Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Quán bar VIP, âm nhạc bùng nổ, ánh đèn rực rỡ, nổi bật nhất chính là những chàng trai cơ bắp đang cuồng nhiệt nhảy múa.
Trên chiếc ghế sofa mềm mại, một nam một nữ ngồi sát nhau. Cô gái cầm ly rượu nhẹ nhàng lắc lư, đôi mắt lấp lánh nụ cười quyến rũ. Trong khi đó, chàng trai bên cạnh lại có vẻ e dè hơn hẳn, gương mặt đỏ bừng vì cầm ly rượu trong tay mà chưa uống.
"Không phải cậu nói hôm nay sẽ theo cốt truyện à?"
Hệ thống nhìn Cố Thường Ngu ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn, không nhịn được mà lên tiếng.
Tối qua, Cố Thường Ngu còn thề thốt hùng hồn rằng hôm nay sẽ đi thực hiện nhiệm vụ. Hệ thống vốn tưởng tên này cuối cùng cũng chịu phối hợp, ai ngờ sáng ra đã cùng Trần Lâm kéo nhau đến quán bar vui chơi tận hứng.
Cố Thường Ngu lại chẳng hề vội vã: "Yên tâm, hôm nay nhất định sẽ đi."
Hệ thống có chút nghi ngờ, trầm mặc hồi lâu rồi uy h**p: "Nếu cậu không chịu đi, tôi sẽ phóng điện ngay đấy."
Dưới ánh đèn đỏ xanh đan xen, đôi mắt Cố Thường Ngu phản chiếu tia sáng lấp lánh: "Tôi biết, một khi bước vào cốt truyện, tôi sẽ phải chịu đủ loại ngược tâm, bị đuổi khỏi Cố gia. Đến lúc đó, đồ ăn ngon, cơ bụng đẹp, những ngày tháng sung sướng này... đều sẽ không còn nữa."
Cậu cúi mắt, vẻ mặt có chút buồn bã, nâng ly rượu uống một ngụm nhỏ.
"Cho tôi tận hưởng thêm một chút đi."
Vị cay nồng của rượu lan tỏa nơi đầu lưỡi, chảy xuống cổ họng, để lại một vệt đỏ ửng trên gương mặt trắng nõn.
Nhìn Cố Thường Ngu như vậy, hệ thống theo bản năng muốn an ủi: "Không sao đâu, cho dù cậu bị đuổi khỏi nhà, tôi vẫn sẽ "
Câu nói còn chưa dứt, hệ thống bỗng khựng lại. Dựa vào kinh nghiệm, nó lập tức đổi giọng: " Tôi vẫn sẽ dùng điện giật cậu thật mạnh để tăng giá trị chịu ngược, khặc khặc khặc khặc!"
Cố Thường Ngu làm bộ đau khổ thở dài: "Cậu thật vô tình quá mà~~~"
Hệ thống: "Hừ."
Trong lúc Cố Thường Ngu trò chuyện với hệ thống, Trần Lâm đã nhảy xong và quay lại với vài anh chàng cơ bắp. Thấy cậu vẫn ngồi yên, cô tò mò hỏi: "Sao không uống đi?"
Cố Thường Ngu ngại ngùng mỉm cười: "Không quen uống rượu lắm."
Trần Lâm nhìn bộ dạng ngoan ngoãn này mà không nhịn được nhéo má cậu: "Là chị làm hư em rồi, đừng nói với anh trai em nhé."
Cố Thường Ngu giả vờ ngoan ngoãn khiến hệ thống buồn nôn đến mức phun tào: "Nôn"
Không biết nếu Trần Lâm thấy cậu mặc đồ đen nhảy điên cuồng trong club sẽ có biểu cảm ra sao.
Sau đó, Trần Lâm lại gọi một chàng trai cơ bắp đến, bảo Cố Thường Ngu chạm thử vào cơ bụng của anh ta.
