Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 7: Trục tọa độ
Edit: An Tĩnh
Nhiếp Tư Tư vẫn lải nhải hỏi tới hỏi lui bên tai, còn thông báo xác nhận trước mắt lại nằm ngoài dự liệu của cô.
Cứ thế mà được chấp nhận rồi sao.
“Ê!” Nhiếp Tư Tư đột nhiên hét lên, tim Lâm Sơ Vũ như bị một sợi chỉ mảnh kéo nhẹ, dòng suy nghĩ bị cắt ngang.
“Tớ thấy dì nhỏ, Sơ Sơ, cậu đợi chút nhé.” Nhiếp Tư Tư bị thứ khác thu hút sự chú ý bèn đẩy cửa chạy ra ngoài, miệng gọi lớn: “Dì nhỏ! Mẹ cháu hỏi khi nào dì qua ăn cơm.”
Chiếc xe điện nhỏ chầm chậm chạy qua, hình như vọng lại một câu: “Tối nhé —”
Nhiếp Tư Tư quay lại hỏi tiếp, Lâm Sơ Vũ tùy tiện bịa một cái cớ cho qua chuyện.
Nhiếp Tư Tư chỉ gật gật đầu, cũng không nghĩ nhiều, tóm lại người trước mắt đã không còn thấy nữa rồi.
Chỉ còn lại những dây thường xuân đung đưa và lớp rêu xanh.
…
Sau cuối tuần đó, Tạ Ngật Chu cũng quay lại trường.
Lễ chào cờ của trường trung học số 1 được tổ chức vào giờ ra chơi sáng thứ hai hằng tuần, nắng buổi sáng gắt đến chói mắt, mặt đất bị hong nóng bốc lên hơi trắng nhàn nhạt.
Từng bóng dáng trong chiếc áo xanh trắng giẫm lên con đường gạch chạy về phía sân thể dục, Lâm Sơ Vũ đi dưới bóng râm tòa nhà, nghe mấy bạn nữ bên cạnh nói.
“Tạ Ngật Chu quay lại rồi à?”
“Đúng vậy, sáng nay tớ thấy cậu ấy ở cổng trường, cảm giác chẳng khác trước là bao.”
“Không phải nói mẹ cậu ấy gặp chuyện sao.”
“Còn có người nói nhà cậu ấy phá sản nữa kìa, không thì sao nghỉ lâu vậy.”
Tin đồn trong trường là thế, chuyện gì cũng có thể kéo vào mà nói.
Mà thực ra, tuy Tạ Ngật Chu bị cảm vẫn chưa khỏi hẳn, nhưng cũng không có gì nghiêm trọng, ngoài việc giờ tự học sáng lại vào lớp sát giờ. Trên mặt cậu lúc nào cũng nở nụ cười dễ nói chuyện, nhưng hàng mi rủ xuống lại mang vẻ lơ đãng xa cách, cậu đứng đó che miệng ho khẽ một tiếng, làm chủ nhiệm muốn mắng cũng không tiện mà không mắng cũng không xong.
Trong lễ chào cờ, hàng của lớp 10/8 và lớp 10/9 đứng sát nhau, Tạ Ngật Chu đứng cuối hàng. Đến phần đại diện học sinh xuất sắc phát biểu, Lâm Sơ Vũ nghe phía cuối hàng lớp bên cạnh bỗng xôn xao một trận.
Rất nhiều người quay đầu nhìn theo hướng tiếng động.
Giáo viên lớp 10/8 đứng cạnh Giang Diễm và Tạ Ngật Chu, không biết Cảnh Tu Tề nói gì mà khiến mấy người gần đó cười ầm lên, chọc thầy tức đến mức đá cậu ta một cái rồi quát bảo họ giữ trật tự.
Ánh mắt Lâm Sơ Vũ lẫn trong vô số ánh nhìn tò mò.
Rồi cũng như mọi người bị thầy đuổi quay lên.
Một cái nhìn vội vàng, trở thành lần cuối cùng cô nhìn thấy cậu trong khoảng thời gian sau đó.
Chỉ còn một tuần nữa là đến kỳ thi cuối kì, bầu không khí dần trở nên căng thẳng hơn, Lâm Sơ Vũ và cậu tuy chỉ cách nhau một bức tường, nhưng cũng không dễ gặp.
