Tránh Mưa - Tự Thính

Chương 12

Trước Tiếp

Chương 12: Đêm mất ngủ

Edit: An Tĩnh


Có người hỏi trên Zhihu.

“Chuyện xấu hổ nhất thời học sinh của bạn là gì.”

Câu trả lời đủ kiểu, đủ loại chuyện ngượng ngùng được viết bên dưới.

Lâm Sơ Vũ bình tĩnh lướt đọc hết tất cả, rồi mặt xám như tro nhào trở lại giường.

Mấy chuyện đó cũng chỉ đến thế, còn ai xấu hổ hơn cô nữa không —

Ở đài phát thanh trường, dùng loa phóng thanh nói với tất cả mọi người rằng cô không thích Tạ Ngật Chu.

Không thích sao.

Nhưng Tạ Ngật Chu là người cô thầm thích mà.

Ai cứu cô với, không chỉ xấu hổ, mà còn có drama, đúng là ra quân chưa thắng mà thân đã mất.

Còn nói không thích kiểu người như cậu nữa, nghe như mình coi thường người ta lắm vậy.

Lâm Sơ Vũ thử đặt mình vào góc nhìn của Tạ Ngật Chu.

Chắc sẽ thấy cô bị điên.

Nghĩ đến đây, Lâm Sơ Vũ lại sắp hóa thành ấm nước sôi.

Làm sao đây làm sao đây.

Chiều nay cô đã làm cái gì vậy chứ.

Giờ chỉ cần nhắm mắt là cô lại nhớ lại cảnh vừa về lớp, xung quanh là ánh mắt trêu chọc nhìn cô, còn mấy nam sinh gây chuyện giơ ngón cái về phía cô: “Ghê thật, nữ thần!”

Niếp Tư Tư cơm cũng không kịp ăn, chạy tới mắt mở to: “Sơ Sơ, cậu ngầu quá!”

Ngầu… ngầu cái gì.

Lâm Sơ Vũ sụp đổ, bộ dạng của bọn họ cứ như Tạ Ngật Chu tỏ tình với cô rồi bị từ chối vậy.

Lý Mộng Hân đi phía sau cứ liên tục xin lỗi Lâm Sơ Vũ, cô che mặt xua tay, không trách cô ấy, có khi là cô tự lỡ tay chạm mở micro.

Sau đó hai người lại cùng xin lỗi Đàm Trinh, Đàm Trinh cũng xua tay, giáo viên thậm chí còn không để tâm đến khúc nhạc dạo này, chỉ cười một tiếng rồi bảo như vậy mới đúng! Cho mấy học sinh đang rục rịch tâm tư nghe thử, học hành cho tốt mới là quan trọng.

Thế là bọn họ biến thành tổ ba người vừa an ủi Lâm Sơ Vũ vừa không nhịn được cười một cách quái dị…

“Không sao đâu, họ không nghe ra giọng cậu đâu.”

“Tạ Ngật Chu nghe thấy thì nghe thấy thôi! Cậu ta đâu phải tiền, chẳng lẽ ai cũng phải thích cậu ta, cậu không thích thì sao chứ.”

“Bọn mình cũng đâu có mắng cậu ta, chỉ là…” Lý Mộng Hân hắng giọng, “Thảo luận lý trí mà thôi.”

Đàm Trinh phụ họa: “Đúng vậy.”

“Nhưng tớ phải ghi chuyện này vào sử sách của đài phát thanh mới được.” Cô bạn đẩy kính cười: “Tớ nghĩ xong tên rồi, gọi là, hoa khôi học giỏi lạnh lùng từ chối vạn người mê ngông cuồng.”

“Lần này đúng là phá vỡ truyền thuyết thần thoại trường trung học số 1 của Tạ Ngật Chu rồi ha ha ha.” Đàm Trinh bỗng thấy sảng khoái, có lẽ vì nhân vật huyền thoại phá vỡ truyền thuyết đó là bạn cùng bàn của mình, cô ấy rất tự hào: “Ai nói một nửa thiếu nữ của trường trung học số 1 thầm thích cậu ta chứ, ở đây có ba người không hề rung động nhé.”

Lý Mộng Hân nghiêm cẩn hơn: “Mẫu số quá nhỏ không thể kiểm chứng xác suất, tuy tớ không thích cậu ta nhưng gương mặt đó đúng là đỉnh.”

Loạn thành một nồi cháo cả rồi.

Nhưng trăng sáng vẫn sẽ là trăng sáng, sẽ không vì sao không vây quanh mình mà nó trở nên mờ đi.

Lâm Sơ Vũ siết chặt chăn, ư ư mấy tiếng như con gấu vụng về không tìm thấy đầu mình.

