Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 67: Mưa lạnh cháy bỏng
Edit: An Tĩnh
Tạ Ngật Chu quay về trong thời gian rất ngắn, chuyến bay sáng sớm đã phải đi.
Khoảnh khắc đó vạn vật tĩnh lặng, Lâm Sơ Vũ đẩy cửa sổ ra, bên tai chỉ có tiếng gió lạnh buốt tràn vào, tóc cô bị thổi vén ra sau tai, Lâm Sơ Vũ kiễng chân, người dưới lầu giơ tay lên, năm ngón tay thon dài khẽ khép lại, mô phỏng pháo hoa rực rỡ phía sau, “bùm” một tiếng nổ tung.
Lâm Sơ Vũ bật cười.
Đầu đường cuối ngõ chỉ còn lại mình anh và xác pháo đỏ đầy đất, giữa không khí náo nhiệt treo đèn kết hoa, anh trông lẻ loi vô cùng.
Nỗi nhớ nhung đã lâu không gặp biến thành sự nôn nóng không kìm được, cô rất muốn rất muốn bất chấp tất cả mà chạy xuống, gặp anh, ôm anh.
Nghĩ vậy thì cũng làm vậy.
Túi rác trong phòng rất trống, Lâm Sơ Vũ tùy tiện vo mấy tờ giấy vụn ném vào, buộc trong tay rồi đi ra ngoài: “Mẹ, mọi người ăn trước đi, con xuống đổ rác.”
Cô tiện thể thay luôn túi rác trong bếp và phòng khách, Lâm Thanh Vận đang chăm chú xem tấu hài: “Mai dọn cũng được mà, tối thế này con ra ngoài làm gì.”
Lâm Sơ Vũ cúi đầu thay giày, mặt không đổi sắc: “Có mùi rồi, con tiện tay, lát nữa con về.”
“Lạnh lắm đấy.”
Ánh mắt Hứa Nguyên Gia nhìn sang, Lâm Sơ Vũ theo bản năng tránh đi sợ bị nhìn thấu, anh bất lực, đặt cốc nước trong tay xuống đứng dậy: “Mẹ, hai người xem đi, con đi đổ rác với em ấy.”
“Hai đứa bị ám ảnh cưỡng chế đấy à?” Hứa Thiệu Quốc nói đùa.
“Xem như là vậy đi ạ, ngày mai là mùng một, nhà sạch sẽ chút cũng tốt.” Anh cười cười, Hứa Nguyên Gia cầm mấy miếng dán cửa sổ còn lại bên ghế sofa bóp bóp trong tay, nói với Lâm Sơ Vũ: “Đi thôi.”
Môi Lâm Sơ Vũ mấp máy, không tìm được lý do, vâng một tiếng rồi ra cửa trước.
Hứa Nguyên Gia theo sát phía sau, cửa “cạch” một tiếng đóng lại, Lâm Sơ Vũ quay đầu, Hứa Nguyên Gia đưa rác trong tay cho cô: “Được rồi, với anh thì khỏi cần diễn.”
“Anh ơi.” Lâm Sơ Vũ yếu thế, “Chỉ gặp một chút thôi rồi nói một câu chúc mừng thôi.”
“Anh biết.” Hứa Nguyên Gia chỉ về phía cửa sổ, “Anh đứng đây nhìn, em nói chuyện đi rồi quay lại ngay.”
Lâm Sơ Vũ cảm kích: “Cảm ơn anh.”
“Lần cuối đấy biết chưa, nghỉ lễ thì ở nhà với gia đình cho tốt, nếu cậu ta đáng tin, sau này hai đứa vẫn còn rất nhiều thời gian, không thiếu nghi thức này.”
Lâm Sơ Vũ gật đầu, Hứa Nguyên Gia lại nhìn cô thêm mấy lần mới cho đi: “Đi đi, nhớ đổ rác.”
Cuối cùng cô cũng gặp được người mà mình ngày đêm mong nhớ, không biết anh đã đứng trong gió lạnh bao lâu, Tạ Ngật Chu kéo cô vào trong áo, che chắn gió bên ngoài, mày khẽ nhíu đầy đau lòng: “Lạnh thế này xuống làm gì.”
“Anh ở đây mà.” Khóa kéo áo khoác anh rủ xuống lắc lư nơi cổ áo dựng đứng, kim loại bạc lạnh lẽo chạm vào tai Lâm Sơ Vũ lạnh ơi là lạnh, cô không nói gì, ngẩng đầu, kéo Tạ Ngật Chu dịch vào phía cầu thang thêm một chút.
“Anh trai em ở trên, không thể nói chuyện lâu với anh.”
Tạ Ngật Chu vẫn còn tâm trạng đùa: “Vậy anh trai em có nhận ra anh không?”
