Sau Khi Nàng Ấy Bị Đuổi Khỏi Hầu Phủ

Chương 64

Trước Tiếp

“Văn tiên sinh còn muốn đánh thêm một ván không?” Tống Nghiên hỏi.

“Đương nhiên, hôm nay đã nhận lời mời của tiểu hữu, tất nhiên là phải chơi đến đủ mới được, không biết là tiểu hữu có phụng bồi nữa không?” Văn Trọng cười tủm tỉm hỏi.

Y và vị Tống tiểu hữu này chỉ gặp mặt nhau hai lần ở hiệu sách, đánh mấy ván cờ, chưa bao giờ tự báo gia môn, chỉ là bạn đánh cờ với đối phương, hôm qua lại tình cờ gặp được đối phương trên đường hạ triều, đối phương mời y hôm nay tới hiệu sách chơi cờ.

Ai ngờ sau khi tới, lại gặp phải nha dịch Kinh Triệu Phủ, xem chừng mời y tới chơi cờ là giả, để y giải quyết phiền toái của hiệu sách mới là thật.

Văn Trọng cũng không giận, ai bảo y là Ngự sử chứ, nếu như là chuyện khác thì cũng thôi, nhưng việc này còn phải xen vào quản.

Tống Nghiên thu hết từng quân cờ vào hộp đựng, sảng khoái nói: “Đương nhiên là phụng bồi.”

Một ván cờ này bởi vì Văn Trọng thỉnh thoảng có nói mấy lời cùng đám người vây xem cờ, bọn họ hạ cờ có hơi chậm một chút, Tống Nghiên cũng không vội, kiên nhẫn mà nghe.

“Hai ngày nay trong kinh đã xảy ra chuyện gì vậy, người trong nha môn đã bắt đầu đi niêm phong mấy hiệu sách?” Văn Trọng hạ xuống một quân cờ, nhìn như tùy ý hỏi một câu.

Trả lời là người trẻ tuổi trông có vẻ là một thư sinh, thoạt nhìn chỉ chừng mười bảy mười tám tuổi, trong giọng nói tràn đầy oán giận: “Còn không phải bởi vì một quyển thoại bản, cũng không biết tác giả thoại bản kia đắc tội với nhân vật khó lường nào, hai ngày nay phàm là hiệu sách từng bán thoại bản đó đều bị đóng cửa, làm hại ta muốn mua hai xấp giấy mà phải chạy tận ba phường.”

“Tiểu tử này xem chừng là ngày thường chỉ nghiêm túc đọc sách, không có thời gian xem sách giải trí.” Bên cạnh một người trung niên trông có vẻ phúc hậu cười ha hả nói, “Hiện tại khắp nơi đều lan truyền, quyển thoại bản đó ám chỉ phủ Tống Quốc công, đó là một nhà Quốc công đấy, nói muốn đóng cửa hiệu sách, ai dám không cho chứ.”

Tống Nghiên an tĩnh mà nghe, sau khi Văn Trọng đặt một quân cờ, lập tức cũng đặt xuống một quân.

“Tống tiểu hữu với chuyện này có suy nghĩ gì?” Văn Trọng nhìn về phía Tống Nghiên.

“Tại hạ chỉ là một thảo dân, không dám tùy ý nói bừa.”

“Cứ nói đừng ngại.”

Tống Nghiên vẫn lắc đầu: “Văn tiên sinh cũng biết chỉ vì lời nói mà bị hạch tội, hôm nay có thể đóng cửa hiệu sách, bắt đi ông chủ hiệu sách, ngày sau người tùy ý nghị luận sợ là cũng không tránh khỏi tội, vẫn nên cẩn thận thì hơn.”

Văn Trọng bật cười, nghe ra ý ngoài lời của đối phương: “Ồ, tại hạ đã nhìn ra, Tống tiểu hữu rất là bất mãn đối với việc này.”

