Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tình yêu mà Úc Đình Quân dành cho Vân Sơ đã được chôn giấu suốt một thời gian dài.
Anh vẫn luôn cẩn trọng từng chút một, không để cô phát hiện, cũng không để bản thân biểu lộ quá rõ ràng. Nhưng dường như anh đã thất bại mất rồi.
Đã vậy, anh đương nhiên cũng không ngại việc tự tay dâng tặng một tình yêu trọn vẹn nhất đến trước mặt cô và nói cho cô biết.
Khi câu nói ấy của Úc Đình Quân lọt vào tai, đại não Vân Sơ trống rỗng mất vài giây, cô lo rằng mình đã xuất hiện ảo giác.
Cô vô thức quay đầu nhìn Úc Đình Quân, bắt gặp ánh mắt của anh.
Úc Đình Quân rủ mắt, bị cái nhìn chằm chằm của Vân Sơ làm cho có chút ngượng ngùng, anh hơi khựng lại một chút, cúi đầu cọ nhẹ vào mũi cô, giọng nói trầm thấp: “Nhìn anh như thế làm gì?”
Vân Sơ khẽ chớp mắt, xác nhận rằng vừa rồi không phải mình ảo tưởng.
Cô ngẩn người trong chốc lát, đôi môi mấp máy: “Em—”
“Hửm?” Úc Đình Quân nhìn cô, không kìm lòng được mà hôn cô một cái: “Muốn nói gì nào?”
Vân Sơ chính vì không biết phải nói gì nên mới ngập ngừng như thế. Câu nói này của Úc Đình Quân đến quá đột ngột, cô không ngờ anh lại nói ra lời này.
Chữ “Yêu” đối với Vân Sơ mà nói, thực sự rất nặng nề, vô cùng nặng nề.
Dường như đoán được Vân Sơ đang nghĩ gì, Úc Đình Quân nhẹ nhàng bóp lấy tay cô, trầm giọng nói: “Không cần em phải đáp lại anh điều gì cả.”
Anh nghiêm túc bảo cô: “Em chỉ cần biết điều này là đủ rồi.”
Vân Sơ im lặng vài giây, không nhịn được hỏi lại: “Điều này là điều nào cơ?”
Câu này là cô cố tình hỏi, cô đương nhiên biết “điều này” trong miệng Úc Đình Quân có nghĩa là gì.
Nghe cô nói vậy, Úc Đình Quân cũng không giận, trái lại còn rất kiên nhẫn lặp lại với cô một lần nữa: “Là việc anh yêu em.” Úc Đình Quân không cần Vân Sơ phải cho mình một sự hồi đáp tương đương, anh chỉ cần cô biết và tin rằng anh yêu cô.
Anh hy vọng, Vân Sơ sẽ mãi mãi tràn đầy tự tin trong chuyện này.
Vì lẽ đó, Úc Đình Quân sẽ luôn yêu cô.
Vân Sơ: “…”
Câu trả lời của Úc Đình Quân quá đỗi trực diện, quá đỗi tr*n tr**, dù Vân Sơ có muốn trốn tránh hay né tránh thì vào lúc này cũng chẳng còn cơ hội nào.
Anh đã nghiêm túc như vậy, cô đương nhiên cũng phải dùng thái độ tương tự để đáp lại anh.
“Em biết rồi.” Vân Sơ ngước mắt nhìn Úc Đình Quân, môi khẽ động: “Úc Đình Quân.”
Úc Đình Quân: “Muốn nói gì nào?”
“Cảm ơn anh,” Vân Sơ khẽ nói: “Em không ngờ rằng…” Những lời phía sau cô không cần nói ra, Úc Đình Quân cũng hiểu.
Úc Đình Quân mỉm cười, hiểu ý tứ mà cô muốn biểu đạt, anh nhếch môi, đùa rằng: “Lỗi tại anh.”
Vân Sơ: “Hả?”
Sao lại trách anh được, cô không có ý đó mà.
Úc Đình Quân cười cười, tranh lúc Vân Sơ không chú ý lại hôn cô một cái: “Lỗi tại anh biểu hiện không rõ ràng.”
Lời này khiến Vân Sơ nhất thời không biết đáp lại thế nào, cô vừa buồn cười vừa bất lực liếc nhìn Úc Đình Quân, tĩnh lặng một lúc rồi nói: “Anh có muốn nghe câu trả lời của em không?”
Úc Đình Quân: “Không vội.”
