Sau Khi Nàng Ấy Bị Đuổi Khỏi Hầu Phủ

Chương 74

Trước Tiếp

Minh Vương có hơi bất ngờ nhìn sang Bạch Hưu Mệnh, cười nói: “Con còn nhớ Mặc Linh cơ à, xem ra những quyển sách khi còn nhỏ trộm trong thư phòng của ta về đọc cũng không uổng.”

Vẻ mặt Bạch Hưu Mệnh có chút bất đắc dĩ: “Phụ vương, nói chính sự.”

Minh Vương căn bản không để ý tới, trước mặt Bạch Hưu Mệnh lại kể cho Văn Trọng những chuyện của chàng khi còn nhỏ: “Trước kia nó đi học cùng các hoàng tử đã vô cùng mong mỏi có một Mặc Linh, để dành được bạc là đi mua nghiên mực, cứ chờ ngày nào đó vừa mở mắt ra là có thể nuôi ra được một con, có thể giúp nó làm bài tập.”

Văn Trọng buồn cười, thật sự không thể tưởng tượng nổi Bạch Hưu Mệnh còn có lúc có tính trẻ con như vậy, Bạch Hưu Mệnh thì ngửa đầu nhìn trời, coi như không nghe thấy.

“Lần trước Hoàng thượng còn nói với ta, con lại lấy của ngài ấy một cái nghiên cổ*?”

*Xem lại chương 60, Hoàng thượng giận quá đáp cái nghiên qua.

“Đó là bệ hạ ban thưởng.” Bạch Hưu Mệnh trả lời y như thật vậy.

“Ồ, xem ra tật xấu của bệ hạ thích dùng nghiên mực ném người này còn chưa sửa được.” Minh Vương hiển nhiên vô cùng hiểu rõ cả về hoàng đế lẫn con trai.

Ngài lại nói: “Theo ta ấy mà, so với việc con chất đống đám nghiên mực cổ thu thập được ở trong phủ, chi bằng dọn hết mớ nghiên đó tới phủ của Văn Trọng, nói không chừng thật sự có thể nuôi ra được đấy.”

Văn Trọng nghe vậy có chút kinh ngạc: “Mặc Linh này rốt cuộc là thứ gì, phải nuôi như thế nào?”

Làm sao y có thể nuôi ra được chứ?

Minh Vương giải thích nghi hoặc cho y: “Nói đúng ra ấy mà, xem như một loại linh vật. Người đương thời có người đại tài, dễ điểm linh, linh có trí tuệ, có thể nói tiếng người.”

Văn Trọng sinh ra chút hứng thú với Mặc Linh: “Thú vị như thế, còn có thể sinh ra linh vật có trí tuệ từ hư không?”

“Thiên hạ to lớn việc lạ gì cũng có, xem ra Mặc Linh sinh ra trí tuệ hẳn là có quan hệ với người điểm linh, chỉ tiếc người có thể điểm linh quá ít, miêu tả về Mặc Linh cũng chỉ có lác đác vài câu.”

Ngay sau đó Minh Vương lại nói: “Hiện có ghi chép lại rằng, Mặc Linh đều sinh ra dựa vào nghiên mực, có điều bản thể lại là mực, mà lại có số lượng rất ít, tuy Mặc Linh có trí tuệ phi phàm, lại chưa từng nghe nói chúng nó có được sức mạnh phi thường.”

Bạch Hưu Mệnh nói: “Đây quả thật là điểm đáng ngờ lớn nhất, có điều con thiên về hướng có khả năng Mặc Linh nhận được ngoại lực trợ giúp, có được sức mạnh không thuộc về nó. Nếu như tinh quái khác tới gần Tống Hi, rất khó không bị phát hiện ra, càng đừng nói là nuốt vào trong bụng. Chỉ có Mặc Linh, nếu không phải chủ động tiết lộ, chắc chắn sẽ không bị nhận ra được.”

Minh Vương gật đầu: “Xem ra con có manh mối?”

