Tận Cùng Núi Tuyết - Từ Thụ

Chương 42

Trước Tiếp

Đêm sâu thẳm, gió đêm yên tĩnh.

Lý Tranh đặt tay trên vòng eo mềm mại, mắt khép hờ, lặng lẽ suy nghĩ sự đời. Người trong lòng vẫn chưa ngủ, ban ngày anh ngủ nhiều rồi nên lúc này cũng chẳng có chút ý vị buồn ngủ nào.

Mai Tuyết vân vê vạt áo anh, đã lâu không nghe thấy tiếng anh, cô lặng lẽ luồn tay qua ôm chặt lấy cơ thể anh, gọi khẽ: "Lý Tranh?"

Hơi thở anh đều đặn, không đáp lại, ra vẻ như đã ngủ say.

Cô bèn nhích người lên một chút, gối đầu vào hõm vai anh, mím môi: "Bình thường em không phải thế này đâu, chỉ là lần này... có anh ở bên cạnh, em cứ không tự chủ được mà bắt đầu vô lý lấy lòng, em cũng không muốn vậy, nhưng em không khống chế được bản thân mình. Em chỉ là muốn anh dỗ dành em một chút, muốn anh quan tâm đến em thêm một chút..."

Cô thấp giọng nói: "Có phải em bị bệnh rồi không?"

Làm gì có ai làm bộ làm tịch để đòi người khác quan tâm như thế chứ. Không bị ghét bỏ đã là tốt lắm rồi, còn mong quan tâm...

Bây giờ hồi tưởng lại, ở trước mặt anh lặp đi lặp lại mấy câu nói đó, cứ bám lấy một chuyện mà nói mãi, đúng là ngoan cố không chịu nghe ai, bướng bỉnh như một con trâu già, kéo cũng không kéo lại được.

Đêm rất tĩnh mịch, tĩnh đến mức tiếng gió vù vù ngoài cửa sổ cũng thật rõ ràng, tĩnh đến mức cả phòng bệnh sáng sủa như ban ngày vậy.

Cô càng không ngủ được.

"Nếu em cứ cố chấp tiếp đi, có phải chúng ta thực sự sẽ không có tương lai không? Dẫu sao lòng bao dung của một người cũng có hạn. Nhưng trạng thái cảm xúc này của em, sau này phải làm sao đây?"

Càng nói trong lòng càng phát bất an, Mai Tuyết chống người dậy một chút, dưới ánh đêm sáng rõ nhìn ngắm gò má với đường nét cứng cỏi của anh, cô ghé sát lại hôn lên mặt anh, rồi từng chút một trượt qua áp lên làn môi.

Môi chạm môi, hơi thở đều là mùi hương quen thuộc, vành mắt cô bỗng chốc đỏ hoe.

"Anh sẽ mãi mãi yêu em chứ?"

Hỏi xong lại thấy nực cười, anh ngủ rồi sao mà biết được. Cô định nói cô sẽ mãi mãi yêu anh, thì bên tai lại vang lên một giọng nói trầm thấp.

"Anh sẽ."

Trong đầu như nổ tung một tia sáng, Mai Tuyết hoảng hốt định rời khỏi người anh thì một cánh tay lực lưỡng đã vòng qua vai cô, nhấn cô nằm xuống lại.

Cô áp sát trong lòng anh, cố sức chớp mắt, lầm bầm: "Anh chưa ngủ à?"

Lý Tranh hôn lấy cô: "Bấy nhiêu năm nay còn chưa đủ chứng minh sao?"

Mai Tuyết ngây ra: "Chứng minh cái gì?"

Anh như trừng phạt mà m*t mạnh đầu lưỡi cô, cuống lưỡi Mai Tuyết đau nhói, cô r*n r* một tiếng, giơ tay chống lên lồng ngực anh.

Lý Tranh nắm lấy cổ tay cô ấn xuống, xoay người một cái, cô liền bị anh đè dưới thân. Cơ thể cả hai dán chặt vào nhau không một kẽ hở, lực đạo của nụ hôn không hề giảm bớt mà trái lại càng thêm sâu đậm.

