Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Thứ có thể mê hoặc người khác như vậy còn có rất nhiều chủng loại à?” Lâm Tuế hỏi.
A Triền gật đầu: “Đúng là có vài loại, có mỹ ngọc yêu cầu mọi lúc mọi nơi phải đeo ở trên người, cũng có loại thực vật có thể ăn vào. Chỉ cần dùng một loại, là có thể khiến cho người khác lòng sinh yêu thích với người sử dụng mà không thể nào phát hiện ra.”
“Thứ lợi hại như vậy, nếu như dùng ở trên người mấy người vương hầu, chẳng phải là có thể gây họa loạn triều cương?” Trần Tuệ không nhịn được lên tiếng.
Lâm Tuế cũng gật đầu theo, dù gì cũng cảm thấy mấy thứ kiểu này dùng ở Lâm gia, hơi có phần giết gà dùng dao mổ trâu? Cha nàng cũng chỉ là tướng quân nhị phẩm, nghe ra thì thật uy phong, nhưng xếp trong các võ tướng, căn bản cũng chẳng có chỗ đứng.
“Mấy thứ này ảnh hưởng với tu sĩ sẽ yếu bớt, hơn nữa cần phải thời gian rất lâu mới có thể ảnh hưởng đến đối phương, còn yêu cầu người sử dụng phải dùng chúng nó không gián đoạn.” A Triền cười, “Tới đây thì không thể không nhắc tới nhược điểm trí mạng của chúng nó, chúng nó sẽ hấp thụ sức sống của con người, cũng chính là tuổi thọ của con người.”
Lâm Tuế sợ hãi: “Nếu Lâm Đình thật sự dùng chẳng phải là cô ta sẽ…”
“Cô ta mới sinh ra đã bị đưa tới nhà cô, đã được mẫu thân cô thiên vị, nếu cô ta thật sự dùng thứ kia, tính toán một chút, đã mười mấy năm, tuổi thọ còn lại của cô ta sẽ không quá mười năm.” A Triền khẳng định.
Trần Tuệ trầm ngâm nói: “Xem ra, cha mẹ đẻ của Lâm Đình đã hạ một ván cờ rất lớn, ngay cả con gái ruột thịt cũng có thể hy sinh, ta đoán Lâm Đình cũng không biết hậu quả khi sử dụng thứ kia quá nhiều.”
Nghĩ đến bộ dáng Lâm Đình trước đó phách lối ở trước mặt mình, Lâm Tuế đột nhiên không thèm để ý, vốn tưởng rằng là tu hú chiếm tổ, không ngờ rằng là bọ ngựa bắt ve chim sẻ núp sau.
Cũng không biết Lâm gia rốt cuộc có thứ gì đáng giá để bọn họ mưu đồ, vậy mà liên tục mười mấy năm không gián đoạn?
Lúc chạng vạng, Cao Lạc lại tỉnh lại một lần, lần này thời gian tỉnh táo so với lần trước dài hơn một chút, hai chị em từng người nói về tình hình gần đây, sau đó cậu lại ngủ thiếp đi.
Bởi vì tình trạng hiện tại của Cao Lạc không thích hợp để chuyển đi, mấy người A Triền dù gì cũng không thể để một mình cậu ở lại Hà Viên, nên nàng mới đi tìm Bạch Hưu Mệnh hỏi thử, tạm thời mượn viện của chàng ở mấy ngày.
Ai ngờ tìm một vòng cũng không tìm thấy người, cuối cùng mới được một hộ vệ canh gách báo cho, Bạch Hưu Mệnh đã dẫn người rời khỏi Hà Viên, trước khi đi dặn dò để lại viện cho nàng ở.
Lúc trở lại trong viện, A Triền nghĩ thầm, Bạch đại nhân thật đúng là người tốt.
