Tha Thứ Cho Anh Vì Không Còn Tặng Hoa Nữa

Chương 52

Trước Tiếp

Chương 52: Đồng nghiệp

​Đường Thiên Kỳ bị Hứa Tuấn Minh dọa cho giật bắn mình đứng phắt dậy, cứng đờ người quay đầu nhìn ra sau, nhưng chẳng thấy ai cả.

“Hứa… Tuấn… Minh ——”

​Kẻ bị gọi tên cười đầy chột dạ, dưới gương mặt u ám của anh mà lùi bước liên tục: “Đùa chút cho anh thoải mái tâm trạng thôi mà… Ơ, sếp Hà, sao anh về sớm thế?”

​Đường Thiên Kỳ không thể nhịn nổi nữa: “Đùa một lần là đủ rồi, dạo này tôi cho cậu sắc mặt tốt nhiều quá rồi phải không?”

“Anh Kevin!” Giọng của Lưu Duệ vang lên từ phía sau, “Em đưa sếp Hà về rồi đây!”

​Đường Thiên Kỳ cười lạnh: “Cậu cũng chịu đầu tư đấy, dám thông đồng với cả Khoai Lang…”

​Anh quay đầu lại, lập tức im bặt, mất tự nhiên mà dời tầm mắt vừa mới chạm phải ánh mắt của Hà Cạnh Văn.

​Hứa Tuấn Minh u ám lên tiếng: “Em đã nhắc anh rồi mà.”

​Đường Thiên Kỳ ném qua một con dao găm bằng ánh mắt, cũng chỉ có thể ra oai trên đầu mấy đứa em thân tín của mình thôi.

​Lưu Duệ rất tự giác đóng cửa lại, hăng hái chạy đến trước mặt Đường Thiên Kỳ: “Báo cho anh một tin tốt đây anh Kevin, sếp Hà nói anh ấy có một người bạn đặc biệt hứng thú với kế hoạch nông trại, muốn đầu tư vào dự án này, chiều nay sẽ đi tham quan thôn Long Đàm luôn.”

​Hà Cạnh Văn rất đúng lúc đưa cho anh một tấm danh thiếp.

​Đường Thiên Kỳ đón lấy, liếc nhìn một cái rồi nhét ngay xuống dưới bàn phím, anh ngồi lại vào ghế văn phòng, không thèm ngẩng đầu lên nói: “A Minh đi cùng mọi người đi, tôi không rảnh.”

​Anh khởi động lại chiếc máy tính đang đen ngòm, mở bản vẽ ra chuẩn bị quyết tử với Trương thái đến cùng.

​Đúng lúc này điện thoại trên bàn reo vang, là bà Trương gọi tới.

​Hiện tại Đường Thiên Kỳ đã nảy sinh phản ứng tâm lý cực kỳ nghiêm trọng với hai chữ này, anh vò rối mái tóc, sụp đổ nói: “Trước khi tôi biến thành kẻ sát nhân b**n th**, tất cả các người biến đi được không?”

​Hà Cạnh Văn lại đưa tay về phía anh: “Giao cho tôi.”

​Đường Thiên Kỳ cân nhắc vài giây rồi đưa chiếc điện thoại đang rung bần bật ra. Anh đã có dấu hiệu đường huyết cao rồi, không muốn tặng kèm thêm chứng cao huyết áp nữa, còn về vấn đề tôn nghiêm… thây kệ, sức khỏe thể chất và tinh thần vẫn quan trọng hơn.

​Tranh thủ lúc Hà Cạnh Văn ra ngoài nghe điện thoại, Đường Thiên Kỳ tranh thủ thời gian dò hỏi Lưu Duệ: “Anh ta tìm các người từ lúc nào?”

“Khoảng… chín giờ ạ?”

​Chín giờ đã có mặt tại thôn Long Đàm, vậy nghĩa là ít nhất sáu giờ hắn đã phải tới sân bay rồi. Hôm qua hắn còn đang cùng Chủ tịch Dương đi công tác nước ngoài, tính ra cả một ngày trời hắn đều ở trên đường, hoàn toàn không có thời gian nghỉ ngơi.

