Tha Thứ Cho Anh Vì Không Còn Tặng Hoa Nữa

Chương 67

Trước Tiếp

Chương 67: Đợi cơn mưa này tạnh

Nói đến việc yêu Đường Thiên Kỳ từ khi nào, Hà Cạnh Văn cũng không nhớ rõ.

Lần đầu tiên anh nhìn thấy cái tên ấy là trong danh sách tân sinh viên. Một cái tên tiếng Trung hết sức bình thường, một cái tên tiếng Anh phổ biến đến mức chẳng đáng để ai chú ý. Mãi đến khi một nữ sinh cùng l*m t*nh nguyện chỉ vào cái tên đó, ngạc nhiên nói: “Ba cậu ấy hình như là người công nhân xây dựng đã cứu hơn chục người, cuối cùng bản thân không kịp chạy ra ngoài…”

Lúc ấy ánh mắt lạnh lẽo của Hà Cạnh Văn mới lần thứ hai dừng lại trên ba chữ đó.

Người bên cạnh nói tiếp: “Wow, vậy mà anh ấy còn đăng ký học ngành kỹ thuật? Không sợ bị ám ảnh tâm lý sao?”

“Người ta gọi đó là nhiệt huyết thiếu niên.”

“Các cô các cậu làm ơn đi làm việc nhanh cho, đừng đứng đây tán gẫu nữa.” Chủ tịch hội phụ trách công tác đón tân sinh viên quay sang nói với Hà Cạnh Văn, “Evan, đi khiêng đồ với tôi.”

“Được.”

Hà Cạnh Văn dời ánh mắt đi.

Khi ấy anh còn chưa biết, ba chữ kia về sau sẽ trở thành chấp niệm lớn nhất trong suốt chín năm cuộc đời anh, cũng là cái tên bật ra giữa những lúc d*c v*ng sâu thẳm nhất, kèm theo những tưởng tượng thấp hèn nhất.

Lần đầu tiên gặp chủ nhân của cái tên đó là trong tuần lễ chào đón tân sinh viên. Chàng trai cao gầy, đeo chiếc balo đen đã sờn nhưng sạch không tì vết, hỏi cô gái phụ trách đăng ký nhập học: “Chào chị, cho em hỏi tòa nhà Kinh Vĩ đi hướng nào ạ?”

Một cơn gió nhẹ thổi từ phía ấy sang phía này, mang theo hương thơm mát lạnh như nước ngọt có đá, lại phảng phất mùi gió biển mùa đông.

Chỉ cần một cái nhìn, Hà Cạnh Văn đã ghép người trước mặt với cái tên trong danh sách.

“Cho tôi xem thư báo trúng tuyển. Đường Thiên Kỳ… tìm thấy rồi, ký tên ở đây rồi đi theo anh khóa trên bên kia là được.”

“Cảm ơn.”

Mãi đến khi bóng lưng mảnh khảnh ấy khuất xa, Hà Cạnh Văn mới nhận ra mình đã nhìn một người xa lạ quá lâu.

Từ đó về sau, anh nghe cái tên ấy xuất hiện ngày càng nhiều trong lời các bạn cùng khoa.

Ngoại hình của Đường Thiên Kỳ, cộng thêm hào quang từ người cha, quả thực quá phù hợp với hình tượng nam chính trong những bộ phim thanh xuân mà bao nam nữ sinh mơ mộng. Trong một thời gian ngắn, Đường Thiên Kỳ leo thẳng lên vị trí đứng đầu bảng đề tài trong trường. Từ những mẩu chuyện vụn vặt nghe được, Hà Cạnh Văn từng chút một ghép lại thành một hình ảnh hoàn chỉnh.

Tính cách Đường Thiên Kỳ khép kín, hầu như không giao du với ai, phần lớn thời gian ngoài giờ học đều ở thư viện. Thanh niên vốn có tâm lý đám đông, theo đuổi Đường Thiên Kỳ dần trở thành một trend. Những mảnh giấy nhỏ từ bốn phương tám hướng bay tới khiến cậu phiền lòng, có một thời gian dài không còn xuất hiện. Lại có người nói, nếu vào một buổi chiều trời đẹp đi dạo gần tòa nhà Jockey Club, có lẽ sẽ thấy cậu ngồi trên băng ghế bên sông, ôm sổ ký họa vẽ vời. Nhưng tuyệt đối đừng đến bắt chuyện, nếu không xác suất bị cậu trợn trắng mắt lên đến 99%, mà sau đó lại phải tốn công dò tìm tọa độ làm mới của cậu từ đầu.