Lúc này chiều hôm buông xuống, Tuệ Nương đi lấy thức ăn, Lâm Tuế đang chăm sóc cho Cao Lạc, A Triền thì nhàn rỗi không có việc gì đi bộ ở trong sân. Một lát sau nàng tận mắt nhìn thấy hoa sen trong viện theo thứ tự nở rộ, khắp hồ nước được ánh sáng từ hoa sen tỏa ra thắp sáng.
Nàng nhìn hoa sen nở rộ khắp nơi, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn. Đây là hoa mà Bạch Hưu Mệnh cố ý tới ngắm, thật là đẹp quá.
Mấy người họ ở lại trong viện này một đêm, buổi sáng ngày hôm sau, đại phu lại tới khám cho Cao Lạc, nói cậu khôi phục rất nhanh, vết thương trên người cũng khép miệng lại gần hết rồi, ở lại thêm một ngày, là có thể về nhà tĩnh dưỡng.
Mấy người Lâm Tuế đều nhẹ nhàng thở ra, các nàng còn đang bàn bạc hành trình ngày mai, đã nghe thấy bên ngoài có hộ vệ thông bẩm, nói có người tìm Lâm Tuế.
Lâm Tuế đi ra ngoài, phát hiện tới tìm nàng vậy mà lại là Lâm Đình.
Lâm Đình dẫn theo nha hoàn bị ngăn ở ngoài viện, trên mặt hai người đều nhìn thấy rõ không vui.
Thấy Lâm Tuế ra, nha hoàn kia lên tiếng giễu cợt: “Đại cô nương thật đúng là càng ngày càng khó gặp, không biết còn tưởng rằng người cao quý lắm cơ đấy, cô nương chúng ta đích thân tới còn không cho vào trong.”
Lâm Tuế nhìn hai hộ vệ dáng người cao lớn bên cạnh: “Nếu như các ngươi bất mãn, có thể đi chất vấn trưởng công chúa vì sao phái bọn họ canh giữ viện này.”
“Được rồi, câm miệng.” Lâm Đình trừng mắt nhìn nha hoàn, nha hoàn kia tức khắc không dám nói thêm nữa.
“Hôm nay chúng ta phải về nhà, phụ thân bảo ta tới hỏi ngươi, muốn cùng chúng ta trở về hay không, nếu muốn đi cùng, giờ Tỵ ba khắc chờ ở ngoài Hà Viên.”
“Đã biết, ta sẽ đến đúng giờ.”
“Đừng đến trễ.” Lâm Đình nói xong, dẫn theo nha hoàn đi mất.
Chờ bọn họ đi xa, Lâm Tuế mới nói với hộ vệ: “Vị đại ca này, có thể làm phiền huynh giúp ta một việc không?”
“Cô nương mời nói.” Hộ vệ đối với nàng vẫn rất khách khí.
Tuy rằng mấy vị trong viện này đều không phải quý nữ danh môn, nhưng chỉ bằng việc các nàng có thể ở lại trong viện của vị Bạch đại nhân kia, đã không thể dễ dàng đắc tội.
“Nhờ đại ca thay ta đi tìm An Tây tướng quân, hỏi ông ấy khi nào và ở chỗ nào xuất phát hồi kinh.”
Hộ vệ kia cũng không hỏi nhiều, lập tức đồng ý: “Cô nương chờ một lát.”
Có điều chỉ một lát, hộ vệ đã trở về, nói với Lâm Tuế: “Cô nương, An Tây tướng quân nói đầu giờ Tỵ xe ngựa sẽ chờ ở ngoài Hà Viên.”
“Đa tạ đại ca.”
Nghe được thời gian xuất phát hoàn toàn bất đồng với Lâm Đình nói, Lâm Tuế cũng không cảm thấy kinh ngạc.
Đã không phải lần đầu tiên nàng bị đối xử ác ý như vậy, trước đó nàng còn tới Diêu thị ầm ĩ, kết quả không ai cảm thấy Lâm Đình làm sai, chỉ nói Lâm Đình có tâm tính trẻ con, ngược lại là nàng, bị mẫu thân nàng nói dùng ác ý phỏng đoán tỷ muội, bị phạt quỳ một canh giờ.