Đầu Mai Tuyết lún sâu vào gối, ngón tay bấu chặt lên phần eo lưng lõm xuống của anh. Eo của anh thực tế rất săn chắc, dùng thuật ngữ chuyên môn thì chính là "eo công cẩu" thường thấy trong truyện tranh, cũng là điểm phát lực.

Vừa rồi chính là cái eo này đang phát lực phải không... Trong lúc đại não dần thiếu oxy, trong đầu cô không tự chủ được mà hiện lên những hình ảnh đó, tình không tự kìm được mà ôm chặt lấy cơ thể anh.

Nhiệt độ trong phòng bệnh vắng lặng dần tăng cao, đi kèm với những sợi hơi nước mờ ảo.

Anh tách ra một chút, Mai Tuyết th* d*c hít lấy không khí trong lành. Anh thế này đâu giống dáng vẻ bị đánh thức, rõ ràng là nãy giờ chưa hề ngủ.

Mai Tuyết thấy xấu hổ vì những lời vừa nói, cảm giác như bị l*t s*ch lớp ngụy trang giống như cởi bỏ quần áo vậy, khiến cô không ngẩng đầu lên nổi.

Anh không nói nhiều lời dư thừa, chỉ cúi đầu xuống hôn cô lần nữa. Lần này dịu dàng hơn nhiều, từng chút một l**m láp qua làn môi, dịu dàng quấn lấy đầu lưỡi, dịu dàng m*t mát.

Dịu dàng đến mức cô cứ ngỡ như mình đang ngâm mình trong dòng suối nước nóng ấm áp nào đó. Sự ấm áp vô biên bao bọc lấy cô, những cảm xúc bất ổn, tiêu cực, nhạy cảm, cố chấp kia thảy đều tan chảy trong nụ hôn này.

Trong nụ hôn dịu dàng này, cô đã hiểu được ý nghĩa câu nói vừa rồi của anh. Bấy nhiêu năm nay, bản truyện tranh Q-style luôn mang theo bên mình đến mức sờn cả mép; tấm áo cà sa che trước mắt cô lúc mới gặp lại; tấm chăn cho cô gái nhỏ ở quán trọ Shangri-La, chiếc áo khoác leo núi đặt trên giường ban đêm; ánh mắt đau lòng của anh khi cô bị đánh; cái ôm khi quyết định biệt ly...

Mọi hành động vô tình hay không nói ra lời, tất thảy đều là sự quan tâm và chú ý của anh dành cho cô.

Anh vẫn luôn nhớ cô, và nhớ rất kỹ.

Anh không nói không rằng, nhưng đã làm hết mọi việc để yêu cô.

Tình yêu nóng bỏng như thế, vẫn tồn tại ngay cả khi anh nhìn thấy cô rũ bỏ anh để rong chơi chốn nhân gian.

Sáu năm rồi, dài đằng đẵng hàng nghìn ngày đêm.

Cô có đức có tài gì, có đức có tài gì mà sở hữu được chân tâm xích thành của một người đàn ông như thế.

Mai Tuyết ôm chặt cổ anh, bỗng chốc bật khóc: "Lý Tranh."

Lý Tranh trầm thấp "ừ" một tiếng, siết chặt cơ thể cô, ngay cả khi cô ép vào vết thương anh vẫn cứ ôm thật chặt.

Anh biết sự bất an và yếu đuối của cô, giống như một con ốc sên nhỏ, thò đầu ra ngoài thấy không nguy hiểm thì nghênh ngang bò tới, nhưng hễ chạm phải nguy hiểm là rụt ngay vào vỏ không bao giờ ra nữa.

Anh nói: "Không sao đâu, Mai Tuyết."

"Chẳng phải đã có anh đây sao. Cảm xúc của anh ổn định, sẽ không bị ảnh hưởng, mọi trạng thái cảm xúc của em anh đều có thể tiếp nhận toàn bộ."

