Tránh Mưa - Tự Thính

Chương 60

Trước Tiếp

Chương 60: Sẽ trốn kỹ

Edit: An Tĩnh


Chuông điện thoại thúc giục dồn dập.

Lâm Sơ Vũ không có thời gian so đo chuyện này với anh, vội vàng lôi điện thoại ra, tiếng chuông đã sang vòng lặp tiếp theo, Tạ Ngật Chu nhún nhún chân, dáng vẻ như xem trò vui: “Nhanh lên nào.”

Anh kéo một tay cô tới dạo chơi trên người mình, không kiêng dè chút nào, bụng hơi dùng lực theo nhịp thở, khiến đầu ngón tay Lâm Sơ Vũ co lại.

Lâm Sơ Vũ nhận điện thoại, cúi người xuống trên người Tạ Ngật Chu, khuỷu tay dùng sức chống vào xương vai anh, ra hiệu đừng cử động nữa.

“Alo, mẹ.” Lâm Sơ Vũ lên tiếng.

Lâm Thanh Vận hỏi: “Sơ Sơ, đang học à, sao giờ mới nghe điện thoại.”

Lâm Sơ Vũ vâng liền hai tiếng, không biết trả lời thế nào, hàng mi chớp chớp, dùng giọng mũi phát ra một tiếng “ừm”.

Tạ Ngật Chu quay mặt về phía cô, cười càng lớn hơn, Lâm Sơ Vũ sợ anh lên tiếng, ánh mắt ra hiệu liên tục.

Anh nhếch môi, dùng khẩu hình hứa hẹn: Anh hiểu.

Cơ thể Lâm Sơ Vũ trượt thấp xuống, cằm cũng dựa vào anh làm điểm tựa, Tạ Ngật Chu yên lặng tiến lại gần, áp sát má Lâm Sơ Vũ, một tay ôm cô.

“Đang học thì đừng chơi điện thoại đó.”

Lâm Sơ Vũ ấp úng lấy lý do đang là giờ nghỉ sau tiết học, tay còn lại tùy ý động chạm trên người Tạ Ngật Chu, hỏi: “Mẹ có chuyện gì không ạ.”

Còn chưa kịp nghe câu trả lời thì bỗng một tiếng chuông vào học mơ hồ vang vọng tới từ đầu bên kia điện thoại.

Bên Lâm Thanh Vận có người kêu bà, bà ừ ừ đáp lại vài câu qua loa, sau đó quay lại vội vàng nói với Lâm Sơ Vũ: “Mẹ cũng phải lên lớp rồi, đợi lát nữa, buổi tối mẹ tìm con.”

“Vâng.” Lâm Sơ Vũ nói.

“Ừ ừ, cúp trước nhé.”

Cuộc gọi này đến nhanh mà đi cũng nhanh, Lâm Sơ Vũ nhìn lịch sử cuộc gọi, chỉ có năm mươi tám giây.

Cô tò mò Lâm Thanh Vận muốn nói chuyện gì, hoàn toàn không để ý tay mình sờ càng lúc càng quen tay.

Lành lạnh, lớp cơ mỏng nhưng săn chắc gọn gàng, hệt như con người anh vậy, sạch sẽ, có sức hút, vô cớ khiến tim người ta đập rộn lên.

“Sơ Sơ?” Anh đột nhiên đọc ra, nhũ danh mà trước đó Lâm Sơ Vũ còn không chịu nói, lúc này đã bị Tạ Ngật Chu biết được.

“Sơ Sơ là ai.” Tạ Ngật Chu có ý xấu bắt cô phải tự nói ra.

Lâm Sơ Vũ cũng dần quen với mấy chuyện ngại ngùng này, cô hỏi ngược lại anh: “Anh nói xem là ai.”

Anh nghĩ ngợi một chút: “Là cục cưng của anh.”

Câu sau càng nghiêm túc hơn: “Sơ Sơ là cục cưng của anh.”

Lâm Sơ Vũ cắn môi cười một tiếng, trong ánh mắt lóe lên sự tinh ranh như một chú hồ ly nhỏ giảo hoạt, khi này mới chịu thừa nhận: “Là em đó.”

“Đúng vậy, là em.”

Thang máy đến nơi, Lâm Sơ Vũ cầm iodophor định về xem Thứ Ba, cô hỏi Tạ Ngật Chu: “Sao lúc sáng anh không nói với em.”

Tạ Ngật Chu: “Đây không phải là lần đầu tiên nó đánh nhau, thua thì ngại mất mặt, thắng thì khoe khoang, chuyện nhỏ vậy mà em cũng hứng thú à? Có gì hay đâu, còn không bằng nghĩ về anh nhiều hơn một chút.”

