Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tô Uyển cũng chẳng biết Trung đội trưởng Bạch đã nói gì với Hoắc Kiêu Hàn, mà khiến “ông chú” này xù lông đến thế. Dù sao thì cô cũng phải nhanh chóng vuốt giận cho anh thôi.
Chủ yếu là trong chuyện này cô cũng có chút chột dạ. Anh hai cô chắc hẳn nghĩ rằng, cô không viết thư hồi âm nghĩa là đã ngầm đồng ý. Nếu để người đàn ông này biết chuyện, anh hai viết thư làm mai mà cô còn chưa viết thư từ chối, chẳng phải anh sẽ còn “nổ tung” hơn nữa sao.
Phải mất khoảng mười phút sau, Tô Thanh Tùng mới bắt máy. Nghe Tô Uyển nói vậy, giọng điệu vốn đang ngái ngủ lại càng trở nên nghệch ra, rồi chuyển sang lo lắng tột độ.
“Uyển Uyển, người em thích là ai thế? Chẳng lẽ chuyến đi Hải Thành lần này em để hắn ta đi cùng sao?”
“Không được, em đưa máy cho Trung đội trưởng Bạch nghe xem nào. Cái tên khốn kia rõ ràng là muốn lợi dụng em, em không được phép để hắn đi cùng.”
Tiếng gào thét lo lắng của Tô Thanh Tùng, suýt chút nữa đã làm nổ tung cả ống nghe. Nhân viên trực tổng đài bên kia còn phải nhắc nhở anh nói nhỏ một chút, đừng kích động quá.
Thế nhưng Tô Thanh Tùng lại gào lại: “Em gái tôi sắp bị tên khốn nào đó cuỗm mất rồi!”
“Uyển Uyển, mắt nhìn người của em không ổn chút nào cả. Hồi ở quê có cậu bạn họ Lâm đó thôi, rồi còn có đồng chí Hoắc nữa… Phàm là những người em thích đều không ổn, em phải nghe lời anh hai, Trung đội trưởng Bạch tốt lắm.”
“Đó là người có thể chung sống cả đời, anh ấy hiểu lý lẽ lại ôn hòa, biết quan tâm chăm sóc, tốt hơn bọn họ gấp trăm lần.”
Tìm đàn ông là để cùng nhau sống qua ngày, hai người họ Lâm và họ Hoắc kia đều thuộc kiểu người lạnh lùng, không biết lo cho gia đình, khi cãi nhau chắc chắn cũng chẳng biết dỗ dành em gái Uyển đâu.
Hoắc Kiêu Hàn đứng ngay sát bên cạnh Tô Uyển, vóc dáng cao lớn, vạm vỡ của anh gần như bao trùm lấy cô hoàn toàn. Những lời Tô Thanh Tùng nói trong ống nghe, Hoắc Kiêu Hàn đều nghe rõ mồn một.
Luồng hơi trắng mờ ảo anh phả ra khẽ chạm vào gò má Tô Uyển, đường xương hàm góc cạnh của anh hơi siết chặt, sắc mặt trầm xuống như sắp đóng băng đến nơi.
Tô Uyển nắm chặt lấy ống nghe, không dám để anh hai tiếp tục nói thêm nữa, liền phát huy tính cách bá đạo của nguyên chủ: “Anh hai, chuyện của em anh đừng quản nữa. Tóm lại là bây giờ em đã có đối tượng rồi, là dì Tạ giới thiệu cho em đấy. Đợi em từ Hải Thành về sẽ nói rõ ràng với anh.”
“Anh ấy đối xử với em rất tốt, còn đưa cả sổ tiết kiệm cho em giữ, cho em tiêu xài thoải mái, lại còn rất biết dỗ dành người khác nữa.”
“Lần đi Hải Thành này cũng là dì Tạ đi cùng em, anh không phải lo lắng đâu. Dù sao thì em và Trung đội trưởng Bạch cũng không hợp nhau, anh đừng giới thiệu đối tượng cho em nữa.”