Anh nghiêng đầu hôn lên gò má và đôi mắt đẫm lệ của cô, trầm thấp hỏi: "Vẫn đi chứ?" Anh hỏi một cách khẳng định, tuy nhiên ngữ khí lại căng chặt.

Dáng vẻ lúc sinh tình trêu chọc đó, anh cũng lo lắng cô ở bên anh cũng giống như sáu năm trước chỉ là rung động nhất thời.

"Em sẽ không đi," Mai Tuyết khóc thút thít, nước mắt lã chã rơi xuống, thấm vào giữa làn môi của hai người.

Lý Tranh mím môi, nếm được vị mặn chát, anh dời lên trên dán vào hàng mi ướt đẫm, từng chút một hôn đi những giọt lệ của cô.

"Nếu đã như vậy, đừng dễ dàng nói lời rời xa."

Mai Tuyết nghẹn ngào trầm thấp "ừ" một tiếng.

Thấy nước mắt cô không sao ngừng lại được, ánh mắt Lý Tranh thâm trầm, trong lúc cô đang khóc đến ngẩn ngơ, anh từng chút một tiến vào.

...

Sáng sớm, ánh sáng mờ ảo từ chân trời buông xuống đại địa, từng hồi tiếng chuông phạn âm vang lên đánh thức những người đang say ngủ.

Mai Tuyết mơ màng tỉnh dậy, khắp người đau nhức, đang định trở mình thì sực nhớ ra điều gì đó liền nhanh chóng mở mắt.

Trước mắt là một màu trắng xóa, cô quay đầu nhìn thấy ga giường và vỏ gối màu trắng, bên trên có một hình chữ thập đỏ, viết tên bệnh viện nào đó.

Bên cạnh, Lý Tranh vẫn đang ngủ, chăn đắp đến ngực, lộ ra bờ vai và cơ bắp tay rắn chắc màu lúa mạch.

Dây thần kinh Mai Tuyết giật nảy lên, cô cuống cuồng vơ lấy quần áo mặc vào.

Đúng là muốn chết mà, tối qua cô lại dám làm bậy với anh trong phòng bệnh, mà còn không chỉ một lần. May mà đây là phòng đơn, nếu không hôm nay cô chỉ có nước đi nhảy sông Yarlung Tsangpo cho rồi.

Mặc quần áo xong, cô vào nhà vệ sinh rửa mặt bằng nước lạnh rồi bước ra, hành lang bắt đầu có người qua lại.

Tám giờ sáng, ánh mặt trời chưa ló dạng, nhưng ánh sáng chói lọi đã phủ khắp vùng Tây Tạng.

Y tá mang gạc mới và thuốc đến, giúp Lý Tranh thay thuốc, giọng điệu mập mờ nói: "Lần sau còn không biết kiềm chế như thế này nữa thì cứ đợi vết thương mưng mủ đi."

Lúc đó mắt Mai Tuyết cứ nhìn ra ngoài cửa sổ, không dám đối diện với ánh mắt thỉnh thoảng liếc qua của cô y tá.

_

Lý Tranh không ở lại bệnh viện lâu, buổi chiều đã làm thủ tục xuất viện.

Đầu tiên anh đưa Mai Tuyết về nhà nghỉ Trác Mã lấy hành lý, sau đó lái xe xuyên qua những con hẻm nhỏ, dừng lại trước một ngôi nhà dân gian kiểu Tây Tạng cũ kỹ.

Trong sân nhà có một căn lầu nhỏ, có một cụ già mặc áo bào Tây Tạng đang ngồi, tựa nghiêng vào lưng ghế, tay xoay chiếc kinh luân nhỏ. Thấy họ đi vào, cụ nhìn chăm chằm nhưng không nói lời nào.

Lý Tranh xuống xe, xách vali của Mai Tuyết đi vào từ cửa chính. Bên trong là một gian sảnh rộng rãi, tường xung quanh thảy đều được đóng bằng ván gỗ. Bên trái bày ba chiếc ghế dài kiểu Tây Tạng, ở giữa có một lò sưởi nhỏ, trong lò vẫn còn một ít than củi đang cháy, khiến ấm trà trên lò kêu sùng sục bốc hơi nóng. Cầu thang nằm ở bên phải lò sưởi.

