Tránh Mưa - Tự Thính

Chương 69: 3. Dự báo thời tiết

Trước Tiếp

Chương 69: Dự báo thời tiết

Edit: An Tĩnh


Năm ấy dường như vô cùng khác thường, mưa hết đợt này đến đợt khác, làn hơi nước mờ mịt ẩn trong gió rét cực kỳ khó chịu, mùa đông kết thúc một cách qua loa, còn chưa kịp cảm nhận mùa xuân, cái nóng rực của mùa hè đã đến.

Chớp mắt một cái, học kỳ này cũng kết thúc.

Giữa những tiếng ve kêu inh ỏi, trong nhóm lớp xuất hiện thông báo, ký túc xá sửa chữa, cần dọn dẹp sơ qua cho sạch sẽ.

Kha Dĩ Nhiên lải nhải không ngừng, tâm trạng không tốt: “Nóng thế này mà còn phải dọn đồ, năm nào cũng như bóp kem đánh răng, cũng chẳng thấy ký túc xá này được sửa chỗ nào.”

Cô quay đầu lại nhìn, hôm nay Lâm Sơ Vũ vẫn luôn rất im lặng.

Kha Dĩ Nhiên ném cho cô một cây kẹo m*t: “Nghỉ rồi, vui lên đi.”

Bầu trời bên ngoài xanh thẳm, mây trắng nhàn nhạt, nhẹ nhàng trôi theo gió.

Âm thanh ầm ầm bỗng nhiên hạ thấp.

Lâm Sơ Vũ hoàn hồn đi ra ban công, nơi ánh nắng vàng rực rỡ —

Vệt khói trắng do máy bay để lại lặng lẽ vạch ngang bầu trời.

Kỳ nghỉ này, Kha Dĩ Nhiên và Lạc Thiên đều giống như đa số mọi người, lựa chọn ở lại Kinh Xuyên thực tập, chỉ có Lâm Sơ Vũ về nhà.

Nửa năm nay, Lâm Thanh Vận hồi phục rất tốt, bác sĩ dặn không nên lao lực quá độ, nhà trường cũng chu đáo điều chuyển bà khỏi lớp cuối cấp, cơn bệnh nặng này cũng khiến Lâm Thanh Vận nghĩ thoáng hơn rất nhiều, bà từ chức chủ nhiệm lớp, an tâm làm một giáo viên bộ môn bình thường, vào kỳ nghỉ còn đăng ký lớp nấu ăn, thích nghiên cứu thực đơn dưỡng sinh.

Lâm Sơ Vũ thả chậm nhịp sống của mình, cuối cùng cô cũng thực sự hiểu câu “ở bên gia đình nhiều hơn” của Hứa Nguyên Gia, sau này thời gian như vậy có lẽ sẽ ngày càng ít đi.

Cô tự học thêm vài thứ mới trên mạng, rồi thỉnh thoảng lại đi dạy kèm cho con của các dì giống như năm ngoái.

Cuộc sống năm ba đại học có thêm những mối lo âu khó nói thành lời so với năm hai, hôm nay nghe tin chị khóa trên nhận được mấy offer, ngày mai lại nghe tin anh khóa trên trượt tuyển thẳng thạc sĩ nên lại đi thi cao học. Bên cạnh ngợi ca sự tài giỏi của người khác cũng phải phải nhìn lại bản thân, năm sau phải làm sao, ít nhất cũng phải chuẩn bị hai phương án.

Hôm nay nhà ăn số hai mới mở một quán lẩu bàn xoay nhỏ mới tinh, phát phiếu quảng cáo ưu đãi 20%, Kha Dĩ Nhiên nhất quyết kéo Lâm Sơ Vũ đi: “Trời lạnh là phải ăn lẩu.”