“Không tính là manh mối, vào hôm sinh nhật Tống Quốc công, em vợ ông ta mang tặng một bức tranh tùng xanh, trên bức họa kia còn sót lại một ít sức mạnh bám vào, so với sức mạnh mà con biết khác biệt không lớn.” Bạch Hưu Mệnh hơi suy tư một chút mới nói, “Cảm giác có chút tương tự với sức mạnh thường thấy khi dân gian dùng hương khói cúng tế.”

“Hương khói cúng tế à…” Minh Vương không biết nghĩ tới gì, tựa như lâm vào trầm tư.

“Phụ vương, người biết loại sức mạnh này?” Bạch Hưu Mệnh hỏi.

“Chỉ đã từng nghe nói qua, lúc Vu tộc hưng thịnh, cách làm này rất phổ biến. Có điều bọn họ chỉ cúng tế tổ tiên, nếu gặp phải nguy hiểm là có thể cầu tổ tiên phù hộ, cũng không biết là thực sự có tổ tiên hay không, nhưng quả thật rất lợi hại. Từng có tinh quái định bắt chước phương pháp này, lừa Nhân tộc lấy hương khói cung phụng chúng nó, nhưng chỉ nhận được sức mạnh hữu hạn, sau đó những hương khói dân gian cúng tế đó cũng thất thoát đi.”

“Nhưng không phải Vu tộc bị diệt rồi sao, còn có người có thể dùng phương pháp này?” Bạch Hưu Mệnh còn nhớ rõ Giám Chính đã nói những chuyện liên quan tới Vu tộc.

“Giám Chính nói với con à?”

Bạch Hưu Mệnh hỏi lại: “Chẳng lẽ Giám Chính nói không đúng?”

“Cũng không phải là không đúng, có điều ngay cả lãnh thổ Đại Hạ ông ta cũng chưa đi ra khỏi, những gì biết được cũng chỉ là tin tức truyền về mà thôi.”

“Cho nên, Vu tộc còn tồn tại ạ?”

“Đúng, hẳn là có huyết mạch còn giữ lại được.” Minh Vương nói rất là chắc chắn, “Nếu như Mặc Linh kia tình cờ có được Vu tộc trợ giúp, điều con suy đoán chưa chắc không thể trở thành sự thật, mà ngược lại có thể theo manh mối này tiếp tục điều tra.”

Bạch Hưu Mệnh gật đầu: “Trước mắt xem ra, người bán tranh có hiềm nghi không nhỏ, đáng tiếc Tôn Bá An cũng không biết tên họ người nọ và chỗ ở.”

Dừng một chút, chàng lại nói, “Chỉ sợ ngay cả tìm được người, cũng vô dụng.”

Minh Vương nghe hiểu ý chàng, thở dài: “Sức mạnh mượn tới sẽ tiêu tán, có thể g**t ch*t Tống Hi, lại còn để lại phần lớn mực, nếu thật sự là Mặc Linh, rất có khả năng đã đồng quy vu tận cùng Tống Hi. Người bán tranh rốt cuộc là hoàn toàn không biết gì cả hay là bị thao túng cũng khó mà nói.”

Văn Trọng đứng bên nghe hai cha con nói chuyện một lúc lâu, mới hỏi ra nghi vấn trong lòng: “Nếu Mặc Linh xem như linh vật, vì sao phải giết cha con Tống Quốc công?”

“Câu hỏi hay đấy, ta cũng muốn biết vì sao con cứ khăng khăng hoài nghi là Mặc Linh làm?” Minh Vương và Văn Trọng cùng nhìn về phía Bạch Hưu Mệnh.

Bạch Hưu Mệnh nói: “Con đã phái người đi tìm Đường Minh, là người bạn tốt đồng môn từng vì đích tử của Tống Quốc công mà gõ trống Đăng Văn. Từ chỗ hắn ta đã lấy được văn chương Tống Dục đã từng viết, thơ từ đã từng làm, lại tìm mấy vị đại nhân Hàn Lâm Viện giúp xem qua.”

