Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 3: Phiếu trả lời
Edit: An Tĩnh
Gần đến cuối kỳ, thi thử dồn dập. Kỳ nghỉ chớp mắt đã kết thúc, ngay ngày đầu quay lại trường đã phải thi, không ít người chờ nước đến chân mới chịu lật bài thi.
Vương Thừa Đức thích nhất là nhìn cảnh học sinh bận rộn học hành. Ông đứng trên bục giảng uống trà nóng, cười ha hả: “Thế này tốt quá, khỏi cần các em sắp xếp phòng thi.”
Một nam sinh đứng cạnh bục cũng cười ha hả, nhưng là cười nhạt: “Đúng vậy, trung học số 1 mình trước giờ luôn đi đầu, thi đại học tận bốn ngày.”
Cái gọi là bốn ngày tức là khối 12 thi xong thì sẽ đến khối 10, 11 thi, việc đó đã thành truyền thống.
Một phần đề thi của kì thi lần này được phát triển từ bài tập giao trong kì nghỉ, tiện thể kiểm tra luôn phần bài tập đó, vì thế những người chưa chuẩn bị kỹ cực kỳ căng thẳng.
Chuông reo, Vương Thừa Đức phất tay: “Thu dọn hết đồ đi.”
Chín môn, kể cả tự học buổi tối, thi trong hai ngày liên tiếp. Bốn giờ chiều, thi kết thúc.
Đề lần này đúng là không khó, một nửa câu hỏi đều là dạng đã làm qua, Lâm Sơ Vũ vẫn nghe thấy có người than vãn.
“Toi rồi toi rồi, bài tập lần này tớ toàn chép, câu nào là đề gốc cũng không biết.”
“Tớ cũng vậy…”
Giáo viên chưa vào, lớp học đã hỗn loạn. Bàn ghế xiêu vẹo, một nửa thu dọn đồ, nửa còn lại liều mạng đối chiếu đáp án với nhau.
“Má! Câu này tớ đoán đúng rồi, lúc thu bài lại sửa thành A aaa!”
“Với lại câu cuối chẳng phải đề gốc sao, đáp án là số âm.”
“Học thuộc đáp án cũng phải động não chứ.” Người khác chen vào. “Trị số không đổi nhưng điều kiện thay rồi người anh em ạ, cậu xong rồi, để lão Vương biết là tiêu.”
“Cảm ơn, chết rồi.”
Nhiếp Tư Tư bực chết đi được, bịt tai muốn nổ tung. Mấy người này có thể đừng đối chiếu đáp án trước mặt cô không vậy?
Giữa chừng, Đàm Trinh tìm Lâm Sơ Vũ: “Cô tiếng Anh bảo cậu mang bút đỏ lên văn phòng.”
“Được, cảm ơn.”
Lâm Sơ Vũ cầm hai cây bút đỏ, Nhiếp Tư Tư giấu một cuốn tiểu thuyết quay lại: “Cô tiếng Anh lại bảo cậu đi chấm bài à?”
“Chắc vậy.” Lâm Sơ Vũ đứng dậy xoa đầu Nhiếp Tư Tư: “Tớ đi đây, nếu phải chuyển bàn thì giúp tớ nhé, tối mời cậu ăn kem.”
Nhiếp Tư Tư cười hì hì ra hiệu không vấn đề.
Lớp 10/9 là lớp ở tận cùng phía tây của tầng này, cũng gần cầu thang.
Bước chân Lâm Sơ Vũ dừng trước cầu thang, cô quay đầu lại. Lúc này rất nhiều người đứng ngoài lớp, người đông chen chúc, nhưng không có bóng dáng đó.
Thực ra phần lớn thời gian là khó gặp được cậu, nhưng cô vẫn sẽ thử vận may.
Không nhìn thấy cũng sẽ không có thấy mất mát quá nhiều, cô đã quen rồi.
Lâm Sơ Vũ đổi hướng, đi về phía cầu thang phía đông. Cửa sau lớp 10/8 đang mở, lúc đi ngang cô lén nhìn một cái.
Tạ Ngật Chu ngồi ở hàng ghế áp chót, cổ tay thiếu niên gầy gầy, đang xoay bút trên một tờ giấy nháp.
Chắc cậu đang giải bài, bên cạnh còn có người chờ bước giải của cậu.
Dù cô cố tình đi chậm lại cũng chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn ngủi, nhưng tâm trạng Lâm Sơ Vũ lại vô cớ trở nên tốt hơn.
