Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 434: Tự anh khâu.

Trước Tiếp

Khuôn mặt Tô Uyển nóng bừng như lửa đốt, cô đẩy tay Hoắc Kiêu Hân ra, không để anh giúp mình buộc dây giày nữa. Lúc này cô bỗng thấy nhớ mái tóc dài của mình vô cùng, chứ tóc ngắn thế này đến cả mặt cũng không che bớt đi được.

Ngược lại, Hoắc Kiêu Hàn sau khi buộc xong dây giày, gương mặt vẫn bình thản không đổi sắc, nắm tay Tô Uyển dắt cô đi ra ngoài.

Tạ Giai Mỹ và Tạ Ánh Tuyết đều sững sờ đến há hốc mồm, đây mà là ông anh họ lạnh lùng vô tình, nghiêm túc rập khuôn của các cô sao?

Ông cụ và bà cụ nhà họ Tạ nhìn thấy cảnh này của cháu ngoại, thì đều mỉm cười hiểu ý, vội vàng vẫy tay bảo Tô Uyển đến ngồi cạnh mình.

“Em cứ ngồi xuống trước đi, anh quay lại ngay.” Sau khi kéo ghế để Tô Uyển ngồi vào chỗ, Hoắc Kiêu Hàn xắn tay áo lên rồi đi ra ngoài cửa. Anh cùng với người em họ bên nhà cậu cả khiêng chiếc bàn vào trong.

Đến giờ cơm, con trai và con dâu của hai người cậu và ba người dì, cũng đều dẫn theo con cái quay về đông đủ.

Biết anh họ thứ hai của mình đưa bạn gái về ra mắt, ai nấy đều nhiệt tình, người thì đang mang bầu, người thì bế con nhỏ trong tã lót, đều thân thiện chào hỏi Tô Uyển.

Lứa em họ và em dâu này đều lớn tuổi hơn Tô Uyển, có người con đã lên ba tuổi rồi. Ở nhà họ Tạ, tất cả những người cùng vai vế với Hoắc Kiêu Hân mà đã trưởng thành và đi làm, thì ngoại trừ anh ra tất cả đều đã kết hôn rồi.

Anh đúng là “trai ế lâu năm” tiêu biểu trong gia tộc rồi.

Tô Uyển thực sự khâm phục khả năng chịu áp lực của Hoắc Kiêu Hàn. Đối mặt với việc các em trai em gái nhỏ tuổi hơn mình đều đã kết hôn, áp lực giục cưới giục đẻ lớn đến vậy, mà anh vẫn có thể giữ vẻ mặt thản nhiên như “thái sơn sụp đổ trước mắt cũng chẳng đổi sắc”.

Đến lúc này cô cũng đã phần nào thấu hiểu và đồng cảm được lý do, tại sao “ông chú” này lại vội vàng muốn kết hôn với cô đến thế. Với tư cách là con cả trong gia tộc, đứng trước mặt các em, chắc chắn anh cũng cần giữ chút thể diện chứ.

“Chị dâu họ, cũng là nhờ phúc của chị mà hôm nay anh họ hai mới được ngồi vào bàn chính đấy ạ.” Tạ Giai Mỹ chạy tới huých nhẹ vào người Tô Uyển, cười hì hì: “Mấy năm trước, vì anh ấy chưa kết hôn cũng chẳng có đối tượng, nên chỉ toàn phải ngồi ‘mâm trẻ con’ với bọn em thôi.”

Chẳng lẽ “ông chú” nhà mình lại thảm đến thế sao?

Mang hàm Đoàn trưởng mà lại phải ngồi chung mâm với một đám em út chưa đầy hai mươi tuổi, bàn người lớn thì không được lên ngồi, chỉ cần tưởng tượng thôi là Tô Uyển đã thấy buồn cười rồi. Có khi nào anh ấy vừa ăn vừa phải bón cơm cho con cái nhà các em không nhỉ?

“Còn phải nói sao, hồi nó còn học trường quân đội, cái mâm trẻ con của các cháu đang tuổi ăn tuổi lớn nên ăn khỏe lắm, thức ăn vừa bưng ra đã hết sạch rồi. Anh hai các cháu cũng chẳng nỡ tranh giành với các em, nên lần nào cũng chẳng được ăn no.”

