Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 83: Cả thế giới
Edit: An Tĩnh
Dạo này Lâm Sơ Vũ đang bị cảm nhẹ, hơi thở nặng nề hơn bình thường một chút. Hứa Nguyên Gia vừa nói xong, cô lặng người đi một lúc, miệng hé mở, tạp âm trong điện thoại kêu tanh tách tanh tách.
“Nhưng chẳng phải anh quen biết anh ấy lâu rồi sao?”
“Đúng vậy.”
Một câu trả lời khiến Lâm Sơ Vũ không biết phải trả lời thế nào, cô vắt óc nghĩ, không ngờ chuyện này còn khó hơn cô tưởng, do dự một lúc, cô hạ thấp giọng thương lượng: “Anh.”
“Hử?”
Lâm Sơ Vũ ôm một tia hy vọng thử thăm dò: “Có phải anh đang trêu em không.”
Hứa Nguyên Gia cười hai tiếng, trả lời nhanh gọn: “Đúng vậy.”
Lâm Sơ Vũ bỗng thở phào nhẹ nhõm: “Anh dọa em sợ chết.”
Hứa Nguyên Gia nghe Lâm Sơ Vũ nói mà vui mừng khôn xiết: “Em sợ gì chứ, đáng lẽ phải là Tạ Ngật Chu sợ mới đúng.”
Cô làm sao biết được, có lẽ là vì quá thích, chỉ hy vọng mỗi một người yêu thương mình cũng thành tâm và chân thành chấp nhận anh.
Anh nhắc đến Tạ Ngật Chu, đúng lúc Tạ Ngật Chu cũng đi vào phòng ngủ.
Lâm Sơ Vũ khẽ giọng nói thêm vài câu nữa với Hứa Nguyên Gia rồi mới bảo: “Được rồi, anh, chúng ta gặp nhau ở nhà nhé.”
Cô cúp máy, Tạ Ngật Chu cầm một ly thủy tinh và bốn viên thuốc cảm đi đến: “Lại quên rồi.”
Lâm Sơ Vũ xoa xoa cổ họng, không còn cảm giác đau: “Sắp khỏi rồi.”
“Sắp khỏi không phải đã khỏi, uống thêm một ngày nữa.”
Lâm Sơ Vũ thấy Tạ Ngật Chu không pha loại thuốc bột cực đắng kia thì lúc này mới chịu cầm lấy ly.
“Dạo này anh có liên lạc với anh trai em không.”
“Có.”
Lâm Sơ Vũ nhìn anh chờ đợi câu tiếp theo.
Tạ Ngật Chu lấy một viên kẹo nho xanh từ trong túi ra, không vội trả lời cô, bàn tay thon dài chậm rãi xé giấy gói, mí mắt ngước lên, nhét kẹo vào miệng Lâm Sơ Vũ.
“Tuần trước đi ăn chung một bữa ở Di Thanh.”
Vị trái cây ngọt lịm tan ra nơi đầu lưỡi, khiến tâm trạng cũng tốt hơn nhiều, cô tiếp tục hỏi: “Anh em có nói gì không anh?”
“Ừm…” Tạ Ngật Chu lấy lại ly để sang một bên, nhéo mũi Lâm Sơ Vũ một cái rồi cười không rõ lý do: “Nói gì được chứ, thì bảo phải trông chừng em uống thuốc đàng hoàng, còn kể lúc trước em lén lút đổ thuốc cảm vào chậu hoa.”
“Nói bậy!” Trái tim treo lơ lửng giữa không trung của Lâm Sơ Vũ quay về chỗ cũ, nghe Tạ Ngật Chu nói mà kìm chẳng đặng cãi lại: “Em không có đổ đi, chỉ đổ cặn thuốc dưới đáy ly thôi.”
“Họ đổ oan cho em à?” Tạ Ngật Chu lên cao giọng ở cuối câu.
“Đúng vậy.” Lâm Sơ Vũ gật đầu: “Lúc em còn nhỏ có chuyện như vậy, mẹ em nhìn thấy, bà ấy tưởng em đổ hết cả ly, em giải thích mà bà ấy cũng không tin lắm, sau đó… Bị biến thành trò đùa lan truyền ra.”
