Tránh Mưa - Tự Thính

Chương 36

Trước Tiếp

Chương 36: Kẹo giảm đau họng

Edit: An Tĩnh


“Tạ Ngật Chu.”

Âm thanh vừa dứt, tai chú Collie Border lập tức cảnh giác dựng lên, ngẩng đầu lên còn nhanh hơn cả chủ nhân: “Gâu!”

“Chậc.”

Tạ Ngật Chu kéo dây dắt, lôi con chó lại, mũi giày khẽ chạm nó một cái: “Mày kích động cái gì thế.”

Hứa Nguyên Gia buồn cười, ngồi xổm xuống xoa đầu nó: “Cậu nuôi à?”

“Ừm, không được ngoan lắm.” Tạ Ngật Chu đã quen với dáng vẻ chú chó cọ vào chân mình giở trò xấu.

“Khá đẹp trai đấy, tên gì vậy?”

“Thứ Ba.”

“Thứ Ba?” Hứa Nguyên Gia hỏi lại, “Vậy Thứ Hai đâu?”

Tạ Ngật Chu khẽ cười, chịu thua: “Chỉ có mỗi con này, lấy đâu ra Thứ Hai.”

“Gâu!”

Thứ Ba rất phối hợp ngẩng đầu lên, trông đầy vẻ kiêu hãnh.

Hứa Nguyên Gia bị chọc cười, gãi gãi cằm Thứ Ba rồi vào thẳng vấn đề: “Trời lạnh quá, nói chuyện chính trước đi. Mô hình mạng lưới thần kinh bên các cậu huấn luyện đến đâu rồi? Có cần giúp đỡ gì không?”

“Phiên bản thứ tư đã hoàn tất cập nhật, nhưng vấn đề overfitting (*) vẫn chưa được giải quyết triệt để.”

(*) Overfitting (Quá khớp) là hiện tượng xảy ra khi một mô hình học máy học quá kỹ dữ liệu huấn luyện đến mức thuộc lòng cả những chi tiết nhỏ, kể cả nhiễu trong dữ liệu. Kết quả là, mô hình hoạt động rất tốt trên dữ liệu huấn luyện, nhưng lại dự đoán kém khi gặp dữ liệu mới chưa từng thấy.

“Cần bổ sung data labeling (*) à?”

(*) Data labeling (Gán nhãn dữ liệu) là quá trình bổ sung thông tin mô tả hoặc “nhãn” vào dữ liệu thô, giúp các mô hình học máy hiểu và học được mục tiêu cần dự đoán. Những nhãn này đóng vai trò như lời giải mẫu, giúp hệ thống AI nhận diện chính xác đặc điểm của từng phần tử dữ liệu.

“Ừ.” Tạ Ngật Chu gật đầu, “Đặc biệt là số liệu của edge cases (*).”

(*) Edge cases là những trường hợp lắc léo, hóc búa mà khi chỉ dựa vào mô tả trong tài liệu yêu cầu bạn không xác định được nó. Thường những trường hợp này xảy ra khi môi trường và các tham số đầu vào không như mong đợi của ứng dụng hoặc tìm cách can thiệp làm thay đổi phá vỡ logic của quy trình nghiệp vụ bình thường.

Hứa Nguyên Gia lấy điện thoại ra lướt vài cái: “Trùng hợp thật, bộ phận marketing bọn anh vừa hoàn thành một đợt thu thập chân dung người dùng, dữ liệu mẫu có thể chia sẻ.”

“Vậy đúng như dự đoán của giáo sư Hoàng.” Khóe môi Tạ Ngật Chu cong nhẹ lên.

“Hợp tác với đội của các cậu đúng là nhàn.” Hứa Nguyên Gia cất điện thoại, dặn dò: “Sắp Tết rồi, đừng liều quá, chu kỳ dự án còn dài mà.”

“Tôi hiểu mà.”

Hai người nhìn nhau một cái, hỏi: “Đi ăn một bữa không?”

Tạ Ngật Chu dùng cằm chỉ con chó dưới chân: “Lần sau đi.”

“Cũng được, dù sao dạo này còn gặp nhau nhiều mà.”