“Viết không tồi à?” Minh Vương tò mò.

“Đâu chỉ không tồi.” Bạch Hưu Mệnh nói, “Mấy vị đại nhân kia đánh giá vô cùng nhất trí rằng, tài văn chương nổi bật, trong lời văn có ý sâu xa, trình độ như vậy, thi Hội chắc chắn là đủ đỗ. Đường Minh nói, đó còn chỉ là văn chương Tống Dục đã viết bốn năm trước. Đường Minh tài hoa không tồi, mỗi khi nhắc tới Tống Dục, trong lời nói đều cho thấy cậu ta cực kỳ tôn sùng Tống Dục.”

“Vậy là con cảm thấy, với tài hoa của Tống Dục có thể điểm ra Mặc Linh? Và Mặc Linh kia báo thù cho Tống Dục?”

Bạch Hưu Mệnh gật đầu: “Đầu tiên là dùng nội dung thoại bản dẫn dắt ra chuyện phủ Tống Quốc công đổi con, sau đó dẫn tới Trấn Bắc Hầu phái người đi tra xét chuyện này, nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng, khiến Tống Hi phải từ Tây Lăng hồi kinh. Con cảm thấy cái chết của cha con Tống Quốc công và những việc lúc trước này khó thoát can hệ.”

“Từ từ, con tới phủ Trấn Bắc Hầu?” Minh Vương đột nhiên bắt được trọng điểm, với tính tình kia của Trấn Bắc Hầu, nếu Bạch Hưu Mệnh dám tới cửa hỏi chuyện, sợ là rất khó nhịn được kích động muốn động thủ với chàng.

“Không có, chỉ bắt thân vệ bên cạnh Trấn Bắc Hầu tên Tương Đồng kia thôi ạ, gã này còn tính là thức thời.” Ngữ khí của Bạch Hưu Mệnh bình thản, cũng không cảm thấy hành động của mình có vấn đề gì.

“Lý do bắt người đâu?” Minh Vương thật sự sợ hôm nay bắt người, ngày mai trên ngự án của hoàng đế đều là tấu sớ buộc tội Bạch Hưu Mệnh.

Con trai này của ngài cái gì cũng tốt, thế nhưng hành sự quá mức không câu nệ tiểu tiết, Minh Vương luôn cảm thấy một ngày nào đó Bạch Hưu Mệnh chắc chắn sẽ gặp phải chuyện rắc rối to.

Thấy lông mày của Minh Vương đã dựng thẳng cả lên rồi, Bạch Hưu Mệnh đành phải kiên nhẫn giải thích: “Hối lộ Thiên hộ Trương Khiêm của Minh Kính Tư, ý đồ nhìn trộm việc cơ mật của Minh Kính Tư.”

“Có chứng cứ không?”

“Có.” Lúc trước tin tức về Trần Tuệ bị tiết lộ, Bạch Hưu Mệnh cũng đã tra được ra Tương Đồng, có điều sau đó Trấn Bắc Hầu bị bệ hạ ra lệnh ở trong phủ hối lỗi, chàng cũng không cần thiết truy cứu thân vệ của Trấn Bắc Hầu, cuối cùng lại mang tiếng là đuổi tận giết tuyệt.

Hiện giờ đã sắp qua ba tháng rồi, thời cơ vừa lúc.

Minh Vương yên lòng: “Vậy con tiếp tục nói.”

Bạch Hưu Mệnh bèn nói tiếp: “Tương Đồng nói, tin tức về Tống Dục, là có người cố ý đưa đến phủ Trấn Bắc Hầu, nhưng bọn họ cũng không tìm được người đưa tin. Xem chừng đối phương đã sớm sắp xếp ổn thỏa hết thảy, chỉ không dự đoán được cuối cùng phủ Tống Quốc công lại có người nhận tội thay.”

“Thủ đoạn đánh vào thể diện vô dụng, cuối cùng lựa chọn giết người, xem ra cũng hợp tình hợp lý.” Minh Vương nhìn về phía Văn Trọng, “Ngươi có ý kiến gì không?”

