Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chử Ý Hành rất rõ một điều, mỗi khi anh đổ bệnh, anh sẽ trở nên cực kỳ khó chiều. Hồi còn ở cô nhi viện đã vậy, lên cấp ba cũng vậy, bây giờ vẫn chẳng khác gì.
Đêm hôm qua, Hạ An Chi vừa nấu đồ ăn cho anh, vừa chườm ấm giúp anh hạ sốt, thậm chí cậu còn thay toàn bộ thuốc trong ngăn kéo của anh, sau đó ra ngoài mua lại thuốc mới.
Rồi cậu gom hết chỗ thuốc cũ hết hạn ném vào sọt rác ngay trước mặt anh.
Ánh mắt cậu lúc ấy như đang muốn nói "thứ em vứt không chỉ là thuốc, mà còn là mối tình cũ khiến người ta bực mình của anh".
Dù thế nào đi nữa, Chử Ý Hành vẫn rất biết ơn sự chăm sóc của Hạ An Chi.
Ngay khi cậu định rút tay lại, anh mở mắt, hé miệng khẽ thổi lên chỗ tay vừa bị mình cắn. Dấu răng đã sớm biến mất, nhưng anh vẫn nghiêm túc nói: "Tôi xin lỗi."
Bầu không khí bỗng trở nên có chút vi diệu.
Cánh tay Hạ An Chi cứng đờ giữa không trung, quên cả rút lại.
Cậu chỉ biết trợn tròn mắt sững sờ nhìn Chử Ý Hành, quan sát cẩn thận từng biểu cảm nhỏ trên gương mặt anh.
Trước đây, lúc thích Chử Ý Hành, cậu chỉ dám nhìn từ xa, giữ chặt thứ tình cảm ngây ngô ấy trong lòng. Từ những gì cậu trộm quan sát, trái tim cậu đã tự xây lên hình tượng lý tưởng cho Chử Ý Hành.
Nhưng sau khi thật sự tiếp xúc với con người này, cậu mới phát hiện vầng trăng kia không phải lúc nào cũng treo cao mình không với tới, ánh sáng của nó không chỉ có mỗi màu trắng lạnh lẽo dịu êm.
Có lúc nó rất trầm lắng, cũng có lúc rực rỡ chói lòa. Khi tâm trạng không tốt lắm thì hơi ảm đạm mông lung, nhưng chỉ cần được chăm sóc cẩn thận thì vẻ đẹp huyền diệu ấy sẽ sớm quay trở lại.
Con người Chử Ý Hành rất sinh động. Mặc dù anh hiếm khi cười, nhưng đáy mắt lại luôn chất chứa đủ loại cảm xúc sống động. Nỗi buồn của anh, niềm vui của anh, cả sự tinh nghịch đáng yêu đều đong đầy trong mỗi ánh mắt.
Trái tim Hạ An Chi đang đập rộn ràng. Cuối cùng cậu cũng nhớ ra phải rút tay lại.
Trong lòng bàn tay đã phủ một lớp mồ hôi mỏng, nhưng cậu lại chẳng nỡ lau đi. Chỉ sợ lau đi rồi, hơi thở Chử Ý Hành vừa thổi lên tay mình cũng sẽ tan biến mất. Cả người cậu bối rối, toàn thân nóng bừng trực chỉ muốn dội thẳng một chậu nước lạnh lên đầu cho tỉnh táo.
Cậu xong đời rồi, trong đầu Hạ An Chi chỉ còn lại đúng một ý nghĩ ấy.
Cậu đã bị Chử Ý Hành mê hoặc hoàn toàn.
"Kh... không sao đâu."
Hạ An Chi lúng túng đứng dậy. Cậu chú ý thấy hàng mi Chử Ý Hành khe khẽ rung hai cái giống như cánh bướm chập chờn, trong đôi mắt hổ phách trong veo phản xạ ánh sáng li ti lấp lánh, như có vài ngôi sao rực rỡ nơi xa xăm rơi vào.
