Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 437: Hưng sư vấn tội.

Trước Tiếp

Tô Uyển đóng cửa lại, chặn đứng khuôn miệng của “ông chú” kia lại luôn.

Lồng ngực của Hoắc Kiêu Hàn phập phồng, bàn tay đang siết lấy vai Tô Uyển, từ từ chuyển sang nâng lấy chiếc cổ thon thả của cô. Cánh tay đã xắn tay áo để lộ những đường gân xanh mạnh mẽ, thấp thoáng sức mạnh đang ẩn mình bên dưới lớp vải.

Mồ hôi bên thái dương lăn dài dọc theo khuôn mặt cương nghị, sắc sảo.

“Uyển Uyển, em thật sự quá nghịch ngợm rồi, ai dạy em… xuýt… “

Tiếng khiển trách lạnh lùng, nghiêm khắc bị ngắt quãng, thay thế bằng tiếng hít hà trầm đục, đầy d*c v*ng đang bị đè nén.

Cả căn phòng bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.

Hồi lâu sau, Tô Uyển th* d*c, khuôn mặt đẹp như ngọc mỡ cừu ửng lên sắc đỏ đào, cô nằm không còn chút sức lực nào trong chăn.

Hoắc Kiêu Hàn cài lại thắt lưng da màu đen, bưng chậu nước đã nguội hẳn đi vào nhà vệ sinh để xử lý.

Tô Uyển cảm thấy mệt vô cùng, biết thế này cô đã chẳng giúp anh “thư giãn gân cốt” theo kiểu đó rồi.

Hối hận chết đi được.

Cô chưa bao giờ làm chuyện đó cả.

Chẳng qua là trước kia khi lướt các bài đăng trên mạng, cô tình cờ đọc được một bài gợi ý mà lúc đầu xem cứ thấy mông lung, chẳng hiểu mô tê gì. Phải nhờ đến phần bình luận bên dưới chỉ điểm, cô mới biết đó là quy trình chi tiết của việc “massage”.

Thế là cô liền lôi ra “thử nghiệm” ngay trên người Hoắc Kiêu Hàn.

Hoắc Kiêu Hàn đi ra nhà vệ sinh bên ngoài, đổ bỏ chậu nước lẫn lộn thứ gì đó bên trong rồi súc rửa đi súc rửa lại mấy lần. Khắp cơ thể đồng chì sắt thép của anh đang bốc hơi nghi ngút giữa làn gió đông lạnh giá.

Anh vốc thêm một vốc nước lạnh đến thấu xương, lạnh như có đá vụn để rửa mặt, rồi mới quay trở lại phòng. Vừa vào đến nơi, anh đã bắt đầu lục tìm trên bàn học của Tô Uyển. Anh lật giở từng trang bản thảo tiếng nước ngoài ra xem xét.

Tô Uyển mệt đến mức chẳng buồn mở miệng, cũng không biết người đàn ông này đang tìm kiếm thứ gì. Đuôi mắt cô hơi xếch lên, ánh mắt mơ màng, khẽ hừ nhẹ một tiếng như mèo con.

“Uyển Uyển, có phải em đã xem mấy bộ phim không lành mạnh, hay tiếp xúc với mấy cuốn sách đồi trụy nào rồi không?”

Hoắc Kiêu Hàn cúi người xuống, giọng nói khô khốc, nhìn Uyển Uyển đang kiều diễm động lòng người như đóa hoa hạnh trong chăn, ngọn lửa vừa mới tắt lịm trong anh lại một lần nữa bùng cháy.

Anh khẽ m*n tr*n đôi môi của của Tô Uyển.

Giọng điệu của anh vừa như đang giáo huấn, vừa như đang nghiêm túc, nhưng phần nhiều lại là sự nếm trải hương vị ngọt ngào đang bị kìm nén đến phát điên.

Đồ đàn ông thối, sao lúc nãy không hỏi đi, giờ kết thúc rồi mới tới đây mà hưng sư vấn tội.

Tô Uyển quay mặt đi chỗ khác, chẳng buồn đoái hoài đến anh.

“Uyển Uyển!”

“Thế anh có thích món quà sinh nhật em tặng anh không?” Tô Uyển hé bờ môi đỏ, cất giọng mềm mại như nước.

