Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Yêu quái hải dương và yêu quái lục địa vốn không học cùng khu, giáo viên bên đó cũng không ngồi chung với văn phòng với Nguyên Ngải.
Ngày thường bọn họ tách ra làm việc.
"Nếu vượt qua được bài kiểm tra tư tưởng, các thầy cô sẽ tìm cách để mấy đứa ra ngoài đi làm thêm." Nguyên Ngải đứng trên bục giảng, nói.
Đám cá lập tức reo hò vui sướng, như thể giây tiếp theo bọn nhóc sẽ vượt qua bài đánh giá tư tưởng, được quay lại tìm nhà thầu từng gặp trên biển để đi làm thuê, kiếm tiền ăn lẩu cá!
Nguyên Ngải không chắc mấy đứa yêu quái hải dương có thể vượt qua được bài kiểm tra tư tưởng hay không, nhưng đối với những yêu quái vượt qua được, cô đã có một kế hoạch.
"Thật ạ?" Thu Tưu Tưu tròn mắt nhìn cô giáo: "Cô Nguyên, bọn em thật sự có thể xin ra ngoài sao?"
Nguyên Ngải biết Thu Tưu Tưu có ước mơ trở thành thẩm phán, em ấy muốn những người như chủ nhiệm Thu không thể lợi dụng kẽ hở pháp luật nữa.
Trong tiết sinh hoạt, Nguyên Ngải nói: "Trước mắt cần phải nộp đơn xin đã, nhưng trước kia các yêu quái được phép bước vào xã hội loài người sau khi vượt qua được bài đánh giá tư tưởng, bây giờ nếu các em có thể vượt qua sớm thì cũng nên được vào xã hội loài người sớm hơn."
"Cụ thể thế nào thì còn cần mấy đứa viết đơn, tiết sinh hoạt này và tiết sinh hoạt sau các em dành thời gian để viết đơn nhé, cô sẽ gửi lên tòa án động vật."
Nguyên Ngải ngồi trên bục giảng, trên bàn đặt mấy chai sữa tươi bọn học trò mua cho.
Tất cả đều đã biết cô Nguyên đang mang thai, đối với đám học sinh cấp 3, có em bé không phải chuyện gì mới lạ nhưng vẫn rất kỳ diệu.
Đặc biệt là sau khi phát hiện Đàm Việt cùng sư tử thỉnh thoảng lại mang sữa cho cô Nguyên, mấy đứa nhỏ khác cũng học theo mua sữa cho cô giáo, âm thầm để trên bàn giáo viên.
Nguyên Ngải cũng thường nhận lấy, đến thứ Sáu thì cô mời cả lớp ăn cơm một bữa ngon ở căn tin.
Gần đây Phó Trăn còn bận hơn cả Nguyên Ngải, bận bịu cùng cha mẹ cô chuẩn bị hôn lễ, cũng may bên trường học giờ này không mấy chuyện cần anh lo.
Ban đầu Nguyên Ngải còn sợ những chuyện vụn vặt ấy sẽ khiến một sinh vật sống đơn độc như anh trở nên cáu kỉnh, không ngờ rằng mỗi lần trở về nhà, thầy Phó không những không tỏ ra nóng nảy mà còn mang kẹo về cho cô.
"Mẹ em nói hồi nhỏ em thích ăn cái này." Phó Trăn mở hộp kẹo, ánh mắt mang theo chút chờ mong, mong nhìn thấy người trong lòng vui vẻ.
Tất cả yêu quái chỉ biết hổ là loài sống cô độc, mà không biết loài hổ cũng sẽ vì người mình yêu mà làm rất nhiều điều, chỉ để người ấy hạnh phúc.
Nguyên Ngải nhìn hộp kẹo hạnh nhân trước mặt, hai mắt cô sáng lên. Hồi nhỏ cô thích ăn cái này lắm, mỗi lần ăn là không dừng lại được. Lúc đầu chỉ cần cô làm nũng là mẹ sẽ cho thêm, sau này bác sĩ bảo cần kiểm soát lượng đường nên mẹ cô không cho cô ăn nhiều nữa.
Lâu lắm rồi Nguyên Ngải không ăn kẹo hạnh nhân, cô không nhịn được liền cho một viên vào miệng, hương vị vẫn như năm xưa, xung quanh như thể trở về một ngày tuổi thơ, trong cái thế giới nhỏ bé hoàn hảo, ánh mặt trời nhảy múa trên những tán cây.
Phó Trăn nhìn gương mặt đầy thỏa mãn của Nguyên Ngải, thầm nghĩ quả nhiên mẹ Nguyên nói không sai, cô thật sự rất thích ăn kẹo.
Thời gian này anh không chỉ bận rộn chuyện chuẩn bị hôn lễ, mà anh còn đang tìm hiểu về quá khứ người yêu.
Những năm tháng mà anh không thể cùng cô đi qua, cũng đầy ắp ánh mặt trời ấm áp.
Trước khi ngủ chủ nhiệm Khổng quyết định xem một bộ phim, một bộ phim cực kỳ buồn bã.
Phim kể về một chú chim công đáng thương yếu đuối nhưng không cúi đầu trước số phận, nỗ lực vượt qua mọi khó khăn để leo đến đỉnh cao quyền lực. Nhưng rồi lại chìm đắm trong quyền thế, từng bước từng bước sai lầm, cuối cùng sa vào vũng lầy quyền lực không thể thoát ra được.
Kết phim, chú công bị một con gấu trúc ngốc nghếc mập mạp đánh bại, một bi kịch đã được định sẵn.
Chủ nhiệm Khổng lau nước mắt, haizzz, thế gian quả nhiên vô tình, sao có thể đối xử với một chú chim công có lý tưởng và chí tiến thủ như vậy? Mà cả chú công kia, sao lại không thể giữ vững đạo đức của mình, trong lúc áp bức người khác sao lại không nhớ đến nỗi đau mình từng chịu đựng? Thật đáng tiếc, cũng thật đáng thương!
Nếu là chủ nhiệm Khổng, chủ nhiệm sẽ giữ chặt quyền lực mà không làm hại người vô tội, nhưng... liệu mình có thực sự làm được không nhỉ?
Chủ nhiệm Khổng nằm trên giường, nhìn lên trần nhà, trong lòng sầu bi.
Lúc này, điện thoại bỗng nhiên reo lên.
Chẳng lẽ --
Cái quảng cáo tìm bạn đời đăng từ thuở nào của mình đã có người phản hồi?
Chủ nhiệm Khổng lập tức mở điện thoại ra xem, nhìn thấy một thông báo tin tức từ trình duyệt --
"Tiểu thư của nhà họ Nguyên sắp có tin vui? Nghe nói người thừa kế duy nhất và xưa nay kín tiếng của nhà họ Nguyên sắp kết hôn, vị hôn phu hiện đang cùng hai vị phụ huynh đàng gái chuẩn bị hôn lễ, có vẻ một anh chàng cao mét chín sắp trở thành rể hào môn đấy?"
Bản tin bên dưới còn sốt dẻo hơn—
"Vị hôn phu của tiểu thư nhà họ Nguyên đã xuất hiện? Theo cư dân mạng đồn đoán, đó là một người mẫu nam cao hơn mét chín, gương mặt và vóc dáng đều chuẩn siêu mẫu, hóa ra thiên kim tiểu thư yêu cái đẹp!"
"Trai siêu cấp đẹp đã xuất hiện rồi sao? Bao nhiêu anh chàng khôi ngô tuấn tú đã được đồn đoán sẽ nên duyên với tiểu thư, vậy mà vẫn thua người này!"
Chủ nhiệm Khổng day trán, đúng là tình yêu tới, nhưng mà là của người khác!
Không biết từ khi nào mà thầy Phó lại trở thành người mẫu nhỉ, quả nhiên tin tức của nhân loại chẳng có cái nào đáng tin!
Nguyên Ngải cũng không ngờ Phó Trăn chỉ đi cùng ba mẹ cô đến chọn địa điểm làm đám cưới mà cũng bị phóng viên chụp ảnh.
Có điều Phó Trăn hình như cũng không để bụng lắm.
Những bản tin nhanh chóng bị gỡ xuống, bộ phận truyền thông của Nguyên gia làm việc rất năng suất, nhưng cũng không ngăn được sự tò mò của cư dân mạng, rốt cuộc thiên kim tiểu thư có thực sự đang gả cho một người mẫu vô danh không?
Không phải vì bọn họ cảm thấy không xứng, trên thực tế, nhà giàu hơn nhà họ Nguyên không phải không có, nhưng những nhà ấy lại không có con trai, nhà có con trai thì lại không giàu bằng.
Thành ra bây giờ ai cưới được cô thì đều có thể xem là gả vào hào môn, chi bằng tìm người đẹp trai nhất.
Truyền thông của Nguyên gia cũng rất thoải mái, đăng luôn ảnh của Phó Trăn lên, kèm hai chữ—
"Con rể."
Dù sao cũng là người yêu được con gái công nhận, ít nhất cũng phải cho chút thể diện.
Đăng ảnh xác nhận chính là đã công khai, thế mà chẳng hiểu sao cư dân mạng không đào ra được chút thông tin gì về người này.
Chỉ có một vài người nói anh không có cha mẹ, từng sống trong trại trẻ mồ côi.
Yêu Vương nhìn thấy tin tức trên mạng, trầm tư mất một lúc lâu.
Hôn lễ lần này, có phải ông không được tham gia không.
Yêu Vương sinh ra đã là hổ yêu, từ nhỏ lớn lên trong cô nhi viện. Sau khi trưởng thành, trải qua một mùa xuân mãnh liệt cùng một cô hổ cái, có được một em bé hổ.
Yêu Vương từ nhỏ không có cha mẹ nuôi nấng, bạn bè xung quanh cũng đều là đám trẻ mồ côi cùng nhau lớn lên, nên ông không biết phải nuôi con thế nào mới đúng.
Mà đứa con của ông lại càng độc lập, vừa mới cai sữa đã đóng gói bình sữa, bột sữa, bàn cào móng cùng quả bóng đồ chơi vào chiếc thảm màu xanh dương, cột lại gọn gàng.
Bé hổ con ngậm túi đồ bỏ đi khỏi nhà.
Lúc ấy Yêu Vương cũng chỉ là một chàng hổ trẻ chưa rành sự đời, không biết làm sao để ở cùng một em bé thích sống đơn độc, rồi lại lo sợ bé con một mình ở bên ngoài gặp phải nguy hiểm.
Thế nên ông nghĩ cô nhi viện cũng là một chỗ không tệ, ông lập tức mang c* con thả vào đó, để thằng bé trưởng thành dần dần.
Nhóc con ngày ấy càng lớn càng y như xưa, không thay đổi gì nhiều.
Yêu Vương không ngờ có một ngày thằng nhóc cô độc ấy sẽ kết hôn sinh con.
Hiện tại ông đã là một con hổ bước vào tuổi già, không tiêu xái được như thời trẻ, ông cũng muốn tham gia hôn lễ của con trai mình, muốn nhìn cháu nội mình...
Hổ Siberia luôn miệng than phiền con gái sinh ra hai em bé báo khác loài, vậy mà hôm nào cũng thấy cậu ta ngồi xem video báo nhỏ nô đùa.
Ông cũng muốn được như vậy!