Thời gian của họ dường như cứ lệch nhau.
Cô làm bài trong lớp thì cậu ra hành lang lấy nước, cậu ăn cơm ở căn tin thì cô bị giữ lại trên lớp nên ra trễ.
6 giờ tối thứ sáu.
Kỳ thi kết thúc, ăn xong, Vương Thừa Đức đã đợi sẵn trong lớp.
Trên bục giảng và dưới sàn để đầy đề và vở bài tập, mọi người ngồi trong phòng học này học tiết tự học tối một lần cuối cùng, Vương Thừa Đức cảm thán: “Lớp 10/9 chúng ta ở bên nhau cũng một năm rồi. Tối nay nói vài câu, họp phụ huynh thì không cần không dài dòng nữa.”
“Lần đầu gặp các em thầy đã nói năm tới mong được giúp đỡ, chớp mắt đã trôi qua rồi. Trưởng thành là quá trình phải trải qua, các em đừng sợ việc hòa nhập lớp mới, dù không nỡ cũng phải tiếp tục tiến lên.”
Bên dưới bỗng có mấy bạn nữ đỏ hoe mắt.
Mấy bạn nam pha trò kêu lên: “Lão Vương! Thầy đừng đi, em đi mua trứng cho thầy.”
Vương Thừa Đức chậc một tiếng, lần đầu cười mà không ngăn cản họ.
“Thời gian này mọi người biểu hiện rất tốt, sự cố gắng của các em thầy đều thấy cả. Vì vậy thầy thật lòng mong các em đạt được thành tích tốt. Chia tay là khúc dạo đầu của trưởng thành, dù được phân vào lớp nào, bất kể là học gì, thầy cũng tin rằng các em sẽ có tương lai tốt!”
Nhiếp Tư Tư lén quay xuống nắm tay Lâm Sơ Vũ: “Tự nhiên sắp chia tay rồi, không đành lòng chút nào.”
“Cảm giác sẽ không thể gặp được người bạn nào tốt như cậu nữa.”
Mũi Lâm Sơ Vũ cũng cay cay, cô là kiểu người rất hoài niệm, từ nhỏ đến lớn mỗi một món đồ có ý nghĩa đều sẽ được cô cất giữ cẩn thận.
Nhiếp Tư Tư vừa ngẩng lên đã thấy mắt Lâm Sơ Vũ đỏ hoe, suýt thì muốn ôm cô khóc cùng nhau, cô bạn sụt sùi than: “Cậu đừng nhìn tớ vậy, tớ không nhịn nổi.”
Qua mấy giây, Vương Thừa Đức nhìn quanh đống bài dưới đất, dừng lại: “Chúng ta chụp tấm ảnh cuối cùng đi.”
Thầy lấy điện thoại ra, đi ra hành lang nhìn một cái rồi gọi đại một học sinh vào.
Chỗ Lâm Sơ Vũ vừa khéo nhìn thấy một nửa khung cảnh ngoài cửa, cậu bạn bị gọi lại là Giang Diễm. Cậu ta vốn đã mang dáng vẻ học sinh gương mẫu, kính gọng đen đặt trên sống mũi càng thêm vẻ nho nhã đáng tin.
Cậu loay hoay với điện thoại một chút, sau đó nói với nam sinh phía sau: “Tớ chụp ảnh bình thường thôi, cậu chụp đi?”
Nam sinh phía sau giọng còn nhạt hơn, rõ ràng không mấy hứng thú: “Thôi, tớ còn tệ hơn.”
Giọng đối phương trầm thấp, chỉ một câu nói mơ hồ ấy, nếu không phải người đó là Tạ Ngật Chu thì có lẽ Lâm Sơ Vũ cũng chẳng nghe ra được.
Nhưng ai bảo đó lại là cậu cơ chứ.
Giang Diễm đứng trên bục nhìn theo chỉ dẫn của Vương Thừa Đức, đẩy bàn ra sau, mọi người tụ lại, các bạn phía sau đứng lên ghế, đều lộ mặt ra nào.
Nhiếp Tư Tư kéo Lâm Sơ Vũ đứng ở ngoài cùng bên trái của hàng thứ hai, người ngoài hành lang chắc đang đứng dựa tường, từ đầu đến cuối không nhìn thấy.
Mọi người tạo đủ tư thế, Lâm Sơ Vũ hít hít mũi, nở nụ cười với ống kính.