Bây giờ nhắc lại chuyện này, Lâm Sơ Vũ vẫn còn chút buồn bực.
Tạ Ngật Chu hơi sửng sốt, đột nhiên bật cười lớn, vết lúm nhỏ mờ mờ bên khóe môi trái lại xuất hiện, Lâm Sơ Vũ đẩy tay anh ra, cảnh cáo nhẹ: “Anh đừng có cười quá đáng như thế.”
Tạ Ngật Chu gật nhẹ đầu, tay để bên môi, muốn dừng nhưng có làm cách nào cũng không nhịn lại được.
Lâm Sơ Vũ càng bực dọc hơn, cũng bắt chước anh nhéo má anh, nhấn mạnh: “Em thật sự không đổ thuốc mà.”
“Được được được.” Tạ Ngật Chu giữ tay cô lại, mở bàn tay Lâm Sơ Vũ ra áp vào má mình, anh hít sâu một hơi, cố làm ra vẻ nghiêm túc.
Đôi đồng tử đen như mực chậm rãi chuyển động, ngước lên, dừng lại ở hai chiếc tai màu vàng đang rũ xuống, Lâm Sơ Vũ mới rửa mặt xong, trên đầu cài một chiếc băng đô, phần trang trí bên trên là tai động vật, màu sắc còn giống hệt bộ lông vàng của thứ Ba.
Đây là món đồ Thứ Ba tự ngắm trúng khi họ dắt nó ra ngoài đi dạo vào tối qua, chú chó nhỏ đứng ỳ lại trước sạp của người ta không chịu đi, cứ như nhìn thấy em trai ruột của mình vậy.
Tạ Ngật Chu đã chẳng còn xa lạ gì khi nó như vậy nữa, anh nhíu mày, ngồi xổm xuống dạy dỗ một phen, đại ý là mày cũng đâu có đeo được, đừng đòi những thứ mà đến cả người khác cũng không đeo được.
Tiền nong không phải là vấn đề, quan trọng là Thứ Ba là một tín đồ cuồng mua sắm, đi đến đâu cũng có thể ưng ý ngay vài ba món đồ chơi.
Thứ Ba không thèm để ý Tạ Ngật Chu, nó vẫy vẫy đuôi, quay qua dụi dụi Lâm Sơ Vũ, dường như biết trong nhà này ai có địa vị cao hơn.
Mỗi lần nhìn thấy viền trắng quanh mắt Thứ Ba là Lâm Sơ Vũ lại mềm lòng, cô xoa đầu của chó nhỏ, nhẹ giọng dỗ dành: “Không buồn nha, không buồn nha, chị mua cho Thứ Ba nhé.”
Lâm Sơ Vũ trả tiền, cảm thấy cũng chẳng có vấn đề gì quá lớn: “Vừa khéo em đang không tìm thấy cài rửa mặt, dùng cái này cũng được.”
Lúc ấy đông người, cô ngại múa tay múa chân, cánh tay mới giơ lên một nửa lại hạ xuống.
Tạ Ngật Chu thuộc kiểu dù có nhắm hai mắt cũng phải ủng hộ cô: “Dễ thương.”
Bây giờ nhìn kỹ lại đúng là dễ thương thật.
Nhưng anh càng cười thì càng không nhịn được.
Lúm cười mới vừa kìm lại hoàn toàn bị phá vỡ, Tạ Ngật Chu áp nhẹ mặt ở lòng bàn tay cô, cúi đầu cắn chặt quai hàm, vai và lồng ngực lại run lên.
“Gâu!”
Thứ Ba xem xong phim hoạt hình ở phòng khách cũng chạy đến, nó vòng qua Tạ Ngật Chu, tựa đầu lên đùi Lâm Sơ Vũ, cổ họng phát ra tiếng ừng ực, đôi mắt nhỏ đen như hạt đậu cứ ngơ ngác nhìn chằm chằm băng đô trên đầu cô.
Tạ Ngật Chu ở bên cạnh chẳng biết thêm dầu vào lửa làm gì: “Em xem đi, bây giờ chắc nó nghĩ em là chị nó thật đấy.”
