Tự Tay Giec Cả Nhà - Tuyển Tập Án Sinh Tử

Chương 4

Trước Tiếp

CHƯƠNG 4: CHÚNG TA CHIA SẺ THÔNG TIN

 

Dịch Hành đưa tay lên huơ huơ trước ống kính.

 

Có chút nghi ngờ, nhưng không nhiều lắm.

 

Cuối cùng, anh ta ngáp một cái thật to, rồi lại nằm vật xuống sofa.

 

Nhưng anh ta không ngủ, mà đang nghịch điện thoại.

 

Công việc cường độ cao, hao tổn trí não như vậy, mà anh ta không đặt lưng xuống là ngủ ngay, tinh lực này cũng thật dồi dào.

 

Tôi thử xoay camera, cố gắng nhìn trộm màn hình điện thoại của anh ta, nhưng đúng lúc này, tôi phát hiện điện thoại của mình reo.

 

Là một số lạ.

 

Có điều, nếu tôi không đoán sai, thì đây hẳn là điện thoại của Dịch Hành, vì trong video giám sát, anh ta đang bấm số.

 

Giờ này gọi điện cho tôi làm gì nhỉ?

 

Tôi đắn đo một lúc rồi bắt máy, giả vờ như không biết là anh ta, bực bội hỏi: "Nửa đêm nửa hôm, ai đấy?"

 

"Tôi là Dịch Hành."

 

"Tôi quan tâm anh là 'Hành' gì chứ..." Tôi khựng lại một chút rồi hỏi, "Ai cơ?"

 

"Dịch Hành!"

 

Anh ta lặp lại một lần nữa.

 

"Cảnh sát Dịch?" Tôi cười nhạo, "Nửa đêm nửa hôm anh không ngủ, gọi điện cho tôi làm gì? Sợ tôi chạy mất, anh không biết ăn nói thế nào à?"

 

"Làm ơn đi, anh là người phá án lớn, chút chuyện vặt vãnh này của tôi, không phiền đến vị 'đại thần' như anh ra tay chứ nhỉ?"

 

Anh ta tò mò hỏi tôi: "Tôi vừa tra trên mạng một chút, cô từng đưa tin về các vụ 'buôn bán trẻ em', 'mang thai hộ', 'sinh viên nữ bị lừa bán', tôi muốn hỏi cô, việc cô làm nhà báo, có liên quan đến những trải nghiệm trong quá khứ của cô không?"

 

Tôi cố gắng phân tích thông tin trong câu nói này.

 

Thứ nhất, anh ta vô cùng tò mò về tôi, đồng thời, cũng có thể nói là anh ta có rất nhiều nghi ngờ đối với tôi.

 

Thứ hai, nguồn thông tin của anh ta vô cùng đầy đủ, vì những điều này tuyệt đối không chỉ dựa vào tìm kiếm trên mạng là có thể biết được.

 

Thứ ba, anh ta dường như đang cố gắng khai thác thông tin gì đó từ tôi, anh ta đang thăm dò tính chuyên nghiệp của tôi với tư cách là một nhà báo.

 

"Câu hỏi này, quan trọng với anh lắm à?"

 

Anh ta có lẽ không ngờ tôi sẽ trả lời như vậy, sững người một lúc rồi đáp: "Không quan trọng lắm, tôi chỉ rất khâm phục cô, đồng thời, tôi cũng muốn nói với cô, tôi là cảnh sát, nếu cô có bất cứ việc gì cần tôi giúp, tôi sẽ giúp cô vô điều kiện."

 

"Sự tồn tại của cảnh sát không chỉ là để phá án bắt hung thủ, mà duy trì trật tự trị an, bảo vệ công dân, cũng là chức trách của chúng tôi."

 

"Có lẽ sức mạnh của một mình tôi rất nhỏ bé, sức mạnh của tổ chúng tôi cũng không thể bảo vệ tất cả mọi người, cũng không thể phá được tất cả các vụ án mạng, bắt hết tội phạm trên đời."

 

"Nhưng tôi muốn nói, chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút mỗi giây, đều đang không ngừng nỗ lực vì mục tiêu này."

 

Nói nghe hay thật đấy!

 

Tiếc là, tôi đã sớm biết tỏng "miệng đàn ông, là con quỷ lừa gạt".

 

Tôi sẽ không tin lời của bất kỳ người đàn ông nào.

 

Tuy nhiên, tôi sẽ lừa gạt mọi gã đàn ông một cách công bằng.

 

Tôi dùng giọng nức nở hỏi: "Thật không?"

 

"Cảnh sát, tôi thật sự có thể tin anh được sao?"

 

Tôi rõ ràng cảm thấy hơi thở của Dịch Hành trở nên dồn dập, cũng phải, tai của đàn ông cũng như "cái gốc" của họ vậy, mềm hay cứng dường như đều không thể tự kiểm soát.

 

"Cô biết gì?"

 

Anh ta trong video giám sát đột nhiên ngồi bật dậy khỏi sofa.

 

"Tôi không biết gì cả, nhưng, tôi dường như có thể đồng cảm với mọi nữ tội phạm." Tôi nói, "Tôi không tin, có người phụ nữ nào lại vô duyên vô cớ giết cả nhà mình."

 

"Bọn họ nhất định đã làm chuyện gì đó cực kỳ quá đáng với người con gái này, chuyện này thậm chí còn vượt qua cả cái gọi là thiên lý nhân luân."

 

"Các anh cảnh sát chịu trách nhiệm truy bắt hung thủ phá án, còn chúng tôi là nhà báo chịu trách nhiệm đào sâu những câu chuyện đằng sau vụ án mạng."

 

Dịch Hành khẽ thở dài một hơi, hỏi lại: "Vậy, cô đã đào được gì rồi?"