“Ba hai một, cười lên —”
Ngoài cửa sổ mặt trời lặn dần về phía tây, năm học kết thúc.
Thời gian nóng nhất của mùa hè sắp đến.
**
“Rè rè, rè rè.”
Lâm Sơ Vũ nghe điện thoại, giọng nói tan nát cõi lòng của Nhiếp Tư Tư cùng tiếng chim hót ríu rít trên cột điện ùa tới tấn công cô.
“Sơ Vũ cứu tớ với, cậu làm đề toán chuẩn bị trước chưa, có mấy điểm kiến thức tớ không hiểu.”
Lâm Sơ Vũ nhìn đồng hồ rồi nói dứt khoát: “Hôm nay cậu rảnh không, tớ qua tìm cậu.”
“Vậy chúng ta gặp ở chỗ cũ nhé.”
“Được.”
Vì phải giảng bài nên họ không hẹn ở thư viện, Lâm Sơ Vũ đeo balô đến một quán tự học, Nhiếp Tư Tư đã ở đó.
Lâm Sơ Vũ xem mấy câu cô bạn không biết làm, sau đó lấy bài ra bắt đầu giảng.
Cô giảng rất kỹ, Nhiếp Tư Tư cắn ống hút ghi chép lia lịa, miệng không kìm được khen: “Cậu giỏi thật đó.”
Lâm Sơ Vũ tính xong trường hợp cuối cùng cho cô bạn, xoay cổ tay cười bảo: “Cũng không hẳn, mấy hôm trước anh tớ về nhà, có mấy câu anh ấy giảng cho tớ đấy.”
“Vậy à.” Nhiếp Tư Tư vừa dọn đồ vừa hỏi: “Khi nào anh cậu nhập học?”
“Hôm qua vừa đi, bảo là dự án thực tập.”
Nhiếp Tư Tư kêu một tiếng: “Sao còn khổ hơn tụi mình thế? Đến giờ tớ vẫn không dám tin kỳ nghỉ đã trôi qua nửa rồi.”
“Nhưng cậu đã làm hơn một nửa bài tập rồi mà.”
Nhiếp Tư Tư gào lên: “Cậu đúng là biết an ủi người khác.”
Lâm Sơ Vũ cười to hơn.
Ra khỏi quán tự học, các cô không bắt xe về nhà mà chọn bừa một con đường nhỏ để đi, dọc đường có mấy tiệm quần áo trang trí rất đặc biệt, Nhiếp Tư Tư nổi hứng kéo Lâm Sơ Vũ vào thử. Bên kia người cũng không ít, gần đó có một sân bóng rổ, thỉnh thoảng lại có vài tiếng reo hò mơ hồ vang lên, đủ loại âm thanh hòa vào nhau tạo nên không khí náo nhiệt.
Thời tiết quá nóng, Lâm Sơ Vũ thấy Nhiếp Tư Tư toát mồ hôi: “Bên cạnh có tiệm trà sữa đó, tớ đi mua hai ly.”
Nhiếp Tư Tư ôm một đống quần áo đứng trước gương, gật đầu lia lịa: “Tớ muốn hồng trà sữa tươi.”
“Được.”
Lâm Sơ Vũ xoay người, cửa tiệm là cửa kính, một bóng người cao gầy bỗng lướt qua trước mắt.
Kính phản chiếu đường nét góc nghiêng của người đó, rồi nhanh chóng biến mất.
Giống cậu quá.
Lâm Sơ Vũ đẩy cửa nhìn theo hướng vừa rồi, cậu đã rẽ đi mất, trên đầu đội mũ lưỡi trai trắng, không nhìn rõ mặt, cô như bị ma xui quỷ khiến đi theo.
Khắp nơi đều là cửa hàng, tiệm trà sữa nằm ở vị trí thứ hai tại ngã rẽ, Lâm Sơ Vũ đi qua bảng hiệu màu xanh lá thì dừng lại.
Chỉ còn cách vài bước, không biết cậu vào tiệm nào.
Cũng không chắc người vừa rồi có phải cậu không.
Tóm lại là mất dấu rồi.
Lần đầu Lâm Sơ Vũ làm chuyện thế này, trong mắt còn vương chút ngơ ngác, cô đi thêm mấy bước nữa, quán cà phê, tiệm đồ thủ công, tiệm ăn nhẹ, shipper cầm túi giấy màu be đi từ trong ra vô tình đụng cho cô tỉnh lại.