Lâm Sơ Vũ phản ứng lại theo bản năng: “Anh nói em là chó à?”
Tạ Ngật Chu nhướn mày, lập tức thanh minh: “Anh không có ý đó.”
“Vậy anh có ý gì hả.”
“Ý muốn nói em dễ thương.” Tạ Ngật Chu vòng tay qua ôm lấy vai Lâm Sơ Vũ từ phía sau, hơi dùng lực một chút kéo cô ngã ra sau nằm xuống, cô nằm trong vòng tay anh, trước mắt hai người là trần nhà trắng sáng đến chói mắt, anh cười cười sờ tai thú trên băng đô của cô, thong thả gọi: “Bé cưng.”
“Mặc dù em bị oan nhưng cũng không thể đổ oan cho anh được.”
Thứ Ba nhảy lên giường với họ, vùi đầu vào bụng Lâm Sơ Vũ, ấm áp vô cùng, còn có mùi sữa tắm hương chanh mà cô mới tắm xong.
“Em cảm giác anh không oan tí nào.” Lâm Sơ Vũ lẩm bẩm nói một câu.
“Sao em có thể nghĩ như thế về anh.”
Tạ Ngật Chu kéo dài giọng, ung dung nhấn mạnh với cô: “Dù cả thế giới có bị hủy diệt, anh nhất định cũng sẽ đứng về phía Lâm Sơ Vũ, biết chưa.”
Lâm Sơ Vũ nghiêng đầu nhìn anh: “Vậy nếu năm đó anh nghe được chuyện cười này thì anh sẽ giải oan giúp em sao?”
“Chắc chắn rồi.” Anh thề thốt hùng hồn, còn lấy điện thoại ra định gọi cho Hứa Nguyên Gia, tựa như rất bất mãn: “Anh phải đi hỏi anh ấy thử xem, sao có thể vu oan cho bạn gái anh như vậy chứ.”
Nhưng nụ cười trên mặt anh quá xấu xa, Lâm Sơ Vũ nửa tin nửa ngờ, quả nhiên Tạ Ngật Chu chỉ lướt điện thoại vài cái rồi thả xuống, sau đó bất thình lình cúi người hôn lên mặt cô, thì thầm bên tai: “Nhưng mà đúng là có hơi dễ thương quá mức đấy, em phải để anh cười một lúc đã chứ.”
Thứ Ba dựng tai lên, có lẽ chỉ nghe hiểu được nửa câu đầu, nó vô tư tán thành lời khen dành cho Lâm Sơ Vũ, hé miệng cười: “Gâu!”
“…” Lâm Sơ Vũ tháo phắt băng đô xuống, “…”
*
Khoảng thời gian trước trung thu, hai người ai đều khá bận rộn, Lâm Sơ Vũ chất đống vài bản thiết kế, một bản trong số đó khách hàng yêu cầu cực kỳ cao, bị trả lại rất nhiều lần rồi.
Tạ Ngật Chu mới về nước đã nhận được nhiều lời mời hợp tác đến từ các công ty, trên người anh tỏa ra rất nhiều hào quang, thời đại học đã thực hiện nhiều dự án ấn tượng nên đương nhiên rất được săn đón.
Khi ấy, anh đóng cọc tại căn nhà thuê nhỏ của Lâm Sơ Vũ, hằng ngày dắt chó đi dạo, đón người, nấu cơm, hệt như một cậu ấm chơi bời lêu lổng dư dả thời gian, chẳng nhận lời công ty nào hết.
Lúc đó Lâm Sơ Vũ cũng đã đoán được dự định của anh.
Phần lớn các công ty khoa học công nghệ thông minh hiện nay đều có tính mục đích quá rõ ràng, họ đều có nhiệm vụ chỉ tiêu cụ thể trên thị trường, đây không phải là điều mà Tạ Ngật Chu muốn làm.
Anh không thanh cao như thế nhưng cũng không quá thực dụng đến vậy.
Anh cũng giống như Lâm Sơ Vũ, có một sự nhiệt huyết giản đơn với tương lai, có suy nghĩ của riêng mình và cũng có những nguyên tắc riêng.
