Võng Du Chi Chức Nghiệp Tiểu Bạch

Chương 39

Trước Tiếp

Chương 39: Hắn nghiêm túc đó

Lô Chinh chơi game có số có má có thâm niên. Hồi hắn mới bắt đầu chơi game online, mấy tay nhóc như Thương Sơn Tiếu còn chẳng biết trôi dạt ở xó xỉnh nào nữa là.

Thời đó, hầu như chẳng có khái niệm gì gọi là plugin hay macro. Mọi thao tác đều phải thực hiện bằng tay thật ngắt kỹ năng của boss là dựa vào phản xạ và mắt nhìn, không có chuyện plugin nhắc nhở. Né kỹ năng boss, kiểm tra số tầng buff trên người tất cả đều phải tự mình quan sát và phán đoán, chứ không dựa vào bất kỳ thứ hỗ trợ nào.

Hư Không 2 quản lý rất chặt chuyện dùng macro tự động. Nếu bị phát hiện dùng thì chắc chắn ăn ban (khóa acc). Hệ thống cũng xử lý rất nặng với các phần mềm gian lận nên môi trường game nói chung vẫn còn rất “sạch”. Tuy vậy, vẫn có một số plugin khôn khéo lách qua được hệ thống kiểm tra như vài macro tổng hợp cho phép gán nhiều kỹ năng cố định vào một tổ hợp phím. Chỉ cần bấm một lần là thực hiện cả chuỗi combo, thao tác nhanh và chuẩn hơn người chơi thuần thủ công rất nhiều.

Trong đội mười người hiện tại của Lô Chinh, không ai là không dùng plugin cả. Vài người chuyên đánh PVE còn cài cả macro tự động gần như không cần thao tác nhiều, chỉ cần giữ vị trí không sai là đủ.

Boss trong Hư Không 2 được thiết kế theo kiểu “AI thông minh”, tức là nếu người chơi chỉ đứng im bắn và spam chiêu từ macro thì rất dễ bị boss nhắm tới. Tuy vậy, vẫn có một số NPC chỉ hoạt động theo cơ chế đơn giản.

Phó bản họ đang đánh hiện tại toàn bộ NPC đều có chỉ số AI ở mức trung bình, tức là đứng yên spam kỹ năng cũng không bị sao. Đây cũng là lý do tại sao Lô Chinh suốt cả trận chỉ huy chẳng nói mấy câu, thậm chí còn có vẻ hơi lơ đãng.

Lô Chinh là người không dùng phím macro. Tất cả thao tác trong game đều là hắn tự tay điều khiển. Tuy vậy, chơi lâu rồi thì cũng quen với việc có plugin hỗ trợ những plugin cần thiết, hắn đều đã cài đầy đủ.

Vậy mà nghe nói Mục Thanh Viễn lại không dùng plugin đánh đến giờ, không chỉ lần này, mà là rất nhiều lần trước cũng thế… Điều này khiến hắn thật sự không khỏi sửng sốt.

Thật sự không dùng plugin á?

Làm sao xem kỹ năng boss? Làm sao biết vị trí di chuyển?

Với một người chưa từng chơi game như Cao Mục, khi đánh quái thì giao diện toàn kỹ năng, sát thương, lượng máu hiện lên đầy màn hình rất dễ bị rối. Lúc đó, vừa phải chú ý máu mình, vừa nhìn boss đang niệm kỹ năng gì, còn phải né skill, còn phải theo dõi hồi chiêu của kỹ năng bản thân…

Lô Chinh bỗng thấy không thể tin nổi.

Hắn gọi mấy tiếng trên YY mà Mục Thanh Viễn không trả lời, không rõ cậu đang loay hoay cài plugin kiểu gì, cuối cùng hắn bèn trực tiếp gọi điện thoại.

Lúc đó, Cao Mục đang cài plugin, vừa xem hướng dẫn vừa… tra từ “plugin” là gì trên Baidu.

Giám sát kỹ năng, giám sát đội ngũ, lượng hồi máu, lượng sát thương…

Cao Mục từ trước đến nay luôn đầy nhiệt huyết với việc học những thứ mới, dù là có ích hay không. Cái kiểu “tò mò vô hạn” không cần lý do ấy đôi khi khiến người ta buồn cười lẫn bất lực.

Cũng nhờ vậy, cậu biết sửa điện, sửa ống nước, tỉa lông cắt móng cho mèo chó, làm nến, làm socola thủ công, thậm chí còn biết nhuộm vải bằng kỹ thuật thủ công.

Vì trước đây không dùng máy tính nhiều, nên cậu từng rất “gà mờ”, nhưng mấy ngày gần đây, do phải tải game, cập nhật bản vá, cài YY, tra thông tin… nên tốc độ thao tác của cậu đã tiến bộ thần tốc.

Thậm chí nhờ mày mò các bài hướng dẫn và video trên diễn đàn, cậu còn học được cách viết mã định dạng cơ bản cho ảnh và chữ.

Khi Lô Chinh gọi đến, Cao Mục đang tập trung xem một bài cảnh báo về việc dùng macro bị ban nick. Cậu vừa tra từ “macro” vừa nhận điện thoại, thậm chí chẳng nhìn màn hình xem ai gọi.

