Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
A Triền cũng không úp úp mở mở, tiếp tục nói: “Sau khi thận độc hòa tan trong nước muối đặc, sẽ mất đi độc tính. Mỗi ngày để bà ấy ngâm mình ở trong nước muối đặc một canh giờ rưỡi, sau ba ngày, hẳn là sẽ có chuyển biến rõ ràng.”
Thân Hồi Tuyết dường như gấp không chờ nổi: “Được, lát nữa ta sẽ đi thử xem.”
“Nếu thật là thận độc, nước muối đặc mà bà ấy ngâm sẽ biến thành màu đỏ, ngày đầu tiên, trước hết cô có thể xác nhận đã.”
“A Triền, cảm ơn cô.” Thân Hồi Tuyết nghiêm túc mà nói với A Triền.
A Triền cười nói: “Cũng không phải là chuyện khó khăn gì cả, cũng không cần nghiêm túc như vậy. Hôm nay chúng ta không quấy rầy nữa, đợi ngày mai chúng ta lại qua đây.”
Thân Hồi Tuyết gật đầu lia lịa: “Được”
A Triền cũng không từ chối, cùng Trần Tuệ cáo từ rời khỏi, trước khi đi các nàng còn từ biệt Ngô ma ma, Ngô ma ma lại gói cho các nàng hai xâu kẹo hồ lô mang theo.
A Triền ăn kẹo hồ lô Ngô ma ma đặc chế, hấp chín sau đó ép dẹp, trong miệng đều là vị chua chua ngọt ngọt.
Sau khi các nàng ra khỏi tòa nhà Thân gia đi đến phố đối diện, Trần Tuệ thuê một căn nhà mới ngay đối diện con ngõ nhỏ cuối cùng.
Đó là một viện tử nhỏ, tuy rằng không lớn, lại được thu dọn thật sự sạch sẽ gọn gàng.
Ba gian phòng, trong sân có giếng nước, tất cả đồ dùng sinh hoạt hôm qua Trần Tuệ đã mua về sẵn.
Hai người vào phòng, A Triền đi thử đệm chăn mới Trần Tuệ chuẩn bị cho nàng, mềm mại lại ấm áp, như là nhào vào đám mây, trên đó còn mang theo mùi nắng thật thơm.
Thấy nàng bổ nhào lên trên giường không chịu dậy, Trần Tuệ cũng thuận thế nghiêng người ngồi lên trên giường.
“Cái thứ bắt muội đi thế nào rồi?”
Vừa rồi ở bên ngoài, nàng ấy cũng không tiện hỏi nhiều, hiện giờ không có người ngoài, cũng không cần cố kỵ nhiều như vậy.
“Lúc này đại khái là bị rút gân lột da rồi.” A Triền ngồi dậy, oán giận nói với nàng ấy, “Vốn ta còn nghĩ giao long khó tìm, khó khăn lắm gặp được, muốn kiếm cho tỷ chút máu giao long, ai ngờ đó là bán yêu, đành phải dùng để đổi máu của yêu thú khác, chờ lúc trở về, chúng ta có thể tới Minh Kính Tư ở Ung Châu tìm Thẩm Chước đòi phần chiến lợi phẩm của ta.”
Trần Tuệ có chút ngoài ý muốn: “Không phải Bạch đại nhân giết à?”
A Triền khoa tay làm một tư thế “Suỵt”.
Trần Tuệ hiểu rõ, cũng không hề tiếp tục nói sâu về đề tài này.
“Nhưng đã biết được vì sao con giao kia nhằm vào muội chưa? Có quan hệ gì với huynh muội Thân gia hay không?”
Lúc A Triền xảy ra chuyện, người bị hiềm nghi lớn nhất là Thân Ánh Chúc từng có khúc mắc với nàng. Trần Tuệ còn nhớ rõ, sau khi thuyền của bọn họ tới Tây Lăng sau, khi nhắc tới A Triền, vẻ mặt Thân Ánh Chúc rất đắc ý.
“Đương nhiên có quan hệ với bọn họ, con giao kia là do Thân gia nuôi, trong tay người nhà này còn không biết có thứ gì nguy hiểm nữa không, tạm thời tránh đi một chút.” Ngay sau đó nàng sâu xa nói, “Sau này tất sẽ có hồi báo.”