Tống Nghiên cúi mắt: “Tại hạ chỉ cảm thấy, vốn cũng chỉ là một quyển thoại bản mà thôi, lại không hề chỉ tên nói họ, hà tất phải gây ra động tĩnh lớn như vậy? Đóng cửa hiệu sách thì cũng thôi, vậy mà còn muốn bắt người, không biết còn tưởng rằng đối phương là nhân vật gây ra tội ác tày trời gì. Trừ phi… thoại bản kia chọc trúng chỗ đau của người nào đó .”

“Ngược lại cũng chưa chắc, nói không chừng Tống Quốc công lại là người lòng dạ hẹp hòi đấy.” Văn Trọng nói.

Người ở chung quanh nghe thấy y nói như vậy đều cười theo, Tống Nghiên đầu tiên là sửng sốt, rồi cũng bật cười.

Có thể là mới vừa cùng nhau cười nhạo trọng thần trong triều đình, mọi người cũng trở nên nói nhiều hơn một chút. Tuy rằng đều nói về chuyện người trong phố phường, hay chỉ là chút việc nhỏ lông gà vỏ tỏi, nhưng mọi người nói rất hứng khởi, Văn Trọng cũng vừa chơi cờ vừa nghe, thỉnh thoảng còn bình phẩm một hai câu, càng làm cho bên ngoài hiệu sách đầy tiếng nói tiếng cười.

Lại một bàn cờ hạ xong, bên ngoài ánh nắng mặt trời càng lúc càng gay gắt, hai người mới thu bàn cờ, xách theo bàn ghế vào trong hiệu sách.

Trong hiệu sách, hai kẻ đang mê mẩn Phục Cừu Ký còn đang oán giận không thôi.

A Triền: “Ta rất hoài nghi Bảo Mộc tiên sinh viết cốt truyện sai rồi, năm đó thứ bị đổi, nói không chừng còn cả đầu óc của Tống Quốc công!”

Ông chủ Từ: “Ai nói không phải đâu, một Quốc công, mỗi ngày không làm việc đàng hoàng còn quản người ta đọc sách giải trí, thật là rảnh quá hóa rồ.”

A Triền: “Không được đọc Phục Cừu Ký quyển thứ hai, tất cả phủ Tống Quốc công bọn họ đều có trách nhiệm.”

“Ôi!” Ông chủ Từ thở dài, “Hiện tại xem ra, quyển thứ hai sợ là không chờ được rồi, chỉ ngóng trông Bảo Mộc tiên sinh không bị bắt đi là được.”

Hai người Văn Trọng và Tống Nghiên lần lượt đi vào đều nghe được đối thoại của hai người họ, Văn Trọng thầm nghĩ, bệ hạ chỉ thấy được Tống Quốc công ấm ức, có lẽ cũng nên nghe một chút dân gian bá tánh bất bình mới được. Xem ra, y cũng nên đọc thử cái quyển Phục Cừu Ký kia.

Mà Tống Nghiên đi sau nhìn thấy hai người trong hiệu sách lòng đầy căm phẫn, trong mắt hiện lên một ý cười nhẹ.

Ông chủ Từ thấy có người vào, mới ngừng nói chuyện phiếm cùng A Triền, đứng dậy chào hỏi: “Văn tiên sinh và Tống công tử đã chơi cờ xong rồi ư?”

“Còn chưa đã ghiền, nhưng mà bên ngoài trời nắng quá, vào trong đây nghỉ ngơi một chút.” Văn Trọng buông bàn cờ và hộp đựng cờ trong tay xuống, nói.

“Hai vị mau ngồi, ta đây đi bưng lên ít trà lạnh.”

Ông chủ Từ đi ra đằng sau bưng trà, Văn Trọng mới nói chuyện cùng A Triền: “Quý cô nương, lại gặp mặt rồi.”

A Triền đứng dậy: “Văn tiên sinh mạnh khỏe, nghe nói Văn tiên sinh muốn mua hương viên?”

“Đúng thế, gần đây trời nóng, muỗi nhiều, hương viên của cô nương dùng thật sự tốt, tại hạ muốn mua thêm hai viên.”

“Độ chừng năm sáu ngày nữa cửa hàng của ta sẽ mở cửa trở lại, nếu như Văn tiên sinh không vội có thể chờ đến lúc đó lại đến.” A Triền đề nghị.

