Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 16: Chuyện cũ
Trước khi bắt đầu đọc thì, tôi phải nhắc trước là tôi cố gắng làm cho sát nghĩa và văn phong kiểu hiện đại, nên sẽ dùng nhiều ngôn ngữ mạng hiện hành, lời nói của các nhân vật sẽ bỗ bã hơn nhiều, có thể không hợp gout nhiều người. Nhắc trước để tránh giẫm hố nhé.
Chụp ảnh xong lại bắt đầu đánh phó bản.
Đường Môn Thương Sơn Tiếu cực kỳ đẹp trai phong độ đứng phía trước, hoàn toàn không xem T ra cái gì (T chính là Tank, người đứng trước đội ngũ hứng dame của boss đó). Đương nhiên, thân là một Đường Môn max cấp, phó bản sơ cấp level 30 một mình cậu ta nhắm mắt cũng qua được.
Vũ khí của Thương Sơn Tiếu là dây xích, Đường môn cũng có skills và vũ khí cận chiến như: Kiếm, chủy thủ, kỹ năng và thuộc tính cộng thêm tương tự Đạo tặc, nhưng vũ khí này ít người dùng, một là chủy thủ không đẹp mắt, hai là so với kiếm và chủy thủ, xiềng xích càng dễ tạo dấu ấn cá nhân.
Cũng có rất nhiều Đường Môn chọn con rối, mà biển nhiên Thương Sơn Tiếu không có hứng thú với pet hỗ trợ, cậu ta càng thích đơn đả độc đấu.
Xiềng xích loé hàn quang bay ra, trói một đám tiểu quái lại trực tiếp siết chết.
Phục sức của Thương Sơn Tiếu sáng chói ánh kim loại, từ trên giáng xuống một đòn kết liễu, đầu gối hơi mở, gót chân đạp bước, lúc phóng lên hay tay bày ra dáng pose hết sức đẹp trai.
Tóc đen từ từ buông xuống, phần tóc mái loà xoà che đi một bên khiến nét cười cậu ta càng thêm ngông cuồng bất kham.
Thương Sơn Tiếu cười haha mấy tiếng, thảo luận trên YY: “Đều quỳ dưới gấu quần ông đây đê!”
Cao Mục: “…”
Những người còn lại: “…”
Cao Mục phát hiện hiệu quả của skill dây xích Đường môn hết sức hoa lệ, lại thêm chuỗi động tác cậu ta phối hợp ra, quả thực chính là phong thái khốc suất cuồng bá duệ. Cậu dở khóc dở cười điều khiển tiểu loli đi theo mọi người, bọn họ lần này suốt đường đi đều không cần ra tay. Đành tám nhảm trên kênh đội ngũ giết thời gian, dù sao phía trước có người chơi cấp cao chống đỡ, bọn họ chính là đến ăn hôi kinh nghiệm.
[Đội ngũ/ Tiêu Sái Ca: Topic trên diễn đàn các mày xem chưa?]
[Đội ngũ/ Gieo mầm Đỉnh Đỉnh: Thấy hôm qua rồi, lại là bên Chiến Vương gây sự?]
[Đội ngũ/ Tiêu Sái Ca: Cái này thì khó nói, gây sự là bang Loli gì đó, mấy cậu nghe tên bao giờ chưa?]
[Đội ngũ/ Thính Phong Xuy Tuyết: Là bang Một trăm Loli.]
[Đội ngũ/ Tiêu Sái Ca: Mày biết à? Là bang nào?]
[Đội ngũ/Thính Phong Xuy Tuyết: Tao có quen một em gái bang đó, hay cùng đi phó bản, dạo phong cảnh, banh đó là kiểu ôn hoà không gây sự.]
[Đội ngũ/ Thương Sơn Tiếu: Tao còn tưởng là Chiến Vương tìm người đến gây chuyện chứ? Toàn ăn no rửng mỡ làm trò.]
Thương Sơn Tiếu đã đánh tiểu quái đến dưới chân Boss số 1.
Cao Mục không hiểu họ đang nói gì, không biết tiếp lời ra sao, đành yên lặng quan sát.
Thương Sơn Tiếu đánh cái mặt giận dữ vào kênh đội ngũ, sau đó nói: “Việc này nói sau, đánh Boss đi.”