Chuyện đã không thể thay đổi được nữa, kết quả là cô thông qua đài phát thanh, nói với toàn bộ giáo viên và học sinh trong trường. Cô, không thích Tạ Ngật Chu.

Tạ Ngật Chu hoàn toàn không phải kiểu cô thích.

Mỗi một góc, mỗi một người trong trường đều nghe thấy.

Lâm Sơ Vũ đặt ngón tay lên gò má nóng bừng, đầu óc xoay mòng mòng.

Sau này gặp cậu thế nào đây.

Lần đầu tiên cô mong Tạ Ngật Chu xin nghỉ, không nghe thấy, nhưng sao có thể chứ.

Người không quen nghe không ra giọng cô, nhưng bạn cùng lớp thì có, lời đồn và chuyện tám là thứ khó khống chế nhất.

Cậu chắc chắn sẽ biết, biết Lâm Sơ Vũ, không thích cậu.

Trước hôm nay đây là chuyện Lâm Sơ Vũ liều mạng muốn che giấu.

Trời xui đất khiến cũng xem như toại nguyện rồi, sau này cũng không cần lo cậu sẽ phát hiện tình cảm đó, rồi đến cả làm bạn học chào hỏi hoặc nói chuyện cũng không làm được.

Nhưng thầm thích một người mà né tránh đến mức này như cô.

Chắc là trước nay chưa từng có, sau này cũng khó mà có.

Tiếp đó, Lâm Sơ Vũ lại lo cậu có giận không.

Trang WeChat lặng lẽ dừng ở khung chat với xyz rất lâu, rốt cuộc cô có nên giải thích không.

Ngoài phòng, Lâm Thanh Vận nghe tiếng thở dài thỉnh thoảng vang lên bên trong, quay đầu hỏi Hứa Thiệu Quốc: “Hôm nay con bé sao vậy.”

Hứa Thiệu Quốc cũng nhíu mày khó hiểu: “Có nên vào xem không.”

Lâm Thanh Vận nghĩ ngợi: “Thôi, chắc là thi không tốt nên con bé áp lực đấy.”

“Mai anh đi mua con cá, bồi bổ cho nó chút.”

Lâm Sơ Vũ xóa xóa sửa sửa, rốt cuộc phải mở lời thế nào đây.

Dù là thế nào thì Lâm Sơ Vũ vẫn thấy chuyện chiều nay khá mạo phạm.

Không ai thích tự dưng rơi vào trung tâm dư luận, trở thành đề tài trêu chọc trong miệng người khác.

Hai mươi phút, Lâm Sơ Vũ từ một đoạn giải thích dài đến cuối cùng chỉ còn ba chữ.

– Không Mưa: “Tớ xin lỗi.”

– Gửi đi

Lâm Sơ Vũ úp mạnh điện thoại xuống, tim đập thình thịch.

Mười phút trôi qua, cậu không trả lời.

Cô muốn cầm lên lại nhưng không dám, cuối cùng cố chịu đựng ẩn khung chat của Tạ Ngật Chu đi.

Chắc chắn sẽ lại là một đêm mất ngủ.

Những ngày sau đó Lâm Sơ Vũ đều cố gắng hết sức hạ thấp cảm giác tồn tại, ngoan ngoãn ngồi tại chỗ học bài.

Tan tiết không đi vệ sinh, lấy nước cũng rất nhanh, ăn cơm chọn chỗ xa bọn họ một chút, tóm lại từ trước kia lúc nào cũng muốn nhìn thấy cậu một lần, biến thành không muốn chạm mặt Tạ Ngật Chu.

Tối hôm ấy Tạ Ngật Chu đã trả lời tin nhắn đó của cô.

Cậu như thể chẳng biết gì.

Chỉ hỏi: “Gì cơ?”

Lâm Sơ Vũ lại không hiểu.

Cậu không nghe thấy sao, hay không biết là cô.

Chẳng lẽ cậu thật sự không ở trường, vậy bạn của cậu cũng không biết sao.

Lâm Sơ Vũ không dám nghĩ, chuyện này biến thành một củ khoai lang nướng chín, chỉ cần nhớ lại là áp sát bên má cô, hơi nóng phả tới bỏng rát.

Trạng thái này kéo dài hơn một tuần, cuối cùng họ cũng không nhắc lại nữa, chủ đề nói chuyện chuyển thành tin nóng mới nhất.

Lá ngô đồng chậm rãi rơi xuống đất, trải thành một lớp dày.

Nửa vàng nửa xanh, giẫm lên có tiếng giòn rất khẽ.

Ngày Lâm Sơ Vũ gặp Tạ Ngật Chu chính là đi trên con đường này.

Không tránh được.

Có những thứ bạn muốn giấu, giấu không nổi. Có những người bạn muốn tránh, cũng tránh không xong.

Ông trời tự có sắp đặt.