Rất nhiều người nói Tạ Ngật Chu là kiểu người có thiên phú, được ông trời ưu ái, cái gì cũng tốt, học tập cũng không tốn sức mà ổn định đứng đầu bảng. Nhưng Lâm Sơ Vũ không chỉ một lần thấy cậu mua tài liệu ở hiệu sách, mua rất nhiều và rất đa dạng, còn có một phần là tiếng nước ngoài, cô không nhớ tên.
Có bỏ ra mới có kết quả. Thiên phú có tồn tại, nhưng với người bình thường, học tập chỉ cần nỗ lực là đủ.
Tạ Ngật Chu chẳng phải cũng đang làm đi làm lại bài thi đó sao.
Văn phòng tổ tiếng Anh ở tầng dưới, cửa đang mở. Lâm Sơ Vũ còn chưa kịp báo cáo thì Thang Lan đã chú ý đến cô, bèn vẫy tay: “Sơ Vũ, lại đây.”
Thang Lan đã chấm xong bài thi tiếng Anh mới ra sáng nay của Lâm Sơ Vũ, cô để riêng ra làm bài mẫu, 146 điểm, ngoài bài văn và một câu trắc nghiệm thì không trừ điểm nào, trong khối cũng thuộc hàng đầu.
“Rất tốt, tiếp tục giữ vững nhé.” Thang Lan càng nhìn càng thích cán sự môn của mình. Ngay cả giáo viên tiếng Anh đối diện cũng hâm mộ đùa cùng: “Em học sinh của cô đúng là rất tốt, năm sau xem có thể phân qua lớp tôi không.”
Thang Lan lấy vài cái bánh quy từ hộp cạnh chậu xương rồng nhét vào tay Lâm Sơ Vũ, kéo ghế cho cô ngồi, rồi đưa tay ra hiệu no với người đối diện: “Không cho.”
Đề tiếng Anh không khó chấm. Lý do gọi học sinh là vì tiết tự học đầu tối nay là tiếng Anh, tốc độ càng nhanh càng thuận tiện để Thang Lan tổng kết ngay trong ngày. Ai thi không tốt thì tối đó trực tiếp “tăng thêm bài”, đừng mong ngủ yên.
Vì vậy ở lớp 10/9, Thang Lan giống như ma quỷ vậy.
Thậm chí một mình cô còn kéo theo hiệu suất của cả tổ tiếng Anh, không ít giáo viên cũng làm theo.
Trong văn phòng có ba bốn cán sự môn, bài thi lật qua lật lại với tiết tấu gấp gáp.
Lúc sắp xong, không biết tổ trưởng muốn họp gì mà cả tổ tiếng Anh đều bị gọi đi. Thang Lan nhập xong điểm của một lớp, đóng máy tính lại bảo: “Cũng sắp hết thời gian rồi, Sơ Vũ, em thống kê xong thì đi ăn cơm đi, hôm nay vất vả rồi.”
Lâm Sơ Vũ đang chậm rãi nhai một miếng bánh quy kẹp nhân trứng muối, nghe vậy ngẩng đầu cười: “Không vất vả ạ.”
Thang Lan chỉ vào hộp bánh quy rồi xoa đầu cô: “Thích ăn thì lấy thêm đi. Cô đi họp, các em ai về sau cùng nhớ tắt đèn đóng cửa nhé.”
Chỉ còn lại một giáo viên trong văn phòng, mấy nữ sinh đồng thanh nói được.
Giáo viên đi rồi, mọi người cũng thả lỏng hơn.
Lâm Sơ Vũ ngồi đối diện một người, bên lối đi còn có hai người khác học cùng lớp với nhau.
Hai nữ sinh bên cạnh bỗng ghé đầu vào nhau, lật bài thi trong tay đối phương, giọng rất nhỏ: “Cậu có chấm trúng bài của Tạ Ngật Chu không?”
“Không.”
“Chẳng phải cậu chấm lớp 10/6 đến 10/8 sao?”
Người còn lại hạ giọng thấp hơn, nhường chỗ cho cô bạn của mình lật: “Không phải đâu, bài nào cũng thấp hết.”
Con số dưới ngòi bút Lâm Sơ Vũ bỗng mất kiểm soát kéo ra một nét đuôi.
Nét cuối của số 29 rất dài, mực rơi xuống thành một chấm đậm.
May mà không ai phát hiện.
Cô nhanh chóng lật sang trang tiếp theo, nhưng hồi lâu không động bút.
Một nữ sinh bên cạnh có vẻ hơi nản, người còn lại lật lại bài thi tìm mấy tờ đưa cho cô: “Cái này giống không?”
“Không phải, chữ cậu ấy không cứng như vậy.”
“Cậu giỏi thật, vậy cũng nhận ra được.”