Boss số 1 là một vị đại hiệp tẩu hỏa nhập ma, để cứu hắn trước tiên phải đánh bại hắn.
Trận này đánh trên một trận bàn lớn hình tròn, chạy ra vòng tròn ngoài cùng thoát ly khu vực chiến đấu, chỉ cần có người thoát ly chiến đấu, Boss sẽ đầy máu đánh lại từ đầu.
Nhưng plug-in chưa có ở đây, hỗ trợ Boss lớn nhất chỉ có một đại chiêu mỗi 10s xuất hiện một lần, là kiểu tương tự sóng trùng kích tấn công 360 độ không góc chết, một khi bị sóng công kích bắn trúng sẽ bị đẩy lùi ra ngoài, nếu may mắn rơi sát mép vòng tròn thì không sao, đen mà bay ra ngoài thì…
“Nhất định phải nhớ thời gian ra chiêu định thân, Tiểu Mục nhớ chưa? Dưới góc phải sẽ xuất hiện một nút bấm, lúc cậu chạy tạo ra tích lũy, bấm nút sẽ bùng phát trong một lần, nếu cậu không tích đủ năng lượng sẽ không sử dụng được chiêu thức.”
“Uh.” Cao Mục đáp lại, cho thấy mình đã hiểu.
Mặc dù cậu cũng đã xem qua topic hướng dẫn, nhưng thực tế mới là chân lý.
Vào lúc này cậu vẫn chưa có plug-in, không biết Boss sẽ ra chiêu lúc nào, chỉ có thể vừa đánh vừa nhìn chằm chằm góc phải.
Lần đầu chiêu thức xuất hiện dưới góc phải, cậu cuống quýt bấm chuột, một biểu tượng sấm sét màu vàng giảm dần đến khi về 0.
Trùng kích của Boss cũng vừa kết thúc.
“Há.” Thương Sơn Tiếu bật cười phá lên, tiếp tục chỉ huy mọi người.
“Chạy, chạy tiếp đi.” Thương Sơn Tiếu thảo luận trên YY: “Đừng quên bấm skill, của các cậu hồi đầy chưa?”
Kỳ thực đấu skill như vậy tương đương với đấu nội công trong võ hiệp, bên nào trụ được lâu hơn bên đó thắng, nếu là phim kiếm hiệp thì đại hiệp tẩu hỏa nhập ma kia đã sớm phun máu, nhưng đây là game, cho nên đại hiệp vẫn bình tĩnh đọ sức với người chơi.
Lần thứ hai giao đấu không lâu sau đó, đại chiêu của Boss lại xuất hiện, Cao Mục chưa kịp bấm skill, bị đợt sóng thứ nhất đánh bay đến sát mép vòng tròn, nếu bị Boss đánh văng ra ngoài thì coi như bỏ, đúng là trong cái rủi có cái may.
Sau khi cậu bấm kỹ năng, đứng vững sau mấy trận xung kích.
Cao Mục căng thẳng đến cứng cả vai, mà cùng lúc đó, bởi vì máy bay bị delay nên Nghiêm An vẫn còn đang uống cafe ở sân bay, vắt chân nhìn thằng bạn tốt ngồi đối diện.
“Gần đây trong bang thế nào?”
“Mày nói thử xem?” Lô Chinh lườm hắn một cái, “Acc của mình thì ném đấy không quan tâm, tao tưởng mày quên luôn rồi.”
“Công việc bận quá.” Nghiêm An cợt nhả, “Làm sao mà so được với tinh lực năm xưa, già rồi.”
“Đừng có kiếm cớ., hồi trước có bận đến đâu mày cũng vào xem một chút, giờ sao?” Lô Chinh hứ một tiếng, “Dù gì mày cũng là phần tử tinh anh, thực tế còn chẳng vả được mày thì game là cái gì?”
“Cái đó không giống nhau.” Ngón tay Nghiêm An gõ nhẹ lên mép bàn, “Tốt xấu gì cũng thất tình, mày còn không cho tao suy tí à?”
“Vì một thằng đàn ông có đáng không…”
Lô Chinh còn chưa dứt lời, Nghiêm An lại chép một tiếng, “Mày nhắc nữa tao trở mặt với mày.”