Lâm Tuế rất nhanh đã không nghĩ tới những chuyện không vui đó nữa, khi nàng xoay người trở lại trong viện, phát hiện Cao Lạc không biết khi nào đã ra khỏi phòng.
Nàng sợ tới mức vội vàng chạy lên đỡ lấy Cao Lạc: “Tiểu Lạc, sao đệ lại ra đây?”
Cao Lạc xua xua tay với nàng: “Không có việc gì đâu, đầu chỉ thấy hơi choáng váng mà thôi, đệ ra tháo cái băng ở tay, thuận tiện hoạt động một chút, mấy ngày nay nằm cả người đều đau.”
Thấy cậu đứng thật sự vững, Lâm Tuế mới nhẹ nhàng thở ra, nhưng không buông cậu ra: “Chờ đệ khỏe lại mới được đi, mau quay về nghỉ ngơi, chẳng may miệng vết thương lại rách ra.”
“Biết mà.” Cao Lạc đáp một tiếng, ánh mắt lại nhìn phương hướng ngoài cửa.
“Tỷ, vừa rồi hai người tới tìm tỷ kia là ai?”
“Ồ, là Lâm Đình cùng nha hoàn của cô ta.” Lâm Tuế thuận miệng đáp, đỡ cậu chầm chậm đi vào phòng.
“Đó lại là Lâm Đình à…” Cao Lạc dường như nghĩ tới chuyện gì, “Tỷ, hình như đệ đã từng gặp cô ta.”
“Ai, Lâm Đình à?” Vẻ mặt Lâm Tuế kinh ngạc, “Đệ gặp cô ta ở đâu?”
Cao Lạc nỗ lực hồi tưởng: “Đệ nhớ rõ… Hình như cô ta đã mua đồ của đệ. Tỷ, tỷ có nhớ không ba năm trước đây, đệ lên trên núi đào được một cây sâm núi, lúc đệ vào trong thành bán sâm vừa lúc chạm mặt cô ta cũng vào hiệu thuốc.”
Lâm Tuế gật gật đầu, khi đó bà nội mất không lâu, trong nhà tuy rằng có chút tiền bạc nhưng lại không có tiền thu vào, Cao Lạc thường xuyên cùng người lớn trong thôn lên núi, có một lần vận may tốt, đào được một cây nhân sâm, giảm bớt không ít áp lực.”
“Cô ta mua sâm núi của đệ à?”
“Không phải, cô ta mua cây cỏ kia của đệ, cái cây đó đệ vốn muốn cho chưởng quầy hiệu thuốc giám định một chút, xem có đáng tiền hay không, kết quả chưởng quầy hiệu thuốc cũng chưa thấy cây đó bao giờ, cô ta lại gọi đệ tới, dùng hai lượng bạc mua cây cỏ đó đi rồi.”
Một cây cỏ hết sức bình thường bán được hai lượng bạc, cũng không trách Cao Lạc lại nhớ lâu như vậy.
“Đệ bán cây cỏ đó khi nào, còn đắt như vậy, lại không nói với ta?”
Cao Lạc tức khắc có phần chột dạ: “Kỳ thật… Kỳ thật nơi gặp được cây cỏ kia có hơi xa, đệ sợ tỷ biết đệ vào núi sâu lại lải nhải, nên không dám nói cho tỷ.”
“Cây cỏ kia trông như thế nào?” A Triền vừa nghe hai chị em này nói chuyện hồi lâu, rốt cuộc mới lên tiếng hỏi.