Nghe A Triền nói như vậy, Trần Tuệ không khỏi có chút ngoài ý muốn: “Muội có vẻ rất ghét Thân gia nhỉ.”
Quá khứ, cho dù là đối mặt với người Tiết gia có thù hận thâm hậu với mình, A Triền cũng chỉ thuận theo tình thế mà làm, tùy cơ ra tay, cũng không dễ dàng nói ra mấy lời kiểu ngày sau tất sẽ tìm cách trả thù.
Thân gia có thể làm nàng thể hiện yêu ghét rõ ràng, hiển nhiên là đã làm ra chuyện khiến nàng không vui.
A Triền cũng không phủ nhận, chỉ nói: “Thân gia là đại tộc cành lá xum xuê như vậy, dưới lòng đất không biết chôn bao nhiêu thi cốt, hại bao nhiêu người vô tội. Bọn họ muốn cho ta cũng biến thành một trong số đó, thật sự là không có lễ phép.”
Chỉ bởi vì chuyện này sao? Trần Tuệ không tiếp tục hỏi thêm.
Ngày hôm sau, A Triền khôi phục lại tác phong làm việc và nghỉ ngơi bình thường, không đến đầu giờ Tỵ tuyệt đối không rời giường.
Trần Tuệ đã ra ngoài đi dạo chợ một vòng quay trở lại, A Triền mới lười biếng mà đẩy cửa ra, bắt đầu một ngày mới tốt đẹp.
A Triền theo mùi hương đi tới phòng bếp, Trần Tuệ đang nấu trà hạnh nhân, mùi hương hạnh nhân nồng đậm ập vào mặt.
Thấy nàng vào, Trần Tuệ rót cho nàng một chén trà hạnh nhân đặt lên mặt bàn bên cạnh, trên bàn còn có một túi điểm tâm.
A Triền ăn điểm tâm và uống sạch trà hạnh nhân, cuối cùng mới khen một câu: “Trà hạnh nhân uống ngon thật, Tuệ Nương cũng thật lợi hại.”
Sau đó giơ cái chén không lên.
Trần Tuệ liếc nhìn nàng một cái: “Uống ngon cũng không được uống nữa đâu, uống ít thôi, tránh cho cơm trưa lại ăn không nổi.”
A Triền làm nũng với nàng ấy: “Còn dư lại nhiều như vậy cơ mà, lại uống thêm một chén nữa không ảnh hưởng ta ăn cơm.”
“Còn nhiều là để mang sang cho Hồi Tuyết và Ngô ma ma, muội nghĩ cũng đừng nghĩ.”
A Triền tức khắc ỉu xìu xuống.
Buổi chiều, sau khi ăn cơm trưa xong, A Triền và Trần Tuệ lại lần nữa tới Thân trạch.
Mở cửa lại là nha hoàn trong phủ, nha hoàn kia hôm qua Trần Tuệ đã gặp rồi, dường như tên là Lục Ngô, không lâu trước đây Thân gia phái nàng ta tới hầu h* th*n Khinh Vụ.
Lục Ngô cũng nhận ra hai người, thấy là các nàng, bèn dẫn các nàng vào chính viện, đưa đến ngoài chính phòng.
Trong phòng không biết đang làm gì, thỉnh thoảng phát ra từng đợt kêu la giãy giụa.
A Triền nhìn về phía Lục Ngô, Lục Ngô giật giật khóe môi, giải thích: “Khinh Vụ cô nương ham chơi, lúc ăn cơm đã làm đổ đồ ăn lên trên người, lúc này đang tắm gội ở trong phòng, đoán chừng là Hồi Tuyết cô nương xuống tay không nhẹ không nặng, chọc giận bà ấy.”
Kỳ thật không chỉ là làm đổ đồ ăn lên người mình, ngay cả nha hoàn hầu hạ các nàng đây cũng đều bị liên lỵ, nàng ta cũng mới phải thay một bộ xiêm y sạch sẽ, còn chưa kịp tắm gội.