Anh nhìn Vân Sơ với ánh mắt sâu thẳm, biết rằng cô tạm thời vẫn chưa thể nói ra câu nói vô cùng trịnh trọng ấy, giọng nói chứa ý cười: “Anh muốn em cam tâm tình nguyện nói ra cơ.”
Vân Sơ há miệng: “Bây giờ cũng đâu có—”
Chưa đợi cô nói hết câu, Tư Niệm đã đi tới hỏi hai người: “Vân Sơ.”
Cuộc đối thoại của hai người bị ngắt quãng, cả hai cùng lúc ngẩng đầu nhìn người vừa tới.
“Có chuyện gì thế?” Vân Sơ hỏi.
Tư Niệm: “Có uống cà phê không?”
Vân Sơ nhìn sang Úc Đình Quân, sau đó nói với cô: “Cho tớ hai ly nhé.”
Tư Niệm ra dấu tay với cô, rồi quay người đi pha cà phê cho dàn thiếu gia tiểu thư đang có mặt ở đây.
Sau khi chủ đề bị ngắt quãng, hai người tự nhiên cũng không tiếp tục nói về chuyện đó nữa.
Vân Sơ bị nắng chiếu làm cho có chút buồn ngủ, Úc Đình Quân thấy bộ dạng lim dim của cô liền hỏi một câu: “Có muốn vào trong lều ngủ một lát không?”
Vân Sơ suy nghĩ ba giây, nhìn nhóm bạn đang ngồi trên ghế camping đánh bài cách đó không xa, lắc đầu: “Thôi không ngủ đâu, em sợ buổi tối lại mất ngủ.”
Úc Đình Quân nhướn mày: “Đừng lo.”
Anh thong thà bảo Vân Sơ: “Buổi tối em sẽ ngủ được thôi.”
“?”
Câu này của Úc Đình Quân nghe lạ thật đấy, Vân Sơ hơi lúng túng, sau khi phản ứng lại được ẩn ý của anh, cô bực mình liếc xéo anh một cái, vừa thẹn vừa giận: “Chẳng hiểu anh đang nói gì cả.”
Úc Đình Quân: “Thật không?” Anh không tin.
Để tránh việc Úc Đình Quân lại “phát ngôn ngông cuồng”, Vân Sơ ậm ừ một tiếng, vội vàng đứng dậy khỏi ghế: “Em qua chỗ Tư Niệm xem thế nào, học hỏi kỹ thuật pha cà phê của cậu ấy một chút.”
Úc Đình Quân còn chưa kịp ngăn lại, Vân Sơ đã chạy mất rồi.
Anh nhìn theo bóng lưng Vân Sơ chạy xa, không kìm được bật cười thành tiếng. Anh khẽ lắc đầu, cũng đứng dậy, thong thả đi theo sau.
Cả nhóm cắm trại vui chơi bên ngoài đến hơn năm giờ chiều mới thu dọn đồ đạc rời đi.
Sau khi rời đi, họ lại ghé qua “Lệ Chi” để dùng bữa.
Úc Đình Quân đã gọi điện trước cho quản lý, bảo anh ta để dành căn phòng bao lớn nhất của nhà hàng.
Lúc mọi người đến nhà hàng, trong bếp đã bắt đầu đỏ lửa xào nấu.
Vân Sơ cùng Trang Như Mạn cùng nhau đi vệ sinh.
Khi từ nhà vệ sinh đi ra, Trang Như Mạn quay đầu nhìn cô, cảm khái nói: “Bây giờ tớ yên tâm rồi.”
Vân Sơ không hiểu chuyện gì: “Yên tâm cái gì cơ?”
“Yên tâm giao cậu cho Úc Đình Quân rồi.” Trang Như Mạn thành thật nói.
Vân Sơ ngẩn ra, rồi bật cười: “Trước đây cậu không yên tâm à?”
“Cậu thấy sao?” Trang Như Mạn hỏi ngược lại.
Vân Sơ: “…”
Cô nhớ đến những lời khuyên của Trang Như Mạn trước đây, không nhịn được mà bật cười: “Yên tâm đi mà.”
Cô giơ tay, nhẹ nhàng ôm lấy Trang Như Mạn: “Cậu cũng đừng quá lo lắng cho tớ.”
Trang Như Mạn liếc nhìn cô, không nói gì thêm.
Đang ở nhà hàng nên hai người cũng không có sở thích trò chuyện quá lâu trong nhà vệ sinh.
Nói qua loa vài câu, cả hai liền quay lại phòng bao.
Vân Sơ ngồi cạnh Úc Đình Quân, cô vừa ngồi xuống, Úc Đình Quân đã đưa tay qua nắm lấy tay cô.
