Tha Thứ Cho Anh Vì Không Còn Tặng Hoa Nữa

Chương 31

Trước Tiếp

Chương 31: Thời tiết đẹp ở Hải Thị

Tâm trạng hiện tại của Đường Thiên Kỳ không thể gói gọn bằng mỗi chữ “bực”. Mối hận với Hứa Tuấn Minh của anh đã tăng vọt đến mức chỉ muốn trùm bao quăng thằng nhóc chết tiệt đó xuống biển cho xong.

Ai cũng được, cố tình lại là cậu ta, cánh tay phải anh dày công đào tạo hơn hai năm trời. Nếu không có biến cố, giữa năm nay anh còn định xin Hà Cạnh Văn cho cậu ta thăng chức, để khỏi bị nhóm trái cây trong công ty chọc là chỉ biết theo sau anh làm đàn em.

Giờ thì hay rồi. Đàn em làm đủ rồi, lại nảy sinh ý định muốn bỏ cái vị trí đi kèm đơn lẻ kia, cũng chẳng biết dây thần kinh nào chập mạch.

Tan ca là anh chuồn nhanh như chớp, sợ đi chậm bị chặn đường, tiện tay xách luôn cái laptop nặng trịch, quyết định cuối tuần làm việc tại nhà, thề sẽ thực hiện chính sách chiến tranh lạnh đến cùng.

Trên đường về, anh bình tĩnh suy nghĩ: trong thời gian ngắn đào tạo được một trợ thủ vừa trung thành vừa dùng được là chuyện không thực tế. Chi bằng đào Lương Gia Minh, trợ lý của Hà Cạnh Văn về phía mình, dù gì việc moi người từ tay hắn cũng chẳng phải lần đầu.

Hứa Tuấn Minh và Lương Gia Minh vào công ty cùng đợt, lúc mới vào đều vụng về như nhau. Nhưng đời người chỉ cần đi sai một bước là sai cả chuỗi. A Minh không theo đúng lão đại nên lạc lối, còn trợ lý Lương theo Hà Cạnh Văn thì được dạy dỗ như lột xác, làm việc hiệu quả, lại chưa từng nảy sinh dị tâm. Ngay cả người khó tính như Đường Thiên Kỳ cũng chẳng tìm ra điểm gì để chê.

Anh thật sự bắt đầu nghi ngờ không biết có phải cách đối nhân xử thế của mình có vấn đề hay không. Thuộc hạ của anh hoặc là muốn mắng anh, hoặc là muốn cua anh. Hai người bình thường hiếm hoi, một là do gia đình hai bên có giao tình sinh tử từ đời cha, người còn lại là do Hà Cạnh Văn nhét sang cho. Tính ra sau khi lên vị trí quản lý, tỷ lệ hoàn thành KPI đào tạo nhân sự mới của Giám đốc Đường đã đạt đến con số kinh người: 0%.

Về đến nhà anh cũng chẳng có tâm trạng làm việc. Anh tựa bên bàn bếp, ngậm điếu thuốc, tay cầm Switch chơi game, vừa đợi lò vi sóng hâm hộp cơm.

Tiếng “bíp” báo hâm xong vang lên, nghe khá giống tiếng khóa cửa nhà anh được mở. Anh đứng dậy, dụi tắt thuốc trong bồn rửa. Chiếc quần jean chưa cài nút theo trọng lực trượt xuống, dừng lại ngay trên xương mu. Phần bụng lộ ra bị mặt đá cẩm thạch làm lạnh khiến anh khẽ rùng mình, anh kéo vạt áo ba lỗ nhăn nhúm xuống một chút.

Vòi nước bỗng được mở, nhưng không phải do anh. Anh bị tập kích ngay trong nhà. Đối phương hung hăng áp sát, dùng lực tay kinh người ghìm chặt eo anh, ép anh xoay người lại. Phần thắt lưng trần lộ ra lại bị lạnh đến run lên, khuỷu tay vô tình hất mạnh làm nước chảy tung tóe.