Lâm Sơ Vũ đột nhiên tỉnh táo lại, chán nản quay về tiệm trà sữa.
Nhiệt độ điều hòa rất lạnh, trong không khí tràn ngập mùi đá lạnh và nước trái cây, mát lạnh mà ngọt ngào. May mắn thay phía trước không đông lắm, đợi trong chốc lát, Lâm Sơ Vũ đã cầm trà sữa được đóng gói kỹ càng rời đi.
Giữa tiếng xe cộ và người nói chuyện như tạp âm trắng, trong đầu Lâm Sơ Vũ bỗng thoảng qua một tiệm sửa đồ cổ kiểu xưa, lúc nãy khi đến đây cô có nhìn thấy, không biết cụ thể là bán gì, nhưng trực giác nói với cô rằng chắc là cửa tiệm đó.
Vị trí ở phía trước một chút nữa.
Tim khẽ run, có chút k*ch th*ch vô hình, Lâm Sơ Vũ xách ly trà sữa còn đá bước nhanh hơn, một cột điện sọc đỏ trắng xuất hiện trước mặt, tầm mắt nhìn tiếp về sau —
Cửa cuốn vừa nãy chỉ kéo lên một nửa nay đã mở hẳn.
“Sửa thì đơn giản, chỉ là khó tìm bo mạch thôi.”
Tiếng nói lác đác truyền ra: “Máy cũ quá rồi, nhưng mà cậu may mắn đấy, mấy hôm trước tôi vừa thu được một cái cùng dòng.”
“Vậy thì đúng là may thật.” Thiếu niên gật đầu đồng ý, thân hình gầy mà rắn rỏi hơi cúi, khuỷu tay chống lên tủ kính, vành mũ trắng che đi ánh mắt cậu.
Góc nghiêng hướng về phía Lâm Sơ Vũ.
Lâm Sơ Vũ hít sâu một hơi, như thể mạo hiểm thành công nhặt được đồng xu vàng.
Chắc Tạ Ngật Chu đang sửa đồ, ông chủ nói xong cậu liền nheo mắt ghé lại xem, Lâm Sơ Vũ không dám đứng thêm, sợ bị phát hiện, vội vã quay lại cửa hàng quần áo.
Nhiếp Tư Tư đang phân vân trước gương, chị chủ tiệm khen lấy khen để, thấy Lâm Sơ Vũ, cô bạn bèn hỏi: “Cái này với cái lúc nãy, chọn cái nào?”
“Cái này đi.”
“Được, vậy lấy cái này!”
Nhiếp Tư Tư vui vẻ thanh toán, sau đó nhận ly của mình, cắn ống hút hỏi Lâm Sơ Vũ tiếp theo đi đâu.
“Đâu cũng được.”
Họ đi một lúc đã vòng ra sân bóng rổ, tiếng giày ma sát nền xi măng vang lên bên tai không dứt, một nhóm nam sinh mặc đồ bóng rổ đang chơi bóng dưới nắng.
“Họ không nóng hả ta.” Nhiếp Tư Tư thì thầm.
“Gì cơ?” Lâm Sơ Vũ không nghe rõ.
“Không có gì, bọn mình qua kia ngồi chút đi.” Sân bóng được cây che bóng, bên kia có mấy dụng cụ tập thể dục và hai cái xích đu đơn sơ.
Nhiếp Tư Tư và Lâm Sơ Vũ ngồi trên xích đu dùng chân đung đưa chậm rãi, Nhiếp Tư Tư nhìn nhóm người kia rồi nói với Lâm Sơ Vũ: “Để tớ xem có ai đẹp trai không.”
“Ừm… Cậu mặc áo đỏ kia hình như cũng được.” Nhiếp Tư Tư nheo mắt tiếp tục quan sát: “Cậu thấy sao.”
Lâm Sơ Vũ vốn không có hứng ngắm trai đẹp, cô còn đang nghĩ chuyện về Tạ Ngật Chu khi nãy, cậu sửa xong sẽ đi đâu, có gặp lại không.
Nhưng Nhiếp Tư Tư hỏi thì cô cũng nhìn qua: “Cũng đẹp đó.”
