Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
🪳Chương 8. Bạn cùng phòng của gián🪳
66
Lúc người bạn cùng phòng mới xách vali dọn đến, Giản Lang vừa liếc mắt một cái đã nhận ra ngay đó là chồng mình. Có điều chồng lại đang giả vờ như không quen biết y, mắt đeo kính râm, mặt bịt khẩu trang kín mít cứ như không khí xung quanh toàn virus không bằng. Gã hung dữ nhìn y, chìa tay ra đòi ký hợp đồng và thu tiền phòng.
Giản Lang co rùm người lại đưa cho gã. Nếu chồng đã muốn chơi trò đóng vai người lạ y đành chiều theo ý gã vậy.
Giản Lang chỉ tay về phía phòng mình: "Kia là phòng của tui, anh đừng đi nhầm đấy."
Chồng cố ý bóp nghẹt giọng mình lại vì sợ bị lộ, tỏ vẻ lạnh lùng cao ngạo khinh khỉnh: "Biết rồi, cái dáng người gầy như bộ xương khô của cậu, tôi còn sợ va phải cậu làm tôi đau ấy chứ."
Nghe câu này, gián nhỏ mếu máo, nước mắt lưng tròng chạy biến vào phòng. Một tiếng "rầm" thật lớn vang lên, gián nhỏ đóng sầm cửa lại.
67
Văn Tuyết Tùng muốn b*p ch*t tên dở hơi này cho rồi. Mẹ kiếp, chẳng lẽ có mỗi cái kính râm với cái khẩu trang mà gã lại biến thành người dưng nước lã, khiến y không nhận ra người đàn ông của mình sao?
Văn Tuyết Tùng tự nhủ, chắc chắn là do gã vẫn chưa chinh phục được y trên giường đây mà!
Gã hạ mình đến đây không phải vì thèm khát cái phòng trọ rách nát này, mà để giám sát cái mông của Giản Lang, thứ vốn là vật sở hữu của riêng gã. Đứa nào dám chạm vào, gã giết!
Văn Tuyết Tùng quẳng vali vào phòng rồi đi tắm ngay. Trời nóng nực, người ngợm dính dính khó chịu. Nếu gã chịu khó cúi đầu nhìn xuống dưới, gã chắc chắn sẽ thấy một con gián nhỏ mặt đỏ gay, đang ôm lấy trái tim và... chảy máu mũi.
Nó đang nép vào góc tường, tim đập thình thịch thưởng thức thân hình cực phẩm của chồng.
Quá là đẹp trai luôn! Thích quá đi mất!
68
Văn Tuyết Tùng tắm xong quấn khăn tắm bước ra ngoài. Giản Lang đã quay lại sofa xem TV. Văn Tuyết Tùng đứng im bất động, cầm khăn lông nhẹ nhàng lau tóc. Vẻ ngoài tỏ ra bình thản, nội tâm đang gào thét: Giản Lang! Mẹ kiếp! Quay đầu lại nhìn ông đây một cái xem nào!
Gã đã hủy cả lịch đóng phim để lặn lội đi tìm y, vậy mà con gián mất nết này không nhận ra gã, đến cái liếc mắt cũng không thèm cho!
Lúc tới đây, gã đã ảo tưởng đủ kiểu: Gã sẽ cố tình không bật đèn, không khóa cửa phòng tắm, không gây ra tiếng động. Chờ đến khi Giản Lang cần dùng phòng tắm, vội vã chạy tới, nhìn thấy mặt gã rồi hét toáng lên kinh ngạc.
Lúc đó gã sẽ nở một nụ cười thật ngầu rồi bảo: "Bất ngờ không?"
Kết quả, thực tế lại... tàn khốc thế này đây.
Văn Tuyết Tùng nhịn không được bèn gọi: "Có máy sấy không? Tóc tôi ướt."
Gián nhỏ không thèm quay đầu lại, hết sức chuyên chú ăn khoai tây chiên: "Không có, anh tự đi mà mua."
Văn Tuyết Tùng tức chết rồi. Nếu gã có siêu năng lực sức mạnh vô biên, chắc chắn gã sẽ dậm chân một phát làm sập luôn cái sàn nhà này cho bỏ tức luôn.
69
Tay gián nhỏ đang run bần bật đây này. Hu hu, thật sự rất muốn nhào vào lòng chồng nũng nịu, nhưng mà... chồng đang muốn chơi trò người lạ mà.