Cao Lạc hồi tưởng một chút: “Cây cỏ kia đại khái dài chừng bàn tay đệ, có màu xanh biếc, trên thân mọc thật nhiều lá, đệ nhớ rõ là có nở cả hoa. Khi đệ phát hiện ra cây cỏ kia, bên cạnh nó còn có một con rắn nằm cuộn quanh, sau khi con rắn đó bị đệ đuổi đi, đệ nghĩ người già trong thôn đều nói cây cỏ có dã thú canh giữ rất có thể là linh thảo, nên mới đào về.”
“A Triền, cô biết loại cây này à?” Lâm Tuế hỏi.
A Triền hơi suy tư một chút: “Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hẳn là Chiêm Thảo. Như ta đã nói với cô, nó có tác dụng đặc thù của mấy thứ kia. Nếu như bị Lâm Đình mua đi rồi, đoán chừng cô ta hẳn là rất quen thuộc thứ này.”
“Thật đúng là… tự nhiên chui tới cửa.” Lâm Tuế khó nén bất ngờ.
Trần Tuệ ở bên cạnh nhắc nhở: “Muội không nghĩ tới, vì sao cô ta liên tiếp mượn tay Lâm Hành để hại em trai muội à?”
Lâm Tuế lập tức phản ứng lại: “Tỷ muốn nói cô ta đã biết Tiểu Lạc là đệ đệ của muội, là sợ nó nói chuyện này nói cho muội, mới quyết định mượn đao giết người?”
Trước đó Lâm gia tới đón nàng đều là quản sự trong phủ ra mặt, cho nên người Lâm gia kỳ thật là chưa ai từng gặp Tiểu Lạc.
Lâm Tuế vội vàng hỏi Cao Lạc: “Tiểu Lạc, gần đây đệ đã tới Thượng Kinh à?”
Cao Lạc do dự một chút mới gật đầu: “Trước đó trong thôn có người lên kinh thành nghe được tin tức của tỷ, nói tỷ tranh vị hôn phu của người ta gì đó, đệ có chút lo lắng cho tỷ, nên vào trong kinh, vốn dĩ chỉ muốn gặp tỷ một lần thôi, kết quả hai ngày liền tỷ cũng chưa ra khỏi cửa, nhưng đệ lại gặp được quản sự trước đó dã tới nhà.”
Trần Tuệ lắc đầu: “Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất*, tâm tư Lâm Đình cũng coi như kín đáo, còn nghĩ tới giết người diệt khẩu. Thế nhưng lòng tham quá lớn, lợi ích gì cũng muốn, kết quả là xôi hỏng bỏng không.”
*Nghĩa là không sợ việc to tát chỉ sợ việc xảy ra bất ngờ.
Cao Lạc nói chuyện này, làm các nàng rốt cuộc hiểu rõ ngọn nguồn mọi chuyện.
Tuy rằng còn chỉ là suy đoán, nhưng hiển nhiên, khả năng suy đoán này trở thành sự thật đã quá chín phần.
Lâm Tuế càng nghĩ càng nghĩ thấy sợ, nếu Lâm Đình phát hiện Tiểu Lạc là đệ đệ của nàng sớm hơn một chút, chỉ sợ vào lúc mình hoàn toàn không biết gì đã xuống tay với thằng bé.
Như Tuệ Nương nói, nếu không phải Lâm Đình lòng tham vô đáy, muốn một mũi tên trúng hai con nhạn, lợi dụng Lâm Hành diệt trừ Tiểu Lạc, còn muốn khiến nàng và Lâm gia trở mặt, cũng sẽ không có những chuyện kế tiếp này.
Trần Tuệ vỗ vỗ bả vai Lâm Tuế: “Đại nạn không chết tất có hạnh phúc về sau, đừng lo lắng.”
Vẻ mặt Lâm Tuế cũng thả lỏng lại, ngay sau đó nàng có chút chần chờ hỏi A Triền: “A Triền, nếu biết loại cây này, vậy có biện pháp…”
Nàng ấy chỉ nói một nửa, đã cảm thấy mình có hơi làm khó người khác.
A Triền lại cười nói: “Có chứ.”
