Trò Chơi Chạy Trốn Npc

Chương 46: Vũ hội hóa trang 7

Trước Tiếp

46.

Beta: Tugney

"10, 9, 8..."

Khi bắt đầu đếm ngược, những bóng người lập tức di động.

Rất rõ ràng, lần này đều là phái nữ di chuyển trước, phái nam nhìn chằm chằm họ, giống như thợ săn nhắm con mồi mà theo sát phía sau.

Mục đích của Trì Sơ không giống những người đó, nên Bạch Thiến Thiến hành động theo cậu. Cậu đứng trước cửa phòng, nghe tiếng đếm ngược liền mở cửa, cùng Bạch Thiến Thiến đi vào trong, sau liền trở tay đóng sầm cửa lại. Một tiếng rầm vang lên, kéo theo tiếng kêu thảm thiết, không cần nhìn cũng biết có kẻ bị đập mặt.

Vừa rồi Trì Sơ chú ý, có người nhìn chằm chằm Bạch Thiến Thiến với vẻ mặt đầy ác ý.

Nhớ đến những lời trước đó của Bạch Thiến Thiến, khẳng định lúc ở trong phòng đã xảy ra tranh chấp, có lẽ còn động tay động chân. Tuy Bạch Thiến Thiến là nữ, nhưng lần này đến biệt thự là để điều tra cái chết của em gái nên vốn đã nổi nóng trong người, chỉ cần chút lửa là lập tức bùng phát. Huống chi trong mắt cô, những người trong biệt thự không một ai tốt lành.

Nếu không có Trì Sơ đi theo, Bạch Thiến Thiến cuối cùng có thoát thân khỏi biệt thự hay không rất khó nói.

Cũng chính vì nguyên nhân này, khi thấy Bạch Thiến Thiến bị theo dõi, động tác Trì Sơ mới nhanh như vậy. Đối phương không thể nào chỉ có một người, Trì Sơ hiện tại lại rất yếu, thực lực cách xa, nếu thật bị vây trong phòng, tuyệt đối chỉ có hại cho hai người họ.

Bạch Thiến Thiến vội phản ứng lại, chạy đến sát cửa phòng khóa trái.

Xong xuôi Trì Sơ không quan tâm chuyện bên ngoài nữa, cậu cẩn thận quan sát căn phòng này.

Đây không phải là căn phòng lúc trước, khi nãy cậu và Sùng Lăng theo bản năng tránh khỏi chỗ đó, chọn một căn phòng khác.

Đèn trong phòng bật sáng, bố trí bên trong rõ ràng là phòng ngủ của nữ. Giấy dán tường trang nhã, tất cả gia dụng đều là chất liệu gỗ, chiếc tủ quần áo sậm màu cồng kềnh, một chiếc giường lớn, đầu giường đặt một chiếc đèn ngủ cũ kỹ, còn có một chiếc bàn trang điểm tinh xảo. Bàn trang điểm đặt sát tường, trên đó còn treo tấm ảnh nửa thân của một người phụ nữ, hẳn là chủ nhân căn phòng.

"Người nhà này hình như rất thích dùng đồ cổ." Đại khái là vì có người quen bên cạnh, Bạch Thiến Thiến mở tủ quần áo ra, nhìn thấy bên trong toàn là sườn xám thời kỳ dân quốc, và âu phục cách tân.

Từ những tấm ảnh trên tường, Trì Sơ đoán đây là phòng bạn gái của Lư Khải.

Bất luận là lời đồn từ bên ngoài hay biểu hiện của hai người họ đêm nay, nhìn qua cũng biết là một cặp, nhưng Trì Sơ không thấy bất kỳ thứ gì thuộc về Lư Khải. Dù là quần áo giày dép, thuốc lá hay bật lửa, đều không có, nơi này căn bản là phòng của phụ nữ.

Trì Sơ vừa nghĩ, liền đi đến trước bàn trang điểm.