Tạ Bạch Linh bưng một bát thịt lợn hầm cải thảo miến nóng hổi đặt lên bàn, khẽ vỗ vai Tô Uyển rồi ngồi xuống vị trí ngay cạnh cô.

“Vậy thì hôm nay anh hai chắc chắn sẽ được ăn no rồi.” Tạ Giai Mỹ tranh thủ lúc Hoắc Kiêu Hân đang đi bê bàn chưa quay lại, liền trực tiếp hỏi trước mặt cả bàn trưởng bối: “Cô cả ơi, lúc cô với chú cả giới thiệu chị dâu cho anh hai, không biết là lúc đó chị ấy vẫn còn đang học lớp 11 sao ạ? Sao mà anh ấy lại đồng ý đi xem mắt ngay được nhỉ?”

“Anh ấy còn suốt ngày giáo huấn cháu không được yêu sớm, còn tìm cháu để tâm sự mỏng nữa cơ. Thế mà đến lượt mình thì lại đi ‘trâu già gặm cỏ non’, chẳng sợ làm ảnh hưởng đến việc học của chị dâu gì cả.”

Tạ Giai Mỹ lôi nguyên bộ lý lẽ mà năm xưa anh họ dùng để giáo huấn mình ra nói, khiến các bậc trưởng bối trên bàn ăn được một trận cười nghiêng ngả.

Nói xong, cô nàng lại ghé sát vào mặt Tô Uyển: “Chị dâu họ, chị nói cho em nghe đi, hồi trước lúc hai người chưa yêu nhau, anh ấy có giáo huấn chị kiểu đó không? Có cảnh cáo chị không được yêu sớm, phải tập trung vào học hành không?”

Tô Uyển cũng rất thản nhiên, lúm đồng tiền khẽ hiện trên má: “Có chứ, anh ấy nghiêm khắc với chị lắm. Ngày nào cũng dặn chị phải tập trung tâm trí vào việc học, không được phép yêu sớm. Chị định dọn ra ngoài ở, anh ấy còn đòi kiểm tra đột xuất nữa cơ.”

“Chỉ cần chị đi hơi gần với bạn khác phái một chút thôi là anh ấy cảnh cáo ngay.”

“Thế rồi cuối cùng làm sao chị lại yêu anh họ em được thế?” Tạ Ánh Tuyết quá đỗi tò mò, cái đầu tròn xoe rướn hẳn về phía Tô Uyển.

“Chị nghe anh ấy nói nhiều đến phát phiền, nên thôi thì yêu luôn anh ấy cho xong.” Đôi môi đỏ mọng tươi tắn của Tô Uyển mấp máy, đôi mắt và hàng chân mày vô cùng sinh động.

Ông cụ Tạ và đám trưởng bối ở bàn chính lập tức cười rộ lên đồng loạt.

Đúng lúc này, Hoắc Kiêu Hàn cũng vừa rửa tay xong và quay trở lại.

“Cái thằng ranh này, cháu không cho Tiểu Uyển yêu sớm, có phải là vì đã nhắm người ta từ sớm, sợ con bé yêu người khác mất đúng không?” Ông cụ Tạ chỉ tay về phía Hoắc Kiêu Hàn, cười một cách sảng khoái và đầy khí lực.

Hoắc Kiêu Hàn giữ thẳng lưng, khóe môi mím chặt, anh ngồi xuống bên cạnh Tô Uyển rồi khẽ “dạ” một tiếng từ trong cổ họng, hào phóng thừa nhận luôn.

Cả căn phòng lại một lần nữa ngập tràn trong tiếng cười nói vui vẻ, bầu không khí ấm áp và hạnh phúc đến lạ kỳ.

Bàn tay lớn của Hoắc Kiêu Hàn ở dưới gầm bàn, khẽ chạm vào bàn tay nhỏ của Tô Uyển: “Em muốn ăn gì, anh gắp cho?”

Vì mối quan hệ của họ vẫn chưa thể công khai rộng rãi, nên chỉ khi ở bên cạnh người nhà, họ mới có thể thân mật như thế này. Điều quan trọng nhất là từ đầu đến cuối, người nhà họ Tạ không hề đề cập đến chuyện kết hôn của hai người.