Nghĩ về anh còn chưa đủ nhiều sao.

Lâm Sơ Vũ đẩy cửa vào, Thứ Ba đang lười biếng nằm hứng gió điều hòa, cái đuôi cọ qua cọ lại dưới sàn nhà, tâm trạng rõ ràng rất tốt, bên cạnh là con gấu bông nhỏ mà nó thích nhất, bị cắn ướt sũng nước miếng, Lâm Sơ Vũ định mang đi giặt nhưng Thứ Ba kêu ư ử không nỡ.

Tạ Ngật Chu đã quen với dáng vẻ này của Thứ Ba, anh đặt đồ xuống rồi ngồi xổm bên cạnh vạch tai chó ra, chỉ là một dấu răng nhỏ: “Không sao.”

Lâm Sơ Vũ cầm iodophor nhẹ nhàng lau cho nó, nhìn Tạ Ngật Chu.

“Sao thế.”

“Thắng không.”

Tạ Ngật Chu co ngón tay gõ đầu chú chó: “Tự nói đi.”

Thứ Ba đứng dậy, ngẩng đầu đầy khí thế: “Gâu!”

Đương nhiên rồi.

Nó xoay quanh Lâm Sơ Vũ mấy vòng, dùng đầu cọ cọ cô muốn được thưởng.

Theo kiểu giáo dục khích lệ, Lâm Sơ Vũ khẽ giọng khen nó: “Giỏi lắm.”

“Nhưng mà sau này vẫn nên hạn chế đánh nhau thôi, em cắn chó nhà khác thì chủ của nó cũng sẽ buồn lắm.”

Thứ Ba có thể nghe hiểu câu này, miễn cưỡng đồng ý, gừ gừ một tiếng.

Một tiết học của Lâm Thanh Vận là 45 phút, sau khi tan học, bà nhắn tin trước, biết Lâm Sơ Vũ không phải đang đi học mới gọi qua.

“Còn ở trường không?”

Lâm Sơ Vũ ngoan ngoãn trả lời: “Không ạ, chuẩn bị ăn cơm rồi.”

Nói đến đây, Lâm Thanh Vận nghĩ đến gì đó: “Đừng gọi đồ ăn ngoài, con chưa ăn đúng không, mẹ mua ít đồ qua nấu cho con nhé.”

“Qua?” Lâm Sơ Vũ bối rối, “Qua đâu ạ.”

“Chẳng phải con thuê nhà ngoài trường sao, nấu ăn được mà phải không.”

Lâm Thanh Vận không biết địa chỉ cụ thể hiện giờ của Lâm Sơ Vũ, Hứa Nguyên Gia chỉ nói tên khu biệt thự cho bà, bây giờ bà mới hỏi số nhà: “Con gửi số nhà cho mẹ đi, muốn ăn gì thì nói luôn, mẹ đang ở siêu thị dưới nhà con, mua xong mẹ lên liền.”

Siêu thị, lại còn ở dưới nhà?!!

Lâm Sơ Vũ đứng bật dậy, giọng điệu kinh ngạc: “Mẹ đến Kinh Xuyên rồi ạ?”

“Đi học tập, tiện thể qua thăm con luôn.”

“Lúc nào vậy ạ, sao mẹ không nói với con sớm.”

“Đi đột xuất, sáng nay nghe giảng cả buổi, buổi chiều chẳng phải đã gọi cho con rồi sao.”

Hóa ra chiều nay định nói chuyện này, Lâm Thanh Vận còn một việc khác nữa: “Có phải ba con tìm con không, con không đồng ý với ông ta đấy chứ.”

“Ông ấy nói nguồn vốn xảy ra vấn đề nên muốn con giúp, nhưng con không đồng ý.” Lâm Sơ Vũ vừa nói vừa vội vã đẩy cửa phòng sách ra, Tạ Ngật Chu đang đeo một chiếc kính nửa gọng trên sống mũi, động tác cô hấp tấp, anh quay đầu lại.

Lâm Sơ Vũ đưa điện thoại ra xa, nhăn mặt chỉ chỉ vào điện thoại cho Tạ Ngật Chu xem tên người gọi rồi nói không phát ra tiếng: Mẹ em sắp đến.

Lông mày Tạ Ngật Chu khẽ động.

Vẻ mặt cô như muốn hỏi phải làm sao đây.

Lâm Thanh Vận nhắc đến Lâm Hâm là bực mình, giọng điệu cũng dần nghiêm khắc: “Ông ta nói gì con cũng không cần để ý, mấy năm nay ông ta không làm được chuyện gì tốt đẹp, lúc kiếm tiền chớ hề nghĩ đến con, giờ người ta chạy mất rồi mới tìm con, bất kể ông ta có nói cái gì con cũng không được mềm lòng biết chưa.”