 

Tôi biết, anh ta đã bị tôi khơi gợi trí tò mò, liền cố ý hỏi: "Anh muốn tối nay chia sẻ thông tin riêng với tôi, hay là sáng mai, để tôi chia sẻ cùng anh và đồng nghiệp của anh?"

 

Dịch Hành lập tức đứng dậy nói: "Còn lựa chọn thứ ba, tôi và đồng nghiệp của tôi có thể chia sẻ thông tin với cô ngay bây giờ, giấc ngủ này không nhất thiết phải có."

 

Thế là, anh ta co chân đạp một phát vào giường.

 

Hà Hạo Vũ nói không sai, anh ta đá người chắc chắn rất đau, tôi thấy rõ hai người đàn ông to lớn trên giường bật thẳng dậy.

 

10 phút sau.

 

Tôi và bốn cảnh sát ngồi cùng nhau.

 

Tôi ái ngại nói: "Cũng không cần phải vội vàng như vậy chứ?"

 

Dịch Hành nhếch môi cười nói: "Có một số chuyện, vốn dĩ không thể để qua đêm được."

 

Anh ta làm động tác "mời", ra hiệu bảo tôi nói cho họ biết thông tin mà tôi biết.

 

Tôi nhấn mạnh: "Bây giờ chúng ta đang chia sẻ thông tin, tôi có thể nói, nhưng sau khi tôi nói xong, các anh cũng phải nói."

 

"Là cảnh sát, các anh nên giữ lời hứa chứ nhỉ?"

 

Dịch Hành gật đầu, nhưng cái gật đầu này rất tùy tiện.

 

Trong số họ, có người cầm giấy bút ghi chép, có người cầm bút ghi âm, còn có người thì cứ nhìn chằm chằm vào tôi.

 

Tôi hỏi: "Có cần thiết phải nhìn tôi chằm chằm như vậy không?"

 

Dịch Hành áy náy nói: "Bệnh nghề nghiệp, trong phòng thẩm vấn, chúng tôi sẽ nhìn chằm chằm vào nghi phạm."

 

"Cho nên, các anh coi tôi là nghi phạm à?"

 

Dịch Hành lờ đi câu hỏi của tôi, vặn lại: "Cô làm nhà báo không mắc bệnh nghề nghiệp à?"

 

"Có chứ, cho nên, tôi thường quen nghe người khác nói, hay là các anh nói trước đi?"

 

Dịch Hành khẽ thở dài, lại rút thẻ cảnh sát ra nói: "Mong cô hợp tác với cảnh sát phá án."

 

Tôi hít sâu một hơi nói: "Tôi tin rằng, tình hình nhà nạn nhân, các anh đã nắm rõ rồi."

 

"Là con gái mà căm hận gia đình ruột thịt đến mức không tiếc ra tay giết cả nhà, vậy chắc chắn là cô ta đã phải chịu đựng sự uất ức cực kỳ lớn."

 

"Nhưng tôi đã đến thôn làng nơi nghi phạm Thôi Tiêu Nguyệt lớn lên để điều tra, nhà họ Thôi dường như có gen sinh đôi long phụng, nhưng chưa bao giờ có tình trạng 'trọng nam khinh nữ'."

 

"Điều này có thể thấy ngay từ cái tên, tên của nghi phạm là 'Tiêu Nguyệt', trong cái tên chứa đựng đầy ắp sự yêu thương, coi trọng và cả kỳ vọng vào tương lai của bố mẹ dành cho con gái."

 

"Mà người anh trai cùng mẹ, sinh cùng ngày với cô ta, tên lại là 'Thôi Thập Ngũ', có thể tưởng tượng được sự qua loa và hời hợt đến mức nào."

 

"Trong quá trình trưởng thành của hai đứa trẻ, con gái thì được nuôi nấng như hoa, nâng niu cưng chiều hết mực, còn con trai thì cứ như 'hàng tặng kèm khi nạp card điện thoại', đánh mắng là chuyện thường ngày."

 

"Một cô con gái được nuôi lớn như vậy, sau khi trưởng thành, lại giết cả nhà mình, các anh không thấy lạ sao?" Tôi hỏi.

 

Dịch Hành nói: "Chúng tôi đã tra rồi, tuy biệt thự bị lửa thiêu hủy rất nghiêm trọng, nhưng theo điều tra của cảnh sát, trong biệt thự quả thực không có phòng của Thôi Tiêu Nguyệt, hàng xóm cũng xác nhận, cô ta chưa từng ở trong biệt thự này một ngày nào."

 

"Cho nên, chúng tôi suy đoán, nhà họ Thôi 'nuôi con gái kiểu nhà giàu', có lẽ chỉ là để chờ cô ta lớn lên, có thể gả vào một gia đình tốt, đây là một hình thức 'trọng nam khinh nữ' khác."

 

Tôi kinh ngạc hỏi: "Nhưng mà, Thôi Tiêu Nguyệt 28 tuổi rồi, cô ta đã lấy chồng chưa? Có ai từng nhắc đến chuyện cưới xin của cô ta không?"

 

"Tôi còn tra được, Thôi Tiêu Nguyệt có một người cô, tên là Thôi Vọng Thư, theo lời hàng xóm cũ của nhà họ, người cô này cũng giống như Thôi Tiêu Nguyệt, sau khi lớn lên, rất ít khi xuất hiện trong tầm mắt của mọi người."

 

"Nhưng nhà họ Thôi vốn dĩ rất nghèo, từ lúc nhà cửa không toàn vẹn đến khi chuyển vào biệt thự ở khu phồn hoa Giang Bắc, nhà họ đã trải qua hai lần thay đổi lớn."

Trước Tiếp