Hai người quen nhau cũng khá tình cờ. Trong một buổi hội thảo học thuật ở Di Thanh, lúc đó Hứa Nguyên Gia là người phụ trách công ty đi bàn bạc hợp tác, còn Tạ Ngật Chu là đại diện đội của giáo sư Hoàng.

Có một số người là như vậy đấy, chỉ cần vài câu nói đã biết khí chất hợp nhau. Sau đó lại phát hiện cùng là người Đinh Nam, sự ăn ý ấy càng như có thêm vài phần ý trời.

Hai người đi dọc theo vỉa hè một đoạn, phát hiện Thứ Ba cứ muốn chui vào bụi cây bên cạnh, Tạ Ngật Thứ Ba cau mày.

Hứa Nguyên Gia cũng tò mò: “Nó sao vậy.”

Tạ Ngật Chu cúi đầu lặp lại câu hỏi: “Mày sao vậy.”

“Gâu gâu gâu!”

Thứ Ba tiếp tục kéo Tạ Ngật Chu, dường như muốn anh qua đường.

Hứa Nguyên Gia nhìn theo hướng nó, không hiểu ý con chó, nhưng lại nhìn thấy em gái nhà mình.

Trên đầu Lâm Sơ Vũ đội một chiếc mũ lông hình con thỏ, xách một túi đồ trước người đi bộ chậm rãi, thỉnh thoảng bước chân lại làm túi đập sang bên kia, không giống thỏ, giống chim cánh cụt hơn.

Chậm hơn anh vài giây, sau đó Tạ Ngật Chu cũng chú ý tới bóng dáng lắc lư kia.

Hứa Nguyên Gia phì cười: “Được rồi, không nói với cậu nữa, thấy em gái anh rồi.”

Ánh mắt Tạ Ngật Chu chậm rãi chuyển sang bên kia đường: “Em gái anh?”

“Lâm Sơ Vũ?”

Hứa Nguyên Gia cũng ngạc nhiên: “Cậu quen à?”

Thế giới này đúng là nhỏ thật, Tạ Ngật Chu cũng cười: “Bạn học.”

Rồi lại bổ sung: “Bạn học cấp ba.”

Hứa Nguyên Gia nhận ra điều gì đó: “Nó cũng học ở đại học Kinh Xuyên đấy, vậy giờ hai đứa vẫn học cùng trường.”

Tạ Ngật Chu nhướng đuôi mắt, nhìn mình rồi nhìn Hứa Nguyên Gia, nụ cười bỗng sâu hơn: “Đúng vậy.”

“Thú vị đấy.” Hứa Nguyên Gia vỗ vai Tạ Ngật Chu, “Để đến tìm cậu anh phải cho em gái leo cây đấy, xem ra ông trời muốn anh bù đắp đây mà, đi trước nhé.”

Tạ Ngật Chu nhét tay vào túi gật đầu: “Tạm biệt, anh Nguyên Gia.”

Hứa Nguyên Gia đi tới cầm túi đồ trong tay Lâm Sơ Vũ: “Sao không gọi xe.”

Lâm Sơ Vũ lắc lắc bàn tay đã mỏi.

Tạ Ngật Chu không nghe rõ họ nói gì, nhưng —

Anh ngồi xổm xuống, nắm lấy mõm Thứ Ba lắc lắc, nheo mắt như hiểu ra gì đó: “Chó ngoan, thông minh thật đấy.”

Anh nhìn đôi mắt đen láy của Thứ Ba hỏi: “Mày quen cô ấy à?”

Thứ Ba vui vẻ chớp chớp mắt, cái đuôi nhẹ nhàng quét tới quét lui trên mặt đất, như đang nói: Đương nhiên rồi!

Tạ Ngật Chu suy tư nhìn bóng người phía xa xa. Anh thật sự không ngờ Hứa Nguyên Gia lại là anh trai của Lâm Sơ Vũ. Hai người họ khác họ, nhưng trên đời đúng là có chuyện trùng hợp như vậy đấy.

Chuyện duyên phận quả thật khó nói.

Mấy ngày sau, Tạ Ngật Chu đổi chỗ dắt chó đi dạo.

Nhưng không gặp Lâm Sơ Vũ.