Nghĩ đến Thân Hồi Tuyết lại còn đề phòng đám nha hoàn bọn họ, không cho bọn họ tới gần Thân Khinh Vụ, trong lòng Lục Ngô cười nhạo một tiếng, thật sự cho rằng bọn họ thích tới đây hầu hạ người điên lắm đấy à, nếu không phải mệnh lệnh của tộc trưởng, ai sẽ đến nơi này?
Tâm tư của Lục Ngô người khác không biết, có điều trong giọng nói của nàng ta có sự khinh thường rất khó che giấu được.
A Triền nghe vậy cũng không nói gì, lại hiểu rõ dụng ý của Thân Hồi Tuyết.
Xem ra cái gọi là ham chơi này chỉ là vì tránh đi những người Thân gia phái tới này, cố ý tìm cớ.
Thấy mấy người A Triền cũng không có phản ứng gì, Lục Ngô bĩu môi, tiến lên gõ vài cái vào cửa phòng, âm thanh bên trong hơi nhỏ đi một chút, sau một lát, Thân Hồi Tuyết làn váy ướt nước mới ra mở cửa phòng.
Nhìn thấy người bên ngoài là A Triền và Trần Tuệ, vẻ mặt căng thẳng của nàng ấy đã hòa hoãn rất nhiều: “Hai người rốt cuộc cũng tới rồi, vào trong ngồi đi.”
Dứt lời, lại nói với Lục Ngô: “Nơi này không cần tới ngươi, lui xuống trước đi.”
“Vâng.”
Đuổi Lục Ngô đi rồi, mời hai người vào phòng, đóng chặt cửa, Thân Hồi Tuyết nói khẽ với A Triền: “Hôm qua nước mẹ ta dùng quả nhiên là màu đỏ.”
Trong giọng nói của nàng ấy mang theo một chút nghẹn ngào, cho đến lúc này, vẫn khó có thể tin nổi. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, sợ là nàng ấy vĩnh viễn cũng không tin nổi, mẹ nàng lại thật sự trúng độc.
“Đó không phải rất tốt sao, rất nhanh bà ấy sẽ khá lên.” A Triền an ủi nói.
Thân Hồi Tuyết gật đầu thật mạnh.
Trong phòng, thời gian tắm của Thân Khinh Vụ còn chưa kết thúc, hai người đương nhiên không tiện vào, may mắn Hồi Tuyết nói đã ngâm hơn một canh giờ rồi, chỉ một lát nữa là có thể ra.
Ba người ngồi ở phòng ngoài, Thân Hồi Tuyết uống trà hạnh nhân A Triền mang tới, nói chuyện phiếm cùng các nàng.
Không biết như thế nào, lại nhắc tới chuyện khi còn nhỏ một mình nàng ấy chạy ra ngoài, thiếu chút nữa bị người ta lừa bán đi.
“Khi đó nha hoàn hầu hạ bên cạnh mẹ ta đều do trong tộc phái tới, mỗi ngày bọn họ vây quanh bên mẹ ta, không cho ta gặp bà ấy, thường xuyên đuổi ta ra ngoài chơi, hiện giờ ngẫm lại, có lẽ là cố ý.”
“Cô bỏ trốn như thế nào?” A Triền tò mò truy vấn.
Thân Hồi Tuyết nhớ lại một chút mới nói: “Ta cắn cổ tay đối phương, khi đó răng ta vô cùng sắc nhọn, chỉ cắn một cái, trên tay người nọ đã chảy ra rất nhiều máu, ta tranh thủ lúc rối loạn đó chạy mất.”
Dứt lời nàng còn có chút tiếc hận: “Đáng tiếc là càng lớn lên, những đặc điểm đặc thù thuộc về Yêu tộc trên người ta càng ít đi, nếu ta có thể có được một nửa sự lợi hại của cha ta thì tốt rồi.”
Đáng tiếc nguyện vọng của Thân Hồi Tuyết rất khó đạt thành, giống như nàng và A Miên, đều là con của cha mẹ, nhưng nàng trời sinh tám đuôi, sinh ra đã được truyền thừa thực lực và huyết mạch từ phụ thân, nhưng A Miên không có gì cả.
