Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 3: Phá Quỷ Khế Tây Cảng

Chương 4

Trước Tiếp
Nếu có chắc sẽ hét lên trước tiên.

Bạch Vi nhìn bạch hổ.

Nụ cười trên mặt cô ta cuối cùng cũng biến mất.

“Quả nhiên.”

“Con súc sinh này vẫn còn sống.”

Tiểu Bạch gầm lên.

Nó ghét nhất người khác gọi nó là súc sinh.

Tôi vội xoa đầu nó.

“Không nóng.”

“Đợi lát nữa hãy đánh.”

Tiểu Bạch hừ một tiếng.

Nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng yên.

Tôi nhìn người giữ sổ.

“Ta cho ngươi một cơ hội.”

“Buông bút xuống.”

Người giữ sổ cười.

“Tần Huyền Cơ không dạy cô.”

“Người chết không thể buông bút sao?”

Tôi ngây người.

Ngay giây tiếp theo.

Người giữ sổ đột nhiên dùng sức.

Đầu bút lao xuống.

Nét cuối cùng sắp hoàn thành.

“Ông nội!”

Tôi hét lên.

Móc câu trên vai ông nội trong nháy mắt siết chặt.

Ông nội phun ra một ngụm máu đen.

Mẹ biến sắc.

“Ba!”

Ba đỡ lấy ông.

Anh cả lập tức tiến lên.

Cả hành lang hỗn loạn.

Mà người giữ sổ thì cười.

Tiếng cười càng lúc càng lớn.

“Cô tới muộn rồi.”

“Khế đã thành.”

Tôi nhìn tên ông nội.

Chỉ còn một chút.

Chỉ một chút nữa thôi.

Không hiểu vì sao.

Tôi lại bình tĩnh xuống.

Sư phụ từng nói.

Nếu đối phương càng vui vẻ.

Thì càng chứng minh hắn đang sợ.

Tôi nhìn quyển sổ.

Nhìn nét chữ cuối cùng.

Rồi đột nhiên bật cười.

Người giữ sổ khựng lại.

Tôi giơ đồng tiền cổ trong tay lên.

“Ngươi có biết.”

“Ta đặt đồng tiền này xuống làm gì không?”

Nụ cười trên mặt người giữ sổ dần biến mất.

5

Đồng tiền cổ nằm ngay ngưỡng cửa.

Từ lúc tôi đặt xuống.

Nó vẫn luôn rung nhẹ.

Người giữ sổ nhìn chằm chằm đồng tiền.

Sắc mặt lần đầu tiên thay đổi.

Tôi cười.

“Sư phụ nói.”

“Người ngu nhất chính là người chỉ nhìn lên trời mà không nhìn xuống đất.”

Tôi dậm chân.

Đồng tiền cổ lập tức sáng lên.

Một vòng ánh sáng vàng nhạt lan dọc theo ngưỡng cửa.

Ầm!

Đường chỉ đen dưới nền đất bị xé toạc.

Người giữ sổ hét thảm.

Cây bút trong tay ông ta run mạnh.

Nét cuối cùng vừa viết xuống một nửa đã dừng lại.

Tên ông nội vẫn chưa hoàn chỉnh.

Tôi lập tức lao vào.

Người giữ sổ gầm lên.

Vô số sợi chỉ đen từ quyển sổ bắn về phía tôi.

Tiểu Bạch nhảy lên trước.

Móng vuốt đập xuống.

Xoẹt!

Một nửa chỉ đen bị xé nát.

Hồ ly trắng cũng nhảy khỏi vai tôi.

Ngọn lửa xanh bùng lên.

Phần còn lại hóa thành tro.

Tôi lao tới trước mặt người giữ sổ.

Ông ta giơ bút đâm thẳng vào cổ tôi.

Tôi lấy kéo đồng ra.

Keng!

Bút lông và kéo đồng va vào nhau.

Tia lửa bắn tung tóe.

Người giữ sổ trợn mắt.

“Không thể nào!”

Tôi cười.

“Ngươi không biết nhiều thứ lắm.”

Ngay giây tiếp theo.

Tôi dán lá phù lên cây bút.

Ầm!

Lửa vàng bùng cháy.

Người giữ sổ hét lên đau đớn.

Cây bút trong tay ông ta bắt đầu tan chảy.

Tôi nhân cơ hội giật lấy quyển sổ.

Người giữ sổ điên cuồng nhào tới.

“Trả lại đây!”

Tôi lùi một bước.

Sau đó nhìn trang giấy ghi tên ông nội.

Tần Thừa Nghiệp.

Chỉ còn thiếu một nét cuối.

Tôi đưa tay.

Xoẹt.

Trang giấy bị xé đôi.

Toàn bộ phòng họp rung chuyển dữ dội.

Người giữ sổ phát ra tiếng gào thảm thiết.

Bạch Vi bên ngoài cũng biến sắc.

“Không!”

Quyển sổ đen bắt đầu bốc cháy.

Từng cái tên bên trong sáng lên.

Hàng trăm.

Hàng nghìn.

Vô số cái tên.

Tôi nhìn thấy những khuôn mặt xuất hiện trong ánh lửa.

Có người khóc.

Có người cười.

Có người quỳ xuống.

Có người cúi đầu cảm tạ.

Đó đều là những người từng bị Quỷ Khế giam giữ.

Người giữ sổ ngã quỵ xuống đất.

Cơ thể bắt đầu tan rã.

Ông ta nhìn tôi.

Trong mắt không còn hung ác.

Chỉ còn mệt mỏi.

“Cuối cùng…”

“Cũng kết thúc rồi…”

Tôi hơi ngẩn người.

Ông ta cười khổ.

“Tôi cũng từng là người bị lừa.”

Nói xong.

Thân thể ông ta hóa thành tro bụi.

Biến mất hoàn toàn.

Mà đúng lúc ấy.

Tiếng cười khác vang lên.

Không phải người giữ sổ.

Mà là thứ gì đó dưới lòng đất.

Một tiếng cười khiến toàn bộ Tây Cảng rung chuyển.

Tôi lập tức quay đầu nhìn xuống nền nhà.

Sắc mặt thay đổi.

Vì tôi biết.

Boss thật sự của Tây Cảng.

Vẫn chưa xuất hiện.

6

Ầm!

Mặt đất nứt toác.

Tiếng cười kia càng lúc càng lớn.

Tất cả mọi người đều nghe thấy.

Ngay cả người bình thường cũng nghe thấy.

Mẹ tái mặt.

Ba và anh cả lập tức chắn trước mọi người.

Anh ba nhìn máy tính bảng.

Mặt anh trắng bệch.

“Dưới lòng đất…”

“Có thứ gì đó đang di chuyển.”

Tôi biết.

Đó không phải thứ gì đó.

Mà là thứ đã ăn vận Tây Cảng suốt bốn mươi năm.

Mặt đất tiếp tục rung chuyển.

Ngoài cửa kính.

Cần cẩu.

Container.

Xe vận chuyển.

Tất cả đồng loạt dừng lại.

Cả Tây Cảng giống như bị nhấn nút tạm dừng.

Sau đó.

Từng luồng khí đen từ dưới đất bò lên.

Chúng tụ lại giữa phòng họp.

Dần dần tạo thành một cái bóng khổng lồ.

Không có mặt.

Không có mắt.

Chỉ có một cái miệng rất lớn.

Một cái miệng chiếm gần nửa cơ thể.

Tôi nhận ra ngay.

Miệng.

Lại là miệng.

Giống hệt thứ ở biệt thự Lục gia.

Trước Tiếp