Mà Tết năm đó cũng khác với mọi năm, cực kỳ buồn tẻ. Dịch cúm bùng phát đột ngột trên bản tin khiến các kệ hàng trong trung tâm thương mại bị quét sạch sành sanh, đường phố trống trơn, nhà nào cũng đóng chặt cửa sổ. Dù chương trình Gala Xuân vẫn chiếu như bình thường, nhưng không còn nghe thấy tiếng pháo năm xưa, trong không khí cũng không có chút mùi vị năm mới nào, chỉ còn lại hình ảnh tiêu điều và lạnh lẽo.

Vốn tưởng mọi thứ sẽ nhanh chóng trở lại bình thường, nhưng thông báo hoãn khai giảng lại xuất hiện trong nhóm lớp. Lâm Sơ Vũ ôm máy tính bắt đầu học online. Trong khoảng thời gian này, người bận rộn nhất là Hứa Thiệu Quốc. Bệnh viện thiếu nhân lực, ông gần như nhiều đêm liền không về nhà.

Hứa Nguyên Gia quay lại công ty sớm, trong nhà chỉ còn Lâm Thanh Vận và Lâm Sơ Vũ mỗi người một phòng ngủ, một người dạy học online cho học sinh, một người nghe giáo viên giảng bài online.

Trong nhà Nhiếp Tư Tư không đủ khẩu trang, hỏi Lâm Sơ Vũ xem nhà cô có dư không, dù sao cũng có bác sĩ ở nhà.

Lâm Sơ Vũ áy náy trả lời: “Không nhiều lắm, chú Hứa nói bệnh viện cũng hết rồi.”

Nhiếp Tư Tư sốt ruột: “Làm sao đây, bố mẹ tớ vẫn còn đi làm, thứ này dùng nhanh lắm, giờ có trả thêm tiền cũng không mua được.”

Lâm Sơ Vũ an ủi: “Cậu đừng vội, tớ đăng vòng bạn bè hỏi thử mấy người bạn ở nơi khác xem.”

Nhiếp Tư Tư hít mũi nói được.

Lúc này không ai có thể chỉ lo cho thân mình thôi được, khá nhiều người trả lời Lâm Sơ Vũ, có người nhắn riêng cho cô vài đường link, nói chỗ nào còn bán, chỉ là hơi đắt.

Lâm Sơ Vũ nói cảm ơn rồi trực tiếp đặt hàng, điền địa chỉ nhà Nhiếp Tư Tư.

Tin nhắn của Tạ Ngật Chu đến rất đột ngột, cũng rất trực tiếp.

Cô vẫn chưa kịp sửa lại ghi chú của anh, vẫn giữ nickname ban đầu.

xyz: “Địa chỉ.”

Lâm Sơ Vũ ngẩn người, sau đó hiểu ra Tạ Ngật Chu đang nói tới bài đăng trên vòng bạn bè. Đây không phải là lúc khách sáo, cô nhập một chuỗi địa chỉ rồi gửi qua.

Sau đó còn chân thành bổ sung: “Cảm ơn nha.”

xyz: “Giữ gìn sức khỏe, chú ý an toàn.”

Lâm Sơ Vũ: “Cậu cũng vậy.”

Tạ Ngật Chu hành động rất nhanh, cũng có thể vì họ ở cùng một thành phố.

Buổi tối, Lâm Sơ Vũ nhận được một thùng hàng, khẩu trang, cồn, giấy test, toàn là đồ dùng cần thiết.

Hôm ấy, mùa đông ở Đinh Nam rơi một trận tuyết.

Nhưng Lâm Sơ Vũ lại cảm thấy mắt mình ấm nóng và ẩm ướt.

Cuối cùng sau Tiết Thanh Minh, Lâm Sơ Vũ nhận được thông báo quay lại trường. Trước khi khai giảng, Lâm Thanh Vận xem tin tức trên điện thoại thấy dịch cúm ở Kinh Xuyên vẫn chưa hết, bà lo lắng: “Bây giờ khai giảng được không vậy, trong trường nhiều người với đông đúc nữa, lỡ bị lây thì làm sao.”