Tháng tám, anh cùng Cảnh Tu Tề và Giang Diễm cùng nhau thành lập một công ty với quy mô không quá lớn nhưng dự án kết nối lại không hề ít.
Họ hợp tác với đại học Kinh Xuyên, cũng chính là nhóm của giáo sư Hoàng, thực hiện dự án công ích cho người khuyết tật.
Lễ trung thu rơi vào cuối tháng chín, nối liền với kỳ nghỉ quốc khánh.
Vé Lâm Sơ Vũ đặt vào đúng ngày trung thu.
Cô đã rất dụng tâm, người ta vẫn thường bảo, trong dịp lễ thì không nên làm khó người khác quá.
Tối ngày hôm trước, Lâm Sơ Vũ sửa soạn vài món hành lý đơn giản, Tạ Ngật Chu vẫn chưa về.
Thứ Ba đã được đưa qua chỗ Cảnh Tu Tề, bây giờ anh ấy đã quen thuộc lắm rồi, mặc dù trong nhà không nuôi chó nhưng cái gì cũng có đủ.
Tuy Thứ Ba không nghe lời Cảnh Tu Tề mấy nhưng anh ấy gọi Thứ Ba, Thứ Ba, chó nhỏ, chó nhỏ vô cùng thành thạo.
Mỗi lần nhìn thấy cảnh ấy, Lâm Sơ Vũ đều cảm thấy rất buồn cười.
Cô đang định gọi cho Tạ Ngật Chu.
Người đã về.
Vì Lâm Sơ Vũ nên thời gian gần đây đa phần anh luôn ở bên này với cô.
“Sao anh về muộn quá vậy.” Lâm Sơ Vũ chạy ra cửa, thấy Tạ Ngật Chu cầm một túi tài liệu màu da bò trên tay.
Cô chui qua ngửi ngửi hệt như một chú chó nhỏ.
Tạ Ngật Chu buồn cười, kiên nhẫn nhíu cô: “Em làm gì đó?”
“Kiểm tra xem anh có uống rượu không.”
“Không có.”
lâm Sơ Vũ không thích anh uống rượu, nhưng có lúc cũng buộc lòng phải làm thế, cô chỉ đành chuẩn bị sẵn nước mật ong cho anh thôi.
Sau khi đã chắc chắn không có mùi rượu, Lâm Sơ Vũ mới thôi nhón chân.
Cô hỏi tiếp: “Anh đi đâu vậy?”
Khóe môi Tạ Ngật Chu cong lên tuyệt đẹp, trong đồng tử có một Lâm Sơ Vũ nhỏ bé, anh cúi đầu ghé đến gần: “Nhớ anh à.”
“Sợ anh quên mất chuyện ngày mai phải về Đinh Nam.”
“Sao có thể.”
Tạ Ngật Chu thấy phòng bếp sáng đèn, nhíu nhẹ mày: “Chưa ăn cơm sao?”
Vẻ mặt Lâm Sơ Vũ hơi ngớ ra, hình như cũng vừa nhớ lại chuyện này, cô vốn muốn làm món tôm rang tiêu nhưng thấy Tạ Ngật Chu mãi mà chưa về, nấu xong sớm quá thì tôm sẽ không còn giòn nữa, vì vậy cô để đồ xuống đi sắp xếp hành lý.
Tạ Ngật Chu đặt túi tài liệu xuống, cầm lấy tay Lâm Sơ Vũ xem có chỗ nào bị đỏ không: “Chẳng phải em không thích đụng vào hải sản à? Đâm vào tay thì sao.”
“Hôm nay em đi siêu thị thấy tôm tươi nên tiện thể mua một ít.”
Cô không thích chế biến, chỉ thích ăn, đây cũng là điều sau khi ở bên Tạ Ngật Chu Lâm Sơ Vũ mới phát hiện ra.
Hóa ra những việc không muốn làm lại thay đổi vì ở bên anh.
Cô muốn làm gì đó cho Tạ Ngật Chu, bao gồm cả việc thỉnh thoảng sẽ vào bếp.