Hai người thu dọn đồ đạc đi đến nhà ăn, Kha Dĩ Nhiên thuận miệng hỏi Lâm Sơ Vũ có định học tiếp lên thạc sĩ không: “Tổng điểm GPA của cậu thuộc top đầu mà, còn có giải thưởng cuộc thi quốc gia, được đề cử miễn thi chắc chắn không vấn đề gì.”

“Tớ không học nữa.” Lâm Sơ Vũ mím môi, “Tớ đi làm luôn.”

“Tại sao?”

“Lúc mẹ tớ bị bệnh, tớ nhìn… Ba và anh trai tớ bôn ba chạy tới chạy lui, hôm nay bay đi tìm chuyên gia này, ngày mai lại nghĩ cách mời chuyên gia kia, chỉ có mình tớ, tất cả mọi người đều bảo tớ là cứ học hành cho tốt, chuyện trong nhà không cần lo.”

“Nhưng tớ không muốn làm đứa trẻ sống dưới sự che chở của người khác nữa.” Năm nay khi về nhà, cô nhìn thấy những sợi tóc bạc của Lâm Thanh Vận, cô lại nhớ đến ước mơ khi còn nhỏ của mình, mau chóng lớn lên, mau chóng gánh vác cả bầu trời cho mẹ.

“Vậy nên tớ định năm sau đi thực tập luôn.”

“Cũng đúng, tớ cũng chịu đựng cuộc sống ngày nào cũng xin tiền bố mẹ đủ rồi.”

Lâm Sơ Vũ cười cười, đùa giỡn với cô bạn: “Mấy hôm trước cậu còn nói đi làm mệt quá, “ăn bám” vẫn sướng hơn mà.”

Kha Dĩ Nhiên chậc một tiếng: “Cái này không gọi là ăn bám, tớ không xin nhà không xin xe, chỉ là thêm một đôi đũa, cùng lắm gọi là ăn ké chút thôi.”

Hai người vừa nói vừa cười, đến nhà ăn thì đã muộn, không giành được chỗ gần quầy lấy đồ ăn, chỉ có thể tranh thủ chen vào một chỗ trống ngồi xuống.

Lâm Sơ Vũ cởi áo khoác bảo: “Tớ đi rửa tay trước.”

“Tớ trông túi, cậu về rồi tớ đi.”

Lúc Lâm Sơ Vũ đứng dậy thì có hai cô gái nhìn qua, ánh mắt dò xét như có như không, cô nhìn lại, đối phương lập tức dời mắt đi.

Cô không để ý, lau khô tay rồi bật bếp lên, sau đó bảo Kha Dĩ Nhiên đi đi.

Hai cô gái kia vừa khéo ngồi ngay phía sau họ, Lâm Sơ Vũ thả một xiên rong biển vào nồi, nghe thấy tiếng họ nói chuyện, âm thanh không lớn, lách tách đứt quãng truyền vào tai.

“Cậu ấy có phải là bạn gái của Tạ Ngật Chu không?”

“Đúng rồi, trông xinh xắn thật, có ấn tượng.”

“Nghe nói họ chia tay rồi.”

“Chắc là chia tay rồi, lúc trước tớ thường thấy họ ở trường, nửa năm nay chưa gặp lần nào.”

“Tạ Ngật Chu ra nước ngoài rồi.”

“Hả, vậy sao, tớ không biết chuyện này, thế thì chia tay cũng bình thường, đây không phải là yêu xa nữa mà là yêu khác quốc gia luôn rồi.”

Trong nồi lẩu nấm chỉ có lác đác vài miếng rong biển, lăn lộn trong làn nước sôi ùng ục trông như chiếc nơ bướm.

Hai người họ quay đầu trộm nhìn Lâm Sơ Vũ một cái, giọng càng nhỏ hơn.

“Tớ còn nghe nói, là bị đá đấy.” Chữ “bị” được nhấn mạnh, phát ra từ giữ răng môi.