Lâm Sơ Vũ an ủi: “Giờ không còn nghiêm trọng nữa đâu, không sao đâu mẹ, mẹ cũng đi làm rồi mà.”

“Khác nhau chứ, bên Đinh Nam mình ổn rồi, không có ca nào.”

Lâm Sơ Vũ vừa thu dọn hành lý vừa trấn an để Lâm Thanh Vận yên tâm: “Yên tâm đi, con mang đủ thuốc phòng ngừa rồi.”

“Không khỏe thì nhớ đi khám nhé, đừng cố chấp tự mình chịu đựng, với cả nhớ uống thuốc Đông y đấy, con bị viêm họng vẫn chưa khỏi còn gì.”

Lâm Sơ Vũ ôm mẹ: “Mẹ với chú Hứa cũng chú ý sức khỏe nhé, đừng làm việc quá sức.”

“Bọn mẹ không sao, con chăm sóc bản thân cho tốt là được.”

Chuyến bay của Lâm Sơ Vũ vào buổi tối, tháng tư ở Kinh Xuyên vẫn hơi lạnh, có lẽ do chưa quen khí hậu nên ngày thứ hai sau khi hạ cánh cô đã bắt đầu đau đầu, mũi cũng nghẹt khó chịu.

Trần Nam Sương là người đầu tiên phát hiện ra Lâm Sơ Vũ không ổn. Sắc mặt cô bạn đột nhiên rất khó coi: “Cậu không phải bị cúm đấy chứ.”

Lâm Sơ Vũ giải thích: “Tối qua bị lạnh thôi, không sốt.”

Trần Nam Sương nhìn Lâm Sơ Vũ vài giây như không tin, rồi hét lên chói tai chất vấn: “Không sốt cũng không có nghĩa không phải cúm, cậu không biết triệu chứng đầu của cúm giống hệt cảm lạnh à!”

Hai người còn lại trong ký túc xá bị đánh thức, mơ màng hỏi: “Sao vậy? Hai cậu cãi nhau gì thế?”

Trần Nam Sương nói trước: “Lâm Sơ Vũ bị cúm mà còn về ký túc xá, lây cho bọn mình thì sao!”

Kha Dĩ Nhiên kêu lên, kinh ngạc: “Sơ Vũ, cậu có triệu chứng rồi à?”

Lâm Sơ Vũ nhìn ba ánh mắt đổ dồn lên mình, còn mang theo chút nghi ngờ, cô mím môi, chọn mặc áo khoác xuống giường: “Tớ ra ngoài mua giấy test.”

“Tớ có.” Lạc Thiên đưa cho cô, “Cậu dùng của tớ test thử đi.”

Một lúc sau, giấy test không đổi màu. Lâm Sơ Vũ đưa kết quả cho Trần Nam Sương xem, khàn giọng nói nhỏ: “Cậu xem, chỉ là cảm thôi.”

Trần Nam Sương bực bội dời mắt đi, không hề yên tâm vì kết quả này, miệng vẫn lẩm bẩm: “Ai biết cái này có chuẩn không, cậu vẫn nên đeo khẩu trang rồi tránh xa bọn tớ đi.”

Kha Dĩ Nhiên kéo tay Lâm Sơ Vũ, đứng giữa hòa giải: “Đều là bạn cùng phòng cả mà, đâu cần như vậy, cúm cũng qua rồi.”

“Cần chứ… Tớ không muốn bị lây bệnh rồi khó chịu, vừa mới bỏ lệnh cấm thôi nên dĩ nhiên phải cẩn thận.”

“Nam Sương cậu đừng nói khó nghe vậy.”

“Thôi.” Lâm Sơ Vũ uống nước xong tìm khẩu trang, cười với Kha Dĩ Nhiên, “Không sao, tớ đeo cũng tốt, bệnh đúng là khó chịu thật.”

Kha Dĩ Nhiên dặn dò: “Cậu uống nhiều nước vào, trưa tớ mang cơm cho cậu.”

“Cảm ơn cậu.”

“Không sao, ai mà chẳng có lúc ốm, cậu vốn hay không hợp khí hậu mà.”