Cậu nuốt khan một cái. Lý trí bảo cậu dừng lại đừng nhìn nữa, nhưng bản năng khiến cho ánh mắt không thể rời đi.
Phút chốc, cậu phát hiện tai Chử Ý Hành đỏ ửng, đỏ như cánh hoa hồng mềm mại, cứ như xoa nhẹ một cái thôi nó sẽ tràn ra mùi hương ngọt ngào.
"Em... em đi làm bữa sáng cho anh! Anh... anh cứ nằm nghỉ đi! Một lát... lát là xong!"
Hạ An Chi bước cùng tay cùng chân, loạng choạng ra ngoài.
Ra khỏi phòng, cậu lập tức bật quạt điện mức lớn nhất, đứng ngay trước cho gió thốc thẳng vào mặt trong đúng một phút. Sau đó vừa tự ngân nga rầm rì một giai điệu nào đó, vừa vào bếp nấu bữa sáng cho Chử Ý Hành.
Trong lúc chờ cháo chín, Hạ An Chi lấy điện thoại ra. Cậu tìm tên Hạ Dự, rồi bắt đầu gõ chữ lia lịa, hưng phấn như muốn chọc thủng cả màn hình.
[Hạ An Chi: Á á á á á á!! Anh ấy đáng yêu quá!! Vô cùng, vô cùng đáng yêu á á á!!]
[Hạ An Chi: Tôi tuyên bố! Từ giờ anh ấy chính là người tình trong mộng phiên bản plus+++++ của tôi!]
[Hạ An Chi: Làm sao để theo đuổi được anh ấy đây? Mau nghĩ cách cho tôi đi! Tôi sợ chậm tay là bị người khác cướp mất mất! Nhanh lên, gấp lắm rồi!]
[Hạ An Chi: Hôm trước anh ấy bảo không nhìn được cơ ngực của đàn ông... là ý gì vậy? Anh ấy xấu hổ à? Hay là thích cơ bắp kiểu đó? Không thì tôi thử c** tr*n đi qua đi lại trước mặt anh ấy xem sao nhỉ? Hay giả vờ vô tình làm bung cúc áo để lộ thân? Như vậy có b**n th** quá không?]
[Hạ An Chi: Mà chẳng hiểu sao anh ấy lại thích cái tên Tiêu Dần chó chết kia?! Tôi thua hắn ở chỗ nào? Cậu nói xem!]
[Hạ Dự: Câm miệng!!!!!]
[Hạ Dự: Sao cậu lanh chanh như hành không muối thế hả?! Cậu không có niềm vui cá nhân nhưng tôi thì có! Cút!]
Hạ An Chi còn đang định chửi lại thì thấy Chử Ý Hành đã rửa mặt xong và đi ra.
Ánh mắt hai người vừa chạm nhau giữa không trung chưa đến nửa giây đã vội vàng rời đi.
Sau đó Hạ An Chi liếc thấy Chử Ý Hành đi ra ban công.
Có lẽ vì áy náy, anh lại tưới thêm ba cốc nước cho chậu nha đam của cậu.
Cây nha đam này đúng là hạnh phúc thật.
Hạ An Chi nhìn mà thấy ghen tị.
***
Lo cơn sốt tái phát, lúc ra ngoài Chử Ý Hành cố ý mặc thêm áo.
Anh tính toán số tiền Hạ An Chi dùng khi mua thuốc, rồi chuyển lại cho cậu.
Sợ cậu không chịu nhận, anh còn chuyển thẳng qua Alipay.
Trên đường đến quán cà phê, Chử Ý Hành mở tài khoản ra kiểm tra số dư.
Con số ít ỏi đáng thương... haizzz.
Quả nhiên anh vẫn thích thời điểm cuối học kỳ nhất. Đến lúc đó không chỉ có học bổng, còn có tiền từ studio. Hơn nữa lại sắp vào kỳ nghỉ dài, có thể đi làm thêm nhiều hơn.