Văn Trọng nói: “Bạch đại nhân phỏng đoán hợp lý hợp lẽ, có điều nếu ngay cả Tống Quốc công cũng giết, vì sao lại tha cho Tống Thừa Lương đã đổi hai đứa trẻ?”

“Cái này ta lại biết.” Minh Vương nghĩ đến bản tấu đọc được ở chỗ hoàng đế, nói: “Hôm nay bệ hạ mới vừa xem bản tấu Tống Quốc công trình lên trước khi chết, bên trong đó thừa nhận người tráo đổi hai đứa trẻ là chính bản nhân ông ta, Tống Thừa Lương cũng chỉ là người gánh tội thay. Ta đoán bản tấu kia, ước chừng cũng không phải bản thân Tống Quốc công viết, mục đích chỉ là vì chọc giận bệ hạ, để đạt được mục đích liên lụy phủ Tống Quốc công.”

“Đã không phải là bản thân ông ta viết, mới càng có khả năng là chân tướng, nếu Mặc Linh thật sự thông tuệ như Vương gia nói, hẳn là sẽ không lạm sát người vô tội. Như thế xem ra, chuyện bám vào người Tống Quốc công đã có khả năng rất lớn, tinh quái bình thường, sợ là không viết nổi tấu chương.” Góc độ Văn Trọng phân tích khác bọn họ, nhưng cũng rất có lý.

“Thật đúng là.” Minh Vương thở dài lắc đầu, “Nếu thật sự là Mặc Linh giết người, vậy thì bọn họ bị chết cũng không oan. Chỉ đáng tiếc cho Tống Dục, tài hoa như vậy, lại không được thi triển.”

Văn Trọng nghe vậy cũng rơi vào trầm tư.

Ngày đó ở trên triều đình, khi hoàng đế tự mình thẩm vấn, kỳ thật đối với việc này y cũng không hề chú ý chút nào.

Chuyện xấu xa của đám thế gia quyền quý, y đã nghe qua chỉ nhiều chứ không ít, nếu không phải có người gõ trống Đăng Văn, còn đề cập tới chuyện dùng thứ tử đổi đích tử, chuyện này cũng không được coi là xuất sắc.

Nhưng hiện giờ được nghe, lại có cảm xúc bất đồng.

Văn Trọng cảm khái: “Nếu Tống Quốc công chịu cho Tống Dục một cơ hội nhỏ, để cậu ta được thi khoa cử, hẳn là sẽ biết được tài hoa của cậu ta, cũng không đến mức rơi vào kết cục như hôm nay.”

Minh Vương cười nhạo một tiếng: “Tống Quốc công muốn học cha ông ta, lại chỉ học được thủ đoạn chém tận giết tuyệt với kẻ địch của cha ông ta, sau đó toàn dùng ở trên người con trai ruột của mình. Cũng không trách trong phủ bọn họ sẽ xảy ra chuyện huynh đệ tương tàn, người như Tống Quốc công, có thể nuôi ra loại con trai như Tống Hi quả thật là không có gì bất ngờ.”

Người khác hâm mộ Tống Quốc công có con trai tuổi còn trẻ đã tới tam cảnh, ở trong mắt Minh Vương lại không đáng gì.

So với tu vi, phẩm tính mới là quan trọng nhất.

Hai người nói chuyện, Bạch Hưu Mệnh ở bên nghe, cũng không nói xen vào.

Chờ nói xong, Minh Vương mới nói với Bạch Hưu Mệnh: “Bệ hạ muốn nhanh chóng biết được nguyên nhân cái chết của hai người họ, nhanh chóng tra ra chút chứng cứ hữu dụng, báo cáo cho bệ hạ.”

Văn Trọng còn ở đây, Minh Vương vẫn chưa nói trắng ra, Bạch Hưu Mệnh lại nghe hiểu ý tứ của ngài.

