Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 12: Giúp người làm niềm vui
Ngày hôm sau, Cao Mục ngủ đến 6h10 tự nhiên tỉnh.
Cậu theo thói quen bất đèn, rời giường rửa mặt, mở mắt mông lung xỏ dép đi mở tủ lạnh lấy sandwich, rót thêm cốc sữa lạnh, sau đó định về phòng vừa ăn vừa ôn bài.
Hôm nay thứ mấy? Sẽ thi môn gì?
Cậu nhét đầy miệng bánh mỳ mở lịch xem ngày, nhìn thấy mẹ dùng bút đỏ đánh dấu ngay trước ô vuông vẽ quyển sách lớn, viết câu chúc mừng tốt nghiệp thì cậu mới ngơ ngác ngỡ ngàng chốc lát.
Ợ, thi xong rồi.
Ký ức cùng đầu óc tỉnh táo cũng thức tỉnh, Cao Mục có chút mờ mịt cầm bánh sandwich, chân giẫm giẫm vài lần, sau đó thu dọn sách vở trên bàn, mở máy tính.
Tối hôm qua sau khi gia tốc, toàn bộ máy tính bị lag chỉ còn lại mỗi tab tải game này.
Cậu thoát YY, tải game mất gần tiếng rưỡi, vì quá muộn nên cậu tắt máy đi ngủ.
Giờ cậu đăng nhập game, chơi ở nhà là cảm giác rất mới mẻ, cậu chậm rì rì gõ tài khoản, lại có tab “Có lưu tài khoản không?” bật ra.
Không biết tại sao, chỉ là chuyện đơn giản như vậy, lại làm cho cậu cảm thấy chút vui vẻ khó hiểu.
Lưu tài khoản, sau đó hình ảnh và âm nhạc quen thuộc đi kèm tiểu loli với dòng chữ Mục Thanh Viễn 14 xuất hiện.
Cao Mục thao tác tiểu loli chạy vài bước, sau đó… cậu cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
Bất kể là hình ảnh hay động tác chạy bộ, đuề cảm thấy không đúng lắm, không giống chơi ở quán net ngày hôm qua. Cái cảm giác này là gì đây? Cao Mục không chơi game khác, vì vậy không có cơ sở gì để so sánh, nói đại khá là động tác chạy có chút chậm chạp, hình ảnh giật giật, đúng rồi! Hơi lag!
Cậu nhớ tới những người bạn học thích chơi game thường dùng từ “Game lag”
Hẳn chính là vậy!
Hơn nữa hình ảnh bất kể là màu sắc hay độ sáng cũng yếu đi một cách rõ ràng. Cai Mục không biết thiết lập game sẽ căn cứ theo cấu hình máy tính tự động thay đổi, cậu nhìn xung quanh, cho ra một cái kết luận, máy tính nhà mình tính năng quá kém.
Máy tính mua lúc học lớp 10, đến giờ cũng dùng được ba năm, vốn là mua cấu hình khá ổn, Cao Mục không hiểu đồ điện tử, đến máy mình nhãn hiệu gì cũng không biết.
Cậu chưa từng hỏi, ba mua sau đó cài đặt, cậu cũng có đọc qua hướng dẫn sử dụng, sau đó cũng mặc kệ.
Cậu nghĩ máy tính của mình chắc rất khó chơi trò chơi này, nhưng mà, không nghĩ lại chênh lệch lớn như vậy.
Đi lên trước vài bước nữa gặp một con quái tên đỏ (toi ko viết nhầm đâu), hai con cả người bị đâm như con nhím, thả 1 skill cả màn hình đêu lag. Cao Mục nghe được tiếng nổ tung vang rền kh*ng b*, như là một giây sau sẽ banh chành luôn vậy.
Mười mấy giây sau, Mục Thanh Viễn 14 đáng thương ngã trên đất.
Sau khi tên đỏ rời đi hình ảnh cuối cùng cũng bình thường lại, Cao Mục chọn về nơi hồi sinh, sau đó đứng tại chỗ không dám nhúc nhích.
Sáng sớm cũng có thật nhiều player online.
Gần điểm hồi sinh có một cái trấn nhỏ, lúc này bày sạp, tán gẫu, chạy quảng cáo nhận player đều tập trung ở đây, khung chat kênh Thế giới chạy đến ào ào, hoàn toàn không nhìn ra bây giờ còn chưa đến 7 giờ sáng.
Người ta đi tới đi lui còn Mục Thanh Viễn 14 cứng ngắc đứng tại chỗ, không thể động đậy tí nào, Cao Mục cảm giác mình thật kiên trì, chắc máy chủ còn đang tiêu hóa.
Cậu đang chuẩn bị đóng game, liền thấy màn hình máy tính đột nhiên đen kịt.
Cao Mục: “???”
Chờ đến lúc màn hình sáng trở lại, game đã tự động tắt, ở giữa b*n r* cửa sổ báo lỗi, gợi ý hệ thống dưới góc phải là một chuỗi tiếng Anh, tiếp theo “Khởi động lại?”
Cao Mục: “…”
Quên đi. Cao Mục thở dài, trước khi chuẩn bị tắt máy lại nghĩ ngợi một chút, trực tiếp vào diễn đàn tieba của Hư không 2.
Diễn đàn game Hư không 2 có mấy trang chuyên biệt theo từng server.
Cao Mục tìm server của mình, trang thứ nhất phấp phới bay bay chính là [chiến kỳ khai hoang phó bản vực sâu trung cấp, thời gian đánh hạ XX:XX…]
Cao Mục đọc cái này không hiểu, nhưng chiến kỳ này cậu biết rõ ràng đây là chiến kỳ của mình.
Cậu bấm vào xem một chút, sau đó thì càng mờ mịt.
Trang thứ nhất còn đang là khiêu chiến phó bản cấp truyền thuyết cần dùng chức nghiệp nào, đấu pháp phối hợp làm sao, chỗ nào đánh boss phải chú ý cái gì, chờ cái gì, trang thứ hai đã bắt đầu bát quái lăng nhăng, mà sau đó thì hết thảy đều rối loạn triều đình.
Bấm thử một cái tiêu đề ghi [Nghe đồn hội trưởng chiến kỳ Nhất Tướng phong thành léng phéng với phu nhân hội trưởng chiến kỳ Chiến vương nên bị đày ra đảo có phải là thật không?]
Sau đó liền chuyển sang ghi chép làm sao thông qua phó bản rồi lại biến thành [Không chiến kỳ không chứng mày nói cái cc] [Này rất bình thường, nghe nói hội trưởng Chiến Vương là một tra nam, là nó có bồ trước XXX…]
Sau đó Cao Mục lại nhìn thấy ID Thương Sơn Tiếu, cũng nhìn thấy ID Tiêu Sái Ca, hai người này ngựa đực ra trận, quay về khung bình luận chính là một trận môi thương khẩu chiến, các loại quan hệ họ hàng, bộ phận cơ sinh dục, làm Cao Mục được mở mang tầm mắt.
Sau đó những người khác cũng không yếu thế, luân phiên ra trận, người tới ta đi, các chiến kỳ hội khác thi nhau đến thả [Thiệp mừng], bát nháo tung bay, vô cùng ăn ý.
Cao Mục xem đến choáng váng hoa mắt, đọc mà tưởng có mấy vạn con vịt chạy bên tai cạc cạc cạc cạc…
Cậu cuống quýt đóng website, lúc này mới cảm thấy thế giới thanh tĩnh.
Nhất tướng phong thành…giả dối? Là hội trưởng nói chuyện êm tai cư xử dịu dàng đó sao? Không giống a…
Cao Mục xoắn xuýt một lúc, cuối cùng quyết định dùng góc nhìn của mình đánh giá chứ không phải bảo sao nghe vậy, tùy tiện tin lời đồn trên internet.
Quyết định, bất an trong lòng cũng tiêu tan gần như không còn. Cậu ngáp một cái, về giường ngủ bù, lần này ngủ một phát đến 11 giờ trưa, đến lúc ngủ dậy bị đau nửa đầu, đầu như bị búa tạ đập cho xoay vòng vòng, khó chịu cực kỳ.
Biết vậy không ngủ lại nữa.
Cao Mục nghĩ, nhiều năm không ngủ nướng như vậy, muốn tận hưởng một chút kết quả thành như vậy? Trên đời có người không biết hưởng phúc như mình thật à!
Đã đến giờ cơm trưa, cậu xem vé máy bay, đem chìa khóa, ví tiền, giấy tờ các loại bỏ vào túi xách ra ngoài.
Mẹ ở cửa phấn khởi vô cùng: “Ra ngoài chơi à? Có về ăn cơm không? Có về không?”
Cao Mục khoát tay, “Tính sau ạ”
Mẹ ôi một tiếng, sau khi đóng cửa lại còn nghe được tiếng cười khanh khách sau cửa.
Cao Mục nhớ tới cái bình luận trên website, nhất thời cảm thấy nhức đầu.
Vẫn là con đường cũ đến trường, nhưng hôm nay cũng trở nên khác biệt.
Hôm nay nắng rất gắt, Cao Mục híp mắt đứng ở bến đợi xe bus, ở đó có rất nhiều học sinh cùng trường cũ của cậu cùng đứng chờ xe.
Mấy hôm thi cao khảo tất cả học sinh đều được nghỉ, hôm nay là đi học lại rồi.
Nhìn những bộ đồng phục quen thuộc kia, Cao Mục thấy hơi bồi hồi.
Cậu xuống xe trước một bến, mua kem, rồi vừa ăn vừa đi bộ tới café internet, trên đường còn gặp một cô bán hoa quả đánh đổ cả 1 thùng táo xanh, cậu ngậm kem vào miệng, đi tới giúp cô ấy nhặt hoa quả.
Cô nói cảm ơn với cậu ấy, còn kéo cậu lại dúi cho một túi táo ta, Cao Mục cười ngại ngùng.
Cậu quay lại đường chính, ko chú ý một chiếc xe điện lù lù đi sát tới bên cạnh.
Chiếc xe kia đứng trước cửa café net, một chàng trai mở cửa đi vào.
Lô Chinh vừa vào cửa liền gào lên: “Lô Ninh!”
Lô Ninh đang buồn ngủ mông lung, từ sau quầy bar ngoi lên, a một tiếng, “Em đây!”
“Mày lại làm chuyện tốt rồi!” Lô Chinh gõ tay lên quầy bar, “Cái áo khoác của Nghiêm An hôm qua là mày cầm hả?”
“Em cầm… Anh không đau tay à?” Lô Ninh xem xét tay hắn đập trên quầy, chớp mắt mấy cái, “Anh Nghiêm làm sao? Áo có bẩn không? Nhàu không? Có cần em giặt hộ không, em cũng có phải là gì của anh ta đâu…”
“Thấy vé không?” Lô Chinh nheo mắt nói.
“… Vé?” Lô Ninh sửng sốt, “Có, có vé à?”
“Vé máy bay, trong cái ví bên trong túi áo khoác.” Lô Chinh nói: “Nghiêm An sắp phá nhà tao rồi!”
“Không phải…Cái đó…” Lô Ninh đứng đực ra, không biết làm sao, “Em không thấy vé gì đâu, ví đâu? Ví có ở đây không?”
“Ví tiền, thẻ căn cước đều ở đây, nhưng ko có vé máy bay” Lô Chinh lắc đầu: “Lô Ninh, Lô Ninh, mày nói xem mày được cái tích sự gì! Lập tức gọi điện cho nhà hàng hôm qua, hỏi thử xem có rơi ở đó ko.”
“Ồ ờm” Lô Ninh vội vàng gọi điện đến nhà hành hôm qua, Lô Chinh ở trong cửa hàng đi một vòng, sau đó vào phòng chuyên dụng của hắn trên lầu.
“Không có sao?” Lô Ninh cầm điện thoại có chút lo lắng, “Xác định không có sao? Vậy phiền cô tìm thêm lần nữa…”
Cửa kính bị đẩy ra, Cao Mục đeo balo đi vào, cậu liếc mắt liền nhìn thấy người bị rơi đồ hôm qua.
“Có thể bị ai đó lấy đi rồi không, cô hỏi thử những đồng nghiệp khác xem…”
Lô Ninh đang nói, liền thấy Cao Mục cầm một tấm vé máy bay đặt lên quầy, đẩy về phía hắn.
Lô Ninh sững sờ, thấy rõ thứ đặt trước mặt mình liền ngẩng phắt đầu lên.
Cao Mục mắt to như Bambi, vừa đen lại vừa hiền lành, lúc này nhìn thẳng hắn, nói: “Xin hỏi, đây có phải đồ của anh không?”
Lô Ninh Cuống quýt cúp điện thoại, cầm lấy tấm vé kia xem thử.
Nghiêm An, không sai!
“Tạ ơn trời đất…” Lô Ninh thở phào, lại đánh giá Cao Mục, “Là của tôi, sao lại ở chỗ cậu? Cảm ơn cậu!”
“Không có gì.” Cao Mục cười cười, có chút ngại ngùng nói: “Hôm qua em thấy nó rơi, muốn gọi anh lại, nhưng anh đi nhanh quá.”
“Cậu thấy ở đâu?” Lô Ninh cảm thấy có chút thần kỳ, vẫn đúng là có thể gặp được duyên phận như trên phim sao? “Nhưng làm sao cậu biết tôi ở đây mà tìm?”
“Hôm qua em đến đây lên mạng.” Cao Mục nói: “Em nhận ra anh.”
“Duyên phận a!” Lô Ninh nở nụ cười, thở phào mà đem vé máy bay đưa cho nhân viên đi ngang qua, “Tiểu Giang, cầm vé đưa cho anh tôi, bảo tìm được rồi.”
Tiểu Giang ừ một tiếng, cầm vé đi lên trên tầng, lại nghĩ tới gì đó, quay lại nhìn qua khuôn mặt Cao Mục.
Khá là quen.
Lô Ninh nói: “Anh mời em uống nước nhé, em muốn uống gì?”
“Không cần, không cần đâu, em… Em định lên mạng.” Cao Mục đỏ mặt, xua xua tay, “Anh giúp em quẹt thẻ.”
“Ok em.” Lô Ninh nhanh chóng dùng căn cước của cậu quẹt một cái, “Hôm nay anh mời em, tùy tiện chơi.”
Cao Mục hơi kinh ngạc, “Thật á?”
“Này có gì đâu, mấy tiếng thì đáng mấy đồng?” Lô Ninh khoát tay, “Không vấn đề, không cần để tâm.”
Cho nên đó giờ Lô Chinh đều mắng Lô Ninh là phá gia chi tử, phù không nổi A Đẩu, cũng không phải không có lý do.
Cao Mục có chút thụ sủng nhược kinh cầm thẻ, lại ngoan ngoãn nói cảm ơn, lúc này mới đi đến chỗ ngồi của mình. Nhìn thoáng số bàn, sao lại trùng hợp như vậy? Số 18?