Tạ Ngật Chu hiểu được ý Lâm Sơ Vũ, vốn dĩ anh đã đẹp trai, giờ đây mang theo hào quang như vậy, cười đến mê người: “Được, cảm ơn bé cưng.”
“Nhưng em đi nghỉ ngơi đi, phần còn lại để anh làm.”
“Hả?” Lâm Sơ Vũ lại đi theo phía sau anh như cái đuôi nhỏ, Tạ Ngật Chu xắn ống tay áo sơ mi lên, vớt tôm ngâm trong nước ra.
“Nhưng mà em muốn mời anh ăn mà.” Thế này thì sao được tính là cô mời nữa.
“Hai chúng ta mà còn chia ra anh với em nữa à?” Tạ Ngật Chu nghĩ ngợi chốc lát rồi rủ mí mắt xuống nhìn cô đầy ẩn ý, như có ý ám chỉ: “Ngày mai còn phải dựa vào chị Tiểu Lâm mà.”
Chị Tiểu Lâm.
Lâm Sơ Vũ sửng sốt.
Lần trước cô được nghe cách gọi này… Là giọng Thứ Ba mà.
Đôi mắt đen láy trong veo của cô mở to tròn.
Tạ Ngật Chu lau tay, sau đó vỗ lên vai cô hai cái tựa như giao phó trách nhiệm nặng nề.
…
Liên quan đến chuyện muốn đưa bạn trai về nhà, ban đầu Lâm Sơ Vũ không nói cho Lâm Thanh Vận biết, mà là Hứa Nguyên Gia về Đinh Nam trước rồi nói với cô: “Mẹ muốn làm mai cho anh.”
Lâm Sơ Vũ suy xét về tuổi tác của Hứa Nguyên Gia giây lát, hơi do dự nhưng không ngăn cản, hỏi với giọng điệu em gái ngoan: “Vậy anh có thích ai không, hay là đi gặp một chút cũng được.”
Hứa Nguyên Gia lười để ý cô, lại gửi thêm một tin nhắn gây sốc khác qua: “Còn có cả em nữa.”
Lúc đầu Lâm Sơ Vũ vẫn chưa nghĩ đến: “Em làm sao ạ.”
Hứa Nguyên Gia bổ sung đầy đủ câu chữ: “Còn muốn giới thiệu cho em một người nữa, xem mắt.”
Hả?
Xem mắt?
Cô sao??
Lâm Sơ Vũ suýt thì nghẹt thở.
Không đến mức đó chứ, nhưng giọng điệu vẫn lập tức trở nên hoảng hốt: “Anh lại đùa nữa rồi!”
Hứa Nguyên Gia: “Không đùa.”
Anh nói bằng giọng nghiêm túc: “Em muốn xem ảnh không, có thể so sánh với Tạ Ngật Chu thử xem ai tốt hơn.”
Lâm Sơ Vũ: “…”
Hứa Nguyên Gia tiếp tục thả bom sau lưng Tạ Ngật Chu, nói đùa: “Dù sao cũng chưa đăng ký kết hôn mà, đổi ý vẫn kịp.”
Lâm Sơ Vũ đứng ngồi không yên, đêm đó cô đã nói rõ chuyện mình có bạn trai.
Nhưng đổi một cách nói khác, đó là thông qua lời của Hứa Nguyên Gia, tựa như vô tình, lơ đễnh nói ra.
Đúng như Lâm Sơ Vũ dự đoán, vài giây sau, cuộc gọi của Lâm Thanh Vận đã nhanh chóng đến.
Lâm Sơ Vũ ngoan ngoãn bắt máy.
Giọng Lâm Thanh Vân đầy kinh ngạc, không hề dừng lại một giây nào: “Anh con bảo con có bạn trai rồi à?”
Lâm Sơ Vũ thản nhiên thừa nhận: “Vâng mẹ, con đang hẹn hò.”
“Là bạn cấp ba của con, học chung trường đại học, tính cách rất tốt, anh con cũng quen biết, tên là Tạ Ngật Chu.”
Lâm Thanh Vân: “Chuyện lớn như vậy sao bây giờ con mới nói, anh con biết cả rồi mà vẫn giấu ba mẹ à?”