Ánh sáng trong nhà không tốt lắm, chỉ có ánh sáng từ cửa chính hắt vào. Mai Tuyết tò mò nhìn quanh, Lý Tranh nắm lấy tay cô dắt về phía cầu thang.

Cầu thang khá sạch sẽ, là thang gỗ, bước lên sẽ có tiếng vang nhẹ.

Trên tường gỗ thảy đều là những bức bích họa lớn kiểu Tây Tạng: có tượng Phật Thích Ca Mâu Ni, những cô gái Tây Tạng thành kính triều bái, bò Yak quay đầu nhìn trên hoang nguyên, cờ phong mã bay phấp phới...

Bắp chân Lý Tranh cũng có vết thương do súng bắn, lúc đi đường bằng thì không rõ nhưng lên cầu thang là lộ ngay.

Mai Tuyết nhìn anh xách vali của mình, tập tễnh bước lên, dưới ống tay áo xắn lên, những đường gân xanh trên khuỷu tay nổi lên cuồn cuộn.

Cô sải bước lên, định giằng lấy vali trong tay anh: "Để em xách cho."

Lý Tranh không buông: "Không nặng." Nói xong anh bước ba bước lên luôn, dẫn cô lên tầng ba, cũng là tầng cao nhất, chỉ có hai căn phòng. Anh đặt vali xuống, lấy chìa khóa mở căn phòng hướng về phía Tây.

Cửa mở, Lý Tranh nghiêng người nhìn cô: "Bình thường ở Tây Tạng anh đều ở đây hoặc ở chùa, em chịu khó một chút."

Mai Tuyết bước vào, đó là một phòng đơn nhỏ, ước chừng khoảng hai mươi ba mươi mét vuông. Vào cửa là một phòng vệ sinh nhỏ xíu, đi sâu vào trong là một chiếc giường lớn, chăn trên giường cuộn thành một đống, dưới đất bày lộn xộn hai chiếc dép lê màu xanh và một đôi giày leo núi màu đen.

Lý Tranh đóng cửa lại, đi vào gạt bừa mấy chiếc giày sang bên, đi tới kéo rèm cửa ra. Những tia nắng chói chang tràn vào phòng, anh đẩy cửa sổ ra, gió thổi qua mái nhà lùa vào phòng, xua tan đi sự bí bách bên trong.

Phòng không lớn lắm, ngay cả ghế và bàn cũng không có, chỉ đặt một chiếc giường lớn và một cái tủ đầu giường là không còn không gian dư thừa nào khác. Cuối giường còn trống khoảng hơn bốn mươi centimet thì được nhét vào một chiếc ghế dài, bên trên chất đầy quần áo.

Lý Tranh quay người lại, giũ lại đệm giường, gấp gọn chăn, kéo phẳng ga giường cho cô ngồi, rồi anh từ dưới tủ đầu giường lôi ra một lốc nước khoáng.

"Muốn uống nước nóng không?"

Mai Tuyết ngồi xuống giường, lắc đầu, ngước nhìn anh: "Đừng bận rộn nữa, anh ngồi xuống đi."

Lý Tranh bèn đặt chai nước khoáng lại chỗ cũ, ngồi xuống cạnh cô.

Cô không nói chuyện, chỉ lặng lẽ nhìn anh, anh cũng nhìn cô.

Những hạt bụi nhỏ lơ lửng giữa không trung trong nắng, đằng xa vọng lại từng hồi tiếng chuông.

Làn da cô trắng đến phát sáng dưới nắng, mái tóc đen dài thường ngày cũng được nắng nhuộm thành màu nâu nhạt, đồng tử trong đôi mắt hạnh hóa thành màu hổ phách, mê người và rực rỡ.

Lý Tranh đột nhiên đưa tay giữ lấy gáy cô, ghé sát hôn lên làn môi, từng chút một l**m m*t.