Chàng trai này rất hào phóng, còn bôi một lớp dầu bóng khiến cơ bắp dưới ánh đèn càng thêm lấp lánh quyến rũ.
Thấy Cố Thường Ngu vẫn chưa có động tĩnh, anh chàng cơ bắp chủ động tiến lại gần hơn.
Cố Thường Ngu đỏ mặt: "Như vậy... không ổn lắm đâu."
Dù nói vậy, cậu vẫn ngoan ngoãn đưa tay ra.
Trần Lâm cười lớn, trực tiếp nắm tay Cố Thường Ngu ấn lên ngực anh chàng kia: "Đừng ngại, sau này có chị bảo vệ em!"
Gương mặt Cố Thường Ngu càng đỏ hơn, cậu ngượng ngùng cúi đầu, nhẹ nhàng nhéo hai cái.
Rồi cậu bình phẩm một câu khiến hệ thống phát điên: "Ngực này không to bằng của anh trai tôi."
Hệ thống: "CẬU CÚT ĐI!!!"
Dưới sự phản đối quyết liệt của hệ thống, Cố Thường Ngu cuối cùng cũng kết thúc cuộc vui cùng Trần Lâm. Cậu chỉnh lại quần áo rồi trực tiếp đến công ty thực hiện nhiệm vụ.
Tòa nhà tập đoàn Cố thị.
Cố Thường Ngu dễ dàng đi thẳng đến văn phòng tổng tài ở tầng cao nhất. Căn phòng này vẫn toát ra bầu không khí cấm dục lạnh lùng như mọi khi, chỉ có chiếc sofa màu xanh lá được đặt riêng cho Cố Thường Ngu là nổi bật hơn hẳn.
Theo lời nhân viên, Cố Thường Phong đang họp, vậy nên cậu có đủ thời gian để hành động.
Bàn làm việc của Cố Thường Phong rộng lớn, phía trên đặt vài tập tài liệu, có một số đã ký tên.
Người ta thường nói chữ viết phản ánh con người. Nét chữ của Cố Thường Phong mạnh mẽ, sắc bén, mang theo khí thế bức người, hoàn toàn giống với con người anh ta.
Hệ thống cảm thán: "Nhân vật chính đúng là cái gì cũng đẹp."
Cố Thường Ngu bĩu môi: "Cũng bình thường thôi."
Cậu lấy một tờ giấy trắng và bút, định viết thử tên mình.
Nhưng lại quên mất rằng mình đang mang thân phận Cố Thường Ngu, nên chữ viết ra cũng là nét chữ ngay ngắn, chỉn chu của nguyên chủ.
Nhìn ba chữ Cố Thường Ngu được viết nắn nót, cậu rơi vào trầm mặc.
Hệ thống cười ầm lên: "Nhìn như chữ của học sinh tiểu học vậy~~"
Cố Thường Ngu tức giận vò nát tờ giấy, ném vào thùng rác.
Nhưng tập tài liệu trên bàn đều không phải thứ Từ Miễn cần.
Lần này, tài liệu hắn yêu cầu có độ bảo mật cao hơn hẳn lần trước. Những tài liệu quan trọng như vậy chắc chắn phải được cất giữ kỹ lưỡng.
Cố Thường Ngu hỏi: "Hệ thống, giúp tôi định vị xem tài liệu ở đâu."
Hệ thống im lặng.
Cố Thường Ngu nhíu mày: "?"
Hệ thống ngượng ngùng đáp: "Xin lỗi... tôi chưa có chức năng đó."
Cố Thường Ngu: "Vậy ngoài phóng điện ra cậu còn có tác dụng gì không?"
Hệ thống lại im lặng.
Cố Thường Ngu: "……"
Hệ thống thẹn quá hóa giận: "Chỉ cần cậu hoàn thành đủ số nhiệm vụ, tôi sẽ thăng cấp!"