​Nghĩ ngợi một hồi loạn xạ, anh mới giật mình phản ứng lại: Mình để ý mấy chuyện này làm cái quái gì không biết?

​Lưu Duệ huơ huơ tay trước mặt để kéo sự chú ý của anh lại, đáng thương nói: “Anh Kevin, anh đi cùng bọn em đi mà. Em với A Khiêm đều không có kinh nghiệm, lỡ làm hỏng việc chẳng phải phí hoài công sức cả tháng trời sao?”

​Đường Thiên Kỳ không kìm được liếc nhìn người đang nghe điện thoại ngoài ban công: “Có sếp Hà của các người ở đó mà còn lo không đàm phán được à? Cô có biết bình thường hắn ra tay toàn là những thương vụ cấp chục triệu không?”

​Lưu Duệ bĩu môi về phía ban công: “Thực ra chủ yếu là em hơi sợ sếp Hà, sợ biểu hiện không tốt trước mặt anh ấy thì không qua được kỳ thử việc.”

​Đường Thiên Kỳ khoanh tay, lạnh giọng: “Cho nên cô thấy tôi dễ nói chuyện hơn hắn à?”

“Cả công ty chỉ có anh là không sợ sếp Hà thôi mà.” Lưu Duệ chắp tay quá đầu, “Giúp một tay đi sếp, em mời anh trà chiều ba ngày liền, năn nỉ năn nỉ năn nỉ đó…”

“Được rồi, thật là chịu hết nổi cô.”

​Miệng thì lầm bầm càm ràm, nhưng anh lại xua tay với Hứa Tuấn Minh: “Cậu đi làm việc đi, chiều nay tôi đích thân đi theo sát dự án này.”

​Lưu Duệ lập tức hớn hở: “Đa tạ anh Kevin! Anh là nhất!”

​Hứa Tuấn Minh đẩy cửa đi ra, Hà Cạnh Văn cũng vừa lúc bước vào, khẽ liếc nhìn cậu ta một cái.

“Bà Trương nói sao?” Đường Thiên Kỳ hỏi.

​Hà Cạnh Văn trả lại điện thoại cho anh: “Không cần sửa.”

“Thật sao?”

“Ừ.”

​Đường Thiên Kỳ mặt đầy oán niệm: “Lần trước bà ấy còn nói là chắc chắn ‘một trăm phần trăm’ mà.”

​Hà Cạnh Văn bật cười khe khẽ: “Lần này là chắc chắn một vạn phần trăm.”

​Đường Thiên Kỳ thao tác trên máy tính một lúc rồi ngẩng đầu xác nhận với hắn: “Vậy tôi bắt đầu render nhé?”

“Ừ.” Tầm mắt Hà Cạnh Văn rơi vào chiếc cốc nước hình hoạt hình đặt thay thế cho bình hoa, thản nhiên hỏi, “A Minh tặng à?”

“Hửm.” Đường Thiên Kỳ đang dồn hết sự chú ý vào màn hình máy tính nên cũng chẳng mảy may để tâm.

​Được nhắc nhở, Lưu Duệ mới phát hiện ra cốc nước có phong cách cực kỳ đối lập với tổng thể văn phòng này, cô nàng che miệng hít một hơi đầy cường điệu: “Đây chẳng phải là cái cốc đang cực hot trên mạng sao! Em tìm trên FB mãi không thấy, anh A Minh mua ở đâu được vậy?”

“Thích à? Tặng cô đấy.”

“Thật không anh?”

​Đường Thiên Kỳ giật lại ngay lập tức: “Dĩ nhiên là giả rồi.”

​Ánh mắt Lưu Duệ tràn đầy vẻ “hận thù”: “I hate you!”

“Chắc là không có ai tặng cô chứ gì.” Đường Thiên Kỳ đứng dậy, nheo mắt cười giả lả, “Thảm thế cơ à.”

​Lưu Duệ định cãi lại thì Hà Cạnh Văn cắt ngang: “Được rồi, tranh thủ xuất phát thôi.”

​Bản vẽ bắt đầu render lại từ đầu. Bước ra khỏi văn phòng, Đường Thiên Kỳ càng nghĩ càng không yên tâm, ánh mắt lướt qua một cái đầu xoăn tít, anh gọi: “Jason.”

