xuất camera quan sát kỹ một chút, tiểu xảo của Thẩm Hàn rất dễ bị lộ tẩy.

Nhưng rốt cuộc là cô nổ súng hay đội trưởng Hoàng nổ súng.

Vấn đề này đã không còn quan trọng nữa.

Tổ Giám sát đã lấy vụ án nổ súng làm lý do để can thiệp điều tra, lý do chính đáng, quy trình hợp lệ.

Dưới cuộc đột kích bất ngờ, chỉ trong một đêm đã thu được những kết quả quan trọng.

Cố Quân Uyển vừa đến văn phòng đã bắt đầu triệu tập từng người phụ trách liên quan.

...

Suốt cả buổi sáng.

Nhân viên khu hành chính bận rộn chân không chạm đất, ai nấy đều chạy bước nhỏ thay cho đi bộ.

Còn các quan chức cấp cao ra vào văn phòng Nữ đế cũng chưa từng ngớt.

Thời kỳ đặc biệt, phải dùng thủ đoạn sấm sét.

Cố Quân Uyển đã quyết định ra tay thì phải đánh cho tập đoàn họ Quách không còn cơ hội trở mình.

Nàng không thể đánh sập tất cả các tập đoàn tài phiệt có vấn đề cùng lúc.

Vì vậy, lần giết gà dọa khỉ này phải làm thật nhanh, chuẩn và tàn nhẫn.

...

3 giờ chiều.

Cố Quân Uyển day day ấn đường, nói với Hứa Chiêu đang xem hồ sơ bên cạnh: "Gọi giáo quan Lưu đến đây một chuyến."

Hứa Chiêu đứng dậy, rót thêm nước nóng vào chiếc cốc đã cạn của Nữ Quân.

Lúc này mới bước ra ngoài cửa gọi điện cho giáo quan Lưu.

Giáo quan Lưu hớt hải chạy đến văn phòng.

Chưa đợi Cố Quân Uyển mở miệng, hắn đã mếu máo nhận lỗi trước: "Bệ hạ, lần này đám Alpha gây họa, ta là huấn luyện viên có trách nhiệm không thể chối cãi."

"Ngài yên tâm, lát nữa về ta nhất định sẽ dạy dỗ bọn họ một trận ra trò. Giờ bọn họ đang viết bản kiểm điểm đấy ạ, xin Bệ hạ giơ cao đánh khẽ."

Cả buổi sáng nay, giáo quan Lưu thấp thỏm không yên.

Động tĩnh trong căn cứ lớn như vậy, nào bắt người, nào thẩm vấn, ai cũng cảm thấy như có thanh kiếm treo lơ lửng trên đầu.

Hắn nghĩ thầm, vụ nổ súng ở quán bar tối qua ầm ĩ thế kia, đầu têu lại là lính dưới quyền mình.

Tính ra thì cả đám đội hộ vệ dự bị khó mà thoát tội.

Biện pháp duy nhất hắn có thể nghĩ ra lúc này là chủ động nhận lỗi trước.

Bất đắc dĩ lắm thì lôi cái tên Thẩm Hàn da để kể khổ.

Hy vọng Nữ Quân nể tình cảm đó mà xử nhẹ.

Cố Quân Uyển nhìn bộ dạng khúm núm của hắn, trong lòng vừa bực vừa buồn cười.

"Ta có nói đội hộ vệ làm sai gì đâu?"

Nghe vậy, giáo quan Lưu lập tức tỉnh ngộ.

"Vậy ý Bệ hạ là... không phạt bọn họ?"

Cố Quân Uyển khẽ thở dài, giả vờ gật đầu đồng ý: "Nếu giáo quan Lưu nhất định muốn ta phạt bọn họ, thế thì..."

"Ấy không không! Ta đâu có ý đó! À đúng rồi, Bệ hạ, ngài tìm ta có việc quan trọng phải không ạ? Đều tại ta nói lung tung làm ngài phân tâm."

Đùa một chút cho không khí bớt căng thẳng, Cố Quân Uyển bắt đầu vào việc chính.

"Giáo quan Lưu, ta muốn ngươi dẫn đội hộ vệ dự bị xuất phát ngay lập tức, đến biên giới khu vực trực thuộc số 6 tập huấn một tháng rồi hẵng về."

Đợi giáo quan Lưu đi khỏi.

Hứa Chiêu không kìm được tò mò, thì thầm hỏi: "Bệ hạ, sao ngài lại bắt bọn họ đi tập huấn ở nơi xa xôi thế ạ?"

Đối với thân tín của mình, Cố Quân Uyển không có gì phải giấu giếm.

"Dù sao sự việc cũng do nhóm ba người Thẩm Hàn khơi mào. Giờ ta quyết tâm động đến họ Quách, bọn chúng không trả thù được ta, có thể sẽ trút giận lên người khác."

"Khu vực trực thuộc số 6 gần như không có thế lực của nhà họ Quách, đưa bọn họ đến đó sẽ an toàn hơn."

Nghe Nữ Quân nói xong, Hứa Chiêu biết ý không hỏi thêm nữa.

Nàng ấy biết Nữ Quân chỉ nói một nửa sự thật.

Dù sao, nếu bàn về độ an toàn, còn chỗ nào an toàn hơn ở lì trong căn cứ chứ?

Vị Nữ Quân nhà mình ấy à, chắc chắn là không muốn để Alpha kia lo lắng quá nhiều.

Bởi vì một tháng sắp tới sẽ dấy lên những trận gió tanh mưa máu, chẳng kém gì chiến trường thực sự.

Vô số vết sẹo bẩn thỉu sắp bị bóc trần.

Rất nhiều người sẽ phải bỏ mạng trên chiến trường không khói súng này.

Thời khắc trước bình minh luôn là thời khắc đen tối nhất.

Trước Tiếp