Ngay sau đó là tiếng nước ào ào dữ dội hơn. Hơi khói cuối cùng chưa kịp thở ra bị chặn ngay trong miệng, tan ra giữa bốn cánh môi đang dán chặt.

Đường Thiên Kỳ bị hôn đến nghẹt thở, chẳng rảnh để ý nước bắn ướt lưng mình, mắng không rõ tiếng: “Đồ khốn! Suốt ngày như ma vậy, cứ xuất hiện sau lưng người ta…”

Muốn mắng tiếp, nhưng lời còn lại đều bị nuốt trọn.

Nếu không phải tên tội phạm xâm nhập gia cư này vừa đẹp trai vừa đúng lúc lại là đối tượng thầm thương trộm nhớ của anh thì anh đã báo cảnh sát từ lâu, cho mấy anh sir tóm cổ hắn rồi.

Đáng tiếc là chính Đường Thiên Kỳ cũng hôn đến quên trời quên đất, sớm chẳng nhớ nổi số điện thoại báo án là bao nhiêu, càng không rảnh nghĩ xem hắn phá khóa mật mã kiểu gì.

Hà Cạnh Văn rời ra trong chốc lát, đỡ lấy đùi anh, bế anh đặt lên mặt bàn đá cẩm thạch, rồi lại nhanh chóng áp sát.

Hộp cơm trong lò vi sóng nóng rồi lại nguội. Cơ thể Đường Thiên Kỳ cũng lạnh rồi lại nóng. Không biết đã quấn quýt bao lâu, cuối cùng Hà Cạnh Văn cũng buông anh ra, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Nhìn dáng vẻ hắn cố gắng lấy lại lý trí, Đường Thiên Kỳ biết hôm nay lại chỉ có thể dừng ở đây.

“Ráng nhịn đi, đồ chết tiệt.”

Anh nhảy xuống khỏi bàn đá, định đi tìm đồ thay.

“TK.” Hà Cạnh Văn giữa cơn hỗn loạn tìm lại được giọng nói bình tĩnh của mình, đưa tay nắm lấy cổ tay anh. “Chúng ta đi ngay bây giờ.”

“Đi đâu?”

“Hải Thị.”

Đường Thiên Kỳ rút tay lại. “Private time mà anh bắt tôi đi công tác hả? Với lại người ta thứ hai mới đi làm, đi sớm vậy qua đó gõ cửa chịu nhục à?”

Hà Cạnh Văn như lên cơn gì đó, chẳng buồn để ý, lại kéo anh vào lòng. “Đi lấy giấy tờ của em, đi ngay lập tức.”

Đường Thiên Kỳ không đấu lại hắn, vừa chửi lầm bầm vừa vào phòng ngủ thay cái áo ba lỗ ướt sũng. Trong lúc tìm giấy tờ, anh tiện tay dọn sơ cái balo, nghĩ một chút rồi vẫn nhét chiếc máy ảnh Polaroid vào.

Cả hai đều chưa ăn tối. Hà Cạnh Văn chẳng biết đang gấp gáp chuyện gì, cứ khăng khăng bảo ra sân bay ăn cũng được, rồi đổi vé phút chót, bay chuyến sớm nhất đi Hải Thị.

Ngồi lên xe buýt ra sân bay, Đường Thiên Kỳ mới bắt đầu thấy sợ, nhắn tin cho mẹ báo trước: ba ngày nữa nếu không liên lạc được thì nhớ ra đồn công an báo án, nói là có người vượt biển buôn người.

Nhưng khi ngồi cạnh Hà Cạnh Văn trên xe buýt mui trần, thổi làn gió biển chiều tối không quá oi bức, anh lại có ảo giác như hai người đang hẹn hò.

Chiếc Polaroid không bị mang theo uổng công. Anh lấy ra chụp một tấm hoàng hôn ráng chiều hiếm thấy, coi như bù lại tiếc nuối hôm Trần Tử Tuấn gây họa, anh chưa kịp thử chiếc máy ảnh mới.