Điều may mắn của Lâm Sơ Vũ là giữa cô và Tạ Ngật Chu vẫn còn một khoảng cách, cậu vẫn đi cùng bạn, chỉ là lần này cô không quen người đó, chắc là đàn anh lớp 12.

Dạo này hình như có cuộc thi.

Trời gần đây trở lạnh, Tạ Ngật Chu mặc áo hoodie xám, một tay đút túi đứng dưới tán cây, dây rút áo khẽ đung đưa theo động tác nghiêng đầu của cậu. Người bạn kia nói gì đó, cậu bỗng cười một tiếng, đường vai dưới lớp vải nhấp nhô.

Ánh sáng lướt qua gò má cậu, đường nét từ cằm đến xương quai xanh của thiếu niên được viền lên rõ ràng lạ thường.

Trên người cậu luôn có khí chất rất đặc biệt, lười nhác nhưng lại toát ra vẻ sắc bén của tuổi trẻ.

Ưng Văn Bách nói xong, Tạ Ngật Chu càng cười chịu thua: “Đừng nhảm.”

“Thật đó, anh thấy cậu có thể cân nhắc thử.” Tuy Tạ Ngật Chu học lớp 11, nhưng vài giáo viên đều cho rằng cậu đủ năng lực, anh ta vỗ vai Tạ Ngật Chu, bỗng chú ý đến bóng dáng mảnh mai phía xa.

Ưng Văn Bách nheo mắt nhìn: “Ê kia, có phải đàn em mắng cậu dạo trước không.”

Mắng cậu?

Tạ Ngật Chu ngước mắt nhìn về phía Lâm Sơ Vũ.

Lâm Sơ Vũ còn chưa kịp né, nhưng lần này cô thật sự không đủ can đảm để giả vờ thản nhiên đi qua như thể mình đi đường khác.

Cô gần như theo bản năng chạy đi.

Bóng lưng dứt khoát…

Tạ Ngật Chu suýt bật cười vì tức.

Cái quái gì vậy.

Đoạn, cậu quay đầu lại hỏi Ưng Văn Bách: “Cô ấy mắng em khi nào.”

“Ờ, không phải mắng, là…” Ưng Văn Bách lục tìm từ ngữ trong đầu, chậc một tiếng, “Không coi trọng cậu?”

Vẫn là chuyện lần trước.

Trong trường học Lâm Sơ Vũ cũng có chút danh tiếng, nhưng vì quá kín đáo, ngoài nhắc đến xinh đẹp và học giỏi ra thì ít ai nhắc đến cô.

Mà lần này, ai cũng tò mò người ở đài phát thanh hôm đó là ai, lớp nào, trông ra sao.

Sau khi biết là Lâm Sơ Vũ rồi, mọi người đều đổi sang vẻ hiểu ra: “Cô ấy không thích Tạ Ngật Chu cũng bình thường.”

Bản thân đã rất xuất sắc, người để chọn có rất nhiều.

“… Cậu nói chuyện cũng hay thật.”

Tạ Ngật Chu nhớ lại hôm đó, cậu đứng ở hành lang, tên mình bất ngờ vang lên từ loa phát thanh.

Sau đó là giọng cô.

“Ừ, không thích.”

Cũng không phải kiểu cô thích.

Nói thật là Tạ Ngật Chu không nghĩ gì nhiều, cậu chưa tự luyến đến mức nghĩ hễ là người khác giới đều phải thích mình, không thích thì không thích thôi.

Nhưng trong tai người khác lại thành mùi vị khác.

Cuộc sống cấp 3 quá khô khan, quá đè nén.

Giáo viên kiểm tra yêu sớm, kiểm tra học tập, kiểm tra kỷ luật, tín hiệu thanh xuân mang sắc hồng như thế, chẳng khác gì quả bom ném xuống đáy biển, nổi sóng là điều khó tránh khỏi, huống hồ còn rơi vào tập thể theo cách công khai rộng rãi.

Cậu không để ý nhưng trái lại Lâm Sơ Vũ trông lại có chút bối rối.

Còn phải gửi tin nhắn xin lỗi.

Mỗi một việc cô làm đều mang một nền màu giống nhau, nghiêm túc lương thiện, kiên cường chăm chỉ, có lúc còn nhiệt huyết đến mức hơi ngốc.

Nói lời xin lỗi cũng không ngoại lệ.

Giờ biết chạy rồi à?

Tạ Ngật Chu chẳng hiểu sao lại muốn cười, nhưng không chắc có phải vì tức hay không.

**

Cuối tuần này, Lâm Sơ Vũ vẫn đi đưa canh thuốc bổ cho Hứa Thiệu Quốc.

Tay nghề Lâm Thanh Vận rất tốt, thời gian hầm thuốc quá lâu, Hứa Thiệu Quốc xót xa, cảm thấy Lâm Thanh Vận quá mệt.