“Có?” Lâm Tuế kinh ngạc.
“Thứ khắc chế được Chiêm Thảo vẫn phải có, chờ trở về thành, ta phối chút bột hương cho cô, cô có thể tìm một người bị Chiêm Thảo ảnh hưởng, dùng hương này đốt hai ngày, đối phương có thể tạm thời chống cự lại hiệu quả Chiêm Thảo mang đến.”
“Thật sao? Vậy phiền cô giúp ta phối chút bột hương.”
“Được, ngày kia cô tới phủ ta lấy.” A Triền nói xong, có chút tò mò hỏi, “Cô đã nghĩ xong đối phó Lâm Đình như thế nào chưa?”
“Nghĩ kỹ rồi.” Thấy Lâm Tuế mang dáng vẻ đã định liệu trước, A Triền càng thêm tò mò.
Có điều Lâm Tuế tạm thời không muốn nói, nàng cũng không truy vấn. Dù gì cũng cảm thấy dựa theo tính cách của Lâm Tuế, khả năng sẽ cho nàng một bất ngờ thật lớn.
Ngày hôm sau sau khi Lâm Tuế và người Lâm gia trở về thành, hai người A Triền cũng dẫn theo Cao Lạc rời khỏi.
Trước khi Lâm Tuế đi đã bàn bạc xong với các nàng, tạm thời để Cao Lạc ở lại thôn trang của A Triền dưỡng thương, chờ vết thương dưỡng khỏi rồi mới thả cậu về nhà. Trong chuyện này, Cao Lạc không hề có quyền lợi được phá biểu, đành phải để mặc cho ba người họ sắp xếp.
Thu xếp cho Cao Lạc xong, Trần Tuệ và A Triền, cùng với một thùng xe chở đầy rau và lương thực còn cả hai con gà mái trở về thành.
Cảnh tượng náo nhiệt bên trong thành hoàn toàn đối lập với an tĩnh nhàn nhã ngoài thành, rõ ràng mới rời khỏi mấy ngày, lại như là đã rời khỏi thật lâu.
Trên đường trở về, các nàng vòng qua chợ phía Tây trước.
A Triền đi hiệu Săn mua hai cây ngọc cốt, vừa lúc cửa hàng có sẵn hàng, nàng trả một trăm tám mươi lượng là có thể mang hàng về.
Khi Trần Tuệ nhìn thấy ngọc cốt không khỏi có chút ngạc nhiên, nàng ấy hỏi: “Thứ này làm từ ngọc à, thoạt nhìn cũng thật đẹp.”
Hai cây ngọc cốt kia chỉ có lớn bằng bàn tay, trong suốt sáng long lanh, có thể so với ngọc thạch loại tốt nhất, dưới ánh mặt trời rực rỡ lấp lánh.
A Triền gói lại ngọc cốt, mới nói với Trần Tuệ: “Đây là xương đùi nữ thi, Chiêm Thảo mọc ra từ xác chết của chúng nó.”
“Nữ thi?”
“Truyền thuyết rằng con gái của đế vương thượng cổ sau khi chết biến thành nữ thi, là thật là giả đã không ai hay biết, chúng nó dáng dấp thấp bé, ngoại hình giống người, thức ăn là cỏ cây sương sớm, sau khi chết thi cốt không phân hủy mà hóa thành mỹ ngọc.”
“Vậy chẳng phải là có thể coi là ngọc thạch tốt nhất mà bán?”
A Triền cười khổ nói: “Đúng vậy, nhưng giá cả của chúng nó còn đắt hơn ngọc thạch nữa.”
Tuy rằng hiện tại nàng không thiếu bạc, nhưng mỗi lần tới hiệu Săn, đều cảm thấy mình bị cướp bóc.
Mua được ngọc cốt, hai người về đến nhà là bắt đầu nghiền nát. May mắn có Trần Tuệ trợ giúp, A Triền tốn không bao nhiêu thời gian đã có được một đống bột ngọc cốt.