Đại bộ phận bán yêu, đều không có vận may tốt giống như nàng vậy.
Cho nên, trước đây nàng mới luôn cảm thấy làm yêu tốt, nhưng nếu như là A Miên, có lẽ là sẽ có suy nghĩ ngược lại với nàng.
A Triền nghĩ ngợi nói: “Nếu như nội đan của cha cô còn giữ lại được, có lẽ hữu dụng đối với cô.”
Giữa cha con, yêu lực trong nội đan có cơ hội kế thừa, cho dù là bán yêu cũng không dễ dàng tạo thành phản phệ.
Thân Hồi Tuyết lắc đầu, đối với chuyện này cũng không có hy vọng gì: “Đã qua đi lâu như vậy, ngay cả nếu còn, chắc là cũng chỉ sẽ ở trong tay Thân gia.”
“Nói không chừng có cơ hội trở lại trong tay cô đó.”
Thân Hồi Tuyết mỉm cười: “Ta cũng hy vọng có cơ hội đó.”
Bởi vì thân phận của mình, bởi vì bệnh điên của mẫu thân, quá khứ của nàng ấy vẫn luôn đen tối. Những năm gần đây, ánh mắt của người khác làm nàng ấy cảm thấy, mình căn bản không xứng đứng dưới ánh mặt trời.
Những quá khứ đã qua đi, nàng ấy cũng chưa từng nhắc tới với người khác, hiện giờ lại có thể trong lòng không còn khúc mắc mà nói hết với A Triền.
Ba người còn đang nói chuyện, không biết khi nào ở phòng trong giọng của Thân Khinh Vụ đã biến mất.
Thân Hồi Tuyết mới vừa phát hiện, đã thấy Ngô ma ma từ bên trong đi ra, bà ấy mỉm cười với ba người, nhẹ giọng nói: “Khinh Vụ ngủ thiếp đi rồi, các cháu ngồi chờ lát nữa, chờ cô nương ngâm nước xong ta lại tới gọi các cháu.”
Trong lòng Ngô ma ma biết là A Triền nghĩ ra biện pháp, còn đang không biết cảm ơn nàng như thế nào mới tốt, không ngờ rằng có một ngày Khinh Vụ lại có chuyển biến tốt đẹp.
“Ngô ma ma tới uống chén trà hạnh nhân.”
“Ừ.” Ngô ma ma đồng ý, uống chén trà hạnh nhân ngọt ngào, người cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều, rất nhanh đã trở về phòng trong.
Một lát sau, các nàng bỗng nhiên nghe được tiếng kêu kích động của Ngô ma ma ở phòng trong: “Hồi Tuyết, mau tới đây, mẹ cháu tỉnh rồi.”
Thân Hồi Tuyết có hơi thắc mắc Ngô ma ma khác thường, mãi đến khi nàng ấy vòng qua bình phong, thấy được mẹ vẫn ngồi trong chậu tắm, đôi mắt đang nhìn thẳng vào nàng ấy.
Cảm xúc trong mắt bà, cũng không phải giận buồn vui sướng dễ dàng nhìn ra được như ngày xưa, mà là phức tạp, là đau thương, là cảm xúc Thân Hồi Tuyết chưa bao giờ từng chứng kiến.
“Mẹ?” Nàng ấy thử thăm dò gọi một tiếng.
Nước mắt Thân Khinh Vụ đột nhiên từ gương mặt chảy xuống: “Con… là Hồi Tuyết à?”
Thân Hồi Tuyết sửng sốt, ngay sau đó đôi mắt trợn tròn: “Me? Mẹ, mẹ nhận được con ạ?”
Là nhớ rất rõ về nàng, mà không phải mới liếc mắt một cái đã hỏi nàng là ai vậy.
“Hồi Tuyết, con đã lớn như vậy rồi.”
Ở trong ấn tượng của bà, con gái bà vẫn nho nhỏ, yếu ớt như vậy.
“Đúng vậy, con đã trưởng thành.” Thân Hồi Tuyết nhẹ giọng trả lời.
Thân Khinh Vụ lau lau nước mắt trên mặt, giọng nói có chút hoang mang: “Ta ngủ một giấc này, ngủ đã rất lâu.”