Cơn cảm của Lâm Sơ Vũ kéo dài một tuần, mà trong tuần đó bầu không khí ký túc xá cũng khá căng thẳng.

Mỗi lần Trần Nam Sương về đều nhìn Lâm Sơ Vũ một cái, sau đó không yên tâm hỏi cô: “Cậu đỡ chưa, hôm nay test chưa.”

Dù giọng điệu không tốt nhưng Lâm Sơ Vũ vẫn cố gắng hiểu cho cô bạn trong những lúc như vậy.

“Đỡ hơn rồi, test không có vấn đề.”

Hôm đó Lâm Sơ Vũ nhận điện thoại của Lâm Thanh Vận. Lâm Thanh Vận xem tin tức thấy đại học Kinh Xuyên có hai ca bệnh, vội hỏi cô thế nào rồi.

Cô không nói chuyện mình bị cảm, may mà mấy hôm nay cổ họng đã gần khỏi: “Con không sao đâu mẹ, mẹ yên tâm. Những số liệu mẹ xem chưa chắc đã chính xác, có khi họ nói linh tinh thôi, trong trường con còn chưa nghe nói gì.”

“Sơ Sơ, ký túc xá con không có trường hợp này chứ, hay là con chuyển ra ngoài ở một mình đi, cũng có thể tránh tiếp xúc với người khác hơn trong thời gian này.”

Lâm Sơ Vũ bật cười: “Ngày nào mẹ cũng ở trong trường mà, chuyện này đâu cần chuyển ra ngoài, giờ cúm ít lắm.”

“Mẹ biết, chỉ sợ lại bùng lên thôi.”

Cửa ký túc xá bị đẩy từ ngoài vào. Lâm Sơ Vũ quay đầu, là Trần Nam Sương về.

Nụ cười trên môi cô khi nói chuyện với Lâm Thanh Vận hơi khựng lại, che ống nghe: “Mẹ, bạn cùng phòng con về rồi, con cúp trước nhé, tóm lại con không sao.”

Lâm Thanh Vận im lặng vài giây rồi ừ một tiếng, cúp máy.

Hôm nay Trần Nam Sương không hỏi cô, chắc là nghe được lời vừa rồi của Lâm Sơ Vũ. Cô ta ném túi lên bàn có vẻ mất kiên nhẫn, nhưng cũng may là không nói gì.

Kha Dĩ Nhiên ở dưới nhìn rõ hết hành động của cô ta, bèn âm thầm nhắn tin cho Lâm Sơ Vũ: “Người này thật là, chỉ là cảm thôi mà, có lố quá không.”

Kha Dĩ Nhiên: “Ngày nào cũng hỏi một lần, thích hỏi vậy sao không ra trạm y tế hỏi đi.”

Lâm Sơ Vũ: “Cậu ấy sợ cũng hiểu được mà, không sao đâu, tớ sắp khỏi rồi.”

Kha Dĩ Nhiên: “Còn tỏ thái độ nữa chứ, trời ơi, ai nợ cậu ta à, cũng đâu phải cậu muốn bị bệnh chứ. Tớ phát hiện ra lần nào Trần Nam Sương cũng vậy hết á, theo ý cậu ta thì được, không vừa ý là mặt xụ một đống ngay, kiểu người xem mình là cái rốn vũ trụ điển hình đó.”

Lâm Sơ Vũ cũng không ngờ sẽ xảy ra mâu thuẫn như vậy.

Dù không gay gắt, nhưng quả thật khiến người ta khó chịu.

Một lúc sau Kha Dĩ Nhiên đứng dậy hắng giọng, không nhắn tin cho Lâm Sơ Vũ nữa mà nói thẳng: “Đi thôi Sơ Vũ, tớ dẫn cậu ra ngoài chơi, ký túc xá này im re ngột ngạt quá.”

“Đi đâu?”

“Đừng hỏi, dù sao cũng thoải mái hơn chết ngộp ở đây.”

Lâm Sơ Vũ nói được, sau đó ngoan ngoãn khoác tay Kha Dĩ Nhiên xuống lầu.

Kha Dĩ Nhiên thở hắt ra một hơi dài: “Bó tay thiệt.”

“Thôi mà, đừng nói cậu ấy nữa, không sao.”