Trên bàn trang điểm có một tấm gương rất lớn, bên trái bày chiếc hộp ba tầng, bên trong là đủ loại trang sức xinh đẹp. Tầng đầu đã bị khóa, là loại khóa có lò xo. Cậu cầm lấy một chiếc kẹp nhỏ có sẵn trên bàn, dùng chút ít thời gian để mở thì thấy bên trong giấu một phong thư.

"Là gì vậy?" Bạch Thiến Thiến đã đi tới, tò mò hỏi.

Trì Sơ cho rằng bên trong là một bức thư, nào ngờ khi mở ra lại thấy đó là một văn bản thỏa thuận ly hôn! Bên nam tên Lý Mạc, bên nữ tên Cao Lan, năm 32 Dân quốc, cũng chính là năm 1943, cách nay đã 76 năm.

Cao Lan, chẳng lẽ căn phòng này là của Cao Lan?

Trì Sơ nhìn bức ảnh, nhíu mày.

Người phụ nữ này...

"Có ảnh chụp!" Bạch Thiến Thiến từ trong ngăn tủ tìm được một bức ảnh trắng đen, bên trong là một học sinh trẻ tuổi mặc quần áo thời dân quốc, đeo mắt kính tròn, anh tuấn tri thức.

Mặt trái của ảnh chụp viết hai câu thơ: Núi có cây, trên cây có cành, lòng thiếp theo chàng, chàng biết chăng?

Nhìn thanh niên đầy vẻ ngây ngô trong ảnh, có lẽ đây là đối tượng thầm mến của Cao Lan lúc mười bảy, mười tám tuổi.

Nếu Cao Lan và bạn gái của Lư Khải là cùng một người, vậy thì có vẻ đáng sợ, một con quỷ đã chết hơn 70 năm? Hơn nữa thật rõ ràng, trong biệt thự này không chỉ có một người có vấn đề. Cái gọi là không biết càng kh*ng b*, cậu chú tâm kẻ giấu đầu lộ đuôi kia hơn.

"Mọi người có thể ra ngoài rồi." Trên hành lang lại vang lên tiếng nói của Lư Khải.

Trì Sơ nhìn thời gian, lần này mọi người ở trong phòng chừng hai phút.

Cậu đột nhiên có một ý nghĩ, mục đích thật sự của trò chơi này có phải để người chơi lợi dụng nó kiểm tra từng căn phòng? Tám phòng, phân chia ra từng kiểu người khác nhau, hoặc từng vai trò nào đó, hiển nhiên bên trong phải cất giấu nhiều manh mối, có lẽ sau khi kiểm tra hết sẽ biết được bên trong biệt thự số 44 đường Hoàng Vân ẩn giấu thứ gì.

Trì Sơ trong đầu phân tích, hành động cũng không trì hoãn, lập tức cùng Bạch Thiến Thiến ra ngoài.

Có người đặt nghi vấn: "Khải thiếu, phòng này không có đèn à? Tối thui, chốt mở cũng không biết nằm đâu."

Người này đang đứng ở phòng mà nhóm Trì Sơ đã vào lúc trước, hắn quay đầu nhìn xung quanh. Trong phòng vẫn tối đen, ánh đèn nhạt nhòa trên hành lang chỉ có thể xua tan chút bóng tối ở cửa vào, ngược lại càng khiến căn phòng ấy thêm tiềm tàng nguy hiểm nên người này càng không dám tùy tiện đi vào.

"Kiến Vân? Lưu Kiến Vân?" Người này gọi vài tiếng, vẻ mặt đầy nghi hoặc: "Khải thiếu, mấy người bạn tôi Lưu Kiến Vân không phải vào phòng này sao? Đã ra rồi?"

Nhưng trên hành lang cũng không có bóng dáng của Lưu Kiến Vân.

Lư Khải cười nói: "Bọn họ à, bọn họ phạm quy, đang chịu phạt."

Những người khác nghe xong, cười nhạo vài câu, không hỏi nữa.