Ưu điểm của máy ảnh chụp liền là có thể lưu kỷ niệm mọi lúc mọi nơi. Anh lấy tấm phim ra, úp trong lòng bàn tay cho ấm, rất nhanh hình ảnh đã hiện lên.

Anh đưa nó cho Hà Cạnh Văn, người vẫn im lặng đứng bên cạnh xem từ đầu.

“Giữ kỹ đi, dạo này giấy phim đắt lắm.”

Bức ảnh từ tay người này truyền sang tay người kia, vẫn còn vương hơi ấm nơi lòng bàn tay anh, nhưng cả hai đều không nói thêm lời nào, rơi vào một khoảng lặng tinh tế khó gọi tên.

Gió biển vẫn thổi, vô tình đẩy hai bàn tay chạm vào nhau.

Đến Hải Thị thì đã là mười hai giờ đêm. Đầu tháng bảy, giữa đêm khuya ở đây chỉ mặc áo thun vẫn thấy hơi lạnh. Vừa xuống máy bay, một cơn gió lùa qua khiến Đường Thiên Kỳ nổi cả da gà.

Anh ném balo cho Hà Cạnh Văn.

“Cầm giúp tôi.”

May mà anh có nhiều kinh nghiệm đi công tác một mình, biết sẽ lạnh nên đã mang theo áo khoác, khoác thêm một chiếc áo bóng chày bên ngoài áo ngắn tay.

Hà Cạnh Văn nhìn anh, khẽ cười một cái.

“Giống sinh viên đại học.”

Đường Thiên Kỳ nghe không nổi kiểu nói này, giật lại balo, phản bác: “Anh mới là thiếu niên.”

Hà Cạnh Văn mạnh tay véo một cái vào hông anh.

Nếu không phải có chuyến công tác này, Đường Thiên Kỳ còn không biết thì ra sếp Hà ở Hải Thị cũng có nhà riêng. Diện tích không lớn, vị trí cũng hơi xa trung tâm, nhưng được cái yên tĩnh.

Sau chia tay, ngoài chuyện dự án Đỉnh Thịnh bị cướp mất, điều anh để tâm nhất chính là mối quan hệ kiểu ngủ xong là đi này thực sự chẳng giống yêu đương chút nào.

Anh thậm chí còn chưa từng được mời đến tham quan nhà của hắn.

Giờ đột nhiên bị đưa tới một căn nhà khác, Đường Thiên Kỳ nhất thời không biết nên cảm thấy thế nào.

Vừa vào tiền sảnh, Hà Cạnh Văn cúi người lấy một đôi dép đặt trước chân anh. Đường Thiên Kỳ cởi giày thể thao, xỏ vào, phát hiện vừa khít cỡ chân mình.

Anh tiện tay cởi áo khoác treo lên móc tường, đi vào trong nhìn quanh một vòng, đánh giá: “Trang trí cũng ổn.”

Hà Cạnh Văn treo áo vest cạnh đó, hỏi anh: “Đói không?”

“Còn phải hỏi à? Đồ ăn trên máy bay mà so với đồ mẹ tôi nấu được chắc.”

Hà Cạnh Văn bật cười khẽ bằng hơi mũi, nhét cà vạt vào trong áo sơ mi. “Mẹ em không đáng bị nói vậy đâu.”

Đường Thiên Kỳ tức giận: “Giờ tôi mới hiểu vì sao bà nấu vậy mà vẫn chưa từ bỏ giấc mơ làm đầu bếp, hóa ra là có người có khẩu vị quái đản như anh. Thích ăn thì ăn nhiều vào.”

Hà Cạnh Văn hơi cúi người về phía anh. “Được thôi.”

Khoảng cách và giọng điệu đều gần đến mức quá đáng.

Đường Thiên Kỳ quay mặt đi, cứng nhắc đổi chủ đề: “Sếp Hà định tự tay xuống bếp à?”

Câu hỏi thừa thãi, tay áo sơ mi của Hà Cạnh Văn đã được xắn lên quá khuỷu tay, đồng hồ cũng tháo ra rồi.

“Muốn ăn gì?”