“Không đâu, bên kia không nhìn thấy chỗ này, cùng chỉ nhìn thấy —” Lâm Sơ Vũ đưa tay xoa xoa gáy anh, “Chỗ này của anh.”
Anh cười rộ lên, Lâm Sơ Vũ chạm vào phần râu lún phún trên cằm anh, giọng lại thấp hơn vài phần: “Dạo gần đây có phải rất mệt không anh.”
“Không mệt.”
Tay anh quá lạnh, chỉ chạm nhẹ đầu mũi Lâm Sơ Vũ, giọng trầm thấp bị đợt pháo hoa phía sau lấn át, Lâm Sơ Vũ không nghe rõ, nhìn anh hỏi: “Gì cơ?”
Tạ Ngật Chu ép lưng cô lại gần, Lâm Sơ Vũ loạng choạng va vào hõm vai anh, anh cúi xuống, nhắc lại trong tạp âm nặng nề.
“Anh nói.”
“Gặp em anh rất vui.”
“Rất đáng.”
Lâm Sơ Vũ ngẩn ngơ, chẳng hiểu sao mắt bỗng nóng lên, cô thì thầm: “Em cũng vậy.”
Chuyến bay hơn ba mươi tiếng, họ chỉ nói chuyện chưa đến năm phút.
Thật ra Hứa Nguyên Gia cũng không giám sát nhiều, anh nghĩ vẫn nên cho Lâm Sơ Vũ chút riêng tư.
Chỉ qua loa nhìn lướt qua một cái, vốn đã rời mắt đi nhưng sau đó mới bất giác nhận ra có chút quen mắt.
Anh quay đầu lại nhưng người đó đã biến mất.
Lâm Sơ Vũ bước hai bậc một lần, chui vào cửa nhà, biểu cảm trên mặt Hứa Nguyên Gia thay đổi.
“Sao vậy anh.”
Yên lặng vài giây: “Không có gì.”
…
Mùng sáu Tết Hứa Nguyên Gia đã đi rồi, anh phải đi làm, Lâm Thanh Vận chuẩn bị cho anh hai hộp thịt hun khói và sườn để mang theo: “Chú ý sức khỏe đấy.”
Hứa Nguyên Gia thu dọn hành lý xong, lần lượt đáp lại lời Lâm Thanh Vận dặn.
Anh đóng vali lại, gọi Lâm Thanh Vận: “Mẹ, con xem thử thấy mấy ngày tới bệnh viện thành phố có lịch khám chuyên gia, có một chuyên gia rất giỏi đến hội chẩn, con biết mẹ không thích đến chỗ bố, thấy cứ đi là làm phiền nhiều người, vậy để Sơ Vũ đưa mẹ đến bệnh viện thành phố khám thử.”
“Bệnh này của mẹ hơn chục năm rồi, đau nửa đầu uống thuốc cũng không khỏi, trước đó chẳng phải uống bao nhiêu thứ linh tinh rồi sao, mẹ nghỉ ngơi là được rồi.” Lâm Thanh Vận không để tâm, bà cũng không muốn cả nhà phải lo lắng theo mình.
“Mẹ không đi mới khiến mọi người lo.”
Lâm Thanh Vận có thể thẳng thừng từ chối Lâm Sơ Vũ, cũng có thể thẳng thừng từ chối Hứa Thiệu Quốc, nhưng lời Hứa Nguyên Gia vẫn có sức nặng hơn vài phần, bà thở dài bất lực, đành đồng ý.
Trước khi đi, Hứa Nguyên Gia nói chuyện này với Lâm Sơ Vũ, cô lập tức lấy điện thoại đặt lịch, số khám của chuyên gia chỉ còn lác đác mùng mười và ngày mười bảy tháng Giêng.
Tay cô dừng trên ngày mùng mười một lúc, rồi đi vào bếp giúp Lâm Thanh Vận dọn dẹp.
Lâm Thanh Vận nhìn ra Lâm Sơ Vũ có tâm sự, trực tiếp hỏi: “Có gì thì nói, với mẹ còn gì mà con không nói được à.”
“Mẹ, mùng chín con muốn về Kinh Xuyên một chuyến.”
“Đi mấy ngày.”
“Một ngày thôi, con đi trong ngày, hôm sau về, con đi chuyến bay sáng sớm, về đến buổi sáng mình đi bệnh viện luôn.”
Lâm Thanh Vận không phản ứng nhiều: “Mua vé chưa?”
“Chưa ạ.”
“Còn tiền không, có cần mẹ chuyển tiền vé máy bay cho con không?”
Lâm Sơ Vũ không ngờ Lâm Thanh Vân dễ thương lượng như vậy, nhẹ nhàng hỏi: “Mẹ không hỏi con đi làm gì ạ?”