Nhưng Trì Sơ lại cảm thấy, gương mặt của Lư Khải dưới ánh đèn để lộ sự lạnh lẽo quỷ dị.

Cậu nhìn về căn phòng kia, vừa vặn nhìn thấy cánh cửa tự động đóng lại. Trước khi cửa đóng, cậu nhìn thấy một cái bóng màu đỏ từ khe hở, cùng với một đôi mắt lạnh băng.

Trì Sơ thu tầm mắt, trái tim đập thật mạnh.

"Cậu vào phòng của ai?" Sùng Lăng nhích lại gần, hiển nhiên anh cùng Trì Sơ nghĩ tới cùng một chuyện.

"Cao Lan." Trì Sơ kể lại đại khái tình huống.

"Tôi cũng vào phòng ngủ, trang trí theo phong cách thời Dân quốc, phối màu khá trầm, thiên về Trung Quốc, treo một tấm ảnh đôi vợ chồng già rất lớn, hẳn là vợ chồng Cao gia. Nội thất trong phòng đầy đủ, thật giống như có người sống bên trong. Tôi phát hiện một cuốn album, bên trong là ảnh chụp của Cao gia, bà Cao có hai người con gái, nhưng ông Cao lại có rất nhiều con gái, còn có ba người vợ khác. Tôi cảm thấy có khá nhiều tin tức bên trong, nhưng thời gian rất ngắn, không thể xem hết.

Cố Minh Kiều cũng đến gần: "Căn phòng mà tôi vào cũng là của phụ nữ, bên trong có một cuốn nhật ký nên trộm mang ra đây. Tôi có xem thử vài trang, xác định chủ cuốn nhật ký này là vợ ba của ông Cao, tạm thời chưa có nội dung nào giá trị."

"Một lát nữa sang phòng khác xem thử." Nói xong ba người liền tách ra.

Bạch Thiến Thiến nghi ngờ nhìn bọn họ, hỏi Trì Sơ: "Cậu quen họ?"

Trì Sơ nói: "Bọn họ cũng đang điều tra chuyện của biệt thự, chúng tôi cảm thấy trong những căn phòng này chứa một ít manh mối."

"Phải không? Tôi sẽ chú ý." Bạch Thiến Thiến không quá tin tưởng, nhưng không biết vì sao, cô cảm giác có điểm bất an. Giống như có chỗ nào không đúng.

Lúc này trên hành lang chỉ còn lại mười người, đã bị loại mất năm người.

Trong đó là ba người đi vào căn phòng không có đèn, hai người khác là kẻ có thù với Bạch Thiến Thiến, muốn đuổi theo bọn họ vào phòng, kết quả bị nhốt ở ngoài, còn bị cửa đập vào mặt, chỉ lo la oai oái, hết thời gian nên bị loại.

"Tiếp theo là vòng thứ ba, cũng là vòng cuối trong trò chơi giành phòng. Quy tắc vẫn rất đơn giản, đếm ngược mười giây, mỗi phòng chỉ chứa một người, chờ tôi thông báo thì mọi người mới có thể ra ngoài, trò chơi cũng kết thúc. Và dù cuối cùng có bao nhiêu người thắng, đều sẽ được nhận quà tặng giá trị ngang nhau."

Những người tham gia trò chơi, một là nịnh hót Lư Khải, hai là lấy lòng bạn gái. Tuy bọn họ không giàu bằng Lư gia, nhưng cũng phải nghèo nàn gì, nếu không phải có chút tâm tư cũng sẽ không tiếp cận Lư Khải. Cho nên đối với việc bị loại gì đó, bọn họ không quá để ý.

Mấy người Trì Sơ không dám lơ là, bắt đầu tìm phòng.

"10, 9, 8..."

Theo đếm ngược, Trì Sơ đi vào một căn phòng.

Lại là phòng của phụ nữ?!