“Ây da thật ra thì cũng có thể đoán được mà, trước đây tớ luôn cho rằng Tạ Ngật Chu là kiểu người rất chơi bời, dù sao trông ngoại hình của cậu ấy… Cũng rất phong lưu, là kiểu mà đi ngoài đường tớ cũng không dám tiến tới xin WeChat ấy. Nhưng mà hình như cậu ấy chỉ hẹn hò với một người thôi, cũng không tính là quá khốn nạn.”

“Cũng đúng, bây giờ chẳng phải toàn chơi bời thôi sao.”

Kha Dĩ Nhiên quay lại đột nhiên hét lên: “Nước sắp tràn rồi kìa, tắt bếp đi!”

Lâm Sơ Vũ bị hét giật nảy mình, luống cuống tay chân “ừ” mấy tiếng, Kha Dĩ Nhiên nhìn không nổi nữa vội vàng giúp cô tắt bếp. Lửa nhỏ lại, nước lẩu sủi bọt khí cũng dần ổn định, chỉ để lại một vòng dấu vết trên thành nồi.

“Cậu đang nghĩ gì thế, tớ không ở đây là ăn không ngon hả.”

Lâm Sơ Vũ gắp rong biển đã nấu mềm ra, cụp mắt khẽ nói: “Đúng vậy.”

Hai cô gái vừa nãy còn nói chuyện hăng say, nghe thấy giọng Lâm Sơ Vũ thì khựng lại giây lát: “Cậu ấy nghe thấy rồi à?”

“Không đâu, bọn mình nói nhỏ mà.”

Họ không chắc chắn muốn nhìn thêm một cái, vừa lúc bắt gặp Kha Dĩ Nhiên trề môi trợn mắt cảnh cáo: “Nhìn cái gì!”

“…”

Kha Dĩ Nhiên trực tiếp thả liền năm xiên viên, nồi lẩu nhỏ đầy ắp, cô bạn đưa cùi chỏ đụng đụng Lâm Sơ Vũ, cũng có thể đoán được chuyện gì.

Chỉ đơn giản là những lời đồn đoán, nhiều chuyện về người khác thôi, họ có nói thế nào Lâm Sơ Vũ cũng không xen vào: “Lại đang hóng hớt tin đồn à?”

“Ừ, chuyện của tớ.” Lâm Sơ Vũ cúi đầu, khóe môi hơi cong lên, “Cũng thú vị lắm, mỗi phiên bản đều khác hẳn nhau.”

Kha Dĩ Nhiên không chịu nổi dáng vẻ này của cô, vốn đã là một người dễ tính, bây giờ trông giống như cô bị bắt nạt vậy.

“Thật là, cho bọn họ tò mò tới chết đi!” Cô ấy cố ý nói to, hai cô gái phía sau nghe ra đang nhắc chính mình, vội ăn xong, tính tiền rồi rời đi.

“Đừng để ý họ nữa, ăn đi!” Kha Dĩ Nhiên lấy thêm hai xiên viên cho Lâm Sơ Vũ, xiên đã ăn hết thì ném vào ống của mình, cực kỳ hào phóng: “Ăn đi! Tối nay ở sân thể thao có buổi biểu diễn âm nhạc đấy, bọn mình đi chơi.”

“Được đó.” Lâm Sơ Vũ nên ăn cơm thì ăn cơm, tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Ăn xong, hai người vốn định ra sân thể thao đi tản bộ nhưng có một khúc nhạc dạo xảy ra, Hạ Văn gửi một tấm ảnh qua.

Lâm Sơ Vũ mở ra xem thử, là thư viện trường họ: “Cậu đang ở trường tớ à?”

Hạ Văn: “Ừ, tiện thể qua thăm cậu chút nhé?”

Quả thật Lâm Sơ Vũ và Hà Văn đã một thời gian rồi không gặp nhau, cô ngại cho Kha Dĩ Nhiên leo cây nên bảo Hạ Văn đến sân thể thao luôn: “Cậu may mắn đấy, tối nay có người hát á, có thể tới tham gia náo nhiệt.”