Bà lại quay đầu nhìn về phía Ngô ma ma, tóc Ngô ma ma đã bạc hết.
Ngô ma ma cũng cười, hốc mắt đỏ lên: “Cô nương tỉnh là được rồi.”
Thân Khinh Vụ thay quần áo ở trong phòng, nghe xong con gái và Ngô ma ma nói, mới biết được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
“Là bạn của Hồi Tuyết phát hiện ta trúng độc, sau đó nói cho mọi người cách giải độc à?”
Thân Hồi Tuyết gật đầu: “A Triền cùng Tuệ Nương đang ở ngay bên ngoài, các nàng là bạn bè mà con quen được ở Thượng Kinh, lần này tới đây du ngoạn.”
Nhìn con gái khi nhắc tới A Triền, trên mặt khó nén vui sướng, Thân Khinh Vụ cũng mỉm cười theo.
A Triền à…
Cái tên quen thuộc cỡ nào.
Lưu Phong rất ít đề cập gia tộc của chàng ấy, duy nhất nói đến, ngoại trừ đại ca của mình, cũng chỉ là con gái A Triền của đại ca.
Nếu lúc trước bọn họ có thể rời khỏi Tây Lăng, bà đã có thể được gặp A Triền, đáng tiếc chung quy vẫn không có duyên phận như vậy.
A Triền trong lời Hồi Tuyết là người, mà A Triền mà bà biết lại là bán yêu giống Hồi Tuyết.
Rốt cuộc là trùng tên, hay là… mấy năm nay đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn đây?
“Nói cho mẹ nghe một chút chuyện về A Triền, hai đứa quen nhau đã bao lâu rồi?” Thân Khinh Vụ hỏi.
“Kỳ thật còn không đến hai tháng.” Thân Hồi Tuyết hơi có chút ngượng ngùng, sợ người bên ngoài nghe được, giọng nói cũng phạ thấp xuống một chút, “Bọn con gặp nhau ở trong chùa, vừa gặp mà như đã quen. Cô ấy không giống những người khác thấy con là tránh, chúng con thích rất nhiều thứ giống nhau, con rất thích cô ấy.”
Thân Khinh Vụ mỉm cười nghe, nghe con gái cố ý tránh nói về cuộc sống của con bé ở kinh thành, chỉ nói những chuyện về A Triền, hai người thoạt nhìn thật sự quen biết không lâu, còn không có nhiều hồi ức chung, nhưng nhìn Hồi Tuyết thật sự rất vui vẻ.
Thấy mẫu thân nghiêm túc lắng nghe, cuối cùng Thân Hồi Tuyết còn bổ sung một câu: “Còn nữa, sau khi A Triền nghe tên của con, đã đoán trong trưởng bối nhà ta có người tên Lưu Phong. Mẹ, mẹ nói xem có trùng hợp hay không?”
Thật sự là trùng hợp à?
Thân Khinh Vụ còn nhớ rõ Lưu Phong từng nói với bà: “A Triền nhà chúng ta không có kiêng kỵ gì cả, con bé nói cái tên Hồi Tuyết dễ nghe, không bằng con gái chúng ta cứ đặt tên là Hồi Tuyết là được.”
Lúc ấy bà còn không vui, đấm chàng ấy hai quyền, oán giận nói: “Sao chàng lại có lệ như vậy, tên con gái lại để cho cháu gái đặt.”
Sau đó… Bà vẫn đặt tên con gái bọn họ là Hồi Tuyết.
Thân Khinh Vụ thu hồi suy nghĩ, lại nghe con gái hỏi bà: “Mẹ, mẹ biết là ai hạ độc mẹ không? Có phải người Thân gia không?”
Vừa rồi nàng nhắc tới chuyện trúng độc, mẹ nàng phản ứng lại hết sức bình tĩnh.
Sau khi Thân Khinh Vụ nghe xong giơ tay xoa xoa mái tóc mềm mại của con gái, nói với nàng ấy: “Mời bạn của con vào đi, lát nữa ta sẽ kể cho các con nghe.”
“Vâng”
Thân Hồi Tuyết đi mời A Triền và Trần Tuệ vào phòng trong, Ngô ma ma lại lánh ra ngoài.