Vừa dứt lời thì phía sau vang lên một câu lành lạnh: “Có đẹp bằng tôi không.”
“A!”
Nhiếp Tư Tư giật mình quay phắt lại, đối diện với một gương mặt quen thuộc.
“Đúng là cậu rồi Nhiếp Tư Tư, lâu rồi không gặp, vừa nhìn bóng lưng tôi đã biết là cậu.”
“Chung Minh?”
Nam sinh được gọi tên nhướn mày, ừ một tiếng, cậu ta tiến lên hai bước nắm dây xích đu bằng một tay, mắt nhìn về phía sân bóng: “Áo đỏ à? Ngụy Thiệu Kỳ, làm sao đẹp bằng tôi.”
Có vẻ mấy người bên sân bóng cũng chú ý bên này, họ dừng lại vừa đập bóng vừa gọi Chung Minh, tiện thể nhìn hai cô gái.
Nhiếp Tư Tư: “…”
Cậu không thể nói nhỏ chút à!
Lâm Sơ Vũ tò mò nhìn qua lại giữa hai người, Nhiếp Tư Tư giải thích: “Bạn cấp hai của tớ, Chung Minh.”
Chung Minh xách túi nước chào Lâm Sơ Vũ nhiệt tình: “Muốn qua đó chơi không.”
Có gì hay mà chơi.
Nhiếp Tư Tư ngại nói ra, khi con trai chơi bóng chỉ có thể đứng nhìn từ xa, đông người vừa nóng vừa hôi.
“Thôi, bọn tớ ngồi đây chút rồi đi.”
Chung Minh có vẻ rất muốn họ qua đó: “Ngồi xích đu có gì vui đâu.”
“Lâu lắm bọn mình mới gặp, để tôi thể hiện tài năng cho cậu xem.”
“Nể mặt chút đi.” Chung Minh lại nhìn Lâm Sơ Vũ, “Thế nào?”
Lâm Sơ Vũ thấy Nhiếp Tư Tư không muốn đi, nên cũng không thể tự ý đồng ý thay bạn.
Chung Minh hỏi xong, cô khéo léo từ chối, còn có chút việc, lần này thôi vậy.
Chung Minh hỏi tiếp: “Việc gì vậy?”
Nhiếp Tư Tư suýt bùng nổ, liên quan gì đến cậu hả.
Lâm Sơ Vũ cũng không ngờ có người hỏi vậy, chẳng phải câu khách sáo này đã rất rõ ràng rồi sao, không phải ai cũng hiểu rồi sẽ nói vậy hẹn lần sau à.
Bên phía sân bóng giục cậu ta: “Nhanh lên, nước.”
Chung Minh: “Đi đi đi, đừng không nể mặt thế. Lâu rồi mới gặp nhau rồi còn gì.”
Hô hấp nghẹn lại, Nhiếp Tư Tư muốn mắng người lắm rồi.
Từ hồi cấp hai người này đã không có ranh giới vậy rồi.
Đúng lúc đó, một giọng nói chen vào.
“Chung Minh.”
4 giờ chiều mùa hè, nhiệt độ vẫn cao, cái mát của hoàng hôn chưa tới, ấn tượng nhất trong cảm quan là ánh sáng chói lóa, bóng cây lay động, mùi gỉ nhè nhẹ trên dây xích đu, phía sau lưng là con đường dài, có ông lão phe phẩy quạt chậm rãi đi qua.
Giọng Nhiếp Tư Tư trong trẻo như chim nhỏ, lời mắng còn chưa thốt ra miệng đã bị nam sinh từ sân bóng đi tới cắt ngang.
Thiếu niên không mặc đồ chơi bóng mà mặc một chiếc áo ba lỗ đen, tay phải đeo băng cổ tay, trên cánh tay là lớp cơ mỏng mà rõ, vừa khí phách vừa đầy sức sống, trên đầu vẫn là chiếc mũ lưỡi trai trắng. Cậu liếc qua hai người trên xích đu, sau đó đi đến cạnh Chung Minh nhận lấy cái túi siêu thị, lấy ra hộp kẹo bạc hà.
“Họ đang đợi cậu đấy.”
Chung Minh khựng lại, hình như không ngờ Tạ Ngật Chu lại đến.
Tạ Ngật Chu làm như không thấy ánh mắt cậu ta, quay sang hỏi các cô: “Tối nay các cậu có việc à?”