​Trần Tử Tuấn ngẩn ra một lúc mới quay đầu lại, vẻ mặt đầy nghi hoặc và căng thẳng.

​Đường Thiên Kỳ dặn: “Làm phiền cậu cứ nửa tiếng vào xem một lần, nếu có trục trặc gì mà giải quyết được thì làm luôn, không được thì cứ để đó đợi tôi về.”

​Mắt Trần Tử Tuấn sáng lên trong chốc lát, nhưng vẫn thận trọng hỏi: “Anh không sợ em…”

​Đường Thiên Kỳ đút tay túi quần nhanh chân bước qua, chỉ để lại cho cậu ta một bóng lưng: “Cậu không dám đâu.”

​Hà Cạnh Văn và Lưu Duệ lần lượt đi lấy đồ cần mang theo. Ba người đi thang máy xuống hầm gửi xe, vừa bước ra khỏi thang máy, Đường Thiên Kỳ bắt đầu thấy khó xử.

​Mọi khi đi cùng Hà Cạnh Văn anh đều quen ngồi xe hắn, nhưng hôm nay thừa biết hắn chưa được nghỉ ngơi, liệu anh có nên làm tài xế một lần không?

​Thế là anh nói thẳng: “Đi xe của tôi đi.”

​Thực ra trong trường hợp bình thường, Lưu Duệ nên ngồi ghế phụ để Hà Cạnh Văn ngồi hàng sau, nhưng con nhỏ Khoai Lang này không phải tự nhiên mà có biệt danh đó. Sếp còn chưa đi tới cạnh xe, cô đã nhanh chân mở cửa sau chui tọt vào trong.

​Đường Thiên Kỳ và Hà Cạnh Văn nhìn nhau qua nóc xe, rồi lại ăn ý dời mắt đi chỗ khác.

Đồ khoai lang. Cả hai người đều mắng thầm Lưu Duệ trong lòng.

Vốn dĩ đây cũng không phải chuyện gì to tát, nếu phải mở miệng nhắc một câu lại thành ra quá khiên cưỡng, anh đành bấm bụng mà ngồi như vậy.

​Để xua tan bầu không khí ngượng ngùng, Đường Thiên Kỳ bật radio lên, kết quả đài lại đang phát đúng bài “Thói quen thất tình”.

​Nhỏ Khoai Lang ngồi hàng ghế sau còn hồn nhiên hát theo: “Biết tôi là người chẳng thể làm vừa lòng ai, phút giây bên nhau chỉ là sự may mắn của tôi~”

​Đường Thiên Kỳ nhịn hết nổi, ngẩng đầu nhìn cô qua gương chiếu hậu: “Cô im lặng một chút được không hả?”

​Lưu Duệ mang theo vẻ ngây thơ của một kẻ chưa từng yêu đương hỏi lại: “Sao thế ạ? Em thấy mọi người chẳng ai nói gì, không khí cứ trầm mặc sao ấy.”

​Đường Thiên Kỳ thầm nghĩ, cô thử đoán xem tại sao không ai nói gì, và tại sao nó lại trầm mặc.

​Anh chẳng màng đến ánh mắt níu kéo của Lưu Duệ mà tắt phụp radio, trong xe cuối cùng cũng trả lại sự yên tĩnh, nhưng lần này cái sự tĩnh lặng ấy lại kỳ quái vô cùng.

​Thế nên khi Hà Cạnh Văn cất lời, giọng hắn nghe càng thêm đột ngột.

“Cái bình hoa trên bàn làm việc, em vứt rồi à?”

​Đường Thiên Kỳ một tay cầm vô lăng, hờ hững đáp: “Cũng chẳng có hoa, giữ lại bình làm gì.”

​Lưu Duệ bỗng xen mồm: “Phải rồi, nhắc mới nhớ, hồi trước ngày nào trong bình của anh Kevin cũng có một cành hoa tươi mà, sao dạo này lại không thấy nữa nhỉ?”

​Đường Thiên Kỳ suýt chút nữa thì lái xe leo thẳng lên vỉa hè.

“Cái cốc mới trông cũng được đấy.” Hà Cạnh Văn bình thản nói, “Chẳng trách lại phá lệ nhận quà của đồng nghiệp.”