“Mấy người bạn tớ đặt phòng chơi, dẫn cậu tới góp vui.”

“Đi nhé?”

Khóe môi Lâm Sơ Vũ cong cong: “Đi.”

Cửa vừa mở, trong phòng lập tức vang lên vài tiếng cười lớn. Sau khi nhìn rõ người tới, ánh mắt đều dồn lên gương mặt xa lạ của Lâm Sơ Vũ.

“Nhiên Nhiên!” Cô gái tóc dreadlock bật dậy khỏi sofa, “Mỹ nhân này là ai vậy? Giấu đến giờ mới dẫn ra!”

Kha Dĩ Nhiên cười khoác vai Lâm Sơ Vũ, thoải mái giới thiệu: “Bạn cùng phòng của tớ, Lâm Sơ Vũ, các cậu đừng dọa cậu ấy.” Nói xong thì quay sang ghé sát tai Lâm Sơ Vũ, “Đây đều là bạn tớ trong câu lạc bộ street dance, ồn ào quen rồi chứ không có ác ý gì đâu. Mấy người đó học sinh học, người kia học luật, ba người còn lại học khoa thông tin.”

“Nếu cậu muốn hóng chuyện gì, có thể lén hỏi họ.”

Lâm Sơ Vũ thật sự hỏi một câu: “Trong đây có người lần trước cậu bảo nói chuyện một hồi tự nhiên có cảm không?”

Kha Dĩ Nhiên trợn mắt: “Tớ không bảo cậu hỏi tớ!!”

Lâm Sơ Vũ đắc ý chớp mắt mấy cái.

Hai người vốn định ngồi ở góc, nhưng nhóm bạn này quá nhiệt tình, kéo Lâm Sơ Vũ và Kha Dĩ Nhiên ra ngồi ở giữa.

“Uống một ly nhé?” Có người hỏi Lâm Sơ Vũ.

Kha Dĩ Nhiên vội vàng ngăn lại: “Cậu ấy không uống rượu.”

“Nồng độ thấp thôi, không sao đâu.”

Kha Dĩ Nhiên tặc lưỡi khó chịu. Một chàng trai tóc bạch kim trong số đó xen vào đổi chủ đề, tò mò hỏi: “Bạn Lâm xinh thế này chắc có bạn trai rồi nhỉ?”

“Dừng lại!! Cậu đừng có nhắm tới cậu ấy.” Kha Dĩ Nhiên cầm gối ôm chắn giữa hai người, “Hôm nay đến chơi, không phải xem mắt.”

“Ok ok, không nói nữa.”

Mọi người nói chuyện ầm ĩ một lúc, Lâm Sơ Vũ mới chậm chạp phát hiện tin nhắn của Hứa Nguyên Gia trên điện thoại.

“Em bị ốm à?”

Lâm Sơ Vũ giật mình, chưa hiểu anh biết bằng cách nào thì Hứa Nguyên Gia đã gọi tới. Cô lập tức đặt bài xuống, nói với Kha Dĩ Nhiên: “Anh tớ gọi, tớ ra ngoài chút.”

“Vậy cậu đi nhanh đi.”

Cô không biết sao Hứa Nguyên Gia lại thần giao cách cảm biết được tình hình của cô, lo Lâm Thanh Vận biết nên cô vội nghe máy: “Anh.”

Hứa Nguyên Gia nghe giọng cô, lập tức xác nhận: “Em đúng là bị bệnh rồi, chuyện gì vậy.”

Lâm Sơ Vũ há miệng, vẫn chưa hiểu: “Sao anh biết…”

Hứa Nguyên Gia thở dài: “Mẹ vừa gọi cho anh, nói giọng em không đúng, có thể bị bệnh rồi, nhưng em lại không nói nên bảo anh gọi hỏi thử. Bà ấy lo đến suýt khóc đấy.”

“Em… Em thật sự chỉ cảm thôi, gần khỏi rồi.”

Hứa Nguyên Gia: “Bây giờ nửa năm em mới về nhà một lần, mẹ chỉ có thể xem tin tức để biết tình hình ở Kinh Xuyên. Thời gian đặc biệt vừa qua, lo lắng cũng là bình thường.”

