Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trên bàn ăn, hai người lặng lẽ dùng cơm, chỉ có tiếng va chạm khe khẽ giữa chén đũa vang lên ngẫu nhiên.
Cố Thường Phong đã khôi phục vẻ điềm tĩnh thường ngày, bộ vest thẳng thớm không một nếp nhăn, cà vạt chỉnh tề, tác phong khi dùng bữa vô cùng tao nhã.
Ban đầu, Thường Ngu tưởng rằng Cố Thường Phong sẽ như mọi lần, ăn xong liền lập tức đứng dậy đi làm. Nhưng hôm nay, anh lại không rời đi ngay, mà thay vào đó, ánh mắt rơi xuống người cậu người từ đầu đến cuối chỉ vùi đầu ăn cơm.
"Tối qua ngủ ngon chứ?" Cố Thường Phong đột nhiên hỏi.
Động tác múc canh của cậu khựng lại một chút, Thường Ngu chậm rãi đặt muỗng xuống, ngẩng đầu nhìn anh.
"Ngủ cũng không tệ."
Cậu trả lời, vẫn mang dáng vẻ ngoan ngoãn như trước, ngay cả những sợi tóc mềm mại cũng rủ xuống gọn gàng.
"Vậy thì tốt."
Khóe môi Cố Thường Phong khẽ cong lên, nụ cười nhàn nhạt khiến cả người anh trông ôn hòa hơn hẳn, cứ như một người anh cả tốt bụng đang quan tâm em trai của mình vậy.
Sau khi nhận được câu trả lời, Cố Thường Phong mới đứng dậy, đi về phía cửa chuẩn bị đến công ty. Nhân lúc anh quay lưng lại không nhìn thấy, Thường Ngu dùng chiếc nĩa trong tay đâm mạnh vào con tôm trong bát, động tác tàn nhẫn như thể muốn nghiền nát nó ra thành từng mảnh.
Hệ thống ngây ngô xen vào: "Đào phạm, đừng vì thua một ván trước tôi mà giận lẫy như vậy chứ ~"
Thường Ngu: "Ha ha."
Lúc này, Cố Thường Phong đột nhiên dừng bước, xoay người lại, nhìn cậu: "Tối qua, Tổng giám đốc Trần có giới thiệu con gái ông ấy với anh. Nghĩ rằng hai đứa bằng tuổi nhau, có thể làm quen một chút."
…Nghĩa là sao?
Một câu bất thình lình khiến Thường Ngu ngơ ngác ngẩng đầu.
"Trưa nay, Trần tiểu thư sẽ đến nhà chơi. Em tiếp đón cô ấy tử tế một chút."
Dứt lời, Cố Thường Phong liền sải bước rời đi, không hề cho cậu cơ hội phản ứng.
Tiếng động cơ ô tô vang lên rồi nhanh chóng biến mất nơi cổng lớn, để lại Thường Ngu ngồi ngây người bên bàn ăn.
Cậu quay sang nhìn quản gia bên cạnh, chớp mắt hỏi: "Anh ấy định gán ghép em đi xem mắt sao?"
Là người bận trăm công nghìn việc nhưng vẫn đích thân thu xếp chuyện này, hẳn là anh thật sự nghiêm túc.
Thường Ngu bế tắc với thân phận hiện tại của mình, cũng đành phải cắn răng đối mặt với buổi gặp gỡ này.
Cùng lúc đó, trong văn phòng tổng giám đốc, Cố Thường Phong ngồi sau bàn làm việc, tâm trạng có phần mất tập trung.
Chiếc điện thoại bị hắn tiện tay ném lên bàn, trên màn hình vẫn chưa kịp tắt đi, hiển thị một bức ảnh vừa được gửi đến.
Đó là bức ảnh chụp trong nhà kính trồng hoa của Cố gia.
Nhà kính trong suốt, sáng sủa và sạch sẽ. Những khóm hoa quý rực rỡ nở rộ, nổi bật giữa không gian. Ở trung tâm bức ảnh, một nam một nữ đứng cạnh nhau, trông vô cùng thu hút.
Chàng trai trẻ tóc đen gọn gàng, vẻ ngoài sạch sẽ và ôn hòa, mang theo nét trong trẻo của tuổi thanh xuân. Đứng bên cạnh là cô gái tóc dài duyên dáng, gương mặt nghiêng nghiêng mang theo ý cười dịu dàng. Hai người dường như đang thì thầm chuyện gì đó, tư thế thân mật.