Hoàng đế đối với hung thủ g**t ch*t Tống Quốc công cũng không cảm thấy hứng thú bao nhiêu, nhưng ngài cần phải biết, cái chết của Tống Quốc công và Tống Hi có liên lụy tới âm mưu càng sâu hơn hay không.

“Vâng.”

Văn Trọng ở lại phủ Minh Vương đến chạng vạng, mới ngồi xe ngựa của vương phủ trở về phủ đệ của mình.

Ngoài cửa phủ, quản gia thân hình đĩnh đạc đã chờ từ sớm, thấy y xuống xe ngựa, vội vàng chạy lên đón: “Không phải thiếu gia nói sẽ về sớm sao, sao lại về muộn như thế?”

Quản gia trong phủ là người Văn Trọng đưa từ dưới quê lên, từ nhỏ đã chăm sóc y, hiện giờ Văn Trọng đã làm quan đến tam phẩm, vẫn còn gọi y là thiếu gia.

Văn Trọng kiên nhẫn mà giải thích: “Nói chuyện cùng Vương gia quên mất thời gian.”

Y và quản gia cùng nhau vào phủ, quản gia nhìn thấy bức hoạ cuộn tròn ở trên tay y, hỏi: “Đây là tranh Vương gia đưa cho thiếu gia à?”

Văn Trọng nhìn bức hoạ trong tay, lắc đầu nói: “Là món quà một vị tiểu hữu tặng ta.”

Ánh mắt quản gia sáng lên, thiếu gia nhà ông ấy đã từng nhắc đến, gần đây gặp được một vị tiểu hữu thú vị, ông ấy lập tức đoán được người tặng tranh, vội nói: “Vậy là vị tiểu hữu thường xuyên đánh cờ cùng thiếu gia ư?”

“Ừ.”

“Nếu thiếu gia với người này thành tâm kết bạn, có thể mời người ta đến phủ chơi.” Quản gia lại bắt đầu lải nhải liên hồi, “Người có thể được thiếu gia nhìn trúng, xem chừng phẩm tính nhất định không tồi, dù có biết thân phận của thiếu gia thì thế nào? Từ khi lên kinh, thiếu gia toàn không thích giao thiệp với người khác, chỉ qua lại với mình Minh Vương thì sao mà được.”

Văn Trọng nghe quản gia nói xong, mới nói: “Sợ là không cơ hội, cậu ấy… Không ở trong kinh.”

“Không ở trong kinh, vậy là về quê rồi à?” Quản gia nhìn vẻ buồn bã trên mặt Văn Trọng, trong lòng hiểu rõ.

Nhưng vẫn không nhịn được khuyên nhủ: “Vị tiểu hữu kia trước khi đi còn không quên tặng quà cho thiếu gia, trong lòng tất nhiên là nhớ tới cậu, tương lai nói không chừng hai người còn có thể gặp gỡ.”

Văn Trọng im lặng, không trả lời.

Chỉ sợ là không thể.

Nếu như hôm nay không ngẫu nhiên gặp được Tống Nghiên hoàn toàn không nhận ra y, không nghe được đoạn đối thoại giữa Minh Vương và Bạch Hưu Mệnh, có lẽ y cũng như ông chủ Từ, tin lời Quý cô nương nói, chỉ coi như Tống Nghiên không muốn ở lại trong kinh, lặng lẽ trở về quê.

Sau này khi lại nhớ đến Tống Nghiên, trong lòng có khả năng chỉ có chút buồn bã, vì không thể tự mình tiễn đưa cậu ấy.

Nhưng hôm nay, đủ loại nghi hoặc đều bày ra ở đó, lại bảo y làm như thế nào tin tưởng được đây?

Tống Dục đầy tài hoa không chỗ thi triển mà tiếc nuối ly thế, còn cả Mặc Linh nghĩ mọi cách báo thù cho Tống Dục.

Tống Nghiên, cùng họ với Tống Dục, lấy nghiên làm tên.

Bạch Hưu Mệnh không tìm được chứng cứ, không dám dễ dàng đưa ra kết luận.