Đây cũng chính là những lời mà Hoắc Kiêu Hàn đã dặn Bạch Húc Dương, sau khi bảo anh ta quay về phải nói lại với Tô Thanh Tùng.
Tô Thanh Tùng nghe thấy là do dì Tạ giới thiệu, thì cái tính khí bướng bỉnh như trâu mới dịu xuống, lòng cũng yên tâm phần nào: “Vậy đợi em về, em hãy dẫn cậu ta đến trước cổng đơn vị để anh gặp mặt một tí.”
Giọng điệu của anh hai rất kiên quyết. Anh không ra ngoài được, nên chỉ có thể dùng cách này thôi.
Tô Uyển ngước mắt liếc nhìn Hoắc Kiêu Hàn, rõ ràng thấy đôi lông mày đang nhíu chặt của anh dần giãn ra. Có vẻ những lời cô vừa nói khiến anh cảm thấy rất hài lòng.
Hoắc Kiêu Hàn khẽ gật đầu: “Được.”
Nhưng địa điểm gặp mặt chắc chắn sẽ không phải là trước cổng đơn vị.
Sau khi cúp điện thoại quay lại phòng chờ, bạn học Đinh và mẹ cũng đã đến nơi. Cô bạn diện một chiếc áo khoác da dài với cổ lông dày dặn, nhìn hoa văn trên cổ lông là biết ngay làm từ da thú thật. Dưới chân là đôi giày da lót lông ấm áp. Họ xách theo hai chiếc vali cầm tay hiệu Hỷ Phượng, phong cách ăn mặc điển hình của một gia đình cán bộ cao cấp.
Quả thực, những học sinh có thể tham gia cuộc thi ngoại ngữ toàn quốc lần này, đều có điều kiện gia đình không hề tệ. Bởi lẽ, tiền ăn ở và vé tàu xe khứ hồi đều do phụ huynh tự bỏ tiền túi ra chi trả. Những gia đình bình thường thì chỉ riêng một tấm vé tàu thôi, cũng đủ để thầy cô và học sinh toàn trường phải quyên góp rồi.
Mẹ của bạn học Đinh đảo mắt nhìn Hoắc Kiêu Hàn và Tô Uyển một lượt. Thấy cả hai ăn mặc giản dị, hành lý thì người đeo trên lưng, người xách hai tay đầy những túi lớn túi nhỏ căng phồng, bà thầm nghĩ không biết bên trong có phải nhét đầy khoai lang, ngô hay bánh bao rau dại của đơn vị không mà nhìn có vẻ nặng trịch như thế.
Cũng thật bất ngờ khi một người có xuất thân từ gia đình nông thôn như Tô Uyển, lại có thể lọt vào vòng bán kết với thành tích đứng đầu toàn Bắc Bình.
Hơn nữa, mẹ bạn học Đinh nhìn Hoắc Kiêu Hàn thế nào cũng không thấy anh giống một Hạ sĩ, khí chất xuất chúng này ít nhất cũng phải là quân hàm cấp Tiểu đoàn trưởng trở lên. Bất kể là chiều cao hay diện mạo đều vô cùng ưu tú, ngũ quan góc cạnh, đẹp đến mức độc nhất vô nhị, lại còn mang chút phong thái thanh cao, quý tộc của những công tử thời xưa. Cả hai anh em đều có ngoại hình nổi bật hàng đầu, chỉ có điều nhìn chẳng giống nhau chút nào.
“Tô Uyển, hai người anh của em thật sự rất cưng chiều em đấy. Anh hai thì nhờ Trung đội trưởng Bạch thuận đường chăm sóc, anh cả lại tay xách nách mang bao nhiêu là đồ đạc cho em thế này.”