“Con làm gì được chứ, ở trường có việc à?” Lâm Thanh Vận tiếp tục rửa rau, “Không cần đi chuyến sáng sớm đâu, mệt lắm, chẳng phải anh con bảo chuyên gia sẽ đến mấy ngày à, mình đổi ngày đi.”
“Mẹ.”
“Đi đi, chú ý an toàn, đến khách sạn gọi cho mẹ, buổi tối cũng phải gọi cho mẹ.”
Lâm Sơ Vũ do dự một chút rồi thuận theo, nhận luôn lý do là ở trường có việc: “Lịch chuyên gia còn ngày mười bảy, có muộn không ạ?”
“Muộn cái gì, cũng không thiếu một tuần này, qua nguyên tiêu rồi đi cũng được.”
Lâm Sơ Vũ nghĩ ngợi một chút, nói được, sau đó đặt lịch hội chẩn ngày mười bảy, rồi đặt vé máy bay đến Kinh Xuyên.
Tối mùng bảy, Nhiếp Tư Tư nằm trên giường Lâm Sơ Vũ, giơ chân đạp xe giảm cân, ánh mắt cô bạn dõi theo Lâm Sơ Vũ đi tới đi lui: “Cậu làm gì vậy, sao còn nướng thế.”
Lâm Sơ Vũ thổi một chiếc bánh quy vừa lấy ra khỏi lò rồi đưa đến miệng Nhiếp Tư Tư: “Cậu ăn thử lại xem, cái này nhiều đường hơn, xem thử so với cái lần trước thì cái nào ngon hơn?”
Ánh mắt Nhiếp Tư Tư đầy ai oán, chân duỗi thẳng như con cá chép, cố gắng tạo sự tồn tại để Lâm Sơ Vũ chú ý: “Giảm cân đấy, giảm cân đấy giảm cân đấy!”
“Tớ bên này tập thể dục, cậu bên kia đút đồ ăn, cố gắng cũng uổng công.”
Lâm Sơ Vũ kêu lên ây da ây da, nhỏ giọng cầu xin: “Cậu có béo đâu, còn gầy hơn tớ hai cân, ăn một miếng thôi mà.”
Nhiếp Tư Tư nhận bánh quy, ngồi dậy xuống giường, cắn một miếng chậm rãi thưởng thức, giọng khó hiểu: “Cậu nướng cả ngày rồi, phải ăn bao nhiêu đây.”
“Tớ muốn mang cho Tạ Ngật Chu.”
“Cậu ta về rồi à?” Nhiếp Tư Tư nghe Lâm Sơ Vũ nói cả kỳ nghỉ này Tạ Ngật Chu đều ở nước ngoài.
“Về Kinh Xuyên rồi.”
Cô nhớ Tạ Ngật Chu từng nói anh không hay đón sinh nhật, trong nhà sẽ tổ chức cho anh vào ngày âm lịch, đúng vào mùng chín. Cô còn lén hỏi thăm được, mẹ Tạ Ngật Chu vẫn còn ở nước ngoài, bố anh cũng không đặc biệt tổ chức sinh nhật cho anh, vậy nên năm nay có lẽ vẫn thuộc kiểu “không tổ chức”.
“Nên tớ muốn qua đó ở bên anh ấy.” Giọng Lâm Sơ Vũ rất nhẹ, nhưng mang theo sự kiên định dịu dàng.
“Hai người các cậu đúng thật là, về mặt vật lý đúng là cùng hướng về nhau đấy.”
Khi ấy trên mạng vẫn chưa có cụm từ “vì yêu mà xông tới”.
Nhiếp Tư Tư nghĩ ngợi một hồi lâu mới chọn phần thêm đường, sau đó gọi sự cố gắng không ngại vất vả và cố chấp dũng cảm này là sự ngốc nghếch mang vị ngọt của Lâm Sơ Vũ.
Từ tháng mười hai Lâm Sơ Vũ đã chuẩn bị xong quà sinh nhật cho Tạ Ngật Chu, chỉ là trời xui đất khiến nên đến bây giờ mới tặng được.
Một sợi dây chuyền bạc làm thủ công, lúc đó Lâm Sơ Vũ học ở một tiệm thầy người Thái rất lâu, còn phải trốn anh, không thể để Tạ Ngật Chu phát hiện.
Khi ấy là mùa đông, trong studio không mở máy sưởi, tay lạnh đến mức đỏ bừng, lúc gõ phải dùng lực, rất dễ đập trúng tay, cuối cùng còn phải tạo hình, mỗi bước đều rất phiền phức.