Hạ Văn: “Được.”

Hai cô đi rất chậm rãi, không gấp gáp chọn một con đường nhỏ.

Sau khi tìm được bãi cỏ và ngồi xuống, Lâm Sơ Vũ giơ cao điện thoại chụp vị trí gửi cho Hạ Văn: “Cậu tự tìm được mà đúng không, tớ không ra đón cậu đâu.”

Hạ Văn chụp ảnh một con mèo hoang gửi cho cô: “Nhưng mà bây giờ nó không cho tớ đi, cậu đợi một chút.”

Buổi biểu diễn vẫn chưa bắt đầu, những ánh đèn màu hồng tím tụ lại ở một góc sân thể thao, những người đó đang thử âm thanh.

Tối nay cứ như Lâm Sơ Vũ bị ảo giác vậy, cô cảm giác có rất nhiều ánh mắt hướng về phía mình, ngay cả Kha Dĩ Nhiên cũng phát hiện ra: “Chuyện gì vậy trời, trên người cậu có dán chữ hả?”

Đoạn, cô bạn giữ lấy Lâm Sơ Vũ nhìn trước nhìn sau, khó hiểu bảo: “Có đâu nhỉ.”

“Có khi cũng không phải đang nhìn tụi mình.”

Kha Dĩ Nhiên vẫn nghi ngờ, nhưng chỉ một lát sau vấn đề này đã có câu trả lời.

Cô bạn đột nhiên ghé đến gần: “Sao cậu lại bị người ta đăng lên tường tỏ tình rồi, hỏi có phải chia tay rồi không, muốn theo đuổi, xin phương thức liên lạc.”

Lâm Sơ Vũ thoáng chốc im lặng.

“Tạ Ngật Chu vừa đi, kẻ nào cũng —” Lời chưa nói dứt thì một cái bóng bỗng nhiên bao phủ trước mặt nhưng mà là trước mặt Lâm Sơ Vũ.

“Lâm Sơ Vũ… Là Lâm Sơ Vũ đúng không?”

Lâm Sơ Vũ theo bản năng ngẩng đầu lên, lộ ra một khuôn mặt trắng nõn không chút tì vết, mái tóc màu nhạt xõa trước người giống như một con búp bê barbie tinh xảo.

Sân thể thao không có đèn đường, dưới ánh sáng xanh dần mờ tối, cô toát lên vẻ trong trẻo và linh động, khí chất độc nhất tựa như vầng trăng sáng thanh khiết.

Trong lúc nhất thời, chàng trai kia nhìn đến mất hồn, sau đó đột nhiên phản ứng lại, cố gắng để lời nói của mình nghe thật chân thành: “Cậu xinh đẹp quá, có thể cho tớ phương thức liên lạc không, tớ thật sự rất thích cậu.”

Kha Dĩ Nhiên há miệng câm lặng, mí mắt giật giật liên hồi, cái gì thế này, sao cô nói người như nào là người như thế đến liền vậy.

Lâm Sơ Vũ chỉ hơi sửng sốt rồi hời hợt trả lời: “Cảm ơn, bình thường tôi không thích dùng mạng xã hội, cũng không thêm phương thức liên lạc.”

Chàng trai chưa từ bỏ ý định, đuổi theo hỏi: “Tại sao chứ, đừng có lấy kiểu lý do này được không, không làm quen thêm nhiều người thì làm sao tìm được đối tượng.”

Một dấu chấm hỏi xuất hiện trên đầu Kha Dĩ Nhiên, có bị điên không thế.

Trong mắt Lâm Sơ Vũ vẫn không hề dao động, cô chỉ mỉm cười, không giải thích: “Xin lỗi.”

“Chẳng phải cậu chia tay rồi sao? Tạ Ngật Chu đã đi rồi, đừng bảo cậu vẫn đang chờ cậu ta đấy nhé. Cậu không thể chỉ nhìn vẻ bề ngoài được, tớ thật sự không hề thua kém cậu ta đâu.”