Không có giục cưới, cũng không có giục sinh con, thay vào đó là sự chăm sóc và đón tiếp nồng hậu dành cho cô.

Điều này khiến Tô Uyển cảm thấy vô cùng thoải mái, bàn tay nhỏ cũng khẽ móc lấy tay Hoắc Kiêu Hân: “Thịt lợn ạ, nhưng em không ăn mỡ đâu.”

Sau bữa cơm, Tô Uyển cùng Tạ Giai Mỹ và các em họ chơi bài, cắn hạt dưa. Những người đàn ông thì ở một căn phòng khác trao đổi về công việc và học tập. Hoắc Kiêu Hàn thỉnh thoảng lại ghé qua nhìn cô một cái, đưa cho cô quả quýt đã bóc vỏ hay miếng táo đã gọt sẵn, rồi mới quay lại nói chuyện tiếp với ông cụ Tạ.

Từ chiều cho đến tận lúc ăn xong bữa tối để ra về, Tô Uyển đã làm quen và thân thiết với đám em út nhà họ Tạ, đến mức cô cảm thấy chẳng muốn rời đi chút nào. Nhưng vì ngày mai còn phải dậy sớm đi học, Tô Uyển đành lưu luyến chia tay gia đình họ Tạ.

Hoắc Kiêu Hàn lái xe đưa Tô Uyển quay về khu tập thể. Bầu không khí trong xe bỗng chốc trở nên im lặng và đầy ám muội.

Cả hai không ai mở cửa xe, cũng chẳng ai muốn đối phương rời đi.

“Cho em này.” Hoắc Kiêu Hàn vươn tay lấy từ ghế sau ra một chiếc túi vải.

“Cái gì thế anh?” Tô Uyển tò mò hỏi.

Hoắc Kiêu Hàn nhìn thẳng về phía trước, yết hầu khẽ chuyển động: “Sau này, mỗi khi đến kỳ kinh nguyệt, em hãy lót tấm thảm này lên giường, như vậy sẽ không làm bẩn ga trải giường nữa.”

“Thảm lót?” Tô Uyển vốn đang hơi buồn ngủ, vừa mở túi vải ra xem thì thấy một tấm thảm vải được cuộn tròn lại. Đó là một tấm thảm hình vuông, được khâu tỉ mỉ từng kim mũi chỉ từ rất nhiều mảnh vải vụn đủ màu sắc. Kích thước vừa vặn để lót dưới mông cô, chạm vào thấy chất vải hơi cứng, chẳng biết là anh đã dùng bao nhiêu lớp vải vụn chồng lên nhau để khâu lại nữa.

Thứ này cô từng thấy trong phòng bà nội khi còn nhỏ, lúc đó cô cứ thắc mắc mãi không biết nó dùng để làm gì.

Nhưng giờ đây, cô bỗng nhiên hiểu rõ công dụng của nó. Ở thời đại này không có băng vệ sinh hiện đại, cũng không có máy giặt, để giảm bớt tần suất giặt ga giường, người ta thường khâu một tấm vải lót dưới thân vào ban đêm. Như vậy máu sẽ không thấm xuống giường, mà việc giặt một tấm thảm vải nhỏ cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.

“Anh lấy cái này ở đâu ra thế?”

Tô Uyển lập tức ngồi thẳng người dậy trên ghế, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu là: Chẳng lẽ anh nhờ dì Tạ khâu cho cô sao? Bởi vì những đường kim mũi chỉ này trông không được đều cho lắm, chắc chắn không phải do thợ may làm.

“Tự anh khâu đấy.” Giọng nói của Hoắc Kiêu Hàn trầm thấp, ấm áp mà đầy sức nặng.

Cứ nghĩ đến cảnh Uyển Uyển mỗi lần đến kỳ lại làm bẩn ga giường, rồi khi trời còn chưa sáng đã phải lúi húi bò dậy để giặt giũ, là anh lại thấy xót xa.

“Trước kỳ thi bán kết cuối tháng này, chắc anh sẽ khâu thêm được một tấm nữa, đến lúc đó em cũng có cái để thay đổi.”

Trước Tiếp