“Con biết rồi mẹ.” Lâm Sơ Vũ vẫn đáp, nhưng đã biến thành con kiến bò trên chảo nóng.

Chủ đề của Lâm Thanh Vận lại vòng về chuyện Lâm Sơ Vũ muốn ăn gì, Lâm Sơ Vũ sao dám để bà đến, Tạ Ngật Chu còn ở đây mà.

Thứ Ba cũng ở đây nữa.

Lâm Thanh Vận chắc chắn có thể nhìn ra không chỉ một mình cô sống ở đây, huống chi bây giờ bà đã ở dưới lầu, Tạ Ngật Chu đi ra ngoài thì dễ, nhưng dấu vết rải rác trong nhà quá rõ ràng, căn bản không dọn kịp.

Làm sao đây làm sao đây.

“Alo?” Lâm Thanh Vận hỏi cô sao thế, tín hiệu không tốt à?

Lâm Sơ Vũ không kịp suy nghĩ nữa nên nói đại hai món, ánh mắt đối diện với Tạ Ngật Chu, anh nhíu mày, đặt tay lên vai cô trấn an, vừa định mở miệng thì Lâm Sơ Vũ đã đến bước đường cùng thốt lên: “Mẹ, không được đâu, bây giờ con không ở căn hộ đó nữa, con về ký túc xá rồi.”

Tạ Ngật Chu: “?”

Ở nơi họ không nhìn thấy, Lâm Thanh Vận đang chọn đồ cũng dừng tay lại: “Khi nào, cuối tuần lúc con gọi mẹ không phải vẫn ở chỗ đó sao.”

“Ừm, thứ hai, thứ hai con về ký túc rồi.”

“Hết hạn thuê chưa, anh con bảo thuê đến tháng bảy mà, nếu con muốn tìm chỗ thực tập ở Kinh Xuyên thì cũng có một bước đệm tốt.”

“Sắp cuối kỳ rồi ạ, con về ký túc xá tiện ôn tập hơn.”

Lâm Thanh Vận không nghĩ nhiều, nhìn miếng cá hồi trong tay, thở dài: “Con bé này, sao vừa rồi không nói, mẹ còn đang mua đồ ở đây này.”

Lâm Sơ Vũ áy náy: “Thì con nhất thời không phản ứng kịp mà.”

“Mẹ đang đâu ạ.” Cô vội vàng chuyển chủ đề, “Bây giờ con ra khỏi trường.”

“Cách trường con một trạm tàu điện.”

Lâm Sơ Vũ nói: “Con qua tìm mẹ, chúng ta đi ăn chung nhé.”

Lâm Thanh Vận: “Cũng được, mẹ thấy dưới lầu có nhiều quán ăn lắm.”

Lâm Sơ Vũ nhìn đường nét cằm căng chặt và đôi môi mím lại của Tạ Ngật Chu, bèn đưa tay vuốt nhẹ, nhỏ giọng nói qua điện thoại là cô sẽ qua ngay.

Lâm Sơ Vũ tắt máy, tim vẫn chưa ổn định lại: “Mẹ em đến, em phải qua đó.”

“Anh nghe rồi.” Giọng Tạ Ngật Chu trầm trầm, “Còn nghe thấy em giấu anh đi nữa.”

Chữ “giấu” này phải nói thế nào nhỉ, như thể quyền chủ động nằm trong tay cô vậy, anh nói: “Lúc nãy cũng vậy.”

Anh đang nhắc đến lúc ở trên xe, Lâm Sơ Vũ phản bác: “Đó là vì anh quá xấu xa.”

Tạ Ngật Chu giữ eo Lâm Sơ Vũ, cúi đầu nhìn xuống: “Xấu xa?”

“Anh xấu xa chỗ nào, Lâm Sơ Vũ, thế này đã gọi là xấu xa thì sau này em phải làm sao.”

Anh nói rồi, anh sẽ còn quá đáng hơn.

Tưởng tượng thử một chút, Tạ Ngật Chu dứt khoát xấu xa một cách thẳng thắn, tồi tệ cũng đến là thản nhiên: “Chắc em sẽ mắng anh là tên khốn.”

Không cho Lâm Sơ Vũ cơ hội, anh cười khàn: “Nhưng em cũng chỉ có thể mắng anh là tên khốn thôi.”

“Em không biết mắng kiểu khác.”

Anh hiểu rất rõ Lâm Sơ Vũ, gia giáo của cô chưa từng dạy cô cách mắng người, ồ, chiều nay cô có đánh anh một cái, nhưng lúc đánh cũng không nỡ dùng lực quá mạnh.