​Đường Thiên Kỳ lạnh lùng hừ một tiếng, đáp trả: “Cũng còn tùy xem đó là đồng nghiệp nào tặng nữa, sếp Hà à.”

​Hai người mỗi người nã về phía đối phương một phát súng lạnh lẽo, rồi cùng mím chặt môi, không ai nói thêm lời nào nữa.

​Đến lúc này Lưu Duệ mới hậu đậu đọc được bầu không khí, cô thu người lại thành một cục, nỗ lực giảm bớt sự hiện diện của mình.

​Đường Thiên Kỳ dừng xe trước cửa một cửa hàng tiện lợi, mở ngăn chứa đồ lấy ra một tờ giấy: “Đợi tôi chút, đi nộp tờ ‘thịt bò khô’ (biên bản phạt).”

​Lưu Duệ há miệng định nói gì đó nhưng đã bị Đường Thiên Kỳ dự đoán trước, anh cảnh cáo một câu: “Quản tốt cái miệng vào.”

​Cô đành nuốt ngược lời định nói vào trong.

​Lúc này Đường Thiên Kỳ đang thấy chột dạ, sợ bị Hà Cạnh Văn biết nguồn cơn của tờ giấy phạt này, ngặt nỗi dạo này anh bận quá nên quên khuấy đi mất, nếu không nộp phạt ngay thì qua mười hai giờ đêm nay sẽ quá hạn.

​Anh vừa mở cửa xe thì thấy Hà Cạnh Văn cũng bước xuống, trên tay cũng cầm một tờ biên bản phạt tương tự.

​Đường Thiên Kỳ liếc hắn một cái: “Anh sao thế?”

​Hà Cạnh Văn: “Đỗ xe sai quy định.”

“Không biết đỗ xe thì đừng có lái.” Đường Thiên Kỳ đập tờ biên bản cùng thẻ ngân hàng lên mặt bàn, nói với nhân viên: “Tính luôn của anh ta cho tôi.”

​Đợi đến khi cả hai đã ngồi lại vào trong xe, Lưu Duệ mới tìm được cơ hội mở miệng.

“Thực ra em định nói là giờ có thể nộp phạt ngay trên điện thoại mà.” Cô mở ứng dụng ra đưa cho xem, “Không lẽ hai người không biết sao?”

​Đường Thiên Kỳ nhắm mắt lại, lần đầu tiên cảm nhận được sức nặng của khoảng cách tuổi tác.

​Lại là một quãng đường không ai nói câu nào, Hà Cạnh Văn tựa vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, giữa chân mày lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng xe vừa tới nơi hắn đã mở mắt ngay, rõ ràng là tinh thần chưa từng thực sự thả lỏng.

​Lưu Duệ thì lại tràn đầy sức sống, vừa xuống xe đã bắt đầu lảm nhảm: “Cuối cùng cũng tới nơi, không ai nói chuyện làm em nghẹn chết mất. Này, A Khiêm ——”

​Cô vẫy vẫy tay với người đang đi tới.

​Triệu Văn Khiêm chào họ trước: “Sếp Hà, Giám đốc Đường.”

“Khách mấy giờ thì tới?”

“Sớm nhất là hai giờ.”

​Đường Thiên Kỳ giơ tay xem giờ, chân mày lập tức nhíu chặt: “Gấp quá. A Khiêm, cậu làm việc hiệu quả, đi chuẩn bị với tôi một chút. Khoai Lang, cô nhờ người kia kiểm tra lại bản kế hoạch hộ cho.”

​Lưu Duệ ngơ ngác: “Nhờ ai cơ?”

​Đường Thiên Kỳ đâu còn thời gian mà để ý đến cô, chỉ quẳng lại một cái tên “Evan” rồi cùng Triệu Văn Khiêm bước nhanh rời đi.

​Đợi anh đi xa rồi, Lưu Duệ mới đánh bạo hỏi Hà Cạnh Văn: “Sếp Hà, có phải anh vừa cãi nhau với anh Kevin không?”

​Hà Cạnh Văn nhìn theo bóng lưng vội vã của anh, lạnh lùng trả lời:

“Đồng nghiệp thì khó tránh khỏi xích mích.”

Trước Tiếp