Mai Tuyết đưa tay ôm lấy anh, dịu dàng đáp lại nụ hôn. Cô không nhắm mắt, nhìn thật gần hàng lông mi dài của anh run rẩy nhẹ dưới nắng, nhìn sống mũi cao của anh từng lần từng lần chạm vào chóp mũi và gò má mình, cảm nhận hơi thở của anh hòa quyện với mình. Cô sắp bị anh làm cho tan chảy mất rồi, trong buổi chiều nắng ấm này.

"Lý Tranh..." Cô thốt lên một tiếng nghẹn ngào.

Lý Tranh buông cô ra, một sợi chỉ bạc mảnh kéo ra từ miệng hai người, anh đưa tay quẹt đi, hai tay nâng lấy đầu cô, trán chạm trán.

Mai Tuyết lúc này mới khẽ nhắm mắt, rúc vào lòng anh, hỏi: "Mấy năm nay anh đều ở đây sao?"

Lý Tranh "ừ" một tiếng, giọng khàn đục: "Lúc không có tin tức gì sẽ đến chùa khổ tu một thời gian."

"Chùa nào cơ?"

"Chùa Zhayer."

"Em muốn đi xem thử."

"Ngày mai có được không? Hôm nay hơi muộn rồi."

"Không ở gần đây sao?"

"Trên vách đá cách đây hơn hai mươi cây số."

"Chùa xây trên vách đá sao?" Mai Tuyết tò mò mở mắt, trong đồng tử hiện lên một tia hứng thú.

Lý Tranh khẽ cười, nắm lấy eo cô áp vào bụng mình, ôm cô nằm xuống giường: "Mai đưa em đi xem."

Mai Tuyết gật đầu: "Được." Ngập ngừng một lát, ánh mắt liếc xuống dưới, thấy hành động của anh, cô ngước mắt nguýt anh một cái nhưng cũng không ngăn cản: "Em còn muốn đến cung điện Potala thăm Công chúa Văn Thành nữa."

"Lúc đó sẽ đưa em đi." Lý Tranh nắm lấy chân cô, bỗng nhiên bế bổng nửa thân trên của cô lên, anh nghiêng người đặt cô xuống, cằm hất về phía một kiến trúc mái vàng hơi tối dưới ánh nắng, nói: "Đó là chùa Jokhang, bên trong thờ tượng Phật Thích Ca Mâu Ni do Công chúa Văn Thành mang đến."

Mai Tuyết bám lấy vai anh, nhìn mấy cái rồi quay đầu lại, ngước nhìn vào mắt anh: "Chùa Jokhang là do Songtsen Gampo xây cho Công chúa Văn Thành phải không? Em biết cung điện Potala không phải, nhưng chùa Jokhang thì chắc là đúng rồi nhỉ?"

Lý Tranh lắc đầu: "Chùa Jokhang không phải, lúc Công chúa Văn Thành đến thì chùa Jokhang đã có điện chính rồi, chùa Ramoche mới là nơi được xây riêng cho Công chúa Văn Thành."

Mai Tuyết mím môi: "Lịch sử luôn nói Công chúa Văn Thành đến Thổ Phồn hạnh phúc thế này thế nọ, em thấy chưa chắc đâu, những ngày tháng của bà ở đây rốt cuộc là cực kỳ gian nan, nếu không thì đã chẳng có sự tồn tại của Vọng Hương Đài rồi."

Lý Tranh không đáp lời, cúi đầu nhìn chăm chú vào khuôn mặt kiều diễm của cô, dưới mái tóc húi cua nơi thái dương có mồ hôi rỉ ra, gân xanh trên cổ nổi lên, dưới nắng hiện lên lớp màu mật ong bóng loáng.

Mai Tuyết bị hút hồn bởi tầm nhìn đó, cô cũng đang vô cùng khó chịu, ánh sáng trong đôi mắt có chút rã rời, tay ôm chặt lấy cổ anh, áp sát vào người anh để mặc anh cầm lái, làn môi tiến lại gần những đường gân xanh, từng chút một mím vào miệng.

Cảm nhận sự nồng nhiệt của anh.

Trước Tiếp