Sau đó nàng tìm vài loại hương có mùi nồng đậm trộn đều với nhau để làm bột hương, loại hương này vừa lúc có thể che lấp mùi hương hơi có chút tanh của ngọc cốt, khi đốt cũng sẽ không bị người ta phát hiện ra dị thường.
Sau khi bột hương được điều chế xong, sáng sớm ngày hôm sau, Lâm Tuế đã tới nhà.
A Triền bị Trần Tuệ đánh thức, ngáp dài ra khỏi phòng, nhận nước mật nàng ấy đưa uống hai ngụm, cuối cùng cũng tỉnh táo một chút.
“Sao mà sớm như vậy đã tới đây?”
“Cơm nước xong không có việc gì làm, nên tới đây, ta còn có một tin tức muốn nói cho hai người.” Lâm Tuế thần bí vô cùng nói.
“Tin tức gì?”
“Ngày hôm qua ta nghe người ta nói, cha ruột Lâm Đình được triệu hồi từ Ung Châu về kinh, nghe nói lúc ra ngoài làm quan biểu hiện ưu tú lạ thường, hồi kinh ít nhất sẽ là quan tứ phẩm. Chỉ ba ngày nữa, cả nhà bọn họ sẽ tới phủ tướng quân bái phỏng cha ta.”
“Cả nhà? Trong nhà bọn họ có bao nhiêu con?”
Lâm Tuế nói: “Hai con trai, trưởng tử là Giải Nguyên* Thanh Châu, con thứ cũng thi đậu tú tài.”
*Thi Hương diễn ra mỗi ba năm một lần tại các tỉnh thành (bao gồm cả kinh thành), người đỗ được gọi là cử nhân, hạng nhất được gọi là Giải Nguyên.
Tin này ngược lại làm A Triền có chút ngoài ý muốn: “Xem chừng nuôi con trai không tồi, đoán chừng hai cha con sắp cùng vào triều làm quan.”
“Đúng vậy, nghe nói hồi đó cha ruột Lâm Đình còn chỉ là một vị quan thất phẩm không được trọng dụng, hiện giờ cả nhà bọn họ cũng coi như là phú quý hồi kinh.”
A Triền đưa bột hương đêm qua đã gói cẩn thận cho Lâm Tuế, nói một cách ám chỉ: “Bọn họ có thể còn tiếp tục được phú quý nữa hay không, còn phải xem cô.”
Lâm Tuế nhận bột hương A Triền đưa, lấy ra ba tấm ngân phiếu, vẻ mặt có chút thẹn thùng: “Ta biết điều chế bột hương này hẳn là không dễ dàng, trong tay ta hiện tại chỉ có ba trăm lượng, chờ ta…”
A Triền giơ tay ngăn nàng ấy nói, lấy trong đó hai trăm lượng: “Bằng giao tình của chúng ta, chỗ này vậy là đủ rồi.”
Lâm Tuế hơi ngẩn ra, ngay sau đó mỉm cười: “Được”
Tiếp đó A Triền dặn dò: “Số bột hương này cô có thể chia thành hai lần dùng, sau khi dùng xong toàn bộ sẽ có hiệu quả, có thể duy trì hai đến ba ngày.”
“Vậy là đủ rồi.”
A Triền lại nhắc nhở một câu: “Mùi hương có hơi nồng, cô nhịn một chút.”
“Được”
Lấy được bột hương từ chỗ A Triền không lâu, Lâm Tuế trở về phủ tướng quân đối diện.
Trên đường trở về viện của mình, nàng vừa lúc gặp được đại ca Lâm Dịch từ chính viện đi ra, sau khi Lâm Dịch nhìn thấy nàng dịu giọng chào hỏi nàng: “Tuế Tuế, đi ra ngoài chơi à?”
Lâm Tuế ngẩn người, nàng và vị này đại ca xét mức độ quen thuộc còn không bằng với cha ruột đâu.