Hà Cạnh Văn phát hiện họ nói không sai. Những ngày nắng đẹp, cậu quả thật xuất hiện ở đó phơi nắng, chỉ là bên dưới cuốn sổ ký họa lại giấu một chiếc điện thoại. Những ngón tay thon dài trắng trẻo chuyển động cực nhanh, hóa ra là giả vờ vẽ để chơi game.

Từ khi nhập học đã được chú ý, là Mr.Right trong lòng vô số chị em khóa trên khóa dưới, thậm chí cả các anh em nam sinh, vậy mà lại là một thanh niên nghiện game trọng sĩ diện.

Phát hiện ra chuyện này, anh bỗng có cảm giác như mình và cậu cùng chia sẻ một bí mật, dù khi ấy họ còn chưa quen biết.

Mùa hè dài dằng dặc trôi qua từng chút một. Đến tháng mười hai nghỉ đông, anh mới biết hóa ra họ là đồng hương.

Cùng xuất thân như nhau, nhưng trên người Đường Thiên Kỳ không hề có sự lúng túng, căng cứng hay phô trương giả tạo thường thấy ở những đứa trẻ lớn lên trong gia đình nghèo khó. Sự khép kín của cậu, hoặc nên gọi là tự tại một mình, hoàn toàn bắt nguồn từ nội tâm giàu có.

Vào một ngày bình thường nhất trong đời, một buổi chiều nghỉ đông tầm thường, Hà Cạnh Văn ngồi trên mỏm đá nhìn sóng biển, khẽ lẩm bẩm gọi ra cái tên ấy.

Một kẻ lạnh nhạt đến mức mọi cảm xúc đều không để lại dấu vết, cuối cùng cũng không tránh khỏi chuyện yêu Mr.Right.

Anh không chút gánh nặng tâm lý nào mà chấp nhận sự thật mình rơi vào mối tình đầu. Ở cái tuổi bốc đồng ấy, anh từng nghĩ nên dùng cách nào để hai đường thẳng song song giao nhau. Cho đến một lần vô tình nghe lén, mọi ý nghĩ của anh đều bị dập tắt.

Mr.Right nói với cô gái tỏ tình với mình: “Là cô tự nguyện đơn phương thích tôi, dựa vào đâu tôi phải đáp lại?”

“Thứ tình cảm ngọt ngào mà cô cho là thầm mến ấy, với tôi chỉ là phiền toái.”

Hà Cạnh Văn như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, xấu hổ đến mức muốn độn thổ vì hoàn cảnh của chính mình.

Mẹ bệnh nặng nhiều năm, cả gia đình chỉ dựa vào chút lương ít ỏi của ba làm giao dịch viên ngân hàng chống đỡ. Ngay cả tiền sinh hoạt anh cũng phải tự làm thêm kiếm lấy, lấy tư cách gì mà nghĩ mình có thể nổi bật giữa đám đông người theo đuổi cậu?

Thích một người, không phải xem mình có thể cho đi điều gì, mà là xem đối phương cần điều gì.

Ba cậu qua đời vì tai nạn, còn cậu lại lựa chọn bước tiếp vào ngành này. Giữa họ rốt cuộc chỉ có một thứ chung duy nhất, là lý tưởng.

Cuối cùng, nó biến thành một phương thức.

Hà Cạnh Văn không biết làm vậy có tính là hèn hạ hay không. Lấy danh nghĩa lý tưởng để dụ cậu đến gần, vì cậu mà dựng nên hình tượng một người anh khóa trên phong độ, trầm ổn, từng bước dẫn cậu chủ động bước vào con đường đời đã được anh thiết kế sẵn.

Anh đã thành công.

Dưới tán hoa tử kinh, chàng trai thanh tú tiêu sái đưa tay về phía hắn.

“Chào anh Hà, làm quen nhé, em tên Đường Thiên Kỳ.”

***

Hà Cạnh Văn thường không chủ động tính xem mình đã thầm yêu Đường Thiên Kỳ bao nhiêu năm. Làm vậy sẽ khiến thứ thầm mến ấy mang quá nhiều tính toán. Hơn nữa, hắn chưa từng muốn dùng thời gian để trói buộc anh, đổi lấy chút rung động.

Nhưng đêm nay, tựa người bên lan can ban công, cơn gió nóng thổi qua khiến hắn nhớ lại cũng chính một luồng gió như thế đã mang đến hương thơm ấy, thứ mùi hương về sau luôn quấn quýt trong giấc mơ của hắn, chỉ thuộc về Đường Thiên Kỳ.

Nghĩ như vậy, vừa tròn chín năm.

Hong Kong nhiều mưa, cơn mưa này rơi suốt một phần ba đời hắn. Hắn từng cho rằng nó sẽ vĩnh viễn không bao giờ tạnh.