Hôm nay là thứ bảy.
Hôm qua anh kết thúc ca làm sớm, nên định hôm nay bù lại số giờ thiếu.
Ban đầu chỉ định làm nửa ngày, nhưng đúng lúc studio không bận nên Chử Ý Hành ở lại làm cả ngày.
Đến chiều tối khi kết thúc một ngày làm việc, anh kéo kín khoá áo khoác trên người, cũng thay chiếc khẩu trang mới.
Chuyện không may là anh bắt đầu ho.
Chử Ý Hành bước nhanh hơn, định về nhà trước khi nhiệt độ ngoài trời hạ xuống.
Nhưng chưa đi được bao xa, đã có người chặn đường.
Trình Âm nhìn anh từ trên xuống dưới, hỏi thẳng:
"Anh đã nói xấu gì về tôi với Hạ An Chi?"
Chử Ý Hành không muốn để ý tới cậu ta, định vòng qua đi tiếp.
Ai ngờ Trình Âm lập tức nắm chặt cổ tay anh. Lực tay mạnh như muốn bóp nát xương anh.
Chử Ý Hành nhíu nhíu mày, giật mạnh tay ra.
Thấy đối phương không có ý định cho mình đi, anh dứt khoát nói: "Tôi bảo cậu thích cậu ấy và cậu muốn cua cậu ấy l*m t*nh nhân nhỏ."
Gió lạnh ban đêm đang ào ào thổi, phần da lộ ra ngoài của Chử Ý Hành tê rần, buốt đến tận xương. Đầu óc anh cũng bắt đầu váng vất.
Anh nghe thấy Trình Âm khẽ cười khẩy, âm thanh ấy len lỏi đan xen vào ký ức nhiều năm trước.
"Anh không cam lòng đúng không?" Trình Âm nhìn thẳng vào mắt anh: "Từ nhỏ đến lớn, thứ anh thích luôn bị tôi cướp đi dễ dàng. Mọi người trong cô nhi viện yêu quý tôi hơn. Đôi vợ chồng vốn định nhận nuôi anh, sau khi gặp tôi cũng đổi ý, đem tôi đi. Tôi có cha có mẹ yêu thương, không cần phải lo cơm ăn áo mặc."
"Bây giờ thì... bạn trai anh thành bạn trai tôi. Đến cả người theo đuổi anh sớm muộn cũng sẽ chạy theo tôi thôi."
Đâu phải Hạ An Chi đang theo đuổi anh. Cậu ấy chỉ là một công dân tốt bụng nấu ăn rất ngon, không ưa mấy tên đàn ông đốn mạt mà thôi, Chử Ý Hành thầm nghĩ.
Anh âm thầm chúc cho vị công dân tốt bụng gặp may mắn trước ma chảo của tên này. Anh đáp: "Chắc vậy."
Với hào quang nhân vật chính của Trình Âm, chỉ cần là thứ cậu ta muốn thì hiếm khi nào không thành công đạt được.
Chử Ý Hành im lặng một lúc.
Lời nói của Trình Âm khiến anh nhớ ra một chuyện.
Cặp vợ chồng kia nhận nuôi Trình Âm không lâu thì có thai, sinh ra một cậu con trai.
Theo cốt truyện hiện tại, khoảng bảy năm nữa cậu ấy cũng sẽ trở thành một trong những 'công' của Trình Âm.
Nghĩ đến đây, Chử Ý Hành thành thật hỏi: "Cậu qua lại cùng nhiều đàn ông như vậy... không sợ sức khoẻ có vấn đề à?"
Sao cùng là người xuyên sách, anh động tí là bệnh, còn Trình Âm dù chơi bời đến đâu cũng chẳng bị đau ốm?
Câu hỏi ấy dường như chạm phải chỗ đau của Trình Âm, vẻ mặt cậu ta lập tức méo mó nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.
Trình Âm nhìn Chử Ý Hành, khóe môi cong cong.
Sau đó, cậu ta nắm lấy cổ tay anh.