Câu nói ấy khiến cổ họng Hoắc Kiêu Hàn trở nên khô khốc và ngứa ngáy.

Tư tưởng của anh vốn bảo thủ, nếu trong phim có cảnh hôn nhau, người khác sẽ nườm nượp mua vé xem, còn anh thì ngược lại, luôn chủ động tránh đi. Thậm chí ngay cả trong mơ, anh cũng chưa từng mơ một giấc mơ nào táo bạo đến nhường này.

Hoắc Kiêu Hàn mím chặt đôi môi mỏng, rồi đanh mặt lại hỏi: “Uyển Uyển, nói cho anh biết!”

Vốn dĩ Tô Uyển đã thấy hơi ngượng rồi, thế mà cái lão đàn ông này “xong chuyện” còn cứ truy hỏi tới cùng.

Anh đã dành ra mấy đêm liền để khâu tấm thảm vải cho cô.

Cô cũng cảm thấy lần nào anh cũng vất vả như vậy, chỉ vì trách nhiệm, nguyên tắc và tư tưởng giáo dục mà cứ phải gồng mình chịu đựng. Thế nên cô mới muốn giúp anh một chút.

Cô cũng hiểu rõ “ông chú” không hề có ý xấu gì, chỉ là hành động của cô khiến anh quá sốc, anh sợ cô bị tiêm nhiễm những thói hư tật xấu mà thôi.

“Chẳng phải Tưởng Mộng Duyệt sắp kết hôn sao? Mẹ chị ấy đưa cho chị ấy một cuốn sổ nhỏ, hai đứa em đã lén nhìn qua một cái.”

Tô Uyển tìm ra một cái cớ vô cùng hoàn hảo.

“Ưm~~” Hoắc Kiêu Hàn bất ngờ hôn mạnh lên môi Tô Uyển, vừa giận vừa bực, anh thật sự chẳng có cách nào trị nổi cô nàng này nữa.

Dù có là kẻ ngốc thì anh cũng thừa hiểu cái “cuốn sổ” kia vẽ gì, viết gì trong đó mà khiến người ta phải đỏ mặt tía tai như thế. Con gái nhà ai lại đi xem mấy thứ đó cơ chứ.

Vậy mà cô, một cô gái chưa chồng, lại còn đang đi học, mà cũng dám hùa theo xem cho bằng được.

“Sau này không được phép tiếp xúc với mấy thứ, gây ảnh hưởng đến sức khỏe thanh thiếu niên này nữa.”

Hừ, đúng là được hời còn khoe mẽ.

“Tưởng Mộng Duyệt sắp kết hôn rồi, sau này em cũng sẽ kết hôn, tại sao em lại không được xem?”

“Không giống nhau, cô ấy đã lĩnh giấy chứng nhận rồi, đó là chuyện danh chính ngôn thuận. Còn em là một học sinh, hơn nữa lúc đó chúng ta vẫn còn đang chia tay.”

Tổng kết lại, Hoắc Kiêu Hàn vẫn giữ quan điểm rằng ở lứa tuổi nào, thân phận nào thì nên làm đúng việc của lứa tuổi đó. Hai người vẫn chưa đi đến bước kia, thì không nên làm những chuyện thân mật chỉ dành cho vợ chồng.

“Vậy sao anh biết được, vào lúc đó, em có từng ảo tưởng về cái ngày em cùng anh đi lĩnh giấy chứng nhận hay không chứ…” Giọng nói của Tô Uyển trong trẻo mà nũng nịu, hơi thở ấm áp ẩm ướt khẽ phả lên làn môi mỏng của Hoắc Kiêu Hàn, đôi mắt long lanh đầy tình tứ.

“Bình” một tiếng, Hoắc Kiêu Hàn siết chặt nắm đấm nện mạnh xuống nệm giường, toàn bộ khí huyết trong người đều xông thẳng lên đại não.

Sớm muộn gì anh cũng bị Uyển Uyển giày vò đến chết mất thôi.

Đáng lẽ ngay từ đầu, anh không nên nói lời chia tay với cô!

Anh lật tung tấm chăn bông ra…!

Trước Tiếp