“Cũng được.” Văn Trọng vui vẻ đồng ý.

Nói chuyện với Văn Trọng một lúc, A Triền lại nhìn về phía Tống Nghiên: “Chữ đề trên bảng hiệu Tống công tử đã viết xong chưa?”

Tống Nghiên vội nói: “Đã viết xong rồi, nhưng không biết khi nào cô nương mới tới, cho nên đều giao cho Từ chưởng quầy rồi.”

Ông chủ Từ mang trà lên, sau đó lại quay ra đằng sau mang tới một ôm giấy cuộn. A Triền mở từng cái ra xem, quả nhiên như bọn họ trước đó đã định, hơn nữa chữ to thoạt nhìn thực sự khí phái.

A Triền rất là vừa lòng, không nhịn được lại khen: “Tống công tử viết chữ thật là đẹp.”

Văn Trọng vừa rồi cũng thò đầu qua cùng thưởng thức cũng gật đầu nói: “Tống tiểu hữu chẳng những kỳ nghệ cao siêu, chữ viết cũng có phong thái của đại gia, quả thật rất đẹp.”

Sau khi biết thân phận của Văn tiên sinh, lại nghe y khen Tống Nghiên, A Triền tức khắc cảm thấy chính mình kiếm hời lớn rồi.

Ông chủ Từ cũng không cam lòng yếu thế, nói xen vào: “Tống công tử vẽ tranh cũng không hề kém hơn thư pháp.”

“Đại tài như thế, Tống tiểu hữu có từng nghĩ tới đi thi kiếm công danh?” Văn Trọng hỏi.

Tuy nói cầm kỳ thi họa và khoa cử cũng không phải một con đường, nhưng có thể có được cả ba cùng xuất sắc, có thể thấy được Tống Nghiên tư chất bất phàm, nếu tâm tư đặt ở trên khoa cử, với thông tuệ của bản thân, chưa chắc không thể đạt được công danh.

Tống Nghiên hơi có chút tiếc nuối nói: “Mấy năm trước cũng từng có ý định đi thi, đáng tiếc liên tiếp thi rớt, sau đó ta đã nghĩ, đọc vạn quyển sách không bằng đi ngàn dặm đường, nên đi một đường từ quê quán tới Thượng Kinh, quả nhiên đã được chứng kiến rất nhiều khác biệt mở mang tri thức. Nếu như tương lai có cơ hội, vẫn sẽ lại thử thi khoa cử.”

“Như thế cũng được.” Văn Trọng dùng thái độ người từng trải nói, “Khoa cử thi muộn một chút cũng không sao, nếu như tuổi trẻ mà đã tiến xa quá mức, vào triều làm quan quá sớm, thật sự không coi là chuyện tốt.”

A Triền và ông chủ Từ liếc nhau, loại phiền não này, đại khái cũng chỉ có Văn tiên sinh không đến hai mươi tuổi đã đậu Trạng Nguyên mới có thể có.

Tống Nghiên uống một ngụm trà lạnh, quay đầu nhìn ánh mặt trời chói mắt ngoài hiệu sách, khoa cử à…

Đáng tiếc, y không có cách nào thi cả.

Cùng mấy người họ trò chuyện thêm một lát nữa, A Triền chuyển số bạc còn lại cho Tống Nghiên, mới ôm một chồng giấy đề bảng hiệu của nàng rời khỏi.

Nàng còn muốn cùng Tuệ Nương đi đặt làm bảng hiệu, tránh cho quá muộn, không kịp mấy ngày sau khai trương cửa hàng mới.

Mặc kệ như thế nào, hôm nay nhìn thấy ông chủ Từ không có việc gì nàng cũng an lòng.

Lúc leo lên xe ngựa, nàng lại nghĩ, trước đó nghe được Tống công tử và Văn tiên sinh nói chuyện thoại bản, cũng không biết Văn tiên sinh có để ở trong lòng hay không? Nếu như ngày mai có thể thuận tiện tham tấu Tống Quốc công một bản thì tốt rồi.