Chủ yếu là hiện giờ y đang làm việc trong cấm quân, thường xuyên không ở trong phủ, bọn họ ngày thường cũng không có chuyện gì để nói.
Thái độ của Lâm Tuế đối với y còn tính là tốt nguyên nhân cũng giống như Lâm Thành, sau khi biết chuyện xảy ra trên núi, Lâm Dịch cũng không trách cứ nàng, ngược lại còn lén lút an ủi nàng một hồi, còn đưa cho nàng một trăm lượng bạc bảo nàng đi mua món gì ăn ngon cho đỡ sợ.
Ba trăm lượng bạc vừa nãy nàng đưa cho A Triền kia, có một trăm lượng thuộc về Lâm Dịch.
Kỳ thật ngoại trừ nguyên nhân vì Lâm Đình mà khiến nàng có một số ấn tượng không tốt về y, Lâm Dịch đã xem như một người anh trai rất tốt.
“Vâng, nhà bạn muội ở đối diện, muội vừa sang chỗ cô ấy ngồi một lát.” Sau thời gian ngây người ngắn ngủi, Lâm Tuế mới trả lời.
Thấy Lâm Dịch mặc thường phục, nàng cũng hỏi: “Hôm nay đại ca không phải đi trực à?”
“Đổi ca trực với một người bạn, đến lượt nghỉ hai ngày.” Lâm Dịch kiên nhẫn mà trả lời Lâm Tuế.
“À…” Lâm Tuế vốn định lấy cớ rời khỏi, nhưng ánh mắt dừng ở bột hương trong tay, đột nhiên nảy ra ý tưởng khác, nàng ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch, hỏi y, “Nghe cha nói đại ca chơi cờ rất giỏi?”
Lâm Dịch ngây ra một chút, chợt cười nói: “So với phụ thân đúng là mạnh hơn một chút.”
“Vậy lát nữa đại ca có thời gian không, có thể dạy muội chơi cờ không?”
“Đương nhiên có thể.”
Lâm Tuế không biết chơi cờ, Lâm Dịch chỉ có thể cầm tay chỉ dạy, đáng tiếc chơi hai ván y đã phát hiện, muội muội này của mình giống y hệt phụ thân, với mấy thứ như chơi cờ này không hề có thiên phú.
Nếu muội muội chỉ thua cờ thì cũng thôi, nhưng con bé còn sai nha hoàn đốt hương khiến người ta đau đầu ở trong phòng, dường như tính mượn ngoại lực để thắng lấy một ván.
Cũng không biết có phải ảo giác hay không, khi hương kia được châm, y còn cảm thấy đau đầu, nhưng chờ hương tắt, y lại cảm thấy đầu óc thanh tỉnh lạ thường.
Hai người chơi mười ván cờ, Lâm Dịch toàn thắng mười ván, Lâm Tuế còn không phục, hẹn y ngày mai tái chiến, Lâm Dịch cuối cùng mới được thả về.
Lâm Tuế nhìn theo bóng dáng Lâm Dịch rời khỏi, không cảm giác được y có gì khác thường hay không, cũng không biết hương này rốt cuộc có tác dụng không?
Có điều dù gì cũng cảm thấy đại ca có hơi nói nhiều, còn bắt nàng học thuộc kì phổ*, không biết có phải là di chứng của huân hương không nữa.
*Kỳ phổ (trong cờ vây) là tài liệu ghi lại diễn biến các ván cờ (với các nước đi của người chơi sẽ được đánh số thứ tự) đã diễn ra, thường đi kèm với bình luận, phân tích các điểm mạnh, yếu và những nước cờ hay. Mục đích của kỳ phổ là giúp các kỳ thủ học hỏi kinh nghiệm từ những người chơi trước, hiểu rõ hơn về chiến thuật và phát triển kỹ năng của mình.