Lâm Sơ Vũ chậm nửa nhịp mới gật đầu theo: “Ừ.”
“Vừa hay, đi chung xe đi.”
Một dấu chấm hỏi xuất hiện phía sau Chung Minh: “Các cậu quen nhau à?”
Lâm Sơ Vũ nghe Tạ Ngật Chu ừ một tiếng: “Cán sự môn của tôi.”
Gió mát nhè nhẹ thổi qua, nửa cái bóng rơi xuống chân cô, tán long não xào xạc.
Cán sự môn của tôi.
Của tôi?
Cậu sao.
Cách nói thân mật đó làm Lâm Sơ Vũ ngẩn người.
Tạ Ngật Chu đã nói vậy, Chung Minh cũng không tiện hỏi thêm.
Cậu ta nói với Nhiếp Tư Tư: “Vậy hẹn lần sau nhé.”
Nhiếp Tư Tư gật đầu bừa: “Biết rồi biết rồi.”
Cuối cùng người cũng đi.
Lâm Sơ Vũ hỏi Tạ Ngật Chu: “Cậu đi đâu thế?”
Tạ Ngật Chu lười biếng liếc cô một cái, hỏi ngược lại: “Thế các cậu đi đâu?”
Thiếu nữ cứng họng, trong lòng đã rõ, chẳng đi đâu cả.
Chỉ đơn giản là cậu đang giúp họ giải vây thôi.
Lâm Sơ Vũ nói nhỏ: “Cảm ơn.”
“Không có gì.” Cậu lại hỏi: “Các cậu ngồi thêm chút hay đi luôn.”
Lâm Sơ Vũ nhìn Nhiếp Tư Tư, Nhiếp Tư Tư thấy cũng gần đến giờ rồi, bảo hay là đi luôn đi. Nói đoạn, cô bạn lấy điện thoại ra: “Để tớ gọi xe.”
Cùng lúc điện thoại Nhiếp Tư Tư vang lên, điện thoại của Tạ Ngật Chu cũng vang.
Cuộc gọi của Cảnh Tu Tề.
“Cậu sao vậy, sửa đồ thôi mà đi đâu mất hút, rốt cuộc còn chơi không.”
Tạ Ngật Chu nói ngắn gọn: “Nóng.”
Cảnh Tu Tề thật sự bó tay, đàn ông gì mà kiểu cách vậy, nóng thì sao, đó là huân chương của đàn ông đấy nhé.
“Bị bệnh.”
“Già mồm vừa thôi! Cậu là công chúa hay tiểu thư hả.” Cảnh Tu Tề khó khăn lắm mới rủ được một đống người, vậy mà người này lại làm kẻ khác biệt.
Giọng bên kia thật sự quá lớn, đến mức Lâm Sơ Vũ nghe rõ mồn một.
Mà cô vừa tò mò nhìn sang thì ánh mắt đó đã bị cậu bắt gặp.
Tai Lâm Sơ Vũ nóng lên.
Tạ Ngật Chu trực tiếp cúp máy.
Cậu đứng dậy, chỉ về tiệm tạp hóa đối diện: “Tôi qua đó một chút.”
Ban đầu cô chưa hiểu vì sao cậu lại nói với mình, sau đó chợt nhận ra hình như cậu cũng không muốn ở đây nữa, vậy cậu thật sự sẽ đi cùng các cô sao, có cần yểm trợ giúp cậu không nhỉ.
Nhiếp Tư Tư cũng ngoái lại nhìn, thái độ thay đổi rất nhanh: “Nếu Chung Minh bảo Tạ Ngật Chu cũng ở đây sớm thì có khi bọn mình còn cân nhắc.”
Khác với thường ngày, Lâm Sơ Vũ bất ngờ ừ một tiếng.
Nhưng Nhiếp Tư Tư không để ý, dù sao bình thường Lâm Sơ Vũ cũng chiều theo cô bạn mà.
Nhiếp Tư Tư lại nói chuyện mình biết: “Cậu biết biệt danh của Tạ Ngật Chu là gì không.”
“Là gì.”
“Chu tọa độ á.”
Lâm Sơ Vũ chớp mắt mấy cái, hỏi lại: “Là vì tên viết tắt của cậu ấy à.”
Xyz, trục tọa độ xyz.