“Tạ Ngật Chu! Anh thật sự rất —” Hai chữ cuối cùng đến bên miệng thì dừng lại.

Quả thật cô không biết mắng người khác, suýt thì bị anh nói trúng.

Vậy thì mất mặt lắm.

“Phiền.” Lâm Sơ Vũ sửa lời, sau đó quay người lấy túi, buộc tóc chuẩn bị đi gặp Lâm Thanh Vận.

“Dì đang ở dưới lầu, hai người có đụng mặt nhau không.”

Lâm Sơ Vũ bị anh nhắc nhở mà tim lại nhảy lên: “Chắc không xui xẻo vậy đâu.”

Tạ Ngật Chu dẫn Lâm Sơ Vũ đến bên cửa sổ, chỉ chỉ một góc ven đường, giọng vang lên bên tai cô: “Ở chỗ đó.”

Vốn dĩ cô cảm thấy xác suất chuyện này không lớn lắm nhưng nghe anh nói xong thì cứ như sẽ xảy ra ngay vậy.

“Anh đưa em đi chắc sẽ không gặp đâu.” Lâm Sơ Vũ thương lượng.

“Vậy em thấy bây giờ chúng ta có giống đang vụng —” Anh không muốn nói ra chữ cuối cùng.

Tạ Ngật Chu gọi tên cô: “Khi nào em mới cho anh ra mắt mọi người.”

Lâm Sơ Vũ nói: “Vậy thì có phải nên nói cho anh trai em biết trước không, gần đây hai người có liên lạc với nhau không, anh nói với anh ấy chưa.”

“Anh muốn lắm, chắc là anh trai em sẽ đánh anh một trận đấy.”

Anh rất tự biết mình: “Nhưng mà anh đáng bị thế mà.”

Đi một vòng lớn như vậy chỉ để bày mưu với em gái người ta.

Anh ấy có tức giận cũng là đáng đời Tạ Ngật Chu.

Lâm Sơ Vũ không biết nói với Hứa Nguyên Gia thế nào, nghe Tạ Ngật Chu nói vậy thì càng muốn để sau: “Đợi nghỉ rồi tính sau cũng được, chúng ta cứ giả vờ như anh ấy nghĩ, rồi qua một thời gian hẵng nói đến chuyện này.”

“Nhưng anh trai em chắc cũng không nói gì đâu.”

Lâm Sơ Vũ nói thêm một câu này, đôi khi Hứa Nguyên Gia còn hiểu cô hơn cả Lâm Thanh Vận.

Thật ra Tạ Ngật Chu không thèm để ý đâu, từ đầu đến cuối anh chỉ quan tâm mình Lâm Sơ Vũ thôi.

Nếu đã may mắn có được rồi thì anh sẽ không buông tay.

Anh tùy ý đội mũ lưỡi trai lên đầu, nói đùa: “Đi thôi, ăn uống đàng hoàng nhé, anh sẽ trốn kỹ.”

Sau khi nhìn thấy Lâm Sơ Vũ, Lâm Thanh Vận quan sát kỹ càng một vòng, cuối cùng nở nụ cười: “Lần này không gầy, mặt cũng có da có thịt hơn rồi.”

Cơ thể Lâm Sơ Vũ vừa thả lỏng lại vì những lời này mà nụ cười vụt tắt.

“Mẹ, chẳng phải bảo là con không mập sao.”

“Đúng đó, như vậy vừa đẹp, chỉ là thấy con ăn uống ở trường khá ổn, thế thì mẹ mới yên tâm.”

Tạ Ngật Chu biết nấu rất nhiều món ăn, Lâm Sơ Vũ không thể phủ nhận, đúng là dạo gần đây cô được nuôi khá tốt, vốn không cảm thấy gì nhưng bây giờ lại hơi ngượng ngùng.

Hai người trò chuyện thoải mái, Lâm Sơ Vũ hỏi: “Ở mấy ngày ạ.”

“Chiều mai về rồi, buổi sáng còn phải đến trường.”

Lâm Sơ Vũ xiên một miếng trái cây, lén nhìn điện thoại.

Tạ Ngật Chu: “Lại bắt đầu nhớ em rồi.”

Lâm Sơ Vũ nhớ đến gương mặt đó, động tác cắn trái cây cũng chậm lại.

“Cả buổi tối mà xem điện thoại tới mấy lần.” Lâm Thanh Vận có kinh nghiệm dạy học mấy chục năm, nhìn thấy vô số trường hợp trong lớp, lập tức đoán được phân nửa, bà hời hợt hỏi một câu: “Con có bạn trai ở trường rồi à?”

Trước Tiếp