Vân Sơ cúi đầu nhìn, thấy anh mân mê từng ngón tay mình, đôi mắt cong cong: “Úc tổng.”
Úc Đình Quân đáp lại một tiếng, đoán được cô định nói gì nên đã lên tiếng trước: “Tay hơi lạnh đấy.”
Vân Sơ: “…”
Úc Đình Quân vừa nói câu này, cô bỗng chốc chẳng còn mặt mũi nào để trêu chọc chuyện anh dám ngang nhiên như vậy ở nơi đông người nữa.
Im lặng một lát, Vân Sơ chỉ đành chậm chạp “ồ” một tiếng: “Vừa nãy em mới chạm vào nước lạnh.”
Úc Đình Quân: “Không có nước nóng sao?”
“Có, nhưng em quên mất.” Vân Sơ trả lời: “Cũng không lạnh lắm đâu.”
Úc Đình Quân không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng bao trọn lấy tay cô trong lòng bàn tay mình, dùng sự ấm áp và rộng lớn từ bàn tay anh để sưởi ấm cho cô.
Hành động nhỏ của hai người dưới gầm bàn quá đỗi lộ liễu, đám bạn xung quanh muốn phớt lờ cũng khó.
Dương Ôn Văn vốn định trêu vài câu, nhưng nghĩ lại rồi thôi.
Trước đó Úc Đình Quân đã từng nhắc nhở anh ta rằng Vân Sơ khá nhút nhát, bảo anh ta đứng trước mặt cô thì chú ý lời ăn tiếng nói một chút.
Còn những người khác đa phần đều đã có đôi có cặp, nên rất hiểu cho những việc làm của Úc Đình Quân. Hai người ở bên nhau thì việc “đụng chạm” là chuyện khó tránh khỏi.
Buổi tối hôm ấy mười mấy người ăn uống vô cùng náo nhiệt.
Vì vui vẻ nên Vân Sơ cũng uống hai ly rượu, lúc tàn cuộc cô cảm thấy đầu hơi choáng váng.
Úc Đình Quân hỏi cô có say không, cô vẫn trả lời là không, còn nhấn mạnh rằng mình rất tỉnh táo.
Úc Đình Quân không nói gì, chỉ nhìn đôi gò má đã ửng hồng của cô, giữ thái độ hoài nghi với lời nói của Vân Sơ. Anh thong thả gật đầu: “Được, không say.”
Vân Sơ: “Vâng.”
Úc Đình Quân nhìn dáng vẻ lười biếng của cô, khóe môi hơi nhếch lên, anh giơ tay nhẹ nhàng xoa đầu Vân Sơ, giọng trầm thấp: “Anh đi tiễn bọn họ một chút, lát nữa chúng ta về luôn.”
Vân Sơ: “Em đi cùng anh.”
Cô thực sự cảm thấy mình vẫn còn rất tỉnh táo.
Vân Sơ kiên trì, Úc Đình Quân cũng không cản nữa.
Hai người cùng ra sân, lần lượt tiễn các bạn ra về.
Tiễn xong bạn bè, tài xế đến đón họ cũng đã tới.
Lên xe, Úc Đình Quân nghiêng đầu nhìn người đang nhắm mắt tựa vào vai mình, nén ý cười nơi đáy mắt: “Buồn ngủ rồi à?”
Vân Sơ: “Vâng.”
Úc Đình Quân gật đầu, đỡ lấy đầu cô, điều chỉnh tư thế sao cho cô cảm thấy thoải mái nhất: “Vậy chợp mắt một lát nhé?”
Anh nói: “Đến nhà anh gọi em.”
Vân Sơ tựa vào vai anh, nhắm mắt gật gật đầu.
Úc Đình Quân bị phản ứng khi say của cô làm cho buồn cười, đuôi lông mày nhếch lên. Đây là lần đầu tiên anh thấy Vân Sơ say đến mức này, trước đây Vân Sơ cũng từng say nhưng không nghiêm trọng như thế.
Cô khi đó chỉ hơi say một chút, đại não và ý thức vẫn còn rất tỉnh táo, vẫn có thể đối đáp trôi chảy với anh.
Nhưng hôm nay, rõ ràng là không ổn rồi.
Ánh đèn trong xe mờ ảo, Úc Đình Quân nhìn chằm chằm người đang ngủ say trên vai mình, nhắc nhở tài xế: “Lái chậm một chút.”
Tài xế đáp lời: “Rõ.”
“…….”
Hai người ngồi ở ghế sau, suốt quãng đường về nhà rất êm ái.
Đến nhà rồi mà Vân Sơ vẫn chưa tỉnh.