Cô là người mới, thầy muốn cô làm kiểu đơn giản nhất, nhưng Lâm Sơ Vũ không chịu, chọn một mẫu ngoài sách, rất đặc biệt, có thể gập lại ba vòng làm thành vòng tay, cũng có thể đeo trên cổ làm dây chuyền, đeo thêm mặt dây cũng được.
Trong túi cô không mang gì khác, chỉ mang theo hộp bánh quy vị nam việt quất kia.
Mấy ngày này Tạ Ngật Chu không ở căn hộ, cũng không về mà ở một khách sạn tại khu khác, anh gửi số phòng cho cô, bảo cô chờ một chút.
Cô vừa đặt túi xuống, chuông cửa đã vang lên, Tạ Ngật Chu gọi đồ ăn cho cô.
“Cảm ơn.”
Cô không hỏi Tạ Ngật Chu khi nào về, cũng không nóng vội, nhưng lần đầu tiên cảm nhận cảm giác chờ đợi rõ ràng hơn.
Lúc Tạ Ngật Chu đợi cô cũng có cảm giác này sao.
Lâm Sơ Vũ chống cằm, chuông cửa lại vang lên.
Cô tưởng vẫn là nhân viên phục vụ, nhưng lại là anh.
“Về sớm vậy, anh…” Lâm Sơ Vũ còn chưa nói xong, Tạ Ngật Chu đã trở tay đóng cửa lại, “Bạn gái đang đợi, không về sao được.”
Anh lười biếng xoa tóc Lâm Sơ Vũ rối tung, đẩy cô vào trong, đi thẳng vào vấn đề: “Nào, để anh xem cục cưng trước đã.”
Tim Lâm Sơ Vũ bị kéo lên cao, sợ anh kỳ vọng quá lớn mà quà của mình lại quá bình thường, vội vàng nói: “Chỉ là đồ bình thường thôi, không đáng tiền.”
“Nói gì vậy.”
Tạ Ngật Chu ngả cả người ra ghế sofa, tiện tay kéo Lâm Sơ Vũ ngồi lên đùi, anh đỡ cẳng chân cô đặt lên tay vịn, quan sát một lúc rồi bỗng nhiên cúi đầu hôn lên đầu gối cô một cái: “Không phải ở đây sao, đây mới là cục cưng của anh.”
Lâm Sơ Vũ suýt thì quên mất sự không đứng đắn của anh, tai hơi đỏ, khẽ nói: “Sinh nhật vui vẻ.”
Cô kéo hai sợi dây chuyền đôi giấu trong áo ra, trên đó là chiếc nhẫn anh tặng, cô tháo một sợi đưa cho anh: “Tạ Ngật Chu, tuy em không thể đeo trên tay mỗi ngày, nhưng em hứa với anh, em sẽ không để nó rời khỏi người.”
Tạ Ngật Chu v**t v* sợi dây chuyền, cụp mắt: “Em tự làm à?”
“Đúng vậy, em có giỏi không.”
Tạ Ngật Chu ừ một tiếng, không tiếc lời khen: “Đương nhiên.”
“Anh thích không.” Cô nhỏ giọng do dự hỏi lại.
“Thích lắm.” Tạ Ngật Chu nhìn cô thật sâu bằng đôi mắt đen láy, hứa với cô: “Anh cũng sẽ không để nó rời khỏi người.”
“Đây là dấu ấn em để lại cho anh.”
…
Lâm Sơ Vũ nói hôm sau đi là hôm sau đi, bánh quy nam việt quất để lại cho anh, dặn dò: “Phải ăn uống đầy đủ biết chưa.”
“Biết rồi.”
Cái gì anh cũng nghe, không nỡ làm cô buồn dù chỉ một chút.
Buổi chiều Lâm Sơ Vũ trở về Đinh Nam, ở sân bay có một cơn mưa lất phất.
Mưa vào mùa đông rất phiền, những hạt mưa nhỏ dày đặc mang theo hơi lạnh, cô không có ô, tóc rất nhanh bị ướt sũng, vì cơn mưa lạnh này mà tối hôm đó Lâm Sơ Vũ bắt đầu sốt nhẹ.
Lâm Thanh Vận tức giận nhưng cũng không nỡ mắng cô, mặt mày sa sầm mấy ngày liền, cũng may mà cơn sốt đến nhanh đi cũng nhanh, tối hôm đó Lâm Sơ Vũ vừa rửa bát xong, gọi: “Mẹ, nhà mình còn túi bảo quản không?”
Trong nhà yên tĩnh đến đáng sợ, không ai đáp lại.
Cô lau khô tay rồi đi ra ngoài, đẩy cửa phòng sách, sắc mặt lập tức trắng bệch, ngay khoảnh khắc đó tim như rơi từ trên cao xuống, cô hét lớn: “Mẹ!”
Lâm Thanh Vận ngã trên đất, đã hoàn toàn mất ý thức.