Nhưng Văn Trọng dường như có thể khẳng định, những gì bọn họ suy đoán đúng là chân tướng. Vị tiểu hữu tài hoa hơn người kia của y, chính là Mặc Linh mà Tống Dục điểm ra.

Trên đời nơi nào lại có nhiều người đại tài như vậy, y sớm nên hoài nghi.

Nghĩ đến lời Minh Vương nói, Mặc Linh vô cùng có khả năng đồng quy vu tận cùng Tống Hi, trong lòng Văn Trọng chỉ còn lại tiếc nuối thật sâu.

Cũng hối hận, ngày ấy ở trên triều đình, chưa từng truy tìm căn nguyên vụ án của Tống Dục.

Về phần chân tướng… Coi như là y có lòng riêng đi, Mặc Linh đã chết, Tống Nghiên chỉ về quê thôi.

Vụ án của phủ Tống Quốc công đã xảy ra ba bốn ngày, A Triền vốn dĩ lo lắng triều đình có khả năng tra ra được Tống Nghiên, nếu tra được Tống Nghiên, tất nhiên cũng tới điều tra những người quen biết Tống Nghiên như bọn họ.

Những người khác tới điều tra nàng thật ra không lo lắng, chỉ sợ dẫn tới sự chú ý của Bạch Hưu Mệnh.

Kết quả hai ngày trước Bộ Hình cùng Kinh Triệu Phủ oanh oanh liệt liệt tra xét một hồi, cũng không tra được tới chỗ bọn họ, sau đó cũng không có động tĩnh gì nữa.

A Triền thậm chí còn ở trong nhà vắt óc suy nghĩ hai ngày xem nên ứng phó Bạch Hưu Mệnh như thế nào, kết quả đều thành công cốc.

Lẽ ra tốt xấu gì Quốc công đã chết, hoàng đế cũng không nên phản ứng lạnh nhạt như thế, thế nhưng vụ án của phủ Tống Quốc công cứ như vậy mà hạ nhiệt.

Lại sau đó mấy ngày, đã tới cuối tháng, nàng cũng không còn nghe người ta đề cập tới vụ án này.

Trên phố phường ngược lại bắt đầu truyền đến tin tức mấy vị thiếu gia phủ Tống Quốc công tranh nhau tước vị Quốc công, đích thứ tử của Tống Quốc công vốn có khả năng nhận được tước vị Quốc công nhất, thế nhưng hiện giờ mẫu thân vị công tử này vẫn còn ở trong tù, cha với anh đều chết cả, cậu ta còn chưa trưởng thành, căn bản không tranh đoạt được với các thứ huynh thành niên còn lại.

Ba thứ tử của Tống Quốc công ai có khả năng trở thành người thắng nhất, trên phố thậm chí còn có người cầm cái, đánh cược rốt cuộc thứ tử nào có thể thành công thừa kế tước vị.

A Triền vì thế còn đặc biệt nghiên cứu, cảm thấy thứ trưởng tử tỷ lệ cao hơn, vị này cũng có chút tu vi, tài văn chương cũng tạm, cũng đã từng đi học ở Quốc Tử Giám, xem như nhìn lên mình chẳng bằng ai, nhìn xuống lại chẳng thấy ai bằng mình.

Ai ngờ mới mấy ngày qua đi, đột nhiên truyền ra tin thế tử phủ Tống Quốc công mưu sát huynh đệ, Tống Quốc công bao che cho con, cũng ra lệnh cho người gánh tội thay.

Hoàng đế niệm tình trước khi chết Tống Quốc công có điều tỉnh ngộ, báo chân tướng cho hoàng đế, quyết định không hề truy cứu tội khi quân với trên dưới phủ Tống Quốc công, nhưng tội chết có thể miễn tội sống khó tha, tước vị kế tục của phủ Quốc công chỉ đến Tống Quốc công là ngưng.

Nói cách khác, tước vị Tống Quốc công đã hoàn toàn không còn.