“Alo?”

Lô Chinh: “Đang làm gì vậy? Gọi trên YY cũng không thấy bé phản hồi.”

Cao Mục giật mình, cúi xuống nhìn tên người gọi, tim lập tức đập lỡ một nhịp, hô hấp như bị chặn lại.

“Tôi, à… Ơ? Sư phụ? Sao lại…” Cậu không hề phòng bị, mắt nhìn chữ trên màn hình bỗng dưng rối tung cả lên, ngón tay cứ gõ lung tung lên bàn phím, như thể mình đang bận lắm, nhưng thực chất chẳng nhớ nổi đang làm gì.

“Bé đang làm gì? Cài plugin à?” – Lô Chinh châm một điếu thuốc – “Trước giờ thật sự chưa từng dùng plugin?”

“Chưa…” – Cao Mục sực nhớ ra – “Em đang cài nè, vừa thoát game khởi động lại xong. Giờ trên màn hình có thêm mấy cái khung nhỏ, kéo chuột đi chỗ nào cũng được.”

“Thế bé làm sao mà né chiêu, nhìn kỹ năng BOSS được?”

“À… ban đầu em cũng rối lắm, mắt không biết nhìn chỗ nào trước.” – Cậu ngượng ngùng – “Chăm cái này thì quên cái kia. Sau này quen dần thì thấy ổn hơn.”

“Quen kiểu gì cơ?”

“Ví dụ: mắt liếc máu một cái, trong đầu có thể ước lượng. Như vậy có thể tính được BOSS đánh ra bao nhiêu sát thương, kỹ năng mình hồi bao lâu, thời gian cần uống thuốc… đều tính được cả. Kỹ năng của em thì em nhớ hết thời gian hồi rồi, chỉ cần có khái niệm rõ thì mắt sẽ không bị rối, có thể tập trung nhìn boss thả kỹ năng.”

Lô Chinh: “…”

Hắn cười bật ra tiếng: “Bé chắc chắn là học tự nhiên hả?”

“Vâng ạ.” – Cao Mục chớp mắt – “Em hơi lệch chút… môn xã hội không tốt lắm.”

Lô Chinh phá lên cười, chỉ cảm thấy đứa nhỏ này đúng là thú vị không chịu được. Hắn chỉ tiện miệng hỏi, ai ngờ cậu lại nghiêm túc trả lời tận tình như vậy.

Cao Mục thì lại một bụng dấu hỏi, chưa hiểu sao sư phụ mình lại cười vui như thế, bèn ấp úng:
“Về đi vị trí ấy… anh nói một lần thì lần sau em nhớ liền. Ví dụ có bốn điểm, sau khi gọi tên, ba người kia đến đúng vị trí, chỗ còn lại dĩ nhiên là của em. Em cũng nhớ luôn ID của từng người và điểm tương ứng, nên lần sau biết ngay chỗ nào là chỗ nào.”

Lô Chinh tặc lưỡi:
“Em đúng là… trời ơi, vợ-đồ đệ của tôi, bé giỏi thật đấy.”

“Th… thật sao?” – Cao Mục bị khen đến hoang mang – “Cái đó… chắc cũng không khó đâu…”

“Với người mới thì không dễ đâu.” – Lô Chinh thở ra một hơi khói – “Không ngờ bé nhanh trí như vậy, lại còn biết tự tìm cách nữa. Nhưng lần sau gặp gì không hiểu thì hỏi luôn nhé.”

Cao Mục “vâng” một tiếng, mím môi.

Lô Chinh hỏi tiếp: “Cài plugin xong chưa?”

“Rồi ạ.”

“Biết dùng không? Không biết thì hỏi luôn, anh chỉ cho bé.”

Sau khi logout, trời đã gần sáng.

Lô Chinh ngậm điếu thuốc, quay lại màn hình desktop, chuột lượn lờ quanh biểu tượng Hư Không 2. Trong lòng không rõ là cảm giác gì.

Trước đây chơi game chỉ là để giết thời gian, hoặc vì thói quen bắt hắn bỏ game thì chẳng biết phải làm gì với cuộc sống nữa.

Nhưng giờ trong game có một người tên Mục Thanh Viễn 14, cảm giác hứng thú như thời mới chơi lại trỗi dậy.

Hắn hút xong điếu thuốc, duỗi người rồi bước xuống khỏi phòng riêng trong net.

Khu vực hút thuốc lượn lờ khói trắng, máy hút mùi trên đầu kêu ù ù.

Xuống dưới tầng, khu vực cấm hút thuốc im ắng hơn nhiều. Thỉnh thoảng vang lên tiếng gõ bàn phím lách cách, có người thì đang xem TV, người khác thì chơi game, chơi bài.

Mùi cơm rang còn lưu lại trong không khí điều hòa, mãi chưa tan. Hôm nay Tiểu Khương không trực. Lô Ninh đang ngồi sau máy tính uống Red Bull, mắt dán chặt vào màn hình, thỉnh thoảng bấm chuột một cái.