Lâm Sơ Vũ biết thói quen báo tin vui không báo tin buồn của mình gây rắc rối: “Em sẽ gọi lại cho mẹ ngay.”

Hứa Nguyên Gia tiếp tục: “Mẹ nói với anh trường em đông người, nếu có ca bệnh thì dễ lây, muốn em chuyển ra ngoài ở. Em nghĩ sao.”

Lâm Sơ Vũ nói nhỏ: “Em thấy không cần thiết lắm.”

“Từ góc nhìn của chúng ta thì đúng là không cần lắm, nhưng anh thấy dạo này mẹ thật sự rất lo cho em, nói với anh mấy lần liền trong điện thoại. Anh đang nghĩ liệu có nên thuê một căn ngắn hạn cho em ở để mẹ yên tâm hơn không, ở hay không tùy em, tiền cũng không tốn nhiều đâu.”

“Có hơi phiền không ạ.” Lâm Sơ Vũ vẫn nghĩ sẽ không có chuyện gì.

Hứa Nguyên Gia thấy đây cũng là bất đắc dĩ, vốn có vài lời anh không muốn nói ra.

Lâm Thanh Vận nhìn thì mạnh mẽ quyết đoán, nhưng sự lo lắng dành cho Lâm Sơ Vũ thì thể hiện rất rõ ràng. Nhất là từ khi cô tới Kinh Xuyên học, khoảng cách xa, gần nửa năm mới về nhà một lần. Anh từng nghe Hứa Thiệu Quốc nói vài lần, có khi Lâm Thanh Vận muốn gọi điện cho Lâm Sơ Vũ nhưng lại sợ làm phiền cô, còn hối hận để cô đi xa như vậy. Nếu học ở Di Thanh thì ít nhất còn chăm sóc được.

“Thật ra dạo này buổi tối mẹ ngủ không ngon, cứ xem tin tức về Kinh Xuyên, thật giả gì cũng nghĩ. Hay em thuận theo bà một lần đi, giả vờ nói mình đã chuyển ra ngoài, chắc tháng sau là ổn thôi.”

Lâm Sơ Vũ nghĩ đến sự im lặng và lo lắng của Lâm Thanh Vận trong điện thoại, lòng cũng mềm đi. Cô im lặng một lúc: “Được… Vậy em tự tìm nhà.”

Hứa Nguyên Gia nói thẳng: “Anh có một người bạn cũng ở Kinh Xuyên, vừa liên hệ rồi. Hiện tại cậu ấy không ở nhà đó, em có thể chuyển ít đồ qua đó trước, rồi thời gian này nhớ gọi điện cho mẹ nhiều hơn nhé.”

“Tiền thuê nhà anh cũng trả rồi. Em là con gái, dù ở ngắn hạn cũng không thể tìm bừa được, phải đảm bảo an toàn.”

Lâm Sơ Vũ không phản bác nữa, lặng lẽ nghe gia đình sắp xếp, cũng đỡ lãng phí lời và tấm lòng của người khác.

Quay lại phòng riêng, Hứa Nguyên Gia lại gửi tin nhắn: “Bên em khi nào xong, anh mới hỏi cậu ấy, tối nay cậu ấy có thể dẫn em đi xem nhà.”

Lâm Sơ Vũ tính thời gian rồi trả lời: “Giờ cũng gần xong rồi ạ.”

Hứa Nguyên Gia: “Được, gửi anh địa chỉ đi, để cậu ấy liên lạc với em.”

Kha Dĩ Nhiên ở bên cạnh hỏi: “Sao vậy?”

Lâm Sơ Vũ kể đơn giản lại tình hình. Kha Dĩ Nhiên chống cằm hâm mộ: “Gia đình cậu quan tâm cậu thật đấy, bố mẹ tớ thì kệ, hoàn toàn nuôi thả tớ.”

Lâm Sơ Vũ cười, nói thật lòng: “Có lẽ vì trước kia tớ là gia đình đơn thân, mẹ tớ đúng là lo cho tớ nhiều lắm.”