“Anh.”

Sau lưng bỗng được ôm lấy, một vòng tay hơi mát. Đường Thiên Kỳ mang theo hơi lạnh từ trong nhà bước đến bên hắn, xoa dịu cái nóng trong không khí.

Trong lòng Hà Cạnh Văn khẽ nói lời xin lỗi với những kẻ bại trận đã sớm rời khỏi sân khấu.

Xin lỗi, Mr.Right giờ đang mặc áo sơ mi của hắn, mang theo những dấu vết do hắn tạo ra, ánh mắt thỏa mãn sau ân ái kia cũng là do hắn ban cho.

Hà Cạnh Văn hỏi: “Sao không ngủ thêm một lát?”

Đường Thiên Kỳ lười biếng tựa lên lưng hắn: “Tỉnh rồi, tìm anh khắp nơi.”

“Anh sợ hun khói em.”

“Cho em hút một hơi.”

Hà Cạnh Văn đưa điếu thuốc chỉ còn lại hơi cuối cùng đến bên môi anh. Nhìn đôi môi bị cắn rách da kia, hắn mới nhận ra lúc nãy quả thật mình đã mất kiểm soát hơi quá đáng.

“Còn đau không?”

“Đau đến mức mẹ em cũng không nhận ra em luôn.” Đường Thiên Kỳ nói mà mỗi âm điệu lượn mấy vòng, “Đánh thì đánh, còn cắn nữa chứ.”

Hà Cạnh Văn khẽ hừ cười, đánh giá một câu: “Juicy.”

“Cơ thể em có phải rất đẹp không?” Đường Thiên Kỳ vừa trêu ghẹo bằng miệng, tay cũng không ngoan ngoãn luồn vào vạt áo thun của hắn, “Em tự soi gương còn muốn take a bite nữa là. Anh đẹp trai này, anh lời to rồi đó.”

Hà Cạnh Văn dùng đầu ngón tay nghiền tắt điếu thuốc, nói: “Mai mua.”

“Mua gì?”

“Gương.”

Đường Thiên Kỳ buông tay, lùi lại mấy bước: “Xin cáo từ.”

Hà Cạnh Văn nhanh tay lẹ mắt kéo anh trở lại ôm vào lòng. Trông hắn có chút bất an, lại xác nhận lần nữa: “TK, em thật sự nghĩ kỹ rồi chứ?”

“Sao, vừa làm xong đã muốn trả hàng à?”

“Đó mới là chuyện em hay làm.” Hà Cạnh Văn véo nhẹ eo anh, coi như trả thù muộn màng, “Lúc em nói hai chữ đó, anh suýt nữa muốn ch*ch chết em.”

Đường Thiên Kỳ lập tức lật ngược thế cờ: “Em còn tưởng ít nhất anh sẽ giữ em lại một câu. Ai ngờ anh dứt khoát nói ‘được’ luôn, làm em tưởng anh chẳng hề luyến tiếc.”

“Anh sợ em thấy anh phiền.” Hà Cạnh Văn siết tay chặt hơn, vùi mặt vào cổ anh, “Kỳ Kỳ, đây là lần đầu anh yêu đương. Đến quá gần thì sợ làm phiền em, xa quá lại không chịu nổi. Anh thật sự không biết phải giữ khoảng cách thế nào cho vừa. Đừng ghét anh, được không?”

“Anh nói như em không phải lần đầu vậy. Anh biết mà. Em nói ghét anh là làm nũng thôi, sao anh lại không biết?”

Ngừng một chút, Đường Thiên Kỳ hạ giọng: “Đồ heo ngốc, kiểm soát cái gì chứ. Anh muốn thế nào em cũng nhận hết.”

Hai người ôm nhau chặt hơn, cùng ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng vằng vặc sau khi mây mù bị cuốn đi.

Đường Thiên Kỳ đột nhiên nói: “Bên đó chắc mưa lớn lắm nhỉ.”

“Chỉ cần nơi này là trời nắng, vậy là đủ rồi.”

Dưới ánh trăng, Hà Cạnh Văn trao anh một nụ hôn triền miên đến cực hạn.

Năm thứ mười kể từ khi cơn mưa ở Hong Kong bắt đầu rơi, hắn ở một thành phố khác chờ được mưa tạnh, cũng chờ được Đường Thiên Kỳ.

Lời tác giả

Không ngờ đúng không, đoán sai hết rồi. Anh khóa trên là người thầm yêu suốt chín năm đó.

Mật Ong: Đoán đúng bà ơi, bà viết sếp Hà yêu thầm lộ liễu muốn chếc 

Trước Tiếp