Thân Khinh Vụ cũng không muốn bà ấy biết được quá nhiều nội tình, chuyện này đối với bà ấy mà nói cũng không phải chuyện tốt.
Nghe Hồi Tuyết nói mẹ nàng ấy đã tỉnh rồi, muốn gặp các nàng, A Triền bèn đứng dậy đi theo nàng ấy cùng vào phòng trong.
Thân Khinh Vụ vẫn mặc một bộ váy diễm lệ, vẻ mặt thoạt nhìn đã thay đổi rất nhiều, khuôn mặt điềm tĩnh, trong đôi mắt dường như ẩn giấu rất nhiều bí mật.
“Khinh Vụ cô nương.”
Nghe được xưng hô của A Triền và Trần Tuệ với mình, Thân Khinh Vụ mím môi cười một tiếng, nói với bọn họ: “Mau ngồi xuống.”
Sau đó bà giải thích với hai người A Triền: “Trước kia cha con bé Hồi Tuyết cứ gọi ta như vậy, ta nghe đã thành quen, nên bắt mọi người đều gọi ta như vậy.”
“Ý thức của Khinh Vụ cô nương đã tỉnh táo lại?” A Triền lại hỏi.
“Ký ức về mấy năm nay vẫn mơ hồ, nhưng hiện tại ta miễn cưỡng xem như bình thường.” Nói xong, Thân Khinh Vụ lại nói với A Triền, “Đa tạ cháu đã cứu ta.”
“Khinh Vụ cô nương khách khí, ta với Hồi Tuyết là bạn tốt, đây hẳn là việc nên làm.”
Ánh mắt A Triền hơi lóe lên, chân tướng cái chết của lục thúc đã gần trong gang tấc, bà ấy sẽ nói cho mình chứ?
Lúc này Thân Hồi Tuyết đã gấp không chờ nổi mà hỏi: “Mẹ, mẹ còn chưa nói, độc trong cơ thể mẹ, rốt cuộc là ai hạ?”
A Triền nghe vậy nhìn về phía Thân Khinh Vụ, nàng cũng có chút tò mò tương tự.
“Là ta tự mình hạ.”
“Cái gì?” Thân Hồi Tuyết sửng sốt, “Vì sao?”
Thân Khinh Vụ nhìn về phía chậu cúc xanh được bày trên bàn, từng cánh đã xòe ra từ trong ra ngoài, lộ ra những nh** h**.
Bà sâu kín nói: “Nếu ta mà không hóa điên như vậy, tổ phụ con sẽ cảm thấy ta còn giá trị lợi dụng, ông ta sẽ không bỏ qua cho chúng ta.”
“Khi đó, có phải đã xảy ra chuyện gì không?”
Tuy rằng mẹ nàng nói rất mơ hồ, nhưng nếu không có một chuyện cụ thể xảy ra, mẹ nàng cũng không thể nào hạ độc cho chính mình như vậy.
Ánh mắt Thân Khinh Vụ từ trên mặt con gái chuyển qua trên người A Triền, dường như A Triền rất cảm thấy hứng thú với chuyện của Thân gia.
A Triền chú ý tới ánh mắt Thân Khinh Vụ, ngẩng đầu nhìn bà cười một cái.
Thân Khinh Vụ cười đáp lại, chậm rãi nói ra bí ẩn của Thân gia: “Khi đó, trong tộc đang đã tiến hành một thí nghiệm rất quan trọng, ông ta yêu cầu một nữ tử có huyết mạch Thân gia để thử nghiệm, lúc ấy có hai lựa chọn, ngoài ta ra còn có đường muội của ta Thân Khinh Oánh.”
“Thí nghiệm gì vậy ạ?” Thân Hồi Tuyết hỏi.
“… Biến người thành yêu.”
Đáp án này thật sự là ra ngoài dự liệu của mọi người, vẻ mặt Thân Hồi Tuyết đầy khiếp sợ: “Bọn họ điên rồi ư? Vì sao muốn làm như vậy?”
Thân gia sống bằng nghề săn yêu, thế nhưng lại âm thầm biến tộc nhân thành yêu?