Chử Ý Hành vô thức muốn hất ra. Anh không dùng nhiều lực nhưng Trình Âm làm bộ như vừa bị đẩy mạnh, cả người ngã nhào xuống bậc thềm phía sau.
Đúng lúc này sau lưng Chử Ý Hành vang lên một giọng nói quen thuộc, mang đầy lo lắng căng thẳng, như một chiếc gai đâm vào màng nhĩ anh.
"Trình Âm!"
Tiêu Dần vội vã chạy tới, lúc vượt qua anh hắn ta còn va vào vai anh, khiến anh lảo đảo.
Nhưng ngay lập tức, có một bàn tay khác vững vàng giữ vai anh lại.
Chử Ý Hành bối rối ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt đầy lo lắng của Hạ An Chi.
Đáy mắt cậu đang phản chiếu hình bóng anh, không có dấu vết của bất kỳ ai khác.
Hơn mười năm đến thế giới này, đây là lần đầu tiên Chử Ý Hành thấy khi Trình Âm bị thương nhưng có người không quan tâm cậu ta mà chỉ nhìn anh.
Lông mi anh run rẩy, có lẽ cơn sốt lại tăng lên, anh khẽ rùng mình một cái, bàn tay trên vai anh lập tức siết chặt hơn.
Chử Ý Hành tò mò hỏi: "Cậu... không định qua xem Trình Âm có sao hay không à?"
Hạ An Chi đưa tay kiểm tra trán anh, quả nhiên nóng phừng phừng, anh lại sốt rồi.
Sau đó cậu còn phát hiện một vòng đỏ trên cổ tay anh, Hạ An Chi lập tức sa sầm sắc mặt.
Cậu nói, giọng nói to vang rõ ràng, đám đông xung quanh đều ngoái lại nhìn:
"Cái loại đã làm tiểu tam còn dám ba lần bảy lượt tìm đến kiếm chuyện. Hạng này nhìn một cái thôi thì về dùng nước tẩy bồn cầu tẩy cũng không sạch nổi mắt em."
Trình Âm vừa được Tiêu Dần đỡ đứng dậy. Nghe vậy, vẻ mặt cậu ta vô cùng khó coi.
Tiêu Dần đứng cạnh Trình Âm, nhưng ánh mắt hắn ta thỉnh thoảng lia về phía Chử Ý Hành.
Nghe lời châm chọc của Hạ An Chi, hắn ta cũng không lên tiếng bênh Trình Âm lấy một câu.
Hạ An Chi khụy chân xuống, cậu vỗ vai mình, ra hiệu cho Chử Ý Hành trèo lên.
Chử Ý Hành không muốn lắm, xung quanh có quá nhiều người đang nhìn.
Nhưng đầu anh choáng váng, cơ thể cũng chẳng còn sức. Trong mơ hồ, anh nghe Hạ An Chi nói: "Lên đi. Em cõng anh về nhà."
Từ về nhà khe khẽ chạm vào trái tim mệt mỏi của Chử Ý Hành.
Anh thoáng ngẩn ngơ rồi ngoan ngoãn nằm lên lưng cậu, hai tay vòng qua vai, ôm chắc lấy cổ cậu.
Hạ An Chi vững vàng cõng anh lên, nhanh chóng rảo bước chân biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.
Sau đó lấy tốc độ sét đánh xông thẳng vào phòng khám bên kia đường.
Chử Ý Hành: "..."
Đồ lừa đảo.
Hạ An Chi đặt anh xuống ghế chờ, xoa nhẹ đầu anh một cái, rồi quay sang bác sĩ, khí thế hùng hổ nói:
"Bác sĩ! Tiêm cho anh ấy một mũi hạ sốt!"
Chử Ý Hành vô thức che mông lại, cả người lủi ra sau.
Đôi mắt hoa đào hơi mở to, không dám tin nhìn Hạ An Chi.
Lạnh lùng ít nói (×)
Khờ bẩm sinh (✓)