Y quệt máu mũi, nghe thấy chồng mắng mình keo kiệt, đến cái máy sấy cũng không cho mượn. Y rất muốn nói với chồng tộc gián nhà tụi em không cần máy sấy, tụi em chỉ thích môi trường ẩm ướt thôi. Y lặng thinh không nói gì, chồng lại lân la hỏi: "Nhìn cậu tay chân nhỏ xíu thế này, chắc là đang độc thân hả?"
Gián nhỏ hừ một tiếng: "Tôi có bạn trai rồi."
Văn Tuyết Tùng hiểu lầm, tưởng y đang ám chỉ đại ca chuột, gã còn tức giận hơn cả lúc nãy: "Ồ, đồng tính luyến ái à? Ghê tởm."
70
Ghét quá đi mất! Gián nhỏ lại khóc rồi!
Tuy không hiểu "đồng tính luyến ái" nghĩa là gì, nhưng y chắc chắn đó không phải lời khen ngợi gì tốt đẹp cả!
71
10 giờ 18 phút tối, Văn Tuyết Tùng đang ghé mắt qua khe cửa rình mò Giản Lang. Gã vốn đã định đi ngủ, nhưng tiếng mở cửa làm gã thức giấc, còn nghe giọng nói gã chán ghét vô cùng.
Đó là... bạn trai mới của Giản Lang. Hắn ta cao hơn Giản Lang không được nhiêu phân, trông yếu sên như sên, chắc leo lên máy chạy bộ được hai phút là lăn ra xỉu như bánh tráng nhúng nước ngay.
Người như thế làm sao bảo vệ được Giản Lang?
Bọn họ không xứng!
Chỉ có gã mới xứng thôi!
Văn Tuyết Tùng lén lút như ăn trộm, rình rập ngoài phòng khách, hung hăng cắn một miếng thật to vào cái bánh rán giò cháo quẩy đã nguội ngắt trên tay.
Gã chẳng hề hay biết đối tượng mình đang quan sát lại đang nấp dưới gầm giường nhìn gã chằm chằm.
Gián nhỏ ch** n**c miếng: "Thơm quá, thèm được cùng chồng chia sẻ cái bánh quẩy đó quá."
Đại ca chuột cũng thèm thuồng: "Hay là giờ mình nhảy bổ vào mặt hắn để cướp bánh đi?"
Không cướp nhanh là gã ăn sạch bách bây giờ!
Miệng Văn Tuyết Tùng to quá thể mà!
Giám nhỏ giơ chân đấm đại ca chuột túi bụi: "Cấm anh hù dọa chồng tui nhé!"
Đại ca chuột thét lên: "Cái đồ gián si tình này làm người ta tức muốn tắc nghẽn mạch máu não!"
72
Gián nhỏ cảm thấy hạnh phúc quá đi mất. Chồng vẫn luôn đi theo y, còn cùng y đi học, đi ăn cơm. Dù đứng hơi xa một chút có điều chỉ cần thấy được mặt chồng là y mãn nguyện rồi. Mà sao, lúc chồng đang ăn cơm tự nhiên lại đứng phắt dậy như bị động kinh, cánh tay run bần bật làm cơm suýt đổ hết ra ngoài. Còn có, với cả mặt đỏ bừng bừng nữa, có phải gã bị sặc ớt không nhỉ?
Gián nhỏ lo lắng cho gã lắm. Có bệnh phải đi trị ngay đi chứ!
73
Văn Tuyết Tùng phải thừa nhận rằng Giản Lang chính là khắc tinh của đời gã. Y thế mà dám ở trong trường học ăn chung bát cơm với thằng đàn ông khác, thật sự coi gã như đã chết rồi đúng không?
Gã phẫn nộ đến nỗi đôi mắt như b*n r* tia lửa, ngón tay run rẩy siết chặt khay cơm. Nếu không phải có người can ngăn, chắc chắn khay cơm này đã bay thẳng vào đầu cái tên bạn trai mới đang "ăn đậu hủ" Giản Lang rồi.
Kiềm chế, kiềm chế! Văn Tuyết Tùng tự nhủ. Gã muốn xem thử cái đồ bạch nhãn lang (kẻ vô ơn, ăn cháo đá bát) Giản Lang kia định mất bao nhiêu ngày mới nhận ra gã đây.