Sáng sớm ngày hôm sau, trong lúc A Triền còn đang ngủ say, buổi thượng triều đã bắt đầu rồi. Nàng còn không biết, ngày hôm qua chỉ nghĩ bâng quơ vậy thôi, sáng nay đã thành hiện thực.

Một canh giờ sau, các triều thần nghị sự kết thúc, lúc đang muốn bãi triều, Văn Trọng đứng dậy.

Từ hoàng đế ở trên cao nhìn xuống, đến đầu các chúng triều thần đều nhịp nhàng mà quay sang nhìn phía Văn Trọng.

Hoàng đế lên tiếng hỏi: “Văn ái khanh còn có chuyện muốn nói?”

“Thần muốn buộc tội Tống Quốc công.” Văn Trọng nói rõ ràng từng chữ, làm hoàng đế muốn làm bộ không nghe thấy cũng không được.

“Ồ, Tống Quốc công gần đây phạm vào sai lầm gì, không ngại chủ động thừa nhận đi?”

Tống Quốc công lập tức đứng ra: “Bệ hạ, thần vẫn chưa phạm sai lầm gì, không biết vì sao Văn Ngự sử muốn buộc tội thần?”

“Mấy ngày gần đây Tống Quốc công nương cớ bị người ta bôi nhọ, trắng trợn đóng cửa hiệu sách ở các phường, chẳng những quấy nhiễu cuộc sống của bá tánh một cách nghiêm trọng, còn tạo thành ảnh hưởng vô cùng ác liệt.”

Tống Quốc công lập tức phản bác: “Việc này bản quan đã xin chỉ thị bệ hạ rồi.”

“Thật sao, vậy Tống Quốc công có dám nói cho bệ hạ, ông uy h**p Kinh Triệu Doãn đóng cửa bao nhiêu hiệu sách? Thượng Kinh có một trăm linh tám phường thị, trong thời gian hai ngày ngắn ngủi, đã niêm phong hơn tám mươi cửa hàng. Trong Thượng Kinh giấy đắt lên, ít nhiều cũng nhờ vào Tống Quốc công, cũng không biết Tống Quốc công có ngầm qua lại với xưởng làm giấy nào không?”

“Văn đại nhân ăn nói cẩn cho thận, việc này vốn có nguyên nhân của nó, tất cả những hiệu sách bị đóng cửa đó đều bán sách cấm, đợi Kinh Triệu Phủ điều tra rõ ràng rồi những hiệu sách này đương nhiên sẽ được mở cửa trở lại.”

“Trùng hợp quá, hôm qua bản quan cũng xem qua cái quyển được gọi là sách cấm này, bản quan rất tò mò, tác giả quyển sách này đâu có một câu nào viết rõ trong sách là nội dung bắt nguồn từ phủ Tống Quốc công?”

Văn Trọng từng bước ép sát, trên mặt Tống Quốc công hiện rõ sự tức giận, không nhịn được nói: “Bản quan không biết ăn nói bằng Văn đại nhân, nhưng nội dung trong sách rõ ràng ám chỉ bôi nhọ phủ Tống Quốc công ta.”

“Vậy việc này coi như nghiêm trọng rồi.” Ai ngờ Văn Trọng đột nhiên chuyển ngay hướng, bẩm với hoàng đế, “Bệ hạ, thần cảm thấy, đóng cửa hiệu sách là hoàn toàn không nên, nhưng trong sạch của phủ Tống Quốc công cũng rất quan trọng, nếu như thế, còn mong bệ hạ lập tức hạ chỉ tra rõ trong sách ghi lại chuyện thế tử phủ Tống Quốc công giết người là thật hay là giả.”

Tống Quốc công vội vàng nói: “Bệ hạ, nội dung thoại bản kia chỉ là giả dối hư ảo, con thần không giết người.”

Văn Trọng cất giọng ôn hòa: “Tống Quốc công không cần lo lắng, bản quan cũng tin tưởng thế tử không hề giết người, nhưng vì danh dự của quý phủ và trong sạch của thế tử, vẫn nên điều tra rõ mới tốt. Tránh cho bá tánh dễ dàng tin vào nội dung thoại bản, đợi điều tra rõ chân tướng, cũng có thể cho bá tánh một câu trả lời rõ ràng.”