Ngón tay Lâm Sơ Vũ khẽ co lại, trong đầu theo bản năng nhớ lại chữ của Tạ Ngật Chu trông thế nào. Thực ra bài tiếng Anh không dễ nhận ra, nhưng giáo viên văn, toán, tiếng Anh của lớp 10/8 và 10/9 giống nhau, cô còn là cán sự môn, vì vậy có thể nhận ra.
Trong tay cô còn lại bốn năm bài cuối. Lúc này, nhà ăn chắc vẫn chưa đông, nhóm đối diện chấm xong đã đứng dậy đi trước.
Không thể nói rõ là ôm tâm tư gì, động tác của Lâm Sơ Vũ không nhanh lắm. Trong văn phòng chỉ còn lại ba người, rất yên tĩnh.
Đột nhiên, cánh tay cô bị vỗ nhẹ. Cô khựng lại, nữ sinh khi nãy còn đang chán nản mắt sáng lên nhìn cô.
“Bạn ơi, bạn chấm lớp mấy vậy?”
Tâm sự thiếu nữ luôn có sự mơ mộng, ngay cả giọng nói cũng như chim sẻ nhảy nhót.
Lâm Sơ Vũ nhìn rõ khuôn mặt cô ấy, mắt to tròn như quả nho, tóc ngắn ngang vai, đuôi tóc cong tự nhiên, lúc khóe môi cong lên rất đáng yêu, cảm giác thân thiện mạnh mẽ khiến người ta theo bản năng muốn nói cho cô ấy biết đáp án. Trông rất quen mặt, thường xuyên thấy ở văn phòng.
Nhưng cổ họng Lâm Sơ Vũ như bị bông thấm nước bùn chặn lại, không khí loãng và ngột ngạt, cát sỏi nhỏ li ti cọ vào cô. Đối mặt vài giây, cô lắc đầu nhẹ.
Lâm Sơ Vũ nghe thấy mình nói: “Không biết.”
“A…” Lần này nữ sinh tóc ngắn trông thật sự thất vọng. Cô nhìn bài thi trong tay Lâm Sơ Vũ, lại nhìn chồng bài đã gộp lại đối diện rồi bị cô bạn bên cạnh kéo đi. “Thôi được rồi, chúng ta đi nhanh đi, đi ăn trước khi chết đói nào.”
Cô ấy dường như không hiểu hành động này, chỉ là đi cùng bạn: “Một cái bài thi rách có gì mà xem, nhập điểm xong thì xem thẳng cậu ấy thi được bao nhiêu điểm là được mà.”
“Cậu không hiểu đâu!”
“Đúng là tớ không hiểu, tớ cũng không muốn hiểu! Cậu tưởng ai cũng ngốc như cậu à?”
“Cậu nói nhỏ thôi.”
Hai người cãi xong mới nhớ ra hỏi Lâm Sơ Vũ: “Có cần đợi cậu không?”
Lâm Sơ Vũ theo bản năng nói: “Các cậu đi trước đi, tớ còn phải giúp cô sắp xếp lại bài thi.”
Không ai nghi ngờ, cửa mở rồi đóng lại, đèn huỳnh quang dài trên đầu sáng trắng chói mắt, chỉ còn bên này còn sáng, xung quanh tối và yên tĩnh.
Lâm Sơ Vũ đã nói dối, vì Thang Lan không hề đổi bài với giáo viên khác.
Ngón giữa tay trái bị mép bài thi cứa hơi khó chịu. Cô bình thản tính điểm nốt mấy bài cuối, ngồi yên một lúc, rồi vẫn lật lại một trang nào đó.
Phần hai 46 điểm, trừ 4 điểm.
Cô đã nhìn thấy từ lâu, chỉ là một chút tâm tư không muốn nói ra.
Chữ cậu quả thật không quá nắn nót, thích nối nét nhưng rất rõ ràng, cũng khá đẹp.
Cô thoái chí vùi mặt vào cánh tay, cũng cảm nhận được nhịp tim rối loạn rõ ràng hơn.
Một lúc sau, cô đứng dậy cụp mắt nhìn xuống bài văn, đúng là chẳng có gì đáng xem.
Nhưng người yêu thầm chẳng phải luôn vô lý như vậy sao.
Thích một người không liên quan đến bạn, nghe những tin tức không liên quan đến bạn. Nhìn góc nghiêng và bóng lưng của cậu, không thể quang minh chính đại tìm hiểu như bạn bè cậu, chỉ có thể lặng lẽ làm những việc chẳng có ý nghĩa trong mắt người khác, rồi lại cảm thấy vui vẻ.
Kim đồng hồ lại nhích thêm một chút. Lâm Sơ Vũ rời chỗ, đặt bài thi lại đợi Thang Lan tự nhập điểm.