Chủ nhiệm Dương thấy nhóm Tô Uyển đã quay lại liền lên tiếng: “Chỉ tiếc là Trung đội trưởng Bạch đột nhiên bị đơn vị gọi về gấp, nếu không dọc đường này cậu ấy còn có thể phụ đạo thêm cho các em. Cậu ấy từng tốt nghiệp trường ta với thành tích xuất sắc để vào trường quân đội, điểm thi đại học năm đó thừa sức đỗ vào Thanh Hoa, Bắc Đại đấy.”
Nhắc đến Trung đội trưởng Bạch, Chủ nhiệm Dương lộ rõ vẻ tự hào, nói năng hăng hái, sống lưng thẳng tắp. Ngay sau đó, ông lại tò mò hỏi Hoắc Kiêu Hàn: “Đồng chí Phó tiểu đội trưởng, trong mấy cái bọc này anh đựng gì mà nhiều thế? Hải Thành không lạnh bằng Bắc Bình đâu, mang nhiều đồ thế này lên tàu cũng bất tiện.”
Hoắc Kiêu Hân siết chặt hai chiếc túi vải buồm màu quân lục nặng trịch trên tay. Dù trên lưng đang đeo một chiếc ba lô lớn đến mức có thể nhét vừa một người, nhưng sống lưng anh vẫn hiên ngang vững chãi như núi.
“Sau khi thi xong chúng tôi định về quê một chuyến, bên trong là quà cáp mang về cho gia đình ở quê ạ.”
“Ồ…” Mọi người đồng thanh gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Bạn học Đinh đang cầm cuốn sổ từ vựng dày cộp để học, vừa nghe thấy giọng nói trầm thấp đầy từ tính của Hoắc Kiêu Hàn thì quay người lại nhìn, gương mặt lập tức đỏ ửng một mảng.
Sau đó, Chủ nhiệm Dương lại tiếp tục hào hứng kể cho mọi người nghe về Trung đội trưởng Bạch, từ những thành tích hồi còn đi học, cho đến việc anh ta từng tham gia cuộc thi nào hay giành được giải thưởng gì.
“Vừa tốt nghiệp đã được phân công công tác ngay tại thủ đô, sau này tiền đồ chắc chắn rộng mở không giới hạn. Chỉ hai ba năm nữa thôi là có thể thăng lên Đại đội trưởng, rồi đến Tiểu đoàn trưởng, Trung đoàn trưởng.”
Nói xong, ông lại liếc nhìn Tô Uyển một cái, rồi nhìn sang quân hàm Hạ sĩ trên vai Hoắc Kiêu Hàn, giọng điệu như đang khích lệ: “Nhưng mà đồng chí Phó tiểu đội trưởng này, tôi nhìn qua là biết anh chắc chắn phải là tinh binh trong quân đội, tố chất chuyên môn rất tốt. Việc được đề bạt lên Trung đội trưởng chỉ là chuyện sớm muộn thôi, cứ nỗ lực lên, sau này phục viên ra ngoài cũng sẽ được phân công một công việc tốt.”
Tô Uyển mỉm cười nhẹ, đưa tay gãi đầu, len lén liếc nhìn sắc mặt của Hoắc Kiêu Hàn. Cô thầm nghĩ, có lẽ cái kiểu con cưng của trời như Hoắc Kiêu Hàn, cả đời này chưa bao giờ phải nhận một lời “sỉ nhục” như thế này.
“Vâng.” Hoắc Kiêu Hân khẽ mím môi, chỉ nhàn nhạt đáp lại một tiếng, gương mặt không lộ ra bất kỳ biểu cảm nào.
Chẳng mấy chốc tàu đã vào ga, mọi người lục đục xách hành lý chen chúc lên xe. Khi đã vào đến khoang giường nằm, hai chiếc giường bên cạnh vẫn chưa có ai tới. Cánh cửa khoang vừa đóng lại, không gian chỉ còn lại hai người bọn họ.