Úc Đình Quân cũng không định gọi cô dậy, anh bảo tài xế mở cửa xe, cúi người bế cô xuống.
Vừa bế Vân Sơ xuống xe, cô đã mơ mơ màng màng tỉnh giấc, khẽ kêu lên một tiếng như mèo con.
Úc Đình Quân cúi đầu trấn an cô: “Ngủ tiếp đi, về đến nhà rồi.”
Vân Sơ lờ đờ đáp một tiếng, im lặng vài giây, cô đột nhiên mở to mắt nhìn Úc Đình Quân: “Về đến nhà rồi ạ?”
Úc Đình Quân bật cười vì phản ứng của cô, khóe môi hơi nhếch: “Phải.”
Anh rảo bước đi thẳng, bế Vân Sơ vào trong nhà, đặt cô ngồi xuống ghế thay giày: “Không ngủ nữa à?”
Vân Sơ ngồi xuống, ngửa đầu nhìn người trước mặt, định thần lại: “Không ngủ nữa.” Cô trả lời anh, im lặng một lát rồi bồi thêm: “Em không có say.”
Úc Đình Quân: “Hmm?”
Anh vừa vặn quỳ một chân xuống trước mặt cô để giúp cô thay giày. Nghe lời này, Úc Đình Quân nhìn Vân Sơ từ dưới lên, ánh mắt thâm trầm nóng bỏng.
Cũng đột nhiên lúc này, Vân Sơ nhận ra tư thế này là cô đang ở trên cao nhìn xuống Úc Đình Quân.
Cô cúi đầu nhìn Úc Đình Quân đang ở ngay sát gang tấc, phản ứng lại: “Để em tự làm.”
Vân Sơ cúi người định cởi giày thì bị Úc Đình Quân ngăn lại.
Anh nắm lấy cổ tay cô, ngước mắt nhìn cô: “Tại sao?”
“?”
Vân Sơ bị anh hỏi cho nghệt mặt: “Tại sao cái gì cơ?” Úc Đình Quân hơi nhướn mi, ra hiệu nhìn xuống dưới.
Vân Sơ nhìn theo tầm mắt của anh, chậm mất nửa nhịp mới phản ứng được: “Em tỉnh rồi mà.” Cô thành thật trả lời Úc Đình Quân, cô đã tỉnh rồi thì đương nhiên không cần Úc Đình Quân giúp cô cởi giày hay xỏ giày nữa.
Hơn nữa, Vân Sơ luôn cảm thấy để Úc Đình Quân làm những việc này, cô thấy không quen cho lắm.
Cô không cần Úc Đình Quân phải làm cho mình những việc nhỏ nhặt vụn vặt như thế này.
Úc Đình Quân hiểu ý của Vân Sơ, anh khẽ gật đầu: “Tỉnh rồi cũng cứ giao cho anh?”
Vân Sơ chớp mắt, kìm nén một hồi rồi không nhịn được hỏi: “Tại sao?” Lần này, đến lượt cô hỏi tại sao.
Câu trả lời của Úc Đình Quân rất trực diện: “Anh muốn được phục vụ em.”
Vân Sơ: “……..”
Lời này của Úc Đình Quân khiến cô nhất thời không biết đáp lại sao cho phải.
Trong lúc Vân Sơ còn đang im lặng, Úc Đình Quân đã cởi giày cho cô, rồi tự nhiên xỏ đôi dép đi trong nhà vào chân cô.
Khi anh làm những việc này, động tác không tính là quá thuần thục nhưng cũng chẳng hề vụng về.
Xong xuôi một loạt, Úc Đình Quân đứng dậy: “Có tự đi được không?”
Vân Sơ bị câu hỏi của anh làm cho buồn cười, đuôi lông mày hơi nhếch lên, có chút kiêu ngạo nói: “Tất nhiên là được rồi, em thật sự không có say đâu.”
Úc Đình Quân rõ ràng là không tin cô cho lắm.
Khi Vân Sơ đứng lên, anh vẫn đưa tay ra hờ hững đỡ lấy eo cô.
Vân Sơ nhìn bàn tay anh đưa tới, đưa tay lên sờ sờ mũi, dở khóc dở cười.
Nhưng vì Úc Đình Quân kiên trì nên cô cũng không nói gì thêm, càng không đẩy anh ra.
Hai người đi vào trong nhà, Úc Đình Quân nghiêng đầu hỏi: “Khát nước không?”
“Hơi hơi,” Vân Sơ cảm thấy mình uống nhiều rượu quá nên miệng đặc biệt khô.