“Hồi năm nhất đại học, mẹ nói với con còn sớm quá, con biết con có nói ra cũng sẽ chẳng có kết quả tốt gì. Sau đó lên năm ba, anh ấy ra nước ngoài trao đổi hai năm, bọn con gặp nhau khó khăn, cũng sẽ không được ủng hộ.”
“Nhưng mà con rất nghiêm túc.” Lâm Sơ Vũ vừa nghiêm túc vừa mang một chút cố chấp hiếm thấy: “Con thật sự rất thích anh ấy, bọn con đã ở bên nhau lâu lắm rồi, con cảm thấy anh ấy sẽ không thua kém bất cứ ai.”
Lâm Thanh Vân sững sờ một hồi lâu, dù sao trên bàn trà vẫn còn bày vài tấm ảnh mà bà đã chuẩn bị xong.
Trong khoảng lặng đó, Lâm Sơ Vũ cũng lên tiếng: “Con biết mẹ lo lắng con sẽ chọn nhầm người, nên con định trung thu này sẽ đưa anh ấy về gặp ba mẹ cùng.”
“Được không mẹ?”
Ở câu nói cuối cùng, cô cười khẽ: “Mẹ không cần giới thiệu người khác cho con đâu, giới thiệu cho anh con thôi là được rồi.”
Chuyến bay là chuyến sớm lúc hơn tám giờ.
Tạ Ngật Chu chuẩn bị rất nhiều thứ, nhiều đến mức Lâm Sơ Vũ nghi ngờ liệu họ có mang theo nổi không.
Đến dưới lầu, Lâm Sơ Vũ bất chợt dừng bước: “Tạ Ngật Chu.”
Tạ Ngật Chu quay đầu, trông thấy vẻ mặt như sắp có đại họa ập xuống đầu của Lâm Sơ Vũ.
“Sao vậy?”
“Mẹ em có thể sẽ kiểm tra hộ khẩu đó.” Lâm Sơ Vũ dặn dò trước cẩn thận, khó xử nói: “Mẹ em là giáo viên, vốn đã khá nghiêm khắc về phương diện này, hơn nữa cuộc hôn nhân đầu tiên của bà ấy lại thất bại nên có thể sẽ không quá ủng hộ kiểu tình yêu giữa thanh niên trẻ như bọn mình.”
Và còn một điều thứ ba nữa.
Hoàn cảnh gia đình của hai người chênh lệch hơi lớn, thậm chí còn không phải là hơi lớn mà là rất lớn.
Mặc dù thời đại bây giờ không còn quá chú trọng chuyện môn đăng hộ đối nữa nhưng nhiều bậc phụ huynh vẫn suy xét vấn đề này, thua kém quá nhiều sẽ dễ bị lừa, dễ chịu thiệt thòi.
“Anh trai em không nói cho em biết à.” Trong tay Tạ Ngật Chu toàn là quà đến thăm nhà, anh dành ra một tay trống xoa đầu Lâm Sơ Vũ.
“Gì cơ?”
“Đây là những vấn đề mà anh phải suy nghĩ, em không cần phải lo lắng, nếu ngay cả cửa ải này mà anh còn không vượt qua được thì đúng là chẳng có tí bản lĩnh gì.”
Lâm Sơ Vũ nhìn Tạ Ngật Chu, hôm nay anh ăn mặc cực kỳ trang trọng nhưng sau tai vẫn hơi ửng đỏ, tối hôm qua anh không ngủ, cô biết chuyện đó.
Tạ Ngật Chu cứ xem các bài đăng trên mạng mãi, đoán chừng là để học hỏi kinh nghiệm. Lâm Sơ Vũ nhỏ giọng hỏi anh đã xem ra được gì chưa thì Tạ Ngật Chu để điện thoại xuống, bảo chưa, còn giả vờ thở dài nữa.
Nhưng anh nói: “Chắc sẽ không có vấn đề gì đâu, dù có thì cũng không sao, miễn là có người có thể cưới em, thì người đó chính là anh.”
“Anh yêu em như họ vậy, nên sẽ không thấy khó khăn.”