Không còn cách nào khác, Cố Thường Ngu đành tự tay lục soát văn phòng. Khi mở đến ngăn kéo thứ hai bên trái, cậu phát hiện nó bị khóa.
Nếu đã khóa chặt, vậy chắc chắn bên trong có thứ quan trọng. Nhưng chìa khóa lại ở đâu?
Cố Thường Ngu bắt đầu tìm kiếm. Khi mở đến ngăn kéo ngoài cùng bên phải, cậu chợt sững người.
Không giống những ngăn kéo khác chỉ toàn tài liệu khô khan, trong này chỉ có một khung ảnh gỗ được đặt ngay ngắn.
Cố Thường Ngu cầm lên, trong ảnh là một cậu thanh niên mặc áo tốt nghiệp màu đen, tay ôm bó hoa tươi, khuôn mặt rạng rỡ hạnh phúc.
Bên cạnh cậu là một người đàn ông mặc vest, gương mặt điển trai nhưng lạnh lùng, chỉ có nụ cười thoáng qua đầy nhàn nhạt.
Là ảnh tốt nghiệp của cậu.
Cố Thường Ngu khựng lại.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, Thường Ngu chăm chú nhìn tấm ảnh trong khung gỗ thô mộc.
Cậu nhớ rất rõ khoảnh khắc này ngày cậu tốt nghiệp đại học, cùng Cố Thường Phong chụp chung trước cổng trường.
Hôm đó, lễ tốt nghiệp vừa kết thúc, cậu nhận được điện thoại của Cố Thường Phong, bảo rằng đang đợi trước cổng trường.
Vừa bước ra, Thường Ngu liền bị bao vây bởi những đóa hoa tươi rực rỡ. Trong không khí thoang thoảng mùi hương dịu nhẹ, cùng với đó là giọng nói trầm ấm mang theo ý cười: “Chúc mừng tốt nghiệp.”
Vị tổng tài lạnh lùng cao cao tại thượng, thế mà trước mặt cậu lại chẳng hề giữ chút khoảng cách nào. Đôi mắt sắc lạnh thường ngày cũng chỉ còn lại sự dịu dàng sủng nịch.
Sau đó, hai người đã chụp bức ảnh này trước cổng trường. Mãi sau, Thường Ngu mới vô tình nghe thư ký nhắc đến, rằng ngày hôm đó, Cố Thường Phong đã hủy mấy cuộc hẹn quan trọng để dành thời gian đến gặp cậu.
Hệ thống cảm động đến rơi nước mắt điện tử, phẫn nộ lên án: “Vai chính đối xử với cậu tốt như vậy, thế mà cậu lại phản bội anh ta?!”
Thường Ngu: “…… Đừng làm quá.”
Hệ thống: “Đối diện với tấm ảnh này, cậu không có gì muốn nói sao?”
Thường Ngu thản nhiên đáp: “Có chứ.”
Cậu khẽ vuốt lên cổ áo màu hồng nhạt trong bức ảnh, nở nụ cười nhàn nhạt: “Học văn ra trường khó xin việc thật.”
Nhưng ngay sau đó, cậu lại cong môi cười lười biếng: “Nhưng mà tôi là phú nhị đại, đâu cần đi tìm việc.”
Hệ thống: “… Cậu sắp không phải nữa rồi.”
Chỉ với vài động tác đơn giản, khung ảnh đã được mở ra. Giữa khe hở của bức ảnh và khung gỗ, một chiếc chìa khóa lặng lẽ nằm đó.
Cố Thường Phong đã cất chìa khóa này ở đây.
Thường Ngu cầm chìa khóa, tra vào ổ khóa của ngăn kéo thứ hai bên trái bàn làm việc.
“Cạch.”
Ngăn kéo mở ra.
Bên trong chính là tài liệu mà Từ Miễn muốn hắn lấy.
Hệ thống vui sướng reo lên: “Hoàn thành nhiệm vụ!”