“Cậu là gia đình đơn thân?” Kha Dĩ Nhiên kinh ngạc, rồi lập tức che miệng, “Tớ không có ý đó, đơn thân cũng bình thường, không sống được thì ly hôn thôi, chỉ là nhìn cậu không giống…”

“Không sao.”

Lâm Sơ Vũ chỉ cảm thấy mình có thể hiểu được sự lưu luyến và lo lắng của Lâm Thanh Vận. Họ là mẹ con ruột thịt, cô cũng vậy.

Chiều nay nói khá nhiều, dây thanh quản chưa khỏi hẳn lại bắt đầu đau, nhưng cô không muốn làm mất hứng nên vẫn cười đáp lại.

Chàng trai tóc bạch kim kia thật sự rất hoạt ngôn, cậu ta lại nói: “Này các cậu học kiến trúc có phải vẽ đều đẹp không.”

“Cậu xem tớ thế nào, vẽ cho tớ một bức đi.”

Lâm Sơ Vũ vừa định trả lời thì cổ họng bỗng ngứa rát. Cô vội quay đầu, tay cuống cuồng tìm cốc nước trên bàn, uống một ngụm nước ấm.

Cũng đúng lúc đó —

“Cốc, cốc.”

Hai tiếng gõ cửa không nhanh không chậm vang lên đột ngột. Cửa phòng bị gõ hai cái rồi đẩy từ ngoài vào.

Ánh sáng lập tức tràn vào đuôi mắt đỏ vì ho của Lâm Sơ Vũ. Cô khẽ nhíu mày nhìn sang.

Thế giới bên ngoài từng chút một chiếu sáng căn phòng hỗn độn, như một bộ phim cũ lệch khung hình, chậm rãi hiện lên gương mặt người tới.

Anh mặc áo khoác dã ngoại màu đen, gương mặt đẹp nổi bật. Dưới xương mày sâu và thẳng là đôi mắt lạnh, sống mũi cao, đường hàm sắc nét, dường như đi tới đâu cũng là tiêu điểm của đám đông, chỉ nhìn một lần là nhớ.

Khi bắt gặp ánh mắt dò hỏi của Lâm Sơ Vũ, anh khẽ nâng mi.

Hai ánh nhìn đột nhiên va vào nhau giữa không trung, giống như mở nắp lon nước có ga mùa hè, bọt trắng dày đặc phun trào.

Lâm Sơ Vũ sững sờ chớp mắt. Tạ Ngật Chu? Sao anh lại ở đây?

Cô không chú ý rằng ánh mắt Tạ Ngật Chu đang dừng lại ở đuôi mắt cô, lông mày khẽ nhíu lại khó nhận ra. Chàng trai tóc bạch kim bên cạnh còn cầm ly rượu trong tay, thấy cô uống hết nước liền vội lấy rượu đưa tới thay.

Ánh mắt anh quá trực diện, cuối cùng những người khác cũng phát hiện ra và đứng dậy, có hơi nghi ngờ vị khách mới đến này. Kha Dĩ Nhiên cũng ngẩn ra nhìn chằm chằm gương mặt quen thuộc kia: “… Đây là người bạn mà anh cậu nói à?”

Lâm Sơ Vũ há miệng còn chưa kịp nói, Tạ Ngật Chu đã hơi nâng cằm về phía cô: “Đừng uống rượu, qua đây.”

Căn phòng im lặng một giây, rồi mọi người hiểu ra bắt đầu ồn ào trêu chọc, cười rộ lên: “Hóa ra có bạn trai rồi à, còn dính nhau tới đón người nữa chứ?”

“Không phải…” Lâm Sơ Vũ đi tới bên cạnh Tạ Ngật Chu, chưa kịp giải thích thì bỗng có thứ gì đó được nhét vào lòng bàn tay. Cô cúi đầu, phát hiện là một viên kẹo ngậm giảm đau họng.

Tạ Ngật Chu bước lên nửa bước chắn cô phía sau, ánh mắt lướt qua mọi người. Khóe môi anh cong lên nở một nụ cười như có như không, lười biếng nhưng rõ ràng đã khoanh Lâm Sơ Vũ vào lãnh địa của mình: “Cô ấy bị cảm, đừng bắt nạt nữa.”

Trước Tiếp