Trên giường trải khăn phủ viền hoa, che bằng bức màn lụa trắng, mép giường đặt một chiếc váy ngủ tơ lụa màu xanh lam, trong không khí thoang thoảng mùi nước hoa cực nhạt. Chiếc đèn ngủ đầu giường tỏa ra thứ ánh sáng màu cam ấm áp, liền dường như tùy thời mà nữ chủ nhân sẽ đi vào để mặc chiếc váy ngủ này.

Bàn trang điểm kiểu châu Âu màu trắng, mọi vật trang điểm đều có đầy đủ, một lọ sơn móng tay màu đỏ đang mở, tựa như vừa rồi có người sử dụng nó.

Trên bàn trang điểm đặt hai cái gọng kính, bên trong có một cái là kiểu nữ.

Có lẽ của vị vợ nhỏ nào đó.

Vị phu nhân này không có nhật ký, cũng không có bí mật gì, đồ vật trong phòng cho thấy cô là một người rất biết hưởng thụ, cũng rất vui vẻ mà hưởng thụ, mỗi ngày trải qua vô cùng thảnh thơi tự tại.

Trì Sơ đang muốn rời khỏi bàn trang điểm, lơ đãng nâng mắt, đột nhiên nhìn thấy một người phụ nữ phản chiếu từ trong gương, đứng ở sau lưng cậu. Cậu vội vàng xoay người đề phòng thì bóng người đã biến mất, tựa như vừa rồi chỉ là cậu hoa mắt.

Không đợi cậu thở phào nhẹ nhõm, một thân thể mềm mại liền áp lên người cậu, tiếng cười quyến rũ vang lên bên tai: "Thật là một cậu trai tuấn mỹ, thấy cậu rất lạ mặt, là lần đầu đến sao?"

Cả người Trì Sơ cứng đờ, không dám khinh suất: "Cô là ai?"

"Tôi? Tôi là bà hai của Cao gia, cậu có thể gọi tôi là Như Vân." Vừa nói vừa thổi hơi bên tai cậu, càn rỡ khiêu khích.

Trì Sơ nhanh chóng suy nghĩ, vẻ mặt không để lộ chút dấu vết: "Sao cô còn ở biệt thự? Cao gia không phải di dân đến Hồng Kông hết rồi sao?"

"Hồng Kông..." Âm thanh của Như Vân trở nên buồn bã, cười lạnh một tiếng thả cậu ra, bước trên giày cao gót đi lại mép giường, trên người cô mặc đúng là chiếc váy hai dây màu xanh lam đặt trên giường trước đó.

Như Vân lười biếng ngả ra giường, ánh mắt đầy mị hoặc nhìn cậu, dường như đang mời gọi nhưng lời ra miệng lại nói: "Ban đầu lão gia cũng định mang tôi đi Hồng Kông, nào biết..." Sắc mặt Như Vân tái đi, cho dù đã chết, nhớ lại chuyện trước kia vẫn không thể không rùng mình: "Nào biết được ban đêm có người xông vào nhà, trong tay họ cầm đao, chém lên cổ của tôi."

Theo từng lời cô nói, trên chiếc cổ trắng nõn xuất hiện một vết đỏ, nháy mắt nứt toạc ra, máu tươi chảy xuống nhuốm đỏ trên giường.

Miệng cô vẫn đóng mở nhịp nhàng, tiếp tục kể lại: "Lúc ấy dù một tiếng kêu tôi cũng không phát ra được, trơ mắt nhìn cây đao sắc bén kia nâng lên, hạ xuống, rồi lại nâng lên, hạ xuống... Máu bắn lên mặt tôi, rồi lại rơi vào mắt tôi, rất đau, rất đau, đau đến sau đó chẳng còn cảm giác nữa."

Giờ phút này, trên người Như Vân toàn là vết đao, máu me kinh khủng.

Cô chuyển đầu qua, gương mặt trước sau vẫn mỹ lệ , đôi mắt ánh nước nhìn về phía Trì Sơ: "Tôi không cam tâm, tôi không muốn chết, là ai đã giết tôi? Vì sao? Vì sao lại giết tôi?"

Trước Tiếp