Ánh nắng ấm áp xuyên qua kính, phủ lên họ một tầng ánh sáng dịu dàng, tràn đầy không khí của một đôi thiếu niên thiếu nữ xứng đôi vừa lứa.
Bất kỳ ai nhìn vào cũng sẽ vô thức thốt lên hai chữ: "Xứng đôi."
Là người sắp xếp buổi gặp mặt, Cố đại tổng tài tất nhiên sẽ nhận được ảnh chụp thực tế từ hiện trường.
Anh cầm lấy điện thoại, chăm chú nhìn màn hình.
Mãi đến khi màn hình tự động tắt, phản chiếu đôi mắt anh sâu thẳm, tĩnh lặng, không hề để lộ bất kỳ cảm xúc nào.
Mà lúc này, trong nhà kính trồng hoa, hai người trong ảnh vẫn đang tiếp tục cuộc trò chuyện của mình.
Trần Lâm vị tiểu thư được sắp đặt để gặp mặt, sớm đã thể hiện rõ thái độ của bản thân.
Cô hơi nghiêng đầu, khẽ cười, hạ giọng nói:"Thẳng thắn mà nói, tôi đã có người trong lòng rồi."
Lời nói thốt ra, hai người nhìn nhau, rồi đồng loạt bật cười.
Quả nhiên là cùng cảnh ngộ.
Thường Ngu cầu còn không được. Với thân phận giả thiếu gia đầy nguy cơ của mình, cậu không muốn kéo bất kỳ người vô tội nào vào trận phong ba này.
Cả hai nhanh chóng đạt thành thỏa thuận, giữ mối quan hệ bạn bè. Vì tuổi tác tương đương, họ nói chuyện rất hợp, chẳng mấy chốc đã trở nên thân thiết.
Nhưng trong mắt người khác, sự thân thiết này lại mang một ý nghĩa khác…
Sau bữa tối, lúc chuẩn bị rời đi, Trần Lâm đã đi được vài bước thì đột nhiên quay lại, ghé sát bên tai Thường Ngu, cười khẽ, nói một câu
Cố Thường Ngu chỉ mỉm cười gật đầu, chào tạm biệt Trần Lâm.
Quản gia nhìn cảnh này, ánh mắt hiền từ, chậm rãi hỏi: "Nhị thiếu, Trần tiểu thư vừa nói gì với cậu vậy?"
Cố Thường Ngu cười gượng: "Không có gì đâu."
Thực ra, câu Trần Lâm nói với cậu chính là: "Nếu dám để lộ chuyện của tôi, cậu nhất định phải chết."
Quản gia càng cười hiền từ hơn: "Tôi hiểu mà, tôi hiểu mà~ Người trẻ tuổi ai cũng có bí mật riêng!"
Nhưng nụ cười của ông không duy trì được bao lâu.
Từ cửa vang lên tiếng chào hỏi, tiếp đó là tiếng giày da nện xuống sàn ngày càng gần. Cố Thường Phong bước vào, trên người mang theo khí lạnh từ bên ngoài, áp suất thấp đến mức khiến quản gia lập tức thu lại nụ cười, cúi đầu cung kính.
"Mấy ngày tới không cần chuẩn bị bữa tối cho tôi, tôi sẽ ăn bên ngoài."
Vừa nói, Cố Thường Phong vừa giơ tay nới lỏng cà vạt, cởi áo khoác vest rồi đặt lên tay quản gia.
Chiếc áo sơ mi trắng bó sát vào thân hình cao lớn, càng làm nổi bật những đường nét cơ bắp rắn chắc, đặc biệt là cánh tay có thể dễ dàng tung ra một cú đấm chí mạng.
Quản gia cẩn thận dò hỏi: "Cố tổng gặp phải rắc rối trong công việc sao?"
Động tác tháo cà vạt của Cố Thường Phong khựng lại trong giây lát, sau đó anh thản nhiên "Ừm" một tiếng.
Sau khi đặt cà vạt vào tay quản gia, ánh mắt anh rơi xuống Cố Thường Ngu người từ nãy đến giờ vẫn đang đơ người tại chỗ.
Bị ánh mắt đầy áp lực của anh trai nhìn chằm chằm, Cố Thường Ngu vô thức đứng thẳng lưng.
Nhưng Cố Thường Phong chỉ liếc cậu hai giây, sau đó quay đi, để lại một góc cằm lạnh lùng, xa cách.
Anh nói: "Em và Trần tiểu thư hòa hợp một chút."
Dứt lời, Cố Thường Phong xoay người bước lên cầu thang, đi thẳng vào thư phòng, để lại quản gia và Cố Thường Ngu ngơ ngác nhìn nhau.