“Bệ hạ, thần cảm thấy việc này không ổn.” Lúc này, Thượng Thư bộ Lễ đứng dậy, “Nếu như bất kỳ một người nào đó viết một quyển sách ám chỉ tới triều thần cũng đều phải tra rõ ràng, ngày sau chỉ sợ nhân lực không đủ dùng, Văn đại nhân cảm thấy có đúng không?”

“Bản quan cảm thấy, nếu như bất kỳ một người nào đó viết một quyển sách cũng bị chụp lên cái mũ ám chỉ triều thần, còn phải bị truy nã, vậy vẫn cần phải điều tra rõ ràng mới được. Ai biết, người này thật sự vô duyên vô cớ bôi đen triều thần, hay là bị ép tới bước đường cùng, chỉ có thể dựa vào thoại bản kêu oan với triều đình chứ?”

“Nếu như thực sự bị oan, có thể kiện lên nha môn.” Thượng Thư bộ Lễ đối với những hành vi thế này rất là bất mãn.

“Thượng Thư đại nhân đã nghe qua câu này chưa, sao không ăn thịt*?”

*Câu nói "Dân không có gạo ăn, sao không ăn thịt?" là câu nói của Tấn Huệ Đế (hoàng đế thứ hai của triều Tấn), biểu hiện sự ngây ngô và thiếu hiểu biết của ông trước nạn đói.

“Hừ, những lời này của Văn đại nhân dùng sai chỗ rồi, xem chừng khi đọc sách cũng qua loa đại khái.”

Văn Trọng cười: “Hiểu ngầm là được rồi. Lúc bản quan thi khoa cử vẫn rất nghiêm túc cẩn thận, Thượng Thư đại nhân hẳn là biết đến.”

Thượng Thư bộ Lễ trợn trắng mắt, sớm biết thế này thì mười mấy năm trước đã không tán thưởng tài văn chương của Văn Trọng như vậy. Kết quả mười mấy năm sau cùng triều làm quan với tên này, còn phải nhìn y hô phong hoán vũ ở trên triều đình, không một ngày ngừng nghỉ.

Mắt thấy hai người cãi nhau tới nơi rồi, hoàng đế xoa xoa giữa chân mày: “Lệnh Kinh Triệu Doãn ngay trong ngày thả những người bị bắt về, hủy bỏ lệnh truy nã với tác giả thoại bản. Dân chúng ham đọc, ham hiểu biết là chuyện tốt, nhưng nội dung thoại bản sau này còn phải xét duyệt chặt chẽ.”

“Bệ hạ thánh minh.”

Chỉ có Tống Quốc công có chút bất mãn: “Bệ hạ, ngài rõ ràng đồng ý với thần…”

Hoàng đế cất giọng lãnh đạm: “Vì thanh danh phủ Tống Quốc công, trẫm đồng ý với ngươi cấm cuốn sách này, nhưng Tống Quốc công ngươi lại nương danh nghĩa cuả trẫm làm rất nhiều chuyện dư thừa.”

“Thần sợ hãi.” Tống Quốc công lập tức quỳ xuống.

Hoàng đế vẫy vẫy tay: “Niệm tình ngươi là khổ chủ, hôm nay trẫm không hề truy cứu, việc này không cần bàn lại nữa.”

Văn Trọng cũng không tiếp tục cắn chặt không bỏ, y đã sớm biết, bệ hạ sẽ không đồng ý điều tra.

Nguyên nhân thứ nhất là theo như lời Thượng Thư bộ Lễ, nội dung thoại bản không đủ làm bằng chứng, triều đình không có khả năng bởi vì một thoại bản mà phải điều tra thế tử Quốc công.

Thứ hai còn liên quan tới thế tử phủ Tống Quốc công, trước mắt Tây Lăng yên ổn mới là quan trọng nhất, nếu như không có chứng cứ thiết thực, bệ hạ sẽ không dễ dàng triệu hồi hắn ta về kinh.