Kha Dĩ Nhiên không nhịn được lườm một cái, huyết áp cô bạn tăng vọt lên trời, mất kiên nhẫn gào lên: “Liên quan gì đến cậu, cậu là ai hả, bọn tôi có quen biết cậu không?”

Chàng trai mím môi, cười bảo: “Không quen, nhưng bây giờ làm quen cũng chưa muộn mà.”

Kha Dĩ Nhiên thật sự muốn mắng người nhưng Lâm Sơ Vũ bỗng nhiên nắm lấy cổ tay cô lắc lắc đầu, tỏ ý không sao.

Cô ấy nhìn thấy Lâm Sơ Vũ quay đầu, vẻ mặt vẫn bình tĩnh, lần này cô nghiêm túc cười một tiếng, trong ánh mắt lộ ra vài phần chân thật so với vừa nãy, giọng cô không lớn nhưng vừa đủ để những người đang hướng mắt nhìn về phía này nghe thấy: “Tôi có bạn trai rồi.”

“Vậy nên không cần cân nhắc người khác.”

Hạ Văn đi xuyên qua đám đông, buổi biểu diễn âm nhạc ở góc Đông Nam cuối cùng cũng đã bắt đầu, một giọng nam đã hát đến câu: “Em nói rằng dần buông bỏ tình yêu sẽ đi được xa hơn, có lẽ số mệnh này chỉ cho phép chúng ta được gặp nhau.”

Là “Bí mật không thể nói”.

Anh dừng bước, ánh mắt chăm chú nhìn bóng lưng Lâm Sơ Vũ, giọng nói cô vang lên giữa khúc nhạc dạo, giống như mùa hè năm ấy, Lâm Sơ Vũ đi đến hỏi anh đang nằm nhoài ra bàn ngủ: Hạ Văn, bài tập tiếng Anh chỉ còn thiếu mình cậu chưa nộp, có cần tớ nộp bù cho cậu không.

Khi ấy là ngày thứ hai sau lần đầu tiên họ gặp nhau ở bệnh viện, anh vẫn chẳng để tâm: “Chưa làm.”

Thiếu nữ nhìn anh, muốn nói lại thôi: “Tớ thấy cậu đến bệnh viện, có chuyện gì khó khăn sao, tớ có thể nói với cô Thang giúp cậu.”

Có đấy.

Hình như mẹ anh không thể tỉnh lại được nữa rồi.

Hóa ra vị trí của con người thật sự theo thứ tự xuất hiện, thời gian đã bỏ lỡ cũng thật sự không thể thay đổi được.

Anh bỗng nhiên bật cười.

Dù bây giờ có ngẫm lại, cũng chẳng biết rốt cuộc kết quả muộn ở đâu.

Từ đầu đến cuối, câu chuyện của cô không hề liên quan đến anh.

Anh không thể chen vào, ngay cả tư cách dự thính cũng là được số mệnh ban cho.

Lâm Sơ Vũ cụp mắt, nói lại lần nữa: “Tôi có bạn trai rồi, sẽ không chia tay.”

Loa phát ra những tiếng tạp âm đinh tai, Lâm Sơ Vũ ngân nga hát theo câu bị rè kia.

“Đẹp nhất đâu phải là ngày mưa rơi, mà là dưới mái hiên đã từng cùng em trú mưa.”

Bí mật của cô đã thấy ánh sáng.

Người cô thích sẽ không thay đổi.

Thông tin thời tiết trên điện thoại Lâm Sơ Vũ sáng lên, Boston 11℃.

Cao nhất 17℃, thấp nhất 11℃.

Hầu hết các khu vực quang đãng.

x: “Ngày mai dự báo thời tiết có mưa.”

Anh bắt đầu thích mưa.

Có mưa, có cô.

Trước Tiếp