Đường Thiên Kỳ khoanh tay.  “Cũng phải xem trong tủ lạnh nhà anh có gì đã.”

Hà Cạnh Văn hất cằm về phía tủ lạnh trong bếp.

Không biết hắn định giở trò gì, Đường Thiên Kỳ bước theo hướng ánh nhìn đó, mở cửa tủ lạnh. Ánh sáng ấm màu hồng lập tức phủ lên làn da vốn trắng lạnh của anh, như ánh chiều tà chiếu lên gương mặt, lan dần xuống cổ.

Anh không nhịn được bật cười khe khẽ.

“Có cần cũ kỹ vậy không?”

Cảnh này trong phim cũng là chuyện hai mươi năm trước rồi. Thời đại thay đổi, chiêu tán tỉnh cũng nên cập nhật chứ?

Hà Cạnh Văn dựa vào khung cửa, hơi nhướn mày. “Dù sao tôi cũng ‘trung niên’ rồi.”

Đường Thiên Kỳ khép cửa tủ lạnh, nhốt ánh chiều tà lại bên trong, khẽ nói một tiếng “cảm ơn”.

Sếp Hà tự thấy mình đã bước vào tuổi trung niên, khó khăn lắm mới nghĩ ra được chút chiêu trò lãng mạn, Đường Thiên Kỳ còn tưởng hắn đã chuẩn bị tinh thần cho chuyện uống trà sữa tối nay. Chứ nếu không thì sao giải thích được việc vừa đưa anh về nhà, vừa chuẩn bị hoa, giờ còn đích thân vào bếp nấu nướng cho anh.

Đường Thiên Kỳ chống cằm nhìn người trong bếp thành thạo bật bếp đổ dầu. Ánh đèn trên cao phủ lên hắn một vòng sáng vàng nhạt, khiến những đường nét lạnh lùng thường ngày trở nên mềm mại hơn. Anh bỗng hiểu được cái gọi là “cảm giác người đã có gia đình” mà Lưu Duệ từng nói.

Đã không còn sớm, ngày mai còn việc chính, Hà Cạnh Văn chỉ làm đơn giản hai bát mì trộn dầu hành.

“Hình như nhà anh chỉ có một cái giường.” Đường Thiên Kỳ vừa nói vừa đảo sợi mì ngập trong dầu đỏ sánh.

Người ngồi đối diện mãi không đáp.

Đến khi bát đũa đã dọn xong, Đường Thiên Kỳ đợi đến mức sắp nổi giận, hắn mới bước tới, cúi xuống hôn nhẹ lên mái tóc trước trán anh, ngây ngô thuần khiết như sinh viên đại học.

“Tôi ngủ sofa.” Hắn nói.

Mối quan hệ giữa hai người đột ngột ấm lên rồi lại kẹt cứng ở mức ba mươi sáu độ khiến Đường Thiên Kỳ rối bời không yên.

Anh trằn trọc mãi không ngủ được, lại nhớ đến nụ hôn mất kiểm soát buổi sáng. Rõ ràng Hà Cạnh Văn có phản ứng, hơn nữa còn không hề nhỏ.

Vậy thì chỉ còn một cách giải thích.

Tặng hoa, nắm tay, ôm, hôn, hắn muốn từng bước một kéo mối quan hệ này quay trở lại.

Nhưng nếu đúng là như vậy, Đường Thiên Kỳ lại càng rối hơn.

Hai người hiện tại chỉ là vì chuyến công tác mà tạm thời đình chiến. Đợi khi kết thúc, quay lại văn phòng rồi vẫn phải đấu tiếp. Mà hễ đã đấu thì nhất định sẽ có người bị thương. Mối liên kết mong manh giữa họ thật sự có thể chịu đựng hết lần này đến lần khác những nghi kỵ và tổn thương hay không?

Cơn mưa đêm chia tay ấy đến giờ vẫn tí tách rơi không dứt. Anh hướng về Chúa Trời mà cầu nguyện, mong dạo này Hải Thị có thời tiết đẹp, có thể phơi khô hết sự ẩm ướt của cả cảng đảo.

Trước Tiếp