“Không chỉ vậy đâu! Cậu xem kỳ thi cuối kỳ lần trước đi, cậu ấy nghỉ hai tuần mà điểm không tụt chút nào, thật ra chơi bóng cũng vậy luôn, người ta bảo có Tạ Ngật Chu là trận đó ổn rồi.”
“Nên mới gọi cậu ấy là trục tọa độ, nghĩa là rất đỉnh một cách vững vàng, đứng ở đâu là chẳng ai lay chuyển được, tụi mình xem cậu ấy chơi bóng cũng đâu thiệt gì.”
Không biết cậu vào tiệm tạp hóa mua gì, có lẽ chỉ để tránh bầu không khí ngại ngùng khi đứng chung với các cô thôi, tóm lại là vẫn chưa ra.
“Khi nào xe tới vậy?”
Nhiếp Tư Tư mở điện thoại lên: “Hai phút nữa, ngã tư phía trước đang kẹt xe.”
Lâm Sơ Vũ ừ một tiếng, một chiếc xe ba bánh bán bắp rang chạy qua trước mặt họ, hương vị ngọt thơm bay vào mũi, bên hông chiếc xe màu xanh da trời còn buộc loa rao inh ỏi.
Khi thân xe đi ngang qua, tầm nhìn lại rõ ràng như rèm sân khấu được kéo ra.
Tạ Ngật Chu xuất hiện trước cửa tiệm tạp hóa, không rõ mua gì, mà khác là bên cạnh cậu có một cô gái đang hỏi xin phương thức liên lạc.
Thiếu niên nghiêng đầu, một tay đút túi, vóc dáng cao hơn mét tám tự mang theo khí thế sắc bén, quả thật rất bắt mắt. Sau lưng cậu là cửa sắt treo đầy poster và kẹo m*t của cửa tiệm tạp hóa, ông chủ ngồi trước quầy thu tiền cũng tò mò nhìn.
“Kết bạn à?”
Cô gái lắc điện thoại gật đầu: “Đúng vậy.”
Tạ Ngật Chu không trả lời ngay, phát hiện thêm hai ánh nhìn, cậu nhàn nhạt liếc qua.
Nhiếp Tư Tư bị bắt gặp nên lúng túng, đúng lúc này xe taxi đến nơi, cô bạn vội mở cửa xe: “Ây dà xe tới rồi, chúng ta đi thôi.”
Nhiếp Tư Tư chui vào trước, Lâm Sơ Vũ cũng quay mặt ngồi lên xe.
Một giây trước khi đóng cửa, cuối cùng giọng Tạ Ngật Chu cũng vang lên.
Cậu cười khẽ rất tùy ý, giọng còn có chút đáng thương bảo: “Thôi bỏ đi, bạn tôi còn mắng tôi.”
Cậu đang nhắc đến chuyện Cảnh Tu Tề vừa chê mình khi nãy
Hình như người này có chút thù dai, người khác nói gì cậu đều nhớ, lần trước cô nói mình là cán sự môn cậu nhớ, lần này Cảnh Tu Tề nói cậu yếu ớt kiểu cách cũng vậy.
Khiến người ta tự dưng thấy buồn cười.
“Cô gái đó không xin được WeChat à? Tớ biết mà, Tạ Ngật Chu khó ghê, cậu không biết WeChat cậu ấy khó kết bạn thế nào đâu, lần trước tớ xin giúp cậu còn bị trêu cả buổi, cứ nói tớ thích thầm cậu ấy, còn bảo đừng mơ, cậu ấy gần như không kết bạn với ai đâu.”
Lâm Sơ Vũ không biết Nhiếp Tư Tư đã cố gắng như vậy, cô ngẩn người: “Tư Tư, lần trước làm phiền cậu rồi.”
“Có gì đâu, không sao.”
Nhắc đến chuyện này, Nhiếp Tư Tư thuận miệng hỏi: “À đúng rồi, Tạ Ngật Chu có kết bạn với cậu không?”
Lâm Sơ Vũ lại khựng lại.
Khó kết bạn lắm sao.
—
Lin and Xia’s emails – 2017.8.10 21:00
– Chỉ cần nhìn nhau là nổi mẩn đỏ, đến gần là sốt nhẹ, đó là phản ứng dị ứng đặc biệt ở tuổi mười bảy của tớ.