Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bội Văn sững sờ tại chỗ, Kỷ Du Thanh như có thể dự đoán được trong lòng cô nghĩ gì, chuyện này sao phải giấu Đường Nghiên. Kỷ Du Thanh quay trở lại văn phòng, vừa mở cửa bước vào đã thấy mọi người tụm vào nói nhỏ, cô đi qua coi như không có gì đơn giản tiến vào phòng làm việc của mình thu dọn bàn làm việc để khi quay lại không có bám bụi. (Cốc cốc cốc) Kỷ Du Thanh nghe tiếng ngẩng đầu thấy bội văn, khẽ nói: " Vào đi". Bội Văn quay lại liếc nhìn mọi người với ánh mắt tò mò, cuối cùng đóng cửa lại. "Chị, đây là mẫu đơn đình chỉ mà em vừa đến phòng nhân sự xin, bị trừ năm phần trăm tiền lương năm nay, bọn họ làm vậy thật quá đáng mà." Kỷ Du Thanh đưa tay nhận lấy, không thèm nhìn, nhét vào một đống văn kiện, bình tĩnh nói: " Một chút tiền thôi mà." Bội Văn còn muốn nói thêm điều gì đó nhưng lại bị câu nói này làm nghẹn lại, số tiền này có thể không nhiều đối với Kỷ Du Thanh, nhưng đối với một người lương tháng ít ỏi như cô thì khác nào đi làm không công mấy tháng, bất cứ ai cũng sẽ cảm thấy không vui. Ngay lúc Bội Văn đang vô cùng chán nản, Kỷ Du Thanh đã thu dọn đồ đạc gọn gàng, quay người lại mỉm cười với cô, giọng điệu thoải mái đến không tưởng: "Coi như một kỳ nghỉ dài ngày đi cũng lâu rồi chị chưa có nghỉ" nói xong thì vươn vai một cách lười biếng. Bội Văn nhếch môi, cười khổ, nhưng cô thực sự không thể cười được. "Chị, chị... thực sự nghĩ vậy sao? em sợ lần này chị bị đình chỉ là do Lý văn Bình. Ông chủ vẫn luôn coi trọng chị chuyện này dù nghiêm trọng đến đâu cũng không phải là đình chỉ, em lo lắng..." "Em lo lắng cái gì?" Kỷ Du Thanh khoanh tay cười hỏi: "Sợ vị trí của chị sẽ bị thay thế?" Bội Văn có vẻ xấu hổ im lặng gật đầu. "Đừng lo lắng" Kỷ Du Thanh vỗ vỗ vai cô, nụ cười tự tin, giọng nói kiên định: "Tiểu Lý hấp tấp không làm được việc lớn, không cần phải lo lắng cô ta." "Vậy thì tốt... em hy vọng như vậy." Bội Văn thấp giọng lẩm bẩm, dừng lại, vội vàng hỏi: "Vậy chị đi bây giờ sao, nếu không em mời chị đi ăn trưa rồi em đưa chị về." "Ăn cơm cũng được, nhưng không cần đưa chị về, buổi chiều em còn phải làm việc, bị đình chỉ là chị chứ không phải em, chị không ở công ty em phải giúp chị bảo vệ tốt mặt trận." Kỷ Du Thanh nói"Chị yên tâm, ở công ty có động thái gì em sẽ báo cho chị." Hai người chọn nhà hàng Ý lầu hai tòa nhà công ty ăn trưa, ngồi vào bàn Bội Văn nhanh chóng xem menu gọi món mà Kỷ Du Thanh thích sau đó đưa lại menu cho phục vụ. "Không ngờ em vẫn còn nhớ"Kỷ Du Thanh cười vui vẻ nhìn cô. "Chẳng lẽ trợ lí không nên nhớ kĩ những điều cơ bản này của sếp sao?" Bội Văn cười tươi đến mức khó có thể nhìn thấy con ngươi trong mắt cô ấy. "Cũng phải nói, em theo chị lâu như vậy, có bao giờ nghĩ đến làm ở một vị trí khác không?" Kỷ Du Thanh tùy ý hỏi. Bội Văn hoảng sợ trong chốc lát, "Chị ơi, em chưa bao giờ nghĩ đến việc soán ngôi hay gì cả, em không có dã tâm gì cả, em chỉ tiếp tục làm việc và học tập dưới sự chỉ đạo của chị là tốt rồi." "Chị ở ngành này đã lâu, kiếm tiền không bao giờ là đủ, em là một cô gái thông minh, nếu cos một ngày như vậy chị tin em sẽ đảm đương được." Bội Văn cảm thấy có chút xấu hổ: "Những vấn đề này em cũng chưa từng nghĩ đến, những việc đấy cách em quá xa vời." "Khoảng cách cũng không xa lắm, chị đã được thăng chức giám đốc ở độ tuổi của em cũng tích lũy được một chút mối quan hệ, nếu như lúc đó chị phải đi thì chị sẽ chuyển cho em." "Chị... cảm ơn chị... chị thật tốt với em, em cũng không biết phải làm sao nữa..." Kỷ Du Thanh đánh gãy lời nàng"em đối với chị cũng không tệ, là hỗ trợ nhau, em tốt với chị chi đều thấy được, mấy năm nay em đi theo chị đã giúp đỡ chị không ít." "Chị à, đừng nói như vậy, quá xa lạ, em làm việc này là tự nguyện, có thể đi theo giúp đỡ chị đó là vinh hạnh của em." "Được rồi được rồi, chủ đề này nếu tiếp tục e rằng sẽ thành tranh chấp làm ăn, chúng ta ăn thôi." Kỷ Du Thanh thúc giục. Bội Văn cầm nĩa lên cắn một miếng mì thật lớn, đột nhiên nhớ tới một chuyện, vội vàng nuốt xuống hỏi: "Chị, trong thời gian này chị có dự định gì?" "Dự định?" Kỷ Du Thanh nhíu mày cười, xoay chiếc thìa trong tay, nụ cười ôn nhu như nước, "là không có kế hoạch, chị sẽ ngủ cho đến khi tự nhiên tỉnh dậy, cuộc sống nhàn nhã." "Cái đó.