Hôm nay mục đích của y chỉ là làm rõ việc này, để bệ hạ cho ra một thái độ rõ ràng ở trên triều đình, bình ổn lại việc này mà thôi.

Nếu mục đích đã đạt thành, những chuyện khác đều không quan trọng.

Cùng ngày Hoàng đế hạ lệnh, đông đảo chưởng quầy hiệu sách và người giúp việc bị bắt đều được thả về, hiệu sách cũng một lần nữa mở cửa buôn bán, tổn thất duy nhất của bọn họ là quyển một Phục Cừu Ký.

Quyển sách này triều đình đã tỏ thái độ rõ ràng là phải cấm, về sau cũng không thể lén in ấn.

Các ông chủ hiệu sách than thở một tiếng, đành phải trở về in thêm Bách Chiến Thần, có lẽ nhờ lần phong ba này, sẽ có không ít người muốn được đọc đại tác phẩm của Bảo Mộc tiên sinh.

Đây chính là người có thể viết ra sách cấm, tác phẩm của người này đương nhiên đáng để nghiên cứu.

Lại qua mấy ngày, nhà của A Triền rốt cuộc đã có thể vào ở.

Hai ngày hôm trước, Tuệ Nương đã thuê người quét tước một lần mỗi gian phòng và sân, đồ dùng và đồ trang trí trong nhà mới được đặt làm cũng đã mang về bài trí, bảng hiệu cũng đã treo xong, bên trên còn che vải đỏ, chờ ngày khai trương trở lại.

A Triền dường như là thu dọn hành lý suốt đêm, ngày hôm sau đã thúc giục Trần Tuệ dọn về phường Xương Bình. Vào ở nhà mới trong phường Xương Bình, A Triền rốt cuộc cảm thấy thoải mái, nàng quả nhiên vẫn thích nơi này hơn.

Hôm cửa hàng khai trương, tiếng pháo trúc vang lên, A Triền kéo xuống tấm vải đỏ che bảng hiệu, lộ ra mấy chữ triện viết thành hai chữ tiệm hương trên bảng hiệu, tự bản thân chữ triện đã mang phong cách cổ, làm A Triền cảm thấy cửa hàng này của mình cũng trở nên có khí chất hơn.

Bên cạnh rất nhiều ông chủ cửa hàng quen biết đều tới chúc mừng, cũng có khách quen nghe tin mà đến, tiện thể cũng mua hương.

Khoảng thời gian này A Triền ở trong nhà đã chuẩn bị rất nhiều loại hương, còn điều chế một loại hương an thần mới, một loại bột hương hoa nhài để xông hương y phục, tuy rằng hương viên đuổi muỗi bán chạy nhất, nhưng các loại hương khác cũng bán ra không ít.

Một buổi sáng, A Triền đếm bạc rất nhiều lần, đôi mắt đều cong cong, quả nhiên kế thừa tài sản và tự mình kiếm tiền cảm giác hoàn toàn bất đồng.

Chờ đến buổi trưa, thời tiết càng lúc càng nóng, không có khách tới, A Triền ngồi ở chỗ râm mát trong sân sau nghỉ ngơi. Nàng mới vừa ăn mỳ lạnh có trộn gà xé sợi và dưa chuột, thật là ngon miệng.

Tuệ Nương còn mua một quả dưa hấu về, lúc này đang thả ở trong giếng, A Triền thỉnh thoảng còn thò đầu xuống giếng nhìn một cái, nàng nóng quá, muốn ăn dưa.

Đúng lúc này, đột nhiên có tiếng trống từ nơi xa vang lên, nàng có chút kỳ quái mà đứng lên, còn chưa tới lúc cấm đi lại ban đêm, sao lại có tiếng trống?

Nàng vén rèm lên đi lên trước, thấy Trần Tuệ cũng đứng ở cửa nhìn xung quanh, không nhịn được đi qua hỏi: “Tuệ Nương, đây là tiếng trống gì thế?”

Trần Tuệ nói: “Là trống Đăng Văn vang lên, hẳn là có người muốn kiện lên cấp cao.”

Trước Tiếp