Khi tay đặt lên tay nắm cửa, chồng phiếu trả lời trắc nghiệm bỏ đi ở góc phòng lọt vào tầm mắt. Phiếu trắc nghiệm màu đỏ, ô góc trên bên trái viết tên, không biết đã chất ở đây bao lâu, hơi bám bụi. Trước đó Thang Lan còn hỏi họ có cần không, có thể dùng mặt sau làm giấy nháp.
Ánh mắt cô dừng lại, nghĩ đến điều gì đó, tim dường như đập nhanh hơn một chút.
……
5 giờ 40, tiếng ngoài hành lang dần lớn hơn, Lâm Sơ Vũ đi ngược dòng người lên lầu.
Trong tiếng ồn ào có người thảo luận.
“Hay lẻn ra ngoài ăn đi? Bên ngoài mới mở một quán xiên chiên.”
“Muốn làm ai chết vì mùi trong tiết tự học tối thì cứ việc nói, không phạm pháp.”
Cảnh Tu Tề hét lớn: “Vừa thi xong nên tao muốn mời tụi mày ăn một bữa ngon, Tạ Ngật Chu, mày đi không!”
“Không đi.”
Giọng nói sạch sẽ kéo theo âm điệu lười biếng lọt vào tai Lâm Sơ Vũ rồi gõ vào tim cô, đột ngột hẫng đi một nhịp.
Cậu dựa bên phải cầu thang đi xuống, phía sau còn hai người bạn. Thân hình giao nhau giữa người lên người xuống, tay trái Lâm Sơ Vũ vô thức giấu ra sau, sợ cậu nhìn thấy.
Ánh mắt Tạ Ngật Chu dường như thật sự liếc qua một cái, chỉ một giây rất ngắn, cũng có thể chỉ là ảo giác, phần nhiều là cô có tật giật mình.
Hoàng hôn mùa hè đến rất muộn. Trong lớp chỉ bật một hàng đèn, ba bốn người ngồi tại chỗ xem lại đề. Nhiếp Tư Tư đã giúp cô xếp bàn lại chỗ cũ. Lâm Sơ Vũ tìm đại một quyển sách nhét phiếu trả lời trắc nghiệm vào trong, cùng với nhịp tim rối loạn.
Quyển sách môn bắt buộc tập hai màu xanh lam nằm trên bàn, bìa trơn phản chiếu chiếc quạt trần cũ phía trên. Lâm Sơ Vũ dừng một lúc rồi bắt đầu thu dọn lại đồ. Cùng lúc đó, cái tên trên cuốn sách bị người ta gọi cả họ lẫn tên.
“Lâm Sơ Vũ.”
Cô quay mặt về phía tiếng gọi, bóng người xuất hiện trong ánh chiều loang màu.
Người vừa ở cầu thang nói đùa với bạn bè không hiểu sao lại xuất hiện trước mặt cô. Cậu đứng ở cửa sau lớp, không bước vào, chỉ gọi tên cô và nhìn cô.
Cuốn sách trong tay Lâm Sơ Vũ phát ra tiếng gập khẽ.
Không lẽ thật sự nhìn thấy rồi?
Cô không cử động, cậu cũng không.
Tạ Ngật Chu xuất hiện, vài ánh mắt lác đác trong lớp tụ lại thành ánh đèn chiếu. Lâm Sơ Vũ bị k*ch th*ch mà phản ứng, nhưng chậm vài nhịp: “Tớ á?”
Tạ Ngật Chu nhìn cô quay đầu lại hệt như con thỏ, lông mày nhướng nhẹ lên.
Cậu co một chân đứng tựa vào khung cửa, mây hồng phủ lên vai, thiếu niên nghiêng người giữa nửa sáng nửa tối, sau đó cũng theo tiết tấu của cô mà dừng lại một chút, gật đầu xác nhận, giọng trầm lạnh: “Cậu đó.”
–
Lin and Xia’s emails – 2017.6.11 23:00
– Tâm sự tuổi mười sáu giống như vệt rêu lên men ở góc tòa nhà giảng đường, ẩm ướt, xám xịt, không nổi bật, nhưng thực sự tồn tại. Rõ ràng rất biết che giấu cảm xúc, vậy mà khi cậu ấy bước xuống bậc thang, những lần luyện tập ngẩng đầu cúi đầu vẫn sụp đổ.
– Chia sẻ liên kết bài hát: “Thập Diện Mai Phục” – Trần Dịch Tấn.
__
Lời tác giả:
Sơ Sơ: Gọi tớ á? Không phải chứ
Chu nào đó: Là cậu đấy