Trên đường trở lại tiền viện, Lâm Dịch lại gặp được Lâm Đình, tay Lâm Đình xách theo một hộp đồ ăn, sau khi nhìn thấy y, ánh mắt sáng lên.
“Đại ca, huynh đi đâu thế, muội tìm mãi mà không thấy huynh.” Sau khi đến gần, Lâm Đình đột nhiên cau mày dừng lại bước chân.
“Đại ca, sao trên người huynh lại có mùi hương gì thế, thật là khó ngửi.”
Nàng ta dường như thật sự cảm thấy rất khó ngửi, còn nôn khan hai lần.
Lâm Dịch dí sát tay áo vào ngửi ngửi, mùi huân hương ở chỗ đại muội muội, sau khi mùi hương nhạt đi dường như còn khá dễ ngửi mà?
Y không trả lời câu hỏi của Lâm Đình, mà chỉ hỏi nàng ta: “Muội đến đây làm gì?”
Lâm Đình che lại cái mũi vẻ mặt ghét bỏ, nha hoàn bên cạnh đành phải trả lời thay nàng ta: “Đại công tử, cô nương nhà chúng ta mới vừa làm điểm tâm, muốn cho ngài nếm thử, có phải không cô nương?”
Nha hoàn kéo kéo tay áo Lâm Đình, Lâm Đình vội vàng gật đầu, cũng đưa hộp đồ ăn trong tay cho Lâm Dịch.
Lâm Dịch ngày thường cũng không ăn điểm tâm, có điều Lâm Đình dường như rất thích đưa những món ăn kiểu này cho y, y cũng không muốn để muội muội đau lòng, nên cũng không từ chối.
“Đa tạ nhị muội muội.” Lâm Dịch nhận lấy hộp đồ ăn đang muốn rời khỏi, lại thấy vẻ mặt Lâm Đình do dự mà nhìn y.
Vẻ mặt kia quá mức rõ ràng, y muốn bỏ qua cũng không được.
“Nhị muội muội còn có việc gì?”
Lâm Đình cúi mắt nhìn ngọc bội đeo bên hông Lâm Dịch, nói: “Ngọc bội đại ca đeo bên hông này thật là đẹp, có thể tặng cho muội không?”
Lâm Dịch cúi đầu nhìn ngọc bội bên hông, từ chối nói: “Đây là món quà tổ phụ tặng lúc ta ra đời, không thể cho muội.”
Ngọc bội này phẩm chất không tính là cao cấp, lúc y vừa mới được sinh ra, phụ thân còn chỉ là tướng quân tứ phẩm, chức quan của tổ phụ cũng không cao, tình hình trong nhà cũng không tốt bằng hiện tại.
Phẩm chất miếng ngọc bội này của y so ra còn kém khuyên tai bằng ngọc trên người Lâm Đình, Lâm Dịch cũng không hiểu vì sao nàng ta lại coi trọng miếng ngọc bội này của mình, hơn nữa đây là kiểu dáng của nam, nữ tử lấy để làm gì?
Đây là lần đầu tiên Lâm Dịch từ chối Lâm Đình, vẻ mặt nàng ta không thể tin nổi.
“Thế nhưng, thế nhưng muội muốn.” Lâm Đình vẻ mặt ấm ức, nàng ta không biết Lâm Dịch bị làm sao vậy, trước kia không phải chưa bao giờ y từ chối nàng ta sao?
Lâm Dịch nhăn mày lại, lần đầu tiên cảm thấy nhị muội muội này không hiểu chuyện.
So với nàng ta, đại muội muội cưỡng ép lôi kéo mình chơi cờ, còn muốn lén dùng một số mánh khóe đáng yêu hơn nhiều, đáng tiếc là không thích cười.
Nhưng đó tuyệt đối không phải là vấn đề của đại muội muội, nhất định là phụ thân ngày thường quá mức nghiêm túc, mới làm cho đại muội muội cũng luôn nghiêm mặt như vậy.