Lô Chinh nghiêng qua, thấy em họ đang lướt giao dịch trong Hư Không 2, mặc nguyên bộ thời trang mới mua, lòe loẹt như con công xòe đuôi, còn có mấy cô gái chào hỏi trên kênh phụ cận.

“Mày đăng bài đó à?” – Lô Chinh giơ tay gõ lên trán em họ một cái.

“Vâng.” – Lô Ninh không hề áy náy, ngẩng đầu cười toét miệng – “Góc máy đẹp không?”

“Không biết còn tưởng mày cố ý bôi đen anh.” – Lô Chinh bó tay – “Đám cưới người ta, mày phá cái gì?”

“Em không phá nha.” – Lô Ninh l**m môi, im lặng một lúc, rồi đặt lon Red Bull xuống, ngẩng đầu:
“Anh, em nói chuyện nghiêm túc này.”

Lô Ninh mà nghiêm túc, tức là chuyện không nhẹ.

Lô Chinh nheo mắt, chuẩn bị tinh thần: “Nói đi.”

“Tiểu Khương lần này là nghiêm túc.”

Lô Chinh ngớ người.

“Hai người họ trao đổi ảnh rồi, gặp ngoài đời rồi.” – Lô Ninh nói nhỏ – “Thật ra quen riêng cũng được một thời gian rồi, chắc phải… nửa năm.”

Lô Chinh trừng mắt hắn hoàn toàn không biết gì cả!

“Tiểu Khương nghiêm túc đấy. Nó từng nói với em.” – Lô Ninh khẽ gõ ngón tay lên bàn – “Nó không dám nói với anh, sợ anh giận… sợ anh không đồng ý. Còn em thì… là em họ anh, có muốn cũng không đá được. Nhưng Tiểu Khương thì khác… Nó theo anh lâu như vậy, tình cảm với Bán Đường cũng sâu, vẫn ở lại đây là vì nó thích công việc này, thích làm việc với anh. Trong lòng nó, anh giống như anh trai ruột.”

Lô Chinh cau mày.

Tiểu Khương không học đại học, mới tốt nghiệp cấp 3 đã đi làm. Lúc đó Bán Đường mới khởi nghiệp, Tiểu Khương đến là theo từ đầu đến giờ. Người này làm việc ổn, tính tình tốt, khách có khó chịu cỡ nào cũng cười được hoàn toàn không có tâm địa riêng, không so đo.

Bao năm rồi, gọi là người nhà thì hơi quá, nhưng “nửa đứa em” thì cũng xứng đáng. Việc của Nghiêm An, những chuyện từng làm ở server cũ, Tiểu Khương đều biết rõ.

Lúc đó Tiểu Khương và Lô Ninh cũng chơi cùng. Sau vụ của Nghiêm An mới chuyển server.

Tiểu Khương hiểu rõ tính cách hắn. Biết hắn với chuyện yêu qua mạng từ game, chat hay gì đi nữa đều mang theo tâm lý kháng cự. Lô Chinh có thể chơi, nhưng chỉ chơi cho vui: tặng đồ, tán vài câu, không ai mất gì, đến lúc thì đường ai nấy đi. Tuyệt đối không thể nghiêm túc.

Nhưng lần này Tiểu Khương nghiêm túc.

Lô Chinh hơi choáng. Đứa nhỏ đó rõ ràng rất tốt, rất hiền, rất ấm áp, dễ thương, vẻ ngoài cũng sáng sủa… sao lại phải dính vào cái kiểu “yêu qua mạng” này?

Lỡ bị lừa thì sao?
Lỡ bị tổn thương thì sao?
Lỡ bị lợi dụng thì sao?

Lô Ninh thấy nét mặt anh họ thay đổi, hơi lo lắng:
“Tiểu Khương không dám nói thẳng, nhờ em chuyển lời… Với cả, nó… xin nghỉ ba ngày.”

Là đang tránh mặt mình à…

Lô Chinh dở khóc dở cười, lôi một điếu thuốc ra châm lửa.

Khói thuốc lượn lờ. Lô Ninh ngập ngừng nói:
“Cô gái đó, em có tiếp xúc qua một chút, thấy cũng không có vấn đề gì… Là nhân viên văn phòng bình thường, con một, gia cảnh cũng bình thường… Thật ra hai người họ khá hợp nhau.”

Lô Chinh không đáp, cúi đầu nhả một hơi khói dài.

“À… Tính cách cũng khá tốt.” – Lô Ninh khẽ ho – “Không kiểu tiểu thư, người cũng dịu dàng lắm.”

“Được rồi.” – Lô Chinh ngắt lời, gõ tàn thuốc – “Bảo Tiểu Khương là anh biết rồi. Nghỉ xong thì tự về mà nói với anh. Đàn ông con trai mà cái chuyện cỏn con này còn phải nhờ người ta chuyển lời, giỏi giang lắm.”

Lô Ninh cười hề hề:
“Thì sợ anh nổi giận mà.”

“Anh ăn thịt nó chắc?”

Lô Ninh chỉ vào điếu thuốc trong tay anh họ:
“Để Tiểu Mục biết thì lại bị cằn nhằn đấy.”

Hết chương 39.

Trước Tiếp