Trong phố phường đều kinh ngạc khi sự tình đảo ngược, A Triền lại biết, trong đó đại khái có bút tích của Tống Nghiên.

Tuy rằng không biết y làm như thế nào, nhưng y cuối cùng vẫn thành công thông báo chân tướng cái chết của Tống Dục cho thiên hạ, không buông tha cho hai kẻ đầu sỏ gây tội, cũng không để phủ Tống Quốc công được yên ổn.

Bọn họ vì phủ Quốc công hy sinh Tống Dục, vì thế Tống Nghiên làm phủ Quốc công hoàn toàn biến mất, thật công bằng.

Những lời đồn đại vớ vẩn về phủ Tống Quốc công dần dần không có người nhắc tới nữa, chỉ có A Triền thỉnh thoảng nói chuyện phiếm cùng ông chủ Từ, sẽ nghe ông ấy nhắc tới Tống công tử đã rời kinh.

Đảo mắt đã tới tám tháng, ban ngày trời còn khá nóng, tới chạng vạng nhiệt độ đã dịu hơn nhiều.

A Triền còn ở lại trong tiệm thu dọn cửa hàng chuẩn bị đóng cửa, Tuệ Nương đi cửa hàng đồ mộc lấy khuôn làm bánh trung thu bọn họ đã đặt.

Lúc nàng còn đang bận rộn, bỗng nhiên thấy một chiếc xe ngựa dừng lại ở bên ngoài cửa tiệm, trong xe có hai người bước xuống.

Ngước mắt nhìn thấy gương mặt kia của Tấn Dương Hầu, trong lòng A Triền nghi hoặc, sao ông ta lại đến đây?

Nàng đi tới cửa, không hề nhiệt tình chút nào lên tiếng: “Hầu gia đại giá quang lâm, không tiếp đón từ xa.”

Lời nói thì khách sáo, người lại chắn ở cửa, quan sát người đến.

Vốn tưởng rằng sau khi Tiết Chiêu chết, Tiết thị tất nhiên coi nàng là đầu sỏ gây tội, sẽ không bỏ qua cho nàng, lại không ngờ rằng đối phương đột nhiên không có động tĩnh gì, mãi đến hôm nay, Tấn Dương Hầu mới lộ diện.

Tấn Dương Hầu đi đến trước mặt A Triền, thấy nàng đứng ở cửa, dường như vẫn không tính mời ông ta vào trong, trong mắt hiện lên vẻ bất mãn, nhưng vẫn nói: “Bản Hầu có chuyện cần nói với ngươi.”

“Hầu gia mời nói.”

“Ngay ở chỗ này à, khi ở trong phủ, không ai dạy ngươi quy củ đãi khách sao?” Tấn Dương Hầu vẫn không thể nhịn xuống được, trách cứ một câu.

A Triền cười khẽ một tiếng: “Hầu gia không mời tự đến, thì không tính là khách. Đoán chừng Hầu gia muốn nói với ta cũng không phải là chuyện quốc gia đại sự, không sợ bị người khác nghe được, cứ đứng ở đây nói đi, nếu như không muốn nói, vậy mời về đi.”

Tấn Dương Hầu với thái độ của A Triền rất là bất mãn, nhưng nghĩ đến trước đó làm khó nàng lại rước lấy cái tên sát thần Bạch Hưu Mệnh kia, chung quy vẫn nhượng bộ.

“Mẫu thân ngươi mất cũng đã nhiều ngày, quan tài bà ấy không thích hợp để chôn ở phần mộ Quý gia ta, tránh cho hỏng phong thuỷ.”

A Triền chớp chớp mắt, bỗng nhiên hiểu được ý ông ta: “Ý của Hầu gia là, để ta dời mộ phần?”

“Sao nào, ngươi không muốn?”

Tấn Dương Hầu cho rằng phản ứng của A Triền sẽ rất kịch liệt, ai ngờ nàng có vẻ vô cùng lãnh đạm: “Đồng ý chứ, khi nào?”

Trước Tiếp