Úc Đình Quân không hề ngạc nhiên, đi rót nước cho cô.
Vân Sơ đưa tay nhận lấy, uống ực một hơi hết sạch, đôi mắt sáng rực nhìn Úc Đình Quân, đưa cái ly không cho anh: “Em muốn nữa.”
Úc Đình Quân nhìn dáng vẻ lúc này của cô, đáy mắt hiện lên ý cười: “Khát đến thế cơ à?” Anh thấy Vân Sơ lúc này vô cùng đáng yêu.
Dĩ nhiên, Vân Sơ lúc nào cũng đáng yêu cả.
Vân Sơ gật đầu.
Úc Đình Quân cười rồi quay người rót thêm cho cô nửa ly nước nữa.
“Uống chậm thôi,” Úc Đình Quân nhắc nhở cô, rồi quay trở lại bếp.
Vân Sơ chậm rãi uống hết nước trong ly, nhìn người đang đứng trong bếp, có chút tò mò không biết anh đang làm gì.
Cô đứng từ xa quan sát, trầm tư vài giây rồi đứng dậy đi tới.
“Anh đang làm gì thế?”
Nghe tiếng, Úc Đình Quân ngẩng đầu khỏi điện thoại nhìn cô: “Tìm bài hướng dẫn.”
Vân Sơ: “Hướng dẫn gì cơ?”
“Hướng dẫn nấu trà giải rượu,” Úc Đình Quân chưa từng nấu trà giải rượu bao giờ, lúc chính anh say thì đã có dì Phương, có Vân Sơ nấu cho, hoàn toàn không cần anh phải đích thân động tay.
Nhưng hôm nay người say lại là Vân Sơ, nên Úc Đình Quân phải tự mình làm thôi.
Vân Sơ “ồ” một tiếng, nghiêng đầu nhìn chằm chằm Úc Đình Quân, tông giọng nói chuyện có chút chậm chạp: “Anh có thể hỏi em mà, để em dạy anh.”
Úc Đình Quân nhìn cô đăm đăm, dường như đang xác nhận xem lời này của Vân Sơ là thật hay giả.
Một lát sau, anh bước tới trước mặt Vân Sơ, giọng nói chứa ý cười hỏi: “Thật lòng chứ?”
Vân Sơ: “Anh không tin em à?”
“Không phải,” Úc Đình Quân trả lời một cách nghiêm túc: “Anh chỉ đang nghĩ, lúc này em có thực sự tỉnh táo không thôi.”
Bị Úc Đình Quân nghi ngờ, Vân Sơ không phục chút nào, liếc xéo anh một cái: “Tất nhiên rồi.” Cô tiến tới hai bước, ngửa đầu chủ động hôn Úc Đình Quân một cái, nhấn mạnh: “Em rất tỉnh táo.”
Đôi môi Úc Đình Quân vừa chạm phải sự mềm mại, còn chưa kịp cảm nhận kỹ càng thì Vân Sơ đã buông ra.
Sắc mặt anh hơi trầm xuống, yết hầu khẽ chuyển động, ánh mắt sâu thẳm nhìn người trước mặt. Vân Sơ lúc này vô cùng xinh đẹp, ánh đèn vàng ấm áp hắt lên người hai người, gương mặt cô nhỏ nhắn, ngũ quan tinh tế và sắc nét, đôi mắt to tròn long lanh như chứa cả một dòng suối trong veo, khiến người ta không khỏi rung động.
Anh chăm chú nhìn, thầm nghĩ trong lòng rằng mình không hề tán thành lời nói của Vân Sơ cho lắm.
Bởi vì khi cô hoàn toàn tỉnh táo, cô sẽ không bao giờ làm ra những hành động như thế này.
“Sao anh không nói gì?” Vân Sơ nhìn Úc Đình Quân đang im lặng, vô cùng tò mò.
Úc Đình Quân hồi thần, tranh lúc Vân Sơ không để ý, khẽ cắn nhẹ vào môi dưới của cô, giọng nói trầm khàn: “Thật sự tỉnh táo sao?”
Vân Sơ thấy đau, đôi mắt chứa ý cười lườm anh một cái, giọng điệu kiên định: “Tất nhiên.”
”…….” Úc Đình Quân cười khẽ, gật đầu đầy vẻ nuông chiều, đưa tay kéo cô vào lòng: “Được, vậy em dạy anh nhé?”
Vân Sơ: Anh ra vẻ gượng ép quá đấy, bây giờ muốn em dạy thì anh phải cầu xin em đi.
Úc tổng: Cầu xin em đấy.
Tác giả: ?