“Không cần nấu đâu, con còn phải chạy đi đưa nữa. Tối là ba về rồi.”

Lâm Sơ Vũ cười: “Mẹ con sao yên tâm được.”

Bình thường bận rộn, buổi trưa cả ba người đều ăn ở căng tin, hiếm lắm mới đến cuối tuần, Lâm Thanh Vận mới có thời gian trổ tài.

Chỉ là Lâm Sơ Vũ không ngờ lại gặp Hạ Văn.

Cậu mua ba cái bánh bao từ quầy nhỏ ngoài bệnh viện, xách hai cái túi nilon trắng, miệng cắn một cái, đang đi vào trong.

Bệnh viện là nơi rất lạnh lẽo, ngửi thấy mùi thuốc sát trùng, nhìn thấy là bi hoan ly hợp.

Trước cổng có người nhà quỳ dưới đất xin tiền, bảo vệ mặt đen lại xua đuổi, Hạ Văn đi ngang qua, chợt cúi đầu dừng bước.

Sau đó không chút do dự móc từ túi quần ra mấy tờ tiền giấy màu đỏ, nhét vào tay người đó.

Hành động này làm mới lại ấn tượng của Lâm Sơ Vũ về cậu.

Hạ Văn nhận ra có ánh mắt dừng trên người mình, nhìn sang thì thấy Lâm Sơ Vũ.

Trong lớp Hạ Văn luôn một mình một kiểu, lớp ban xã hội vốn đã ít con trai, cũng không ai ép cậu làm gì hết.

Vì thế chẳng ai thân với cậu, bao gồm cả Lâm Sơ Vũ.

Lâm Sơ Vũ mím môi, đi ra ngoài cũng góp chút tiền, Hạ Văn nhìn động tác của cô, đứng tại chỗ không đi, chậm rãi ăn hết bánh bao, đợi cô đứng dậy mới hỏi: “Sao cậu ở đây.”

Xem ra người này còn nhận ra cô, biết họ học cùng lớp.

Lâm Sơ Vũ không tiện nói quan hệ gia đình, chỉ đáp mơ hồ: “Người nhà tớ là bác sĩ.”

“Ồ.”

“Còn cậu?”

“Tôi ấy à.” Hạ Văn ngẫm nghĩ, “Không nói cho cậu đâu.”

“Hả?”

Hạ Văn úp mở xong tự thấy vui, không giải thích gì mà vẫy tay: “Đi đây.”

Rồi cậu thật sự đi mất.

Lâm Sơ Vũ ngơ ngác, chẳng phải cậu hỏi cô trước sao, sao người này không theo lẽ thường nhỉ.

Cô quay đầu nhìn, Hạ Văn dường như biết Lâm Sơ Vũ đang thắc mắc, thân hình gầy gò cúi đầu đi về phía trước, cười đến run nhẹ.

Người này đúng là.

Lâm Sơ Vũ chưa kịp nghĩ xong thì tiếng chuông điện thoại chen vào.

“Gì vậy Tư Tư.”

Nhiếp Tư Tư ở bên kia cười nói: “Mấy hôm nay không thấy cậu, tối mai ra ngoài chơi không.”

Tuần này Lâm Sơ Vũ hầu như không ra khỏi lớp, quả thật lâu rồi không gặp Nhiếp Tư Tư, “Đi đâu chơi thế.”

“Tớ gửi địa chỉ cho cậu.”

“Được.”

Buổi tối, Lâm Sơ Vũ khoác áo khoác mỏng đến quán đồ Nhật, không chỉ có Nhiếp Tư Tư mà còn có Phó Cảnh Minh.

Hai người họ đều chọn ban tự nhiên, được phân vào cùng lớp, Nhiếp Tư Tư nói trong điện thoại vì trước đó Phó Cảnh Minh giúp cô một việc, ngại nợ ân tình nên tiện thể mời cậu ta, Lâm Sơ Vũ không ý kiến.

Một bữa ăn bình yên vô sự, hai người họ kể cho cô nghe mấy chuyện thú vị sau khi phân lớp, Nhiếp Tư Tư kể rất sinh động, Phó Cảnh Minh thì bổ sung đúng lúc.

“Lớp trưởng, đây là truyện cười nhạt mới của cậu hả.” Nhiếp Tư Tư cười ngả nghiêng, Lâm Sơ Vũ cũng bị chọc cười.

Khi đó cô không ngờ, mình sắp phải chạm mặt Tạ Ngật Chu rồi.

Lin and Xia’s emails – 2017.11.11 23:00

– Sau này mới hiểu, trong những tháng ngày thiếu nữ buồn chán ấy, nhịp tim rối loạn vì cậu, sẽ bén rễ nảy mầm trong hồi ức, thật lâu không dứt.

Trước Tiếp