“Thử xem, bố sợ mày à.” Lô Chinh muốn nói lại thôi, cuối cùng không nói nữa, thay đổi đề tài: “Bác gái vẫn khỏe chứ?”
“Rất khỏe, hàng ngày vẫn đi nhảy quảng trường, gầy chút thôi.” Nghiêm An buông ánh mắt, dưới ánh đèn đặc biệt quyến rũ, trái lại Lô Chinh lại rất tùy ý.
Áo sơ mi, quần jean, cổ quấn sợi dây đỏ, tóc húi cua gọn gàng, gương mặt toát ra vẻ lười biếng.
Lô Chinh trông có vẻ hơi hung dữ, bởi đường nét hắn mạnh mẽ, mày rậm, mắt sâu hơn một chút so với kiểu châu Á điển hình, khi cau mày sẽ ra kiểu khí chất hung thần ác sát. Lúc còn đi học chẳng ai dám trêu vào hắn, nhưng thực ra bản thân hắn lại là một người hiền lành, thân thiện và trọng nghĩa khí.
Hắn và Nghiêm An kết nghĩa anh em từ thời đi học, sau này còn hợp tác làm ăn với nhau, tình cảm rất sâu đậm.
Hết thảy chuyện của Nghiêm An hắn đều biết, chuyện của hắn Nghiêm An cũng biết, giữa họ không tồn tại cái gọi là bí mật.
Lô Chinh thấy Nghiêm An không muốn nhắc đến chuyện cũ, không thể làm gì khác hơn là theo ý hắn, “Gầy đẹp đó, bác gái mấy năm nay thể trạng như vậy khá nguy hiểm, gầy đi một chút lại khỏe mạnh hơn.”
“Mẹ tao mà nghe được mấy lời này mày chết chắc.” Nghiêm An cười lên, hắn như nhân vật trong truyện bước ra, làm công việc tiếp khách quanh năm, phong độ lúc giơ tay nhấc chân không phải thứ Lô Chinh có thể bắt chước được.
Dù thuận miệng quăng đôi ba miếng hài, Nghiêm An cũng có thể khiến cho người ta cảm thấy tràn ngập gió xuân, không hề có chút tục tằn nào.
Một người như vậy, đi chỗ nào cũng có thể thu hút ánh mắt người khác.
Mặc âu phục giữa mùa hè nóng nực mà không hề thấy bất ổn, toàn thân toát ra sự cool ngầu, nếu muốn tìm bạn gái, hẳn không biết bao nhiều cô gái chạy theo hắn, chỉ tiếc là…Nghiêm An không có hứng thú với phụ nữ, hắn là gay.
Lần đầu biết được xu hướng của Nghiêm An, Lô Chinh không thể nói là không kinh ngạc. Suốt 2 học kỳ, họ ngồi bên lề đường ngắm gái xinh, giúp anh em ký túc tìm bạn gái. Bên trường thể thao có hàng lan can màu xanh lục, giờ ăn trưa hôm nào bọn họ cũng ngồi trên lan can, tưởng tượng bản thân nam phong phơi phới, hung hăng lại tự phụ mà trông xuống đám học sinh tới lui bên dưới.
Xinh xắn, đẹp mắt, đáng yêu đều bình luận một chút. Em này chân xấu, em kia ngực nhỏ, em đằng trước mông cong quá thể, em đằng sau trang điểm quá đậm.
Những ngày tháng học phổ thông cứ vậy kéo dài đến học kỳ thứ ba, Nghiêm An thích một người.
Nghiêm An đương nhiên sẽ thích một người, cũng có phải thích chó đâu.
Nhưng người đó lại là đàn ông.
Là tiền bối trên họ một lớp, mặc sơ mi trắng trông rất s*x*. Người đó quanh năm ở thư viện, cũng chưa từng thấy qua lại với nữ sinh nào.
Lúc Nghiêm An lén nghi ngờ đối phương là gay, Lô Chinh cười sặc, hắn ngậm sữa chua mơ hồ nói: “Mày nghĩ sao mà bảo anh ta gay, anh ta gay thì liên quan gì đến mày?”
Nghiên An bật thốt lên, “Đương nhiên là liên quan.”
Lô Chinh sửng sốt, mặt Nghiêm An lập tức đỏ bừng, nhưng Lô Chinh có thể nhận ra hắn không phải đang ngại ngùng, hắn là đang lo lắng.
“Nếu anh ấy…là….gay…Tao còn có thể có…hy vọng.”
Nghiêm An không trực tiếp nói ra mình gay, cách nói uyển chuyển này cũng đã xác minh rất nhiều thứ.
Lô Chinh không phản đối, cũng không ủng hộ, chỉ đứng lặng hồi lâu, cuối cùng “Ồ” một tiếng, bỏ qua luôn chuyện này.
Một tuần sau, họ vẫn cùng đi học cùng ăn cơm cùng trò chuyện như trước, cũng không nhắc đến chuyện đó nữa. Giống như câu nói đó chẳng biết vì sao không còn dấu vết giữa bọn họ, như chưa hề tồn tại.
Nửa tháng sau, Nghiêm An tỏ tình với tiền bối, tiền bối nhận lời rồi.
Lô Chinh còn nhớ ngày đó hắn ngồi trên ban công di di đế giày, vừa di vừa ngẩn người, sai đó nghe dưới lầu ai đó gọi tên mình.
Hắn thò đầu ra, là Nghiên An cùng tiền bối đứng bên dưới, Nghiêm An nhấc tay trong túi áo, thấy hắn thò đầu ra liền cười nói, “Đi mua đồ ăn khuya, cùng ăn đi?”
Tiền bối đứng dưới đèn đường, lặng yên ngước đầu, thoáng nhìn có vẻ đẹp đến không chân thực. Anh ta thực sự rất đẹp trai, Lô Chinh nghĩ thầm, hai người đứng cùng nhau quả thực rất xứng đôi.
Sau đó suy nghĩ ấy liền tiêu tan, hắn không biết mình rốt cuộc cảm thấy thế nào, lên tiếng bảo “Đi!”
Đó không phải mối tình đầu của Nghiêm An, nhưng là người đầu tiên thực sự kết giao với hắn.
Sau khi tiền bối tốt nghiệp, mối quan hệ của họ vẫn tiếp tục, hai người chưa từng cãi nhau, ít nhất Lô Chinh chưa từng trông thấy, cũng chưa từng nghe kể, cặp đôi này trong mắt hắn chính là bên nhau từ lúc còn trẻ, trải qua ngày tháng bể dâu, tình cảm của họ sâu đậm hơn các anh em khác, họ hiểu biết và điềm tĩnh, là kiểu trời sinh nên ở bên nhau.
Lâu dần, Lô Chinh cảm thấy, họ gặp nhau là số phận an bài. Như vậy cũng tốt, anh em của mình được vui vẻ hạnh phúc.
Đến tận khi họ cùng chơi Hư không 2, công việc của tiền bối sau khi tốt nghiệp được gia đình sắp xếp, rất thoải mái, không có áp lực gì, mức lương đãi ngộ cũng không tệ.
Họ vẫn ở cùng nhau, mỗi tối online cùng Lô Chinh chơi game, những năm tháng đó đều rất vui vẻ, qua YY nghe được trò chuyện của hai người, hoặc là tiền bối đi xã giao về, tiếng nói vọng qua mic, mang theo nồng đượm cảm giác sinh hoạt gia đình.
Bình thường hai người một hỏi một đáp.
“Ăn cơm chưa?”
“Ăn rồi.”
“Ăn gì đó?”
“Ăn linh tinh thôi.”
“Sao lại ăn linh tinh.” Tiếng tiền bối tới gần, “Chơi gì đó? Lô Chinh à? Ăn cơm chưa?”
Lô Chinh sẽ ngậm thuốc cười trả lời từ bên kia máy tính: “Ăn tồi, cảm ơn chị dâu quan tâm.”
Nghiêm An sẽ cười, cười rất dễ nghe.
Họ qua lại bao nhiêu năm Lô Chinh cũng không nhớ nữa, đã quen thuộc đến như vậy, liền cảm thấy tất cả đều là chuyện đương nhiên, Lô Chinh cũng không nghĩ đến có ngày họ sẽ chia tay.
Mà chắc chính Nghiêm An cũng không nghĩ tới, đến tận một ngày trên diễn đàn Hư không 2 xuất hiện hot topic đỏ chói.
Tất cả là bắt đầu, cũng là kết thúc, hoặc